|
|
| |
Bài
Đọc Trong Tuần Năm II |
|
<<<
THỨ
HAI TUẦN THÁNH
BÀI ĐỌC I: Is 42, 1-7
"Người
sẽ không lớn tiếng; không ai nghe tiếng người ở công trường".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn, Ta hài
lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử
chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai, không ai
nghe tiếng người ở công trường. Người không bẻ gãy cây lau bị
giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Người sẽ xét xử trong công
lý. Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, cho đến khi đặt
công lý trên mặt đất, vì các đảo mong đợi lề luật người.
Chúa
là Thiên Chúa đã phán như thế, Người là Đấng đã tác tạo và mở
rộng các tầng trời, đã củng cố mặt đất và các sản phẩm của nó,
đã ban hơi thở cho dân sống trên mặt đất và ban sức sống cho những
kẻ trên đó. Ta là Chúa, Ta đã gọi con trong công lý, đã cầm lấy
tay con, đã gìn giữ con, đã đặt con thành giao ước của dân, và
nên ánh sáng của chư dân, để con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi
tù những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi ngục những người ngồi
trong tối tăm. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 26, 1. 2. 3. 13-14
Đáp: Chúa là sự sáng, và là Đấng cứu độ tôi (c. 1a).
Xướng: 1) Chúa là sự sáng, là Đấng cứu độ, tôi sợ chi ai? Chúa
là Đấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai? - Đáp.
2) Khi những đứa ác xông vào để xả thịt tôi, bọn thù ghét tôi
sẽ xiêu té và ngã gục. - Đáp.
3) Nếu thiên hạ đồn binh hạ trại để hại tôi, lòng tôi sẽ không
kinh hãi; nếu thiên hạ gây chiến với tôi, tôi vẫn tự tin. - Đáp.
4) Tôi tin rằng tôi sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong
cõi nhân sinh. Hãy chờ đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn
khởi tâm hồn và chờ đợi Chúa! - Đáp.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM:
Kính
chào Vua chúng con: Chỉ có nhà Vua là người thương hại đến những
lỗi lầm của chúng con.
PHÚC ÂM: Ga 12, 1-11
"Hãy
để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Ladarô
đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho
Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ
đồng bàn với Người. Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam
tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau.
Hương thơm toả đầy nhà. Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ phản
nộp Người, liền nói: "Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm
đồng mà cho người nghèo khó?" Hắn nói thế không phải vì lo
lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được
giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy
Chúa Giêsu nói: "Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày
táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các
ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu".
Có
đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không
những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Ladarô, kẻ đã chết được Người
cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả Ladarô,
vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giêsu.
Đó là lời Chúa.
THỨ BA TUẦN THÁNH
BÀI ĐỌC I: Is 49, 1-6
"Ta
đã làm cho con nên sự sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu
độ Ta ban cho đến tận cùng trái đất".
(Bài Ca thứ hai của người Tôi tớ Chúa)
Trích sách Tiên tri Isaia.
Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây; hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy
chú ý: Chúa đã kêu gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, đã nhớ
đến tên tôi khi tôi còn ở trong bụng mẹ. Người đã làm cho miệng
tôi nên như lưỡi gươm sắc bén, đã bảo vệ tôi dưới bóng cánh tay
Người, đã làm cho tôi nên như mũi tên nhọn, và đã ẩn giấu tôi
trong ống đựng tên. Và Người đã phán cùng tôi: "Hỡi Israel,
ngươi là tôi tớ Ta, vì Ta sẽ được vinh hiển nơi ngươi". Và
tôi thưa: "Tôi đã vất vả mất công vô cớ, tôi đã phí sức vô
ích; nhưng công lý của tôi ở nơi Chúa; và phần thưởng của tôi
ở nơi Thiên Chúa". Và bây giờ Chúa phán: "Người là Đấng
đã tác tạo tôi thành tôi tớ Người, khi tôi còn trong lòng mẹ,
để đem Giacóp về cho Người, và quy tụ Israel chung quanh Người.
