|
Làm
sao thương hoài?
Tình yêu hỡi, làm sao thương
hoài,
Thương tha thiết, bất tận tương
lai?
Thương hoài khi nhận ra khác biệt,
Nam nữ huyền nhiệm thuở sơ khai.
Mỗi người một vẻ duyên đậm
đà,
Nhận mình khác biệt, gần mà xa.
Trăm năm hạnh phúc nhờ tương kính,
Mỉm cười khen tặng, nghĩa mặn
mà.
Ngày còn bé,
Huynh đi chăn trâu. Con trâu đực Huynh cỡi
không mỉm cười với đồng lúa
vàng, hay với con trâu đực khác. Hình như
hai con trâu đực không làm cho nhau hạnh phúc.
Giống nhau thì không có gì để bổ túc cho
nhau. Cả buổi chiều, con trâu thênh thang trên
cánh đồng cỏ đầu làng. Trâu không
cười. Khi chập tối, Huynh đánh trâu
về. Trên đường đê gập ghềnh,
đàng trước Huynh có mấy con trâu nữa.
Bạn của Huynh ngồi trên mình trâu ngoảnh
lại gọi:
- Huynh ơi,
tối nay thày quản cho hội giúp lễ ăn
xôi. Mấy đứa bên hội Khấn Têrêsa
đòi nấu chè, thày quản mắng cho một
trận!
Chè khác với
xôi. Nhưng xôi mà có chè thì tuyệt. Huynh chưa
biết trả lời Đệ ra sao, thì con trâu
của Huynh chạy lồng lên. Huynh ghì dây thừng.
Trâu cúi mặt xuống, gục gặp cặp
sừng con. Tuy bị kìm hãm lại, nhưng con
trâu vốn đi nhanh hơn. Khi gần con trâu
Đệ cưỡi, Huynh mới biết là con
trâu cái. Hai con khác giống. Con trâu đực “hẹ
hẹ” mấy tiếng rồi “mỉm cười”
khoan khoái.
Đàn ông
tìm đến đàn bà vì đàn bà không phải
đàn ông. Đàn bà và đàn ông khác nhau. Người
ta dễ chấp nhận khác nhau về thân xác,
mà khó chấp nhận khác nhau về tâm tính. Ngay
cả về thân xác, vợ chồng, hay nói chung
nam nữ cũng phủ nhận sự khác nhau
nữa. Đàn bà có khuynh hướng bắt đàn
ông có thân xác như đàn bà. Cũng vậy, đàn
ông bắt đàn bà có thân xác như đàn ông. Chị
thích ăn canh chua vì chị có thai, chị cho canh
chua là ngon nhất trên đời. Chị nấu
canh và bực mình vì chồng không thèm nếm lấy
một thìa. Hay chị cằn nhằn vì anh bồng
con vụng, thay tã cho con không khéo; lại đứng
xõng lưng để tắm cho con, làm nước
bắn tung toé khắp nơi. Nếu chị to
tiếng với anh về những chuyện tương
tự thì chị vô tình bắt anh phải có tử
cung như chị, và có bộ xương nhỏ
nhắn như đàn bà.
Làm sao để anh thương
chị hoài?
Xin Cảm
Thông với anh, vì đừng bắt thân xác anh
thành ra thân xác chị.
Nói như
vậy thì cũng tội nghiệp cho chị,
vì đàn ông thường bắt đàn bà có thân
xác như đàn ông, nhiều hơn là đàn bà
bắt đàn ông giống đàn bà. Anh cân nặng
145 pounds. Mỗi lần đi chợ về, anh
lựa xách mấy bịch giấy lau tay, những
thùng mì gói, hay rau cỏ; còn những đồ
hộp, thịt heo, và bao gạo thì nó... lết
vào bếp. Khi gia đình đi lễ hay đi
thăm bạn bè, ông mặc áo chỉnh tề,
ra ngồi hút thuốc lá, la mắng ầm nhà,
la bà chậm chạp trang điểm loè loẹt,
mà quên rằng ông không cần thoa phấn như
đàn bà. Và ông cũng chẳng phải lấy
sữa cho con nhỏ, hay mặc váy đầm
cho cháu lớn giúp bà nữa.
