|
Sự Nghiệp
Công
danh sự nghiệp là một ao ước và bận tâm của nhiều người!
Tôi
có ích gì cho người thân và xã hội? "Cọp chết để da, người
ta chết để tiếng"! Tôi để gì lại cho đời?
Phải
có danh gì với núi sông!
Platon,
Aristotle, Augustin, Thomas d'Aquin là những tư tưởng gia nổi
tiếng, có những tác phẩm để đời.
Kim
tự tháp ở Ai cập, tháp Eiffel ở Paris, cầu Golden Gate ở San Francisco
là những công trình mà những người thời sau phải thán phục và
ca ngợi.
Galileo
với khám phá trái đất quay chung quanh mặt trời, Newton với trọng
lực, Einstein với thuyết tương đối, là những người mà hậu thế
không quên.
Yersin
tìm ra vaccin ngừa bệnh, và bao nhiêu người đang xả thân cứu nhân
độ thế, còn mãi trong tim óc hậu thời.
Ở
đời ai mà chẳng có những ước mơ! Không chừng có người trong chúng
ta đã từng mơ thành người nổi tiếng,
mơ
làm nên những kỳ tích có một không hai trong thiên hạ,
mơ
thành người có tài kinh bang tế thế,
mơ
là người "thế thiên hành đạo", luôn giúp đỡ kẻ cô thế
cô thân!
Nhưng
mơ đâu là thực, mơ ước và thực tại là hai điều khác nhau!
Ai
cũng có những ước mơ, nhưng có ước mơ có thể thành hiện thực và
có mơ ước hão huyền, có những kỳ tích của bậc vĩ nhân và cũng
có những công trình của những người nổi tiếng đáng nhờm tởm.
Nhiều
người mơ ước mà không làm được điều mình muốn, trở thành người
bất đắc chí, "tàng tàng".
Bao
nhiêu người tưởng mình có trí thông minh cực kỳ, một khi mình
thấy đúng thì không thể sai lầm, và... họ thành người độc đoán
độc tài. Vạn lý trường thành, kim tự tháp, kỳ tích "tiêu
diệt chủng tộc Do-thái" hồi thế chiến thứ hai..., đã làm
bao người đau khổ: cha phải xa con thơ, vợ phải xa chồng, con
cái phải xa lìa cha mẹ già yếu.
Tôi
có muốn thành người nổi tiếng với bất cứ giá nào, dù phải độc
ác như Tần Thủy Hoàng, Tào Tháo hay Hitler không? Hay tôi muốn
thành người đem hạnh phúc cho những người tôi gặp gỡ dù chỉ một
người đơn sơ, và không bao giờ gây đau khổ cho bất cứ ai?
Không
biết ý bạn thế nào? còn tôi, ước gì tôi là người mang niềm vui
và hạnh phúc cho tha nhân, dù đời tôi có âm thầm và ít người biết
đến! Với quãng đời qúa khứ tôi đã từng mơ, và tôi cũng đã tập
không mơ ước hão huyền nhưng lập chí, tập để không mơ làm những
chuyện kinh thiên động địa nhưng tập làm cách thật tuyệt vời những
việc đơn sơ nhỏ nhặt vẫn thường gặp trong cuộc sống.
Sự
nghiệp của Đức Yêsu
Có
một người rất tuyệt,
dù
người đó sống không lâu, chỉ có 33 tuổi đời,
dù
người đó như thất bại trên đường công danh sự nghiệp: chết trần
trụi ô nhục trên cây gỗ và bị liệt vào loại cướp của giết người,
dù
người đó xuất thân từ một gia đình nghèo nàn trong vùng quê Do-thái.
Người
đó đã sống một thời gian dài bình thường và khiêm tốn mà một người
bình thường khó chấp nhận.
Người
đó không làm hại ai, "không dập tắt tim đèn còn khói",
thương cảm người đói nghèo bệnh tật.
Có
lúc Ngài làm phép lạ như hóa bánh ra nhiều để nuôi dân, cho người
mù được thấy, kẻ điếc được nghe, người câm được nói, nhưng bấy
nhiêu có là bao so với 33 năm trời và thậm chí ngay cả so với
ba năm rao giảng công khai của Ngài! Những phép lạ Ngài làm, thường
là dấu chỉ giúp con người thấy được chân tính của Ngài, giúp con
người nhận ra tình yêu Thiên Chúa đối với con người, hầu con người
được thêm tin tưởng phó thác vào Thiên Chúa hơn.
Người
đó chỉ biết yêu, và làm tất cả vì yêu. Nếu có la rầy ai, thì cũng
là để người ta nhận ra những sai trái của mình hầu sửa đổi; nếu
có đánh đuổi quân buôn bán ra khỏi đền thờ, thì cũng là giúp người
ta sống đúng hơn.
Người
đó rất tự do,
tự
do với bạc tiền,
tự
do với danh vọng chức quyền (Yn.6, 15),
tự
do với lời khen tiếng chê, tự do với tất cả để chỉ tùy thuộc vào
Thiên Chúa là Cha (Yn.4, 34; Mc.14, 36;15, 34). Ngài đã nói sự
thật dù điều đó làm Ngài phải chết, và thậm chí bị coi là phường
trộm cướp.