Tôi được vinh hiển trước mặt Chúa, và Thiên Chúa là sức mạnh tôi.
Người đã phán: "Con là tôi tớ Ta, để tái lập các chi họ Giacóp,
để dẫn đưa các người Israel sống sót trở về; này đây Ta làm cho
con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban
cho đến tận bờ cõi trái đất". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15 và 17
Đáp: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh (c. 15).
Xướng: 1) Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con
tủi hổ muôn đời. Theo đức công minh Chúa, xin cứu nguy và giải
thoát con, xin ghé tai về bên con và giải cứu. - Đáp.
2) Xin trở nên thạch động để con dung thân, và chiến luỹ vững
bền hầu cứu độ con: vì Chúa là Thạch Đầu, là chiến luỹ của con.Lạy
Chúa con, xin cứu con khỏi tay đứa ác. - Đáp.
3) Bởi Ngài là Đấng con mong đợi, thân lạy Chúa; lạy Chúa, Ngài
là hy vọng của con tự hồi thanh xuân. Ngay từ trong bụng mẹ, con
đã nép mình vào Chúa, từ trong thai mẫu, Chúa là Đấng bảo vệ con.
- Đáp.
4) Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể
ra ơn Ngài giúp đỡ, thực con không sao mà kể cho cùng. Lạy Chúa,
Chúa đã dạy con từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ con còn kể những
sự lạ của Ngài. - Đáp.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM:
Kính
lạy Vua chúng con, Đấng vâng lời Chúa Cha, Ngài đã bị dẫn đi để
chịu đóng đinh vào thập giá, như con chiên hiền lành bị dẫn đi
giết.
PHÚC ÂM: Ga 13, 21-33. 36-38
"Một
người trong các con sẽ nộp Thầy... Trước khi gà gáy con
đã chối Thầy ba lần".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người
bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: "Thật, Thầy nói thật cho
các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy". Các môn
đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ
được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy
Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: "Hỏi xem Thầy nói về
ai đó". Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi
Người: "Thưa Thầy, ai vậy?" Chúa Giêsu trả lời: "Thầy
chấm miếng bánh trao cho ai là người đó". Và Người chấm một
miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi,
Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: "Con tính làm
gì thì làm mau đi". Nhưng những người đang ngồi ăn không
một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều
người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy
mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn
bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa
liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán:
"Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được
vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người,
thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và
Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy
chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như
Thầy đã nói với người Do-thái: 'Nơi Ta đi, các ngươi không thể
đến được', nay Thầy cũng nói với các con như vậy".
Simon
Phêrô hỏi Người: "Thưa Thầy, Thầy đi đâu?" Chúa Giêsu
trả lời: "Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được,
nhưng sau này con sẽ theo Thầy".
Phêrô
thưa lại: "Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được!
Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy". Chúa Giêsu nói: "Con
liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước
khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần". Đó là lời Chúa.
THỨ TƯ TUẦN THÁNH
BÀI ĐỌC I: Is 50, 4-9a
"Tôi
đã không che mặt tránh những người chửi mắng, nhưng tôi biết tôi
sẽ không phải thẹn thùng".
(Bài ca thứ ba của người Tôi Tớ Chúa)
Trích sách Tiên tri Isaia.
Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết
dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Người đánh thức tôi,
Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn. Thiên Chúa
đã mở tai tôi mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi
đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu, tôi đã
không che mặt giấu mày, tránh những lời nhạo cười và những người
phỉ nhổ tôi. Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không hổ thẹn: nên tôi
trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn. Đấng
xét tôi vô tội ở gần tôi, ai còn tranh tụng với tôi được, chúng
ta hầu toà. Ai là kẻ thù địch của tôi, hãy đến đây! Này đây Thiên
Chúa bênh đỡ tôi, ai dám kết tội tôi? Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 68, 8-10. 21bcd-22. 31 và 33-34
Đáp: Lạy Chúa, xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi, đây là
lúc biểu lộ tình thương (c. 14c-b).