Làm sao để chị
thương anh hoài?
Xin Cảm
Thông với chị. Để thân xác chị là
thân xác đàn bà chứ không thành đàn ông.
Thân em như tấm lụa
đào,
Cảm thông, nâng đỡ em nào quên ơn.
Thân anh cứng cỏi dị nhơn,
Cảm Thông, xin chớ giận hờn kiêu sa.
Vợ chồng khác biệt đôi ta,
Chung vai góp sức, an hoà bên nhau.
“Anh em chớ từ chối
nhau”. Chớ khước
từ lắng nghe, để thấy những
nhu cầu khác nhau. Không từ chối, là CHẤP
NHẬN nhau. Nếu cảm thông và chấp nhận
cần cho thân xác một, thì còn cần cho tâm tính
mười lần hơn. Có bao nhiêu người
thì có bấy nhiêu tâm tính. Có một ngàn bà thì có một
ngàn lẻ một cách thương yêu, cũng như
hành hạ chồng. Và có một ngàn đàn ông thì
có 999 cách “đi nói dối con về nói dối
vợ”. Tuy thua các bà một, hai cách nhưng
đôi bên cũng gần cân bằng cả lực
lượng lẫn mưu kế.
Mỗi người
là một thế giới riêng biệt. Cùng một
người, tâm tính hôm nay có thể khác hôm qua.
Cũng như khác ngày mai. Lúc phản bội lúc
trung thành. Lúc sa ngã lúc đẫm lệ ăn năn.
Nhiều khi chính mình không hiểu mình. Nên mình phải
lắng nghe mình để khám phá ra những khác
biệt trong bản thân mình. Cần kính trọng
chính mình mới mong kẻ khác kính mình như mình
kính kẻ khác. Kính mình không phải vì kiêu ngạo,
mà vì trong mình có phần đáng kính, phần “được
dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa” (Gen 1:26).
Con người xấu xa nhất, cũng còn phần
“giống Thiên Chúa” để tự kính mình
và mong kẻ khác vốn kính trọng. Nếu không
kính trọng mình, thì sẽ coi thường những
diễn tiến tâm lý, những ý nghĩ và tình
cảm khác nhau trong tâm tư. Vợ đay nghiến
chồng là vì coi thường những giây phút
lương tâm vươn lên. Chồng chỉ
thấy rượu và bài bạc là vui thú, vì chàng
không lắng nghe lòng mình mời gọi thay đổi.
Mình kính mình,
khiêm nhường lắng nghe chính tâm tính mình biến
chuyển, đó là bước căn bản để
tạo dựng HOÀ THUẬN trong gia đình. Và trong
cộng đồng.
Từ mình
kính mình, dễ đưa mình kính người.
Đặc biệt kính trọng người vợ
hay người chồng trở nên một xương
một thịt với mình. Nghe có vẻ chói tai:
Chồng
KÍNH TRỌNG VỢ!
Vợ KÍNH
TRỌNG CHỒNG!
Điều
làm khó kính trọng nhau, là ở chỗ nên một,
một xương một thịt. Nhiều người
hiểu lầm từ ngữ này trong Thánh Kinh.
Khi Giavê Thiên Chúa nói “đàn ông ở một mình
thì không tốt” (Gen 2:18),
và khi Đức Giêsu dạy: “Chẳng còn kể
là hai nữa, chỉ còn là một xương thịt
thôi” (Mt 19:6), thì Thiên Chúa không có ý dạy hai người
đồng hoá lẫn nhau. Hai người không
biến thành một đầu, hai chân. Trái lại,
vốn hai đầu, bốn chân. Vốn có Tâm
Tình Khác Nhau. Sự trở nên một ở đây
nghĩa là hai người Hiểu Biết và Chia
Sẻ những nhu cầu khác biệt nơi nhau.
