|
|
Lời
khen tuyệt vời
“Căn Thạc
vừa tổ chức cuộc rước thật
đạo đức, đẹp tuyệt trần!”
“Căn Thạc
đồi bại tệ. Cả đời lẫn
đạo, cá mè một lứa!”
Hai câu trên,
bạn thấy câu nào gợi phấn khởi hơn?
Ai cũng muốn được thông cảm,
nhưng bản thân bạn, bạn dễ khen hay
dễ chê? Nếu là người bị chê, phản
ứng của bạn thế nào? Và đâu là điều
bạn thấy lên tinh thần, thấy thêm sinh
lực để hăng say dấn bước?
Câu chuyện
dưới đây liên quan đến nhiều
người, nhưng nhân vật nổi bật
là Danh và Ty. Anh chị Danh từng mở tiệm
tạp hoá tại quê nhà, nhưng không nói được
tiếng Anh. Còn anh chị Ty thì làm thầu khoán
tại căn cứ Long Bình trước đây.
Sau nhiều suy tính, hai gia đình chung nhau mở
tiệm thực phẩm Á Đông, có tên là VIDATY.
Những ngày vừa mở tiệm, hai chị
em thật tương đắc, như đôi
uyên ương trong tuần trăng mật. Nhưng
ít lâu sau, chị Ty không có mặt ở Vidaty thì
cửa tiệm vui vẻ, chị Danh và bé Hồng
niềm nở chào khách, hết bán vải lại
quay ra liệng thịt, chặt cá, đặt
sẵn trong tủ lạnh cho khách hàng dễ lựa
chọn. Khi chị Ty tới tiệm, tuy không bảo
nhau, hai cô cháu Danh, Hồng len lén im lặng, hết
hồn nhiên. Hôm nào Hồng ăn mặc xuề
xoè thì chị Ty the thé xỉa xói:
- Cái con chết
tiệt kia, áo quần thì xốc xếch, đầu
tóc thì bù xù như tổ quạ ấy. Chưa
trông thấy mặt mày, tao đã buồn nôn, như
thế còn ma nào muốn bước chân vào tiệm
nữa hả Hồng?
Nhưng
nếu Hồng trang điểm chút môi son má phấn,
mặc bộ quần áo mới thì chị Ty lại
hầm hầm mạt sát:
- Úi chà, cái
con đĩ ngựa! Mới 13, 14 tuổi mà đã
làm dáng ghẹo trai. Tao bảo cho mà biết, ăn
mặc hở hang như mày thì mấy tháng nữa,
cái bụng chình ình lên như trâu chết toi ấy.
Chị Danh
rất ngượng khi chị Ty hết nói ngược
lại nói xuôi, nhưng để Vidaty êm ấm
làm ăn, chị cắn răng chịu nhục.
Chị Ty trước còn dè dặt, sau quen thói
đành hanh, gặp gì nói nấy, ngay cả với
khách hàng. Một buổi chiều nọ, Hồng
đang sắp lại những cuốn tiểu
thuyết và những băng nhạc Việt Nam
thì có hai người thanh niên vào tiệm. Hai chàng
có vẻ vừa mới ra khỏi quán rượu
nào đó, mặt đỏ gay, ăn nói oang oang.
Chàng áo đỏ thì đòi cho bằng được
bộ Cô Gái Đồ Long, còn chàng đi chân dép
thì đòi coi băng nhạc Song Ngọc, lại
đòi Hồng trao tận tay “Shotgun” 12, 16, 24,...
Khi trao băng, chàng chân dép không cầm băng mà
giả vờ cầm nhầm tay Hồng. Chị
Ty thấy thế hồng hộc chạy lại,
mắt trợn trừng, miệng há hốc như
muốn tuôn ra cả tràng xỉ vả. Nhưng
chị chưa kịp cất thành lời thì chàng
áo đỏ đã lẹ tay móc ra con dao bấm.
Phựt, phựt, phựt!... Phựt, phựt!