Xướng: 1) Sở dĩ vì Chúa mà con chịu nhục, và thẹn thò làm nhơ
nhuốc mặt con. Con bị những người anh em coi như khách lạ, bị
những người con cùng một mẹ xem như kẻ ngoại lai. Sự nhiệt tâm
lo việc nhà Chúa khiến con mòn mỏi, điều tủi nhục người ta nhục
mạ Chúa đổ trên mình con. - Đáp.
2) Con mong chờ người cảm thương, nhưng không có, mong chờ người
an ủi, nhưng chẳng thấy đâu. Cơm con ăn, chúng pha mật đắng, con
khát, thì chúng cho uống dấm chua. - Đáp.
3) Con sẽ xướng bài ca ngợi khen danh Chúa, và con sẽ chúc tụng
Ngài với bài tri ân. Các bạn khiêm cung, hãy nhìn coi và hoan
hỉ, các bạn tìm kiếm Chúa, lòng các bạn hãy hồi sinh: vì Chúa
nghe những người cơ khổ, và không chê bỏ con dân của Ngài bị bắt
cầm tù. - Đáp.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM:
Kính
lạy Vua chúng con, chỉ có Ngài là Đấng thương hại đến những lỗi
lầm của chúng con.
PHÚC ÂM: Mt 26, 14-25
"Con
Người ra đi như đã được ghi chép sẵn từ trước, nhưng khốn thay
cho kẻ sẽ làm cho Ngài bị phản nộp".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, một trong nhóm Mười Hai tên là Giuđa Iscariô, đi gặp các
thượng tế và thưa với họ: "Các ông cho tôi bao nhiêu, tôi
nộp Người cho các ông?" Họ liền ấn định cho ba mươi đồng
bạc. Và từ đó, hắn tìm dịp thuận tiện để nộp Người.
Ngày
thứ nhất trong tuần lễ ăn Bánh không men, các môn đệ đến thưa
Chúa Giêsu rằng: "Thầy muốn chúng con sửa soạn cho Thầy ăn
Lễ Vượt Qua ở đâu?" Chúa Giêsu đáp: "Các con hãy vào
thành đến với một người kia, và nói rằng: Thầy bảo, giờ Ta đã
gần, Ta sẽ mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ tại nhà ông".
Các môn đệ làm như Chúa Giêsu đã truyền và sửa soạn Lễ Vượt Qua.
Chiều
đến, Người ngồi bàn ăn với mười hai môn đệ. Và khi các ông đang
ăn, Người nói: "Thầy nói thật với các con: có một người trong
các con sẽ nộp Thầy". Môn đệ rất buồn rầu và từng người bắt
đầu hỏi Người: "Thưa Thầy, có phải con không?" Người
trả lời: "Kẻ giơ tay cùng chấm vào đĩa với Thầy, đó chính
là kẻ sẽ nộp Thầy. Thật ra, Con Người sẽ ra đi như đã chép về
Người, nhưng khốn cho kẻ nộp Con Người, thà kẻ đó đừng sinh ra
thì hơn!"
Giuđa
kẻ phản bội cũng thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có phải con
chăng?" Chúa đáp: "Đúng như con nói". Đó là lời
Chúa.
THỨ NĂM TUẦN THÁNH
THÁNH LỄ LÀM PHÉP DẦU
BÀI ĐỌC I: Is 61, 1-3a. 6a. 8b-9
"Chúa
đã xức dầu cho tôi, Người đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo
khó, và cho họ dầu hoan lạc".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Thánh Thần Chúa ngự trên tôi: Vì Chúa đã xức dầu cho tôi; Người
đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo khó, băng bó những tâm
hồn đau thương; báo tin ân xá cho những kẻ bị lưu đày, phóng thích
cho những tù nhân; công bố năm hồng ân của Thiên Chúa, và ngày
báo oán của Thiên Chúa chúng ta; an ủi mọi kẻ ưu phiền, đem cho
các kẻ buồn phiền ở Sion triều thiên thay tro bụi, dầu vui mừng
thay tang chế, áo hân hoan thay tâm hồn sầu muộn.