Khác nhau nhưng không mâu thuẫn. Trái lại, Hoà
Hợp để Bổ Túc cho nhau. Người
này trở nên phong phú nhờ điều người
kia có mà mình không có. Hai vợ chồng trở nên
một, như Ba Ngôi Thiên Chúa là Một, nhưng
vốn là Ba. Khác biệt nhau để yêu thương
vô cùng tận, như Thiên Chúa là vô cùng tận.
Khi có nền
tảng tâm lý và thần học về việc
hai vợ chồng là “một mà hai” này, mong
hai người sẽ không đòi đàn áp, khống
chế nhau. Gọi là “huyền nhiệm”
vì con người cần Ơn Chúa mới
có thể “yêu thương và tôn trọng”
nhau suốt đời, như lời hai người
thề nguyền trong ngày lễ cưới.
Phu phụ tương
kính như tân.
Vợ chồng
kính trọng nhau như khách quý. Đa số các
gia đình hạnh phúc, là những gia đình cha
trọng mẹ, mẹ kính cha. Cha mẹ tôn trọng
con cái. Và con cái biết kính trên nhường dưới.
Đó là
một trong những chìa khoá then chốt để
mở bí mật Làm Sao Thương Hoài.
Bà kính trọng
ông, nên để cho ông “làm ông”, với đặc
tính của đàn ông, là lý trí và tình dục. Ông
cũng kính trọng bà, nên để cho bà “làm
bà”, với đặc tính của đàn bà,
là trực giác và tình cảm. Anh chị Hoài thành
hôn đã hơn mười năm. Anh Hoài ốm
nhom mà hay đọc báo và hút thuốc lá. Còn chị
Hoài thì mũm mĩm như hạt mít và dễ
nôn mửa khi có mùi khói thuốc lạ. Cộng
thêm điều nữa, là chưa chập tối
chị Hoài đã ngáp ngủ, còn anh Hoài thì hay chong
đèn, nghiên cứu đến quá nửa đêm.
Một cuối tuần nọ, anh chị Thăng
đến thăm anh chị Hoài. Trong câu chuyện
thân mật, anh Thăng chọc bạn:
- Hoài à, tao
phải sống cả đời với “cái
lu nước” như mày thì chắc tao điên
quá! Cảnh đời trớ trêu. Tao lùn thì lấy
phải cô vợ cao. Đã vậy lại còn thích
đi giầy cao gót nữa. Còn mày lêu nghêu như
cột đèn, lại vớ ngay được
hòn bi...
Nhiều
người bị bạn bè chọc là nổi
doá lên, giận hờn không thèm gặp mặt.
Hay ngẫu nhiên đụng trán nhau, thì khinh khỉnh
lườm nguýt. Riêng chị Hoài, tên thật là
Công Tằng Tôn Nữ Mộng Hà. Hà càng bị chọc
lại càng cười tươi, dáng vẻ hồn
nhiên. Mộng Hà đứng đắn mà dễ
dãi. Hà biến cái mập mạp thành cái duyên dáng.
Không bị chạm tự ái, Hà cầm ly nước
đến trước mặt Hoài tủm tỉm
cười: Cái cười biểu lộ sự
sống giữa người với người,
giữa trâu với trâu.
- Em định
mời Thăng, “ông bạn quý” của anh
trước nhưng sợ Thăng trở thành
“lu nước” như người mời,
nên đành chỉ rót nước cho chồng của
hòn bi xơi.
Tuy miệng
nói thế nhưng mắt Mộng Hà nhìn vợ
chồng Thăng một cách trìu mến. Hà đặt
bên cạnh hai người chẳng những nước
mà còn trái cây và giấy lau tay nữa.
Mộng
Hà không đẹp nhưng duyên.
Hoài hơi
gàn nhưng để ý đến vợ.
Đó là
chìa khoá của bí mật Làm Sao Thương Hoài
giữa Công Tằng Tôn Nữ Mộng Hà và người
đàn ông cao gầy, mang tên Cao Xuân Hoài.
- Hà em à,
báo chí đăng nhiều về một phim Mỹ,
phim Platoon, mô tả chiến tranh Việt
Nam. Cuối tuần này vợ chồng mình đi
coi nhé.