Một loạt lưỡi dao gim đầy trên
ngực, trên mặt đẫm máu của chị
Ty. Sau chín tháng nằm nhà thương, chị Ty
đi lại được, nhưng đứt
một tai, mù mắt bên trái, và đứt hẳn
môi trên.
Có những chiều soa
lời mỉa mai quá,
Tiếng chị ta làm tim em đầy đọa.
Nước mắt trào mi, em khóc thì thầm,
Cho đời cay đắng, cho tuổi cài trâm.
Lời chị chê, lời gieo bao tê tái,
Nhưng mặt chị, nay thành mặt chiến
bại.
Tai cụt, mắt mù, màu tím tàn hương,
Em cầu cho chị mau dứt đoạn trường!
Phải
chăng “thất bại là mẹ thành công”, và mắt
mù vì chê bai chuyển thành thương yêu nhờ
biết ca ngợi? Những ngày chị Ty nằm
điều trị tại nhà thương, người
thăm viếng thường xuyên chẳng phải
anh Ty hào hoa, mà là cô cháu chị Danh và Hồng. Anh
Ty vừa phẫn uất vì chị Ty gieo gió gặt
bão, vừa cô đơn vì mấy tháng vò võ một
mình, nên anh đã chung sống với Thủy, người
anh vừa bảo trợ từ Thái Lan qua. Khi nghe
tin động trời đó, chị Ty bị
máu ghen hành hạ, ngất đi một buổi
chiều. Giữa cảnh tan tành với bao lời
phỉ báng chê bai, chị Danh và cháu Hồng ngày
nào cũng thăm viếng an ủi. Mới đầu
thì câu chuyện xoay quanh làm ăn, tình hình của
tiệm, tiền ra vào hằng ngày. Rồi dần
dần lời trao đổi đầy ắp
ân tình. Chị Danh thố lộ rằng ai nói ngược
xuôi mặc ai, riêng hai cô cháu bao giờ cũng một
lòng quý mến chị Ty và đề nghị chị
Ty hằng ngày đọc chung kinh “Linh hồn tôi
ngợi khen Chúa... Đấng Cứu Chuộc
tôi”. Thì ra cô cháu chị Danh là hội viên hội
Legio Mariae, âm thầm vui vẻ thăm viếng
người đau yếu cô đơn.
Nước
chảy đá mòn. Lời khen ngợi và sự
săn sóc thật tình đã thay đổi tận
đáy lòng chị Ty. Một lần thăm viếng
nọ, chị Ty rưng rưng nước mắt,
xiết chặt tay Hồng:
- Không có
cháu thì cô chết mất! Cháu đừng chấp
những lời cay độc trước đây
của cô, cháu nhé. Cô chẳng biết làm sao cởi
mở được lòng ăn năn, cũng
như biết ơn cháu và cô Danh cho đủ...
Hồng
cũng nước mắt trào mi, thì thầm trong
tiếng nấc vui mừng:
- Cô thương
cháu, thế là cháu sung sướng rồi. Ba má
cháu ở quê nhà, cháu lủi thủi một mình.
Giữa cảnh bơ vơ đó thì cô Danh nhận
làm “cháu”, vì khi xưa ở nhà, cháu học cùng lớp
với con của người chị ruột
cô Danh. Đến khi hai cô chung vốn mở tiệm
Vidaty, cháu chỉ muốn có được thêm
cô nữa... Nay Chúa đã nhậm lời cháu, cháu
vui mừng cảm ơn cô lắm.
Lời chê
bai cay nghiệt làm chị Ty cụt tai, mắt
mù. Nhưng nhờ mắt mù, cụt tai mà chị
Ty tìm lại được lời khen ngợi
chân thành.
Sứt môi, mù mắt, cụt
tai,
Thân hình kỳ dị, ếm tài chi đây?
Đổi thay, thay đổi cao dầy,
Từ nay mặt xấu, nhưng đầy tình
thương.
Chị Ty cởi mở đoạn trường,
Dâng lời cảm tạ, chị thường
ca khen.
Khi chị
Ty còn son phấn, thì khách hàng lườm nguýt chị.