Còn
các ngươi, các ngươi sẽ được gọi là tư tế của Chúa, là thừa tác
viên của Thiên Chúa chúng ta. Ta sẽ trung thành thưởng công cho
chúng, sẽ thiết lập với chúng một giao ước vĩnh cửu. Dòng dõi
chúng sẽ được nổi danh giữa các dân tộc, miêu duệ chúng sẽ được
biết đến giữa chư dân. Tất cả những ai thấy họ, đều nhận biết
họ là dòng dõi được Chúa chúc phúc. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 88, 21-22. 25 và 27
Đáp: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời
(c. 2a).
Xướng: 1) Ta đã gặp Đavit, tôi tớ của Ta, Ta đã xức dầu thánh
của Ta cho người, để tay Ta bang trợ người luôn mãi, và cánh tay
Ta củng cố thân danh Người. - Đáp.
2) Thành tín và ân sủng của Ta, hằng ở với người, và nhân danh
Ta, sức mạnh người tăng thêm mãi. Chính người sẽ thưa cùng Ta:
"Chúa là Cha con, là Thiên Chúa và là Đá Tảng cứu độ của
con". - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Kh 1, 5-8
"Người
đã làm cho chúng ta trở nên vương quốc và tư tế của Thiên Chúa,
Cha của người".
Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.
Nguyện chúc cho anh em được ân sủng và bình an của Chúa Giêsu
Kitô, là chứng tá trung thành, là trưởng tử kẻ chết, là thủ lãnh
các vua trần thế, là Đấng đã yêu thương chúng ta, Người đã dùng
máu Người mà rửa chúng ta sạch mọi tội lỗi, và đã làm cho chúng
ta trở nên vương quốc và tư tế của Thiên Chúa, Cha của Người.
Nguyện chúc Người được vinh quang và quyền lực muôn đời. Amen.
Kià,
Người đến trong đám mây, mọi con mắt sẽ nhìn thấy Người, và cả
những kẻ đã đâm Người cũng nhìn thấy Người, các chủng tộc trên
địa cầu sẽ than khóc Người. Thật như vậy. Amen.
Chúa
là Thiên Chúa, Đấng đang có, đã có, và sẽ đến, là Đấng Toàn Năng
phán: "Ta là Alpha và Ômêga, là nguyên thuỷ và là cứu cánh".
Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Is 61, 1
Thánh Thần Chúa ngự trên tôi: Người đã sai tôi đem tin mừng cho
người nghèo khó.
PHÚC ÂM: Lc 4, 16-21
"Thánh
Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo
thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người
đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia.
Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: Thánh Thần Chúa ngự
trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng
cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền
sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy,
trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày
khen thưởng. Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi
xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người
bắt đầu nói với họ: "Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà
tai các ngươi vừa nghe". Đó là lời Chúa.
TAM
NHẬT VƯỢT QUA
THỨ NĂM TUẦN THÁNH
Thánh Lễ Chiều
KỶ NIỆM BỮA TIỆC LY CỦA CHÚA
BÀI ĐỌC I: Xh 12, 1-8. 11-14
"Những
chỉ thị về bữa Tiệc Vượt qua".
Trích sách Xuất Hành.
Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Môsê và Aaron ở đất Ai-cập
rằng: Tháng này các ngươi phải kể là tháng đầu năm, tháng thứ
nhất. Hãy nói với toàn thể cộng đồng con cái Israel rằng: "Mùng
mười tháng này, ai nấy phải bắt một chiên con, mỗi gia đình, mỗi
nhà một con. Nếu nhà ít người, không ăn hết một con chiên, thì
phải mời người láng giềng đến nhà cho đủ số người để ăn một con
chiên. Chiên đó không được có tật gì, phải là chiên đực, được
một năm. Có bắt dê con cũng phải làm như thế. Vậy phải để dành
cho đến ngày mười bốn tháng này, rồi vào lúc chập tối, toàn thể
cộng đồng con cái Israel sẽ giết nó, lấy máu bôi lên khung cửa
những nhà có ăn thịt chiên. Đêm ấy sẽ ăn thịt nướng với bánh không
men và rau đắng. Phải ăn như thế này: Phải thắt lưng, chân đi
dép, tay cầm gậy và ăn vội vã: vì đó là ngày Vượt Qua của Chúa.
Đêm ấy Ta sẽ đi qua xứ Ai-cập, sẽ giết các con đầu lòng trong
xứ Ai-cập, từ loài người cho đến súc vật, và Ta sẽ trừng phạt
chư thần xứ Ai-cập: vì Ta là Chúa. Máu bôi trên nhà các ngươi
ở, sẽ là dấu hiệu; và khi thấy máu, Ta sẽ đi qua mà tha cho các
ngươi, và các ngươi sẽ không bị tai ương tác hại khi Ta giáng
hoạ trên xứ Ai-cập. Các ngươi hãy ghi nhớ ngày ấy, làm lễ tưởng
niệm, và phải mừng ngày đó trọng thể kính Thiên Chúa. Các ngươi
sẽ lập lễ này để mừng vĩnh viễn muôn đời". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 115, 12-13. 15-16bc. 17-18
Đáp: Chén chúc tụng là sự thông hiệp Máu Chúa Kitô (x. 1 Cr 10,
16).
Xướng: 1) Tôi lấy gì dâng lại cho Chúa để đền đáp những điều Ngài
ban tặng cho tôi? Tôi sẽ lãnh chén cứu độ, và tôi sẽ kêu cầu danh
Chúa. - Đáp.
2) Trước mặt Chúa, thật là quý hoá cái chết của những bậc thánh
nhân Ngài. Con là tôi tớ Ngài, con trai của nữ tỳ Ngài, Ngài đã
bẽ gãy xiềng xích cho con. - Đáp.
3) Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu
cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt
toàn thể dân Ngài. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 11, 23-26
"Mỗi
khi anh em ăn và uống, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.
Anh
em thân mến, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã
truyền lại cho anh em, là Chúa Giêsu trong đêm bị nộp, Người cầm
lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: "Các con hãy lãnh nhận
mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các con hãy làm việc
này mà nhớ đến Ta. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người
cầm lấy chén, và phán: "Chén này là Tân ước trong Máu Ta;
mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta".
Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền
việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến". Đó là lời
Chúa.
CÂU
XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Ga 13, 34
Chúa phán: "Thầy ban cho các con một giới răn mới, là các
con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con".
PHÚC ÂM: Ga 13, 1-15
"Ngài
yêu thương họ đến cùng".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ
thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc
về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng. Sau
bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giuđa Iscariô, con Simon, ý định
nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay
mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên
Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước
vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt
lưng mà lau. Vậy Người đến chỗ Simon Phêrô, ông này thưa Người
rằng: "Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư?" Chúa
Giêsu đáp: "Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau
sẽ hiểu". Phêrô thưa lại: "Không đời nào Thầy sẽ rửa
chân cho con". Chúa Giêsu bảo: "Nếu Thầy không rửa chân
cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy". Phêrô liền
thưa: "Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay
và đầu nữa". Chúa Giêsu nói: "Kẻ mới tắm rồi chỉ cần
rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không
phải hết thảy đâu". Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới
nói: "Không phải tất cả các con đều sạch đâu".
Sau
khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về
chỗ cũ, Người nói: "Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm
cho các con chăng? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải
lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy
mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho
nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước
mà làm như Thầy đã làm cho các con". Đó là lời Chúa.
