| |
L.m.
Francis Lương Minh Tri,CMC Phụ Trách |
|
20. Buồn Vì Con
Thưa
cha vợ chồng con có 7 người con:
3 trai, 4 gái. Tất cả đã trưởng
thành. Con lo âu phiền não nhất về
đứa con gái út. Ngay từ thuở
nhỏ, tính tình, cách ăn mặc, và
mọi sinh hoạt của nó giống hệt
một đứa con trai. Con nghĩ rằng khi
lớn nó sẽ thay đổi. Nhưng trái
lại càng lớn lại càng trầm trọng,
cho đến khi nó đòi bỏ nhà
đi với một người như nó.
Con chợt giật mình vì biết con mình
không bình thường như những con
gái khác. Con cố gắng khuyên dạy
nó, nhưng nó không chịu nghe, còn
nói rằng có thiếu gì đứa
như vậy, đâu phải một mình
nó.
Trong lúc
bối rối, vợ chồng con và con gái út được sang Mỹ đoàn tụ với con
thứ. Con hy vọng đây là cách giúp nó thay đổi con đường khác.
Nhưng con thật sự đã lầm vì đất nước này quá tự do. Con không
biết làm sao hơn là đêm ngày khấn xin Chúa và Mẹ soi lòng cho
nó đi đúng đường, đừng sống ngụp lặn trong tội lỗi nữa. Anh của
nó thường nói bệnh Aids thường truyền nhiễm qua sự chung chạ của
đồng phái gây nên, phải coi chừng trong sự giao tiếp. Kết quả
là nó cho rằng anh là người khó khăn.
Gần đây nó lại đánh tiếng rằng sắp sửa bỏ đi theo tiếng gọi của
con tim, chưa biết lúc nào. Con hồi hộp sống trong lo âu vì biết
con mình không sống đúng như lề luật của giới răn Chúa. Hơn nữa
con biết vậy, nhưng không cản được. Thưa cha con phải làm gì bây
giờ, vì con là người mẹ thất bại, không làm tròn bổn phận và trách
nhiệm của một người mẹ với con của mình Có phải Chúa đã sắp đặt
hết không? Nhiều lúc thấy nó cũng thật tội nghiệp vì đâu phải
nó tự tạo ra được đâu. "Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh".
Xin Cha giúp con để tâm hồn được thanh thản và bớt đi những lo
âu phiền não, vì đã không làm tròn bổn phận của người mẹ, mà năm
nay đã ngoài 70 tuổi. Kính cha vạn an.
(Người
mẹ khổ đau miền Ðông Bắc)
Kính thăm bà,
Xin thành thực thông cảm nỗi khổ
của bà. Những lo âu phiền não
của một bà mẹ thực lớn lao
xâu xé giữa tình yêu thương
dành cho cô út và quan tâm giữ
luật Chúa. Không chỉ bà ngây
thơ hy vọng lớn lên nó sẽ đổi
vì đây là vấn đề nhức
nhối mà cả các bác sĩ, tiến
sĩ chuyên trị cũng phải thú nhận,
"Sự phát sinh về tâm thần của
nó vẫn còn nhiều điểm chưa
lý giải được." Trong lúc
buồn bã này bà vẩn vơ ước
mong "nếu như ngay từ nhỏ biết
ngăn cản thì đâu xảy ra chuyện
như hôm nay." Mơ ước vẩn
vơ cũng chẳng được gì.
Ðó là chuyện quá khứ. Nếu
có gì sai trái, chúng ta xin lỗi
Chúa. Lợi dụng lầm lẫn quá
khứ bao nhiêu có thể như hạ mình
xuống vì lầm lỗi, như kính trọng
người khác khi thấy họ lầm lẫn.
Ngay cả với cô út, bà hãy tiếp
tục yêu thương mà không đồng
lõa với tội lỗi để bày
tỏ cho cô thấy bà yêu thương
cô và tiếp tục yêu thương
cô. Chính vì yêu thương cô
bà đã lạc quan tin rằng cô sẽ
đổi khi lớn lên rồi chính vì
yêu thương bà tin rằng sang Mỹ
cô sẽ đổi tốt hơn dù bà
biết con bà.