Nay chị thân tàn ma dại, thì ai cũng gần
gũi quý mến. Chị luôn MỈM CƯỜI
NHẪN NHỤC. Lời trên cửa miệng chị
là lời CẢM ƠN chân thành. Trước đây
chuyện hấp dẫn đối với chị,
là chuyện NÓI HÀNH người này, CHÊ BAI người
kia. Nay chị Ty chỉ IM LẶNG hay tìm lời
AN ỦI, CHE CHỞ lẫn nhau
Giữa
cảnh mù loà thể chất nhưng trong sáng tâm
hồn ấy, đột nhiên anh Ty về với
chị Ty. Sau nhiều lần dò la, chị Ty tìm
ra rằng anh Ty bỏ cô Thủy, vì Thủy chỉ
muốn tiền. Thủy sống chung chẳng
những với anh Ty, mà với bất cứ
ai đem đến cho Thủy tiền!
- Những
bạn bè a dua với em ngày xưa chưa gặp
nạn, nay chẳng còn ai. Điều ngỡ ngàng
là mấy bạn bè đó, lúc trước cùng em
nói xấu người khác thì khi em vừa vào nhà
thương, đã quay lại chê bai chính em. Khi
trước môi son, mắt lông nheo, thì tâm hồn
em ray rứt. Bây giờ mất tai, mù mắt nhưng
em sung sướng an vui, vì em nhận ra cái hay cái
đẹp để khen tặng mọi người
và mọi người thương mến em.
Mắt sáng nhưng ôi mắt
đã mù,
Môi đỏ là môi của ngục tù.
Vì mắt môi gieo lời chua chát,
Gieo tang tóc và gieo sát phạt.
Mắt nay mù nhưng chói hào quang,
Của ca khen đầy ắp dịu dàng.
Của tình tha thứ, tình thanh thoát,
Đời thương mến sao đời khoáng
đạt.
Chúng ta thắc
mắc: Ai cũng thích được cảm thông,
nâng đỡ, nhưng tại sao lại hay chỉ
trích chê bai? Đời sống trong gia đình Việt
Nam dạt dào chia sẻ, đùm bọc, nhưng
tại sao lại đầy mỉa mai, mạt
sát giữa hội đoàn hay giáo xứ?
Khi được
điểm “D” trong lớp học, hay khi muốn
mua chiếc xe mới, tôi mong chị bạn “thông
cảm” cho cóp bài của chị, hay mong gia đình
người bạn cho mượn đỡ năm
ngàn Mỹ kim trong trương mục tiết
kiệm. Tại sao vậy? Vì bài làm sẵn và tiền
trong ngân hàng sẽ che đậy được
sự yếu kém của tôi. Tôi không muốn thay
đổi bản thân để tự mình có khả
năng làm được bài, hay mua được
xe. Tôi muốn có điểm tốt, có xe đẹp,
nhưng không muốn là người chăm chỉ,
là người tiết kiệm. Tôi đánh lừa
người khác để họ tưởng
tôi thông minh, học giỏi, làm ăn thịnh
đạt. Khi sống hoài trong cảnh đánh
lừa người khác như thế, dần
dần thành thói quen, và tôi đánh lừa cả
chính mình lúc nào không hay.
Vì tôi không
muốn chính bản thân mình nhẫn nhục đáng
yêu, mà chỉ muốn người khác yêu tôi và
phục vụ tôi, nên khi thấy ai đích thực
là người tài đức đáng yêu, do đó
được mọi người yêu mến
thì tôi không nhìn vào mình để thay đổi
mình trở nên tốt, mà tôi nhìn vào người,
để phá đổ cái tốt nơi người:
- Mày có biết
không? Ai cũng khen con Thùy là dễ thương,
nhưng tao thấy nó cù lần. Này nhé, hôm thứ
Hai vừa qua, nó khoe con Dương là nó vừa
mua cái đồng hồ đeo tay mới, con Dương
hỏi nó, “What kind is it?” nó lại ngu ngơ trả
lời, “It’s eleven o’clock.” Tao ngồi cạnh, cứ
ôm bụng cười suốt cả giờ! Tai
con Thùy là tai điếc, nó nghe “What kind is it?” lại
lộn thành “What time is it?”. Tao mà điếc như
nó, thì tao còn thùy mị dễ thương gấp
mười lần nó!