THỨ SÁU TUẦN THÁNH
PHẦN THỨ NHẤT: PHỤNG VỤ LỜI CHÚA
BÀI ĐỌC I: Is 52, 13-53, 12
"Người
đã bị thương tích vì tội lỗi chúng ta".
(Bài ca thứ tư của người Tôi Tớ Chúa)
Trích sách Tiên tri Isaia.
Này tôi tớ Ta sẽ được cao minh, sẽ vinh thăng tấn phát, cao cả
tuyệt vời. Cũng như nhiều người đã kinh ngạc, vì thấy người tàn
tạ mất hết vẻ người, dung nhan người cũng không còn nữa, cũng
thế, muôn dân sẽ sửng sốt, các vua không còn biết nói chi trước
mặt người. Vì họ sẽ thấy việc chưa ai kể cho mình, sẽ biết điều
mình chưa hề được nghe.
Ai
mà tin được điều chúng ta nghe? Và Chúa đã tỏ ra sức mạnh cho
ai? Người sẽ lớn lên trước mặt Ngài như một chồi non, như một
rễ cây, tự đất khô khan. Người chẳng còn hình dáng, cũng chẳng
còn sắc đẹp để chúng ta nhìn ngắm, không còn vẻ bên ngoài, để
chúng ta yêu thích; bị người đời khinh dể như kẻ thấp hèn nhất,
như kẻ đớn đau nhất, như kẻ bệnh hoạn, như một người bị che mặt
và bị khinh dể, bởi đó, chúng ta không kể chi đến người.
Thật
sự, người đã mang lấy sự đau yếu của chúng ta, người đã gánh lấy
sự đau khổ của chúng ta. Mà chúng ta lại coi người như kẻ phong
cùi, bị Thiên Chúa đánh phạt và làm cho nhuốc hổ. Nhưng người
đã bị thương tích vì tội lỗi chúng ta, bị tan nát vì sự gian ác
chúng ta. Người lãnh lấy hình phạt cho chúng ta được bình an,
và bởi thương tích người mà chúng ta được chữa lành. Tất cả chúng
ta lang thang như chiên cừu, mỗi người một ngả. Chúa đã chất trên
người tội ác của tất cả chúng ta.
Người
hiến thân vì người tình nguyện và không mở miệng như con chiên
bị đem đi giết, và như chiên non trước mặt người xén lông, người
thinh lặng chẳng hé môi. Do cưỡng bách và án lệnh, người đã bị
tiêu diệt; ai sẽ còn kể đến dòng dõi người nữa, bởi vì người đã
bị khai trừ khỏi đất người sống; vì tội lỗi dân Ta, Ta đánh phạt
người. Người ta định đặt mồ người giữa những kẻ gian ác, nhưng
khi chết, người được chôn giữa kẻ giàu sang, mặc dầu người đã
không làm chi bất chánh, và miệng người không nói lời gian dối.
Chúa đã muốn hành hạ người trong đau khổ.
Nếu
người hiến thân làm lễ vật đền tội, người sẽ thấy một dòng dõi
trường tồn, và nhờ người, ý định Chúa sẽ thành tựu. Nhờ nỗi khổ
tâm của người, người sẽ thấy và sẽ được thoả mãn. Nhờ sự thông
biết, tôi tớ công chính của Ta sẽ công chính hoá nhiều người,
sẽ gánh lấy những tội ác của họ. Bởi đó, Ta trao phó nhiều dân
cho người, người sẽ chia chiến lợi phẩm với người hùng mạnh. Bởi
vì người đã hiến thân chịu chết và đã bị liệt vào hàng phạm nhân,
người đã mang lấy tội của nhiều người, và đã cầu bầu cho các phạm
nhân. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 30, 2 và 6. 12-13. 15-16. 17 và 25
Đáp: Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha (Lc 23, 46).