Tôi mạn bàn câu cô út trả lời
bà "có thiếu gì đứa như vậy, đâu phải một mình nó."
Tôi không biết cô học ở đâu câu biện minh này. Có thể chúng
ta quá chú ý đến danh gía gia đình hay cá nhân đôi lần nhưng thừơng
cô học được ngoài xã hội. Một xã hội ai cũng đòi tự do nhưng
khi được tự do chọn lựa người ta dựa vào người khác. Nhưng
câu này chả biện minh gì hết chỉ chứng tỏ cô còn con nít: chưa
trưởng thành để dám nhận trách nhiệm về hành động của mình.
Nếu tất cả mọi người điên, chúng ta cũng không nên điên chút nào
(dù gỉa hay thật).
Phải, bà "nhiều lúc thấy
nó cũng thật tội nghiệp vì đâu phải nó tự tạo ra được đâu. Cha
mẹ sinh con, trời sinh tánh". Sách Giáo Lý 92 đồng
ý với bà khi ghi nhận,
"Một con số không nhỏ những
đàn ông và phụ nữ cho thấy có những khuynh hướng đồng tính luyến
ái sâu xa. Họ đã không chọn lấy thân phận đồng tính luyến ái của
họ đối với đa số trong bọn họ, đây là một thử thách. . . ... (2358)"
Một thử thách, một đau khổ cho
thân phận của họ.
Bà thừa biết cô út cũng rất khổ
đau về con người của cô. Chúng ta nên phân biệt giữa khuynh hướng
và hành xử đồng tính luyến aí. Do tội nguyên tổ, nhiều
thích thú đến do tội lỗi và mê hoặc chúng ta phạm tội. Ðó
là những tà dục. Chúng dụ chúng ta làm những chuyện trái
phép như ăn uống quá độ, tham của quá độ. Khuynh
chiều chưa phải là tội nhưng hành động theo khuynh hướng này.
Một người có vợ chồng con cái rồi nhưng thấy hấp dẫn với người
khác. Họ chưa có tội lỗi gì nhưng hành động theo hấp dẫn
ấy lại là chuyện khác. Kinh nghiệm cho thấy, và không cần
hẳn Mặc Khải cũng thấy, thấy hành vi phái tính ngoài hôn nhân
gây tổn thương cho mình và người khác. Mặc dù chúng ta phải
ghét tội nhưng với con người chúng ta phải kính trọng và thông
cảm như Giáo lý nhắc nhở, ":Họ phải được người ta đón nhận
với sự tôn trọng, thông cảm và tế nhị. Người ta phải tránh tất
cả những dấu hiệu của sự kỳ thị bất công đối với họ" (2358).
Nhìn nhận những đau khổ, khó khăn của những người như cô út, Giáo
Hội muốn cô coi đau khổ thách đố để vượt qua, " Những người
này được gọi thực thi ý Chúa trong đời sống của họ, và nếu họ
là những Kitô hữu, họ được kêu gọi kết hợp với hy sinh Thập giá
của Chúa những khó khăn mà họ gặp phải trong thân phận của họ"
(2358).
Cô nên tạo những tình bạn trong
sạch, bền vững cả với người đồng tính hay dị tính vì "nhu
cầu sâu xa hơn của con người là tình bạn chứ không phải biểu lộ
tính dục." Dĩ nhiên tình bạn với người như cô có thể
được nhưng đề phòng khi đi quá giới hạn.
Uỷ Ban Mục Vụ GM Hoa kỳ cho rằng
người đồng tính có thể sống trong sạch giữa đời với sự linh hướng
thường xuyên gồm cả cầu nguyện, nhận lãnh Bí tích, vài việc Bác
Ái cụ thể và ít là một tình bạn bền vững. Tại New York,
một nhóm đồng tính "Courage" họp nhau hằng tuần
để thi hành chương trình này. Họ nhìn nhận một mình họ quá
yếu đuối nhưng họ tin có thể sống đạo, sống đời tốt đẹp với sự
nâng đỡ, khích lệ của nhóm và ơn Chúa xuống qua nhóm. Họ
tin rằng tình bạn trong sạch không những là có thể mà còn cần
thiết cho đời độc thân của kẻ có đạo. Chương trình tương
tự 12 bước của phong trào cai rượu AA (Alcohol Anonymous).