Ly Trung ơi,
chị mỉa mai Thùy chỉ vì Thùy là cô gái dễ
thương nên được mọi người
thương mến. Thùy thuộc phái yếu nhưng
là người có tâm hồn thanh thoát, cao thượng.
Còn Ly Trung yếu người, yếu cả tâm
hồn, nên dùng lời chê bai như áo giáp che đậy
cái yếu tâm hồn của Ly Trung. Nhưng Ly
Trung càng chê bai bao nhiêu, thì tâm hồn càng cắt
rứt, bạn bè càng cười chê Ly Trung, và
Ly Trung lại càng yếu kém hơn. Vòng chê bai luẩn
quẩn là thế.
Ly Trung mai
mỉa Thùy đã đành, nhưng thật quái đản
khi nghe ông chủ tịch Z nói hành bà thủ quỹ
V, cộng đoàn M rải truyền đơn
bới móc cộng đoàn N và có tiếng đồn
cha X xúi dục nhóm Dựng Nước đe doạ
cha Y, vì cha Y hay “xâm phạm lãnh địa” cha X,
v.v...
Không có gì
quái đản cả bạn ạ. Ngoài điểm
tâm lý thông thường của con người
“không được ăn thì đạp đổ”,
không được như ý thì hạ nhục
như chị Ty trước đây, như Ly Trung
trong tam cá nguyệt vừa qua, thì còn cái ảnh
hưởng của lịch sử hàng ngàn năm
bị lệ thuộc của dân tộc mình, thật
lâm ly bi đát.
Bạn có
bộ Việt Nam Sử Lược của Trần
Trọng Kim không? (Nếu không, tôi thành thật
khuyên bạn ra chợ Việt Nam mua ngay một
bộ hai quyển, mỗi quyển chỉ bằng
giá một tối vào Mekong Restaurant!) Mời bạn
mở quyển I, trang 35, bạn sẽ đọc
thấy “Bắc thuộc thời đại 111
trước Tây Lịch đến 931 sau Tây Lịch”.
Như vậy, nước Tàu đã đô hộ
nước ta 1042 năm. Trong hơn ngàn năm
nô lệ đó, tuy có trang sử oai hùng của
Trưng Vương (40 – 43) và Nhà Tiền Lý (544
– 602), nhưng mấy chục năm tự chủ
chỉ nhỉnh hơn một chút số lẻ
của 1042. Để sống sót trong cảnh
tôi đòi, để gây niềm tin trong thế
nhục nhằn, cha ông chúng ta đã tạo một
tâm lý khinh mạn kiêu hùng. Cái não trạng tự
tôn đó làm dân Việt nuôi cao chí quật cường,
tuy đang chịu nhục nhằn nhưng không
hết hy vọng và kiêu hãnh. Phải chăng dòng
máu “vươn lên giữa nhục nhằn” ấy
đã thấm nhiễm vào ngay cả tâm can của
vị đệ nhất Tao Đàn nguyên súy Lê Thánh
Tôn (1442 – 1491), khi ngài ngâm vịnh những vật
tầm thường, với ngòi bút bay bổng
thanh tao:
Bác mẹ sinh ra vốn
áo sồi,
Chốn nghiêm thăm thẳm một mình ngồi.
Chép miệng năm ba con kiến gió,
Nghiến răng chuyển động bốn
phương trời.
(Vịnh Con Cóc)
Sau này trong
thời Pháp thuộc và “Mỹ thuộc”, tâm trạng
trào phúng châm biếm của dân Việt lại
càng dâng cao. Chúng ta yếu kém, còn Pháp, Mỹ hùng
mạnh. Để tỏ cái ngạo mạn, mỉa
mai, chúng ta thường gọi kẻ cầm quyền
là “thằng”: “Thằng Tây mũi lỏ,” “Thằng
Mỹ ăn chó nóng (hot dog)!”