Như
thể Ngài chẳng có sự nghiệp, Ngài chẳng để đời một công trình
"thế kỷ" hoặc một "kỳ quan thế giới". Ngài
quy tụ được 12 tông đồ, những một kẻ đã phản bội và bán Ngài,
làm Ngài phải chết. Ngài cũng đói như bao người, phải tìm trái
cây ăn đỡ đói (Mc.11, 13; x. Mt.12,1). Ngài cũng ngủ bờ ngủ bụi
như những người nghèo nhất (Lc.21, 37). Ngài bị coi là người tội
lỗi (Yn.9, 24), người bị qủy ám (Mc.3,22), người phạm thượng đáng
chết (Mc.14, 62), và chết như người bị nguyền rủa.
Tuy
người đời thấy Ngài như thể không làm được gì và không có sự nghiệp
gì, nhưng thực sự Ngài đã làm rất nhiều điều vô cùng qúy giá mà
không ai có thể làm được. Sự nghiệp của Ngài không thể hư hoại
tàn phai:
Ngài
đưa được con người về với Thiên Chúa Cha;
Ngài
làm đời sống con người và những đau khổ họ gánh chịu có ý nghĩa;
Ngài
giúp người nghèo khổ thêm kiên vững và tin tưởng phó thác nơi
Thiên Chúa Tình Yêu.
Nhờ
Ngài, con người có thể nở nụ cười ngay cả khi hoạn nạn tứ phía
bủa vây, khi thập giá bao phủ cuộc đời. Nhờ Ngài, con người có
thể tin vào nhau, có thể nói tiếng thứ tha và yêu thương dù kinh
nghiệm sống cho thấy con người vẫn thường bội tín bất trung. Nhờ
Ngài, con người thấy đời có ý nghĩa, đáng yêu và đáng sống hơn.
Có Ngài, con người có thể sống hạnh phúc.
Sự
nghiệp của tôi là gì?
"Phù
vân trên mọi phù vân, và tất cả chỉ là phù vân" (Qoh.1, 2).
Mọi
công trình, dù là công trình "thế kỷ" cũng sẽ qua đi.
Kim tự tháp rồi cũng chẳng còn, tháp Eiffel rồi cũng qua đi, cầu
Golden gate rồi cũng biến mất,...! Cái gì tồn tại sau một trăm
ngàn năm nữa?
Con
người vẫn tồn tại dù vật chất có tan đi! Một khi Thiên Chúa tạo
dựng con người, thì họ mãi mãi tồn tại. Nếu ai cộng tác với Thiên
Chúa để tạo thành con người, dù qua hành vi sinh hạ, hay qua việc
giáo dục giúp họ trưởng thành và hạnh phúc, thì "sự nghiệp"
của người đó mãi mãi tồn tại.
Sự
nghiệp của Đức Yêsu mãi mãi tồn tại, vì Ngài đã cứu được con người,
đã vạch đường chỉ lối để con người sống hạnh phúc. Sự nghiệp của
tôi sẽ vô giá và trường tồn, nếu tôi cộng tác với Thiên Chúa trong
việc giúp con người sống hạnh phúc đích thực, không chỉ ở đời
sau mà ngay cả ở đời này nữa. Không cần tôi phải làm những việc
"kinh thiên động địa" hay "long trời lở đất"
hoặc những việc mà mọi người phải cúi mình thán phục, mà chỉ cần
tôi làm cho những người xung quanh- dù chỉ một người- hạnh phúc,
là tôi đã làm được rất nhiều. Xe hơi nhà lầu có là gì? vài ba
trăm cây vàng có là chi? Lương một người dạy sinh ngữ tại thành
phố so với một người dạy học tại vùng sâu vùng xa rất cách biệt,
nhưng có là gì? Tất cả là phù vân! Thiên Chúa và con người tồn
tại mãi. Sự nghiệp của tôi, chính là Thiên Chúa và con người,
là phục vụ Thiên Chúa và phục vụ con người.
Dầu
sự nghiệp là một bận tâm chính đáng của con người, nhưng tôi sống
không chỉ với mục đích "làm cái gì để đời"! Điều quan
trọng hơn, là làm sao tôi sống hạnh phúc, vĩnh viễn và cụ thể
thời điểm này. Người không sống trọn vẹn giây phút hiện tại, thường
không dám nhìn thẳng vào sự thật để nhận trách nhiệm; đó là những
người nửa vời, không dám đi đến cùng, và đời họ tất cả thường
dang dở.
Niềm
hạnh phúc của tôi chỉ có thể trọn vẹn nếu tôi cố gắng hết sức
sống giây phút hiện tại, nếu tôi đem hết tài năng giúp những người
xung quanh sống hạnh phúc; và như vậy, sự nghiệp của tôi sẽ vĩnh
tồn.
Rev.
Joseph Thanh Liêm
|