Xướng: 1) Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con
muôn đời tủi hổ, vì đức công minh Ngài, xin cứu chữa con! Con
phó thác tâm hồn trong tay Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung
thành, xin cứu chữa con. - Đáp.
2) Con trở nên đồ ô nhục đối với những người thù, nên trò cười
cho khách lân bang, và mối lo sợ cho người quen biết; gặp con
ngoài đường, họ tránh xa con. Con bị người ta quên, không để ý
tới, dường như đã chết, con đã trở nên như cái bình bị vỡ tan.
- Đáp.
3) Phần con, lạy Chúa, con tin cậy ở Ngài, con kêu lên: Ngài là
Thiên Chúa của con! Vận mạng con ở trong tay Ngài, xin cứu gỡ
con khỏi tay quân thù và những người bách hại. - Đáp.
4) Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin cứu sống
con theo lượng từ bi của Chúa. Lòng chư vị hãy can trường mạnh
bạo, hết thảy chư vị là người cậy trông ở Chúa. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Dt 4, 14-16; 5, 7-9
"Người
đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất,
Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời".
Trích thư gởi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, chúng ta có một thượng tế cao cả đã đi qua các
tầng trời, là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, nên chúng ta hãy giữ
vững việc tuyên xưng đức tin của chúng ta. Vì chưng, không phải
chúng ta có thượng tế không thể cảm thông sự yếu đuối của chúng
ta, trái lại, Người đã từng chịu thử thách bằng mọi cách như chúng
ta, ngoại trừ tội lỗi.
Khi
còn sống ở đời này, Chúa Kitô đã lớn tiếng rơi lệ dâng lời cầu
xin khẩn nguyện lên Đấng có thể cứu mình khỏi chết, và vì lòng
thành kính, Người đã được nhậm lời. Dầu là Con Thiên Chúa, Người
đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất,
Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những
kẻ tùng phục Người. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Pl 2, 8-9
Chúa Kitô vì chúng ta đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập
giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một
danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.
PHÚC ÂM: Ga 18, 1 - 19, 42
"Sự
Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta".
C. Bài Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có
một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản
bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn
đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng
tế và biệt phái cấp cho, nó đến đây với đèn đuốc và khí giới.
Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến
ra và hỏi chúng: "Các ngươi tìm ai?" C. Chúng thưa lại:
S. "Giêsu Nadarét". C. Chúa Giêsu bảo: "Ta đây".
C. Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng
khi Người vừa nói "Ta đây", bọn chúng giật lùi lại và
ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng: "Các ngươi tìm ai?"
C. Chúng thưa: S. "Giêsu Nadarét". C. Chúa Giêsu đáp
lại: "Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi
tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi". C. Như thế
là trọn lời đã nói: "Con chẳng để mất người nào trong những
kẻ Cha đã trao phó cho Con". Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh
gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên
phải. Đầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng:
"Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không
uống!" C. Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của
người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông
Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế
năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái:
để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn. Còn Phêrô và môn
đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên
cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng
lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng
tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì
gác cửa liền bảo Phêrô: S. "Có phải ông cũng là môn đệ của
người đó không?" C. Ông đáp: S. "Tôi không phải đâu".
C. Đám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi
vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa
Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp: "Tôi
đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại
hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ
họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông
cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy.
Họ đã quá rõ điều Tôi nói". C. Nghe vậy, một tên vệ binh
đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói: S. "Anh trả lời vị thượng
tế như thế ư". C. Chúa Giêsu đáp: "Nếu Ta nói sai, hãy
chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại
đánh Ta?" C. Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng
vị thượng tế Caipha. Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông:
S. "Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?" C. Ông
chối và nói: S. "Tôi không phải đâu". C. Một tên thủ
hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi
lại rằng: S. "Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với
người đó sao?" C. Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền
gáy.