Nói đến
“movie” là Mộng Hà giật mình. Nàng thì thích
coi phim Tàu, như phim Từ Hi Thái Hậu, hay
Cô Gái Đồ Long. Còn Hoài thì thích phân tích
chiến lược của Napoleon, hay Nhật
bỏ bom Trân Châu Cảng. Chồng là điển
hình của lý trí, của phân ích. Còn vợ là tượng
trưng của tình cảm, của vỗ về
an ủi. Hai vợ chồng khác nhau như nước
với lửa. Con trâu đực khác con trâu cái.
Vậy mà họ êm đềm bên nhau. Kính trọng
nhau. Ít có tiếng cãi lẫy. Có lần Hoa, vợ
của Thăng tò mò hỏi đâu là bí quyết
của Nghệ Thuật Thương Hoài
như vậy. Mộng Hà đang vui vẻ, bỗng
trở nên đăm chiêu:
- Ngày mới
cưới tụi này tưởng đổ bể
rồi chứ. Đã mấy lần Hà mang đồ
đạc về nhà má. May là Hà có được
người mẹ hiểu biết và quảng
đại. Bà không la mắng. Cứ để
cho Hà ở nhà mấy ngày. Lại bảo Hà cùng
đi “shopping” nữa. Khi Hà nguôi nguôi, bà biết
là Hà có thể nghe lời khuyên thì từ từ
cắt nghĩa phải trái cho Hà nghe.
Mộng
Hà đang miên man thì Hoài buông ly cà phê xuống giọng
ngỡ ngàng:
- Em làm gì
mà thừ mặt ra vậy? Có nhớ anh nói gì không?
Hà thay cho
Hoài cái gạt tàn thuốc lá khác, giọng thâm trầm:
- Em nói đúng.
Em đang “thừ mặt ra” vì nghĩ đến
ngày chúng mình mới ăn ở với nhau. Em thì
muốn anh theo ý em. Còn anh thì bảo “nên một
xương một thịt” với anh, nên anh
bảo làm gì là phải làm nấy. Nếu không
có má dẫn giải, và nếu không có những
cuốn sách về Hôn Nhân Gia Đình, thì chúng
ta đâu có biết thông cảm, nhường
nhịn nhau như ngày nay. Em cảm ơn
anh nhiều lần đã chiều em, đã
không từ chối em...
Hoài không
ngắt lời vợ. Chàng biết nàng có nhu cầu
bộc lộ. Khi có gì ẩn ức trong lòng, nếu
có ai tin cậy, nhất là người khác phái
để nói hay khóc được, thì trực
giác và tình cảm nữ giới sẽ dịu
xuống, dễ quân bình hơn. Chàng buông tờ
báo xuống, nhưng mắt vốn còn nhìn vào chỗ
quảng cáo Platoon:
- Anh hãnh
diện về em nhiều. Bạn bè ai cũng
mến cái tính hồn nhiên dễ thương của
em. Để em thoải mái, mà anh cũng coi được
Platoon, có lẽ thứ Bảy tới vợ
chồng mình ghé nhà ăn cơm trưa với
Thăng và Hoa. Sau đó anh và Thăng đi movie,
còn Hoa và em thì đi shopping, mua quà cưới
cho Thuận và Hoà như vợ chồng mình bàn
tuần trước. Em và Hoa sẽ không phải
nấu nướng gì cả. Mấy tháng nay chưa
ăn tiệm. Rủ Thăng-Hoa đi Anh Đào
Restaurant luôn.
Tình ai tương kính,
tình Mộng Hà,
Tuy kém sắc lại thiếu tài hoa,
Nhưng nhờ nhẫn nhục và thông cảm,
Vợ chồng hạnh phúc mãi thuận hoà.
Hai người khác biệt, tình anh Hoài,
Nhưng thành nên một, khúc Thiên Thai,
Là nhờ tương kính và tế nhị,
Cộng thêm dí dỏm tựa sương mai.
|