Cai rượu không phải là không bạn bè nhưng là không rượu.
Cô út cần có bạn bè nhưng bỏ hoạt động tính dục đi. Sách
Giáo Lý cũng dạy,
"Những người đồng tính luyến
ái được kêu gọi giữ sự khiết tịnh. Nhờ những nhân đức của sự tự
làm chủ được mình, tức những nhân đức giáo dục cho tự do nội tâm,
và đôi khi nhờ sự nâng đỡ của một tình bạn vô vị lợi, nhờ lời
cầu nguyện và ân sủng các bí tích, họ có thể và phải dần dần và
cương quyết tới gần sự trọn hảo Kitô giáo." (2359).
21.
Mầu nhiệm đau khổ
Cứ
nhìn vào cuộc đời của con người,
thấy họ toàn gặp chuyện đau
khổ. Người thì cho là luật nhân
quả người thì cho đó là số
mạng. Theo con, không vì hai lý do trên.
Nếu vậy, sao Chúa "ác" quá
vậy, hay bắt lỗi con người quá
vậy? Sao lại bắt người này đau
khổ, người kia lại cho sung sướng?
Mới đây, con được hiểu thêm,
đó là thánh giá Chúa ban để
đồng hành với Chúa về nước
trời. Cha ơi! vậy sao Chúa cũng ban
cho người này thánh giá đồng,
bằng sắt, người khác lại có
thánh giá nhẹ như lông ngỗng?
Chúa đâu có mời gọi mình
vác thánh giá của Chúa đâu,
phải không cha? Bởi vì mình theo Chúa,
và vì theo Chúa, mình đi theo chân
lý, theo sự thật mà sự thật
thì mất lòng, bị đối kháng,
chống đối từ bản thân của
mình, từ gia đình, bạn bè, xã
hội. Cha nghĩ sao?
(NK)
NK
thân mến,
Phật
giáo cho ta cái nhìn về cuộc đời rất thấm thía khi gọi đời là
bể khổ. Chúng sinh trầm luân trong kiếp đọa đày. Quả
thật, đau khổ là một mầu nhiệm một điều trí khôn con người không
thể hiểu biết trọn được. Con người từ ngàn xưa vẫn muốn
hiểu được mầu nhiệm này. Phật Tổ bảo đau khổ là do dục.
Muốn hết đau khổ phải diệt dục. Nhìn bên ngoài người ta
thấy thật vậy đó. Thánh Kinh bảo người ta xét bên ngoài
nhưng Chúa xét bên trong. Nhìn lại quá khứ, đôi khi tôi
phải cám ơn Chúa vì nếu Chúa cho tôi may mắn hơn có lẽ tôi đã
không biết đến ơn Chúa. Tôi tin Chúa khôn ngoan và nhân
từ vô cùng. Chúa biết việc Chúa làm và Chúa làm theo lòng
nhân từ và công bình vô cùng của Chúa. Ðó là một mầu nhiệm.
Chúa trao ban thánh giá cho mỗi
người và thánh gía đã được đo theo lòng thương xót Chúa
và sức lực và "thiên mệnh" của mỗi người. Thánh
nữ Thiên sa uống xong một ly thuốc và tâm sự rằng nhìn ly thuốc
mầu mè ngon ngọt lắm nhưng chưa bao giờ thánh nữ thấy gì đắng
hơn. Phim Tàu đôi khi có câu nói "xem dzậy mà nó không
dzậy đâu!" Theo tiêu chuẩn nào anh nói thánh gía nặng
hay nhẹ? Một người khỏe mang một tạ thì dễ dàng hơn một
người yếu đau mang một kilô. Thà vác thánh gía với tâm hồn
mạnh mẽ hơn là chịu ba cái lặt vặt với tâm hồn yếu nhược.
Thánh giá xem nhẹ như lông ngỗng mà lưng lạc đà có thể gẫy đó.