Bấy
giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng
sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể
ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói: S. "Các
ngươi tố cáo người này về điều gì". C. Họ đáp: S. "Nếu
hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan".
C. Philatô bảo họ: S. "Các ông cứ bắt và xét xử theo luật
của các ông". C. Nhưng người Do-thái đáp lại: S. "Chúng
tôi chẳng có quyền giết ai cả". C. Thế mới ứng nghiệm lời
Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ
Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi: S. "Ông
có phải là Vua dân Do-thái không?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan
tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?"
C. Philatô đáp: S. "Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân
ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?"
C. Chúa Giêsu đáp: "Nước tôi không thuộc về thế gian này.
Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã
chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi
không thuộc chốn này". C. Philatô hỏi lại: S. "Vậy ông
là Vua ư?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan nói đúng: Tôi là
Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng
về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi". C. Philatô
bảo Người: S. "Chân lý là cái gì?" C. Nói lời này xong,
ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ: S. "Ta không thấy
nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi,
ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua.
Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi
chăng?" C. Họ liền la lên: S. "Không phải tên đó, nhưng
là Baraba". C. Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền
đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên
bằng gai nhọn đội lên đầu Người và nói: S. "Tâu Vua Do-thái!"
C. Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói: S. "Đây
ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng
ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án". C. Bấy giờ
Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ:
S. "Này là Người". C. Vừa thấy Người, các thượng tế
và vệ binh liền la to: S. "Đóng đinh nó vào thập giá! Đóng
đinh nó vào thập giá!" C. Philatô bảo họ: S. "Đấy các
ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không
thấy lý do nào kết tội ông". C. Người Do-thái đáp lại: S.
"Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó
tự xưng là Con Thiên Chúa". C. Nghe lời đó Philatô càng hoảng
sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu: S. "Ông
ở đâu đến?" C. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy
giờ Philatô bảo Người: S. "Ông không nói với ta ư? Ông không
biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền
tha ông sao?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan chẳng có quyền
gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp
tôi cho quan, mắc tội nặng hơn". C. Từ lúc đó Philatô tìm
cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên: S. "Nếu quan
tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng
mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa". C. Philatô vừa nghe lời
đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử,
nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng
giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân: S. "Đây
là vua các ngươi". C. Nhưng họ càng la to: S. "Giết
đi! Giết đi! Đóng đinh nó đi!" C. Philatô nói: S. "Ta
đóng đinh vua các ngươi ư?" C. Các thượng tế đáp: S. "Chúng
tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa". C. Bấy giờ quan giao
Người cho họ đem đóng đinh.
Vậy
họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia
gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh
Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một
bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng
và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: "Giêsu,
Nadarét, vua dân Do-thái". Nhiều người Do-thái đọc được bảng
đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng
viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng
tế đến thưa với Philatô: S. Xin đừng viết "Vua dân Do Thái",
nhưng nên viết: "Người này đã nói: 'Ta là vua dân Do-thái'".
C. Philatô đáp: S. "Điều ta đã viết là đã viết". C.
Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ
lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái
áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới.
Họ bảo nhau: S. "Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm
xem ai được thì lấy". C. Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Chúng
đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta". Chính
quân lính đã làm điều đó.
Đứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị
Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ
và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:
"Hỡi Bà, này là con Bà". C. Rồi Người lại nói với môn
đệ: "Này là Mẹ con". C. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh
nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất,
để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói: "Ta khát!"
C. Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm
đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người.
Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói: "Mọi sự đã hoàn tất".
C. Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.
(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)
Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá
trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái
xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống.
Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ
hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần
Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân
Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người;
tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng,
mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình
nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy
ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Người ta sẽ không đánh
dập một cái xương nào của Người". Lời Kinh Thánh khác rằng:
"Họ sẽ nhìn xem Đấng họ đã đâm thâu qua".
Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm
kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu.
Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng
đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông
đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương.
Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm
theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có
cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì
là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần,
nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.
|
|