Và ngày nay,
trẻ em bị dạy cách thức để
khinh mạn mọi người, xuyên tạc sự
thật. “Người lớn” thì học cách lừa
đảo, nói dối. Không mánh lới là không còn
mạng.
Cảm ơn
bạn đã cùng tôi tìm xem tại sao chúng ta dễ
chê bai mỉa mai, hơn là khen ngợi chân thành.
Về phía cá nhân thì để che đậy yếu
kém như chị Ty, hay Ly Trung; về phía quốc
gia thì để sống còn trong cảnh đọa
đày. Cái não trạng tự tôn này cũng để
lại trong ta tật xấu khó đoàn kết,
khó hợp tác với nhau.
Nhưng
nay chúng ta muốn gì: Được thông cảm
hay phải cô đơn ghét bỏ? Được
có sức mạnh, hay bị tan tành chia rẽ,
nên chẳng ai chú ý tới chúng ta? Chúng ta muốn
được quây quần với nhau, hay bị
lũng đoạn, bằng cách làm chúng ta hoang
mang, chẳng còn biết tin ai?
Vidaty may
mắn tiếp tục mở cửa bán hàng, là
nhờ chị Danh và bé Hồng (nay đã là “cô
Hồng” năm thứ ba ngành Dược) luôn
tươi cười nhún nhường.
Cái giá của
sự chê bai thật tai hại đớn đau,
đó là mất một mắt, cụt một
tai, sứt một môi, và chín tháng nằm nhà thương
suy gẫm nỗi đoạn trường.
Chê bai là
tự tử.
Biết
Khen Tặng là cứu mình và cứu đời.
Không than
trách ngàn năm quá khứ (vì than trách chẳng thay
đổi được gì trong hiện tại).
Cũng chẳng
để ý những lời dèm pha mai mỉa (vì
nếu bạn đích thực là người tư
cách đường hoàng, thì lời dèm pha kia đâu
có làm bạn thành người lang chạ lừa
dối?)
Trái lại,
cùng nhau NHÌN CÁI TỐT CỦA NHAU, để cùng
nhau KHÍCH LỆ CẢM THÔNG.
Một buổi
kia trời giăng tơ. Những chòm mây như
vương vấn bao vì sao quyến luyến.
Trời và đất như chìm ngợp trong cõi
lòng người trinh nữ nguyện cầu. Trong
giây phút diệu huyền ấy, vụt xuất
hiện ánh mắt CA KHEN: Thiên Chúa sai sứ thần
Gabriel đến thành Nazareth xứ Galilea, đến
cùng trinh nữ Maria, đã đính hôn với Giuse
thuộc dòng Đavít. Sứ thần vào nơi
trinh nữ ở, cất tiếng: “Kính chào Tôn
Nương đầy ơn phúc” (Lc 1:28).
Và khi đã
mang Giêsu Cứu Chúa trong cung lòng, đã là Mẹ
Đấng Thiên Sai, Maria lấy lời CA KHEN để
đền đáp lại lời CA KHEN:
Linh hồn tôi NGỢI
KHEN Chúa.
Và lòng trí tôi MỪNG VUI trong Đấng Cứu
Chuộc tôi.
(Lc 2:46-47).
Bạn nghĩ
gì, nếu cách đây hai ngàn năm, lời chào
không phải là:
- Tôn nương
đầy ơn phúc. Tôn nương tuyệt vời!
- Mà là: Cô
đồi bại tệ, chưa trông thấy
mặt, đã buồn nôn?
Điều hay điều
đẹp em nhìn,
Cất lời CA NGỢI em tin ở tình.
Chê là hút máu tim mình,
Khen là xây dựng bình minh cho đời.
Khen theo thiên sứ Chúa Trời,
Gieo niềm vui mới, vui thời CẢM THÔNG.
Gạt đi hiềm tỵ bất đồng,
Chị Ty ĐỔI MỚI, Danh Hồng treo gương.
|
|