Ðừng mơ! Trước mầu nhiệm thánh giá chúng ta cần tin là Chúa chọn
phần tốt nhất cho chúng ta. Rồi cố gắng làm những gì có
thể với ơn Chúa và xin Chúa giúp làm những gì không có thể.
Cách đây ít lâu, đài phát thanh
Vatican có nêu lên một chứng nhân trong đời về cô Benedetta.
Cô sinh tại thành Forli, nước Ý. Benedetta học thật giỏi,
năm 17 tuổi đã thi đậu vào trường y khoa danh tiếng của Ðại Học
Milano. Không lâu sau đó, một chứng bệnh kỳ lạ phát hiện:
cô mất dần các cảm giác. Cô cứ gắng học đồng thời
gia đình giúp cô chạy chữa và giải phẫu đủ thứ. Tới năm
24 tuổi, cơ thể cô bị huỷ hoại tàn tạ hoàn toàn. Rồi, một
hôm mẹ cô đọc cho cô nghe những lá thư độc giả gởi tuần báo Epoca.
Trong đó có thư của anh Natalino kể lại nỗi tuyệt vọng của mình.
Nghe xong, cô quyết định trả lời Natalino. Nội dung đại
khái:
"Anh Natalino thân mến,
tuần báo Epoca có đăng bức thư của anh. Mẹ tui đã đọc đoạn
thư của anh cho tui bằng cách đánh hiệu vào tay tui, vì bây giờ
tui điếc và mù rồi nên không còn tự đọc và nghe được nữa
(. . ..)
Năm nay tui cũng 26 tuổi như
anh nhưng từ lâu tui bị bệnh tật. Một thứ bệnh làm tui tê
liệt trong lúc tui sắp đậu bác sĩ sau nhiều năm trời học ở trường
y khoa Milano. Từ ít lâu nay tui bị điếc, thứ điếc mà các
bác sĩ cũng không ngờ. Nhưng tui vẫn phấn đấu học hành nhưng
rồi trước khi thi môn cuối cùng thì cơn bệnh đã ngăn chặn tui
lại. Cách đây 3 tháng tui còn nhìn thấy ánh sáng nhưng bây
giờ thì tui mù hẳn rồi. Tất cả là bóng tối. Nhưng tui chưa
hề tuyệt vọng vì biết rằng Chúa Giêsu đang đợi tui ở cuối đường
đi. Trước đây tui có thể ngồi nhưng bây giờ tui phải nằm trên
gường thôi. Dầu thế tui tin rằng Thiên Chúa hiện hữu và
là tình thương là sự chắn chắn viên mãn ( . . . .)
Natalino thân, anh đừng thất
vọng nha. Cuộc đời mau qua này quá ngắn ngủi. Quá ngắn và
quá buồn và quá nguy hiểm cho ai muốn hưởng thụ vội vã.
Với ai biết cộng tác với ơn Chúa, đời sống sẽ đảm bảo đưa họ về
quê trời muôn thuở. . .. Mến chào anh, Benedetta."
Thư của Benedetta làm nhiều người
cảm động và viết về tuần báo. Tòa báo cho đăng một trong
những bức thư ấy như:
"Kính gởi bác chủ nhiệm,
cháu viết thư này để cám ơn bác đã cho đăng bức thư của Benetta.
Cháu năm nay vừa chẵn 20 nhưng cháu sắp chết và những đau khổ
của cháu cũng sắp chấm dứt. Trước đây cháu tuyệt vọng!
Không một ai có thể nói một lời có ý nghĩa với cháu dù cha mẹ,
anh chị em hay bạn học. Nhưng bức thư của Benedetta đã đổi
thay cháu toàn diện. Cháu không thất vọng nữa. Bây
giờ cháu dám tin rằng tuổi trẻ của cháu không chấm dứt với cái
chết của cháu. Cháu không biết nói thế nào để giải thích
cho bác được!"
Một nữ nhi bệnh tật nhưng tâm
hồn lớn quá! Ai bảo không có anh hùng giữa thế giới ham
hưởng thụ hôm nay?
|