|
Kinh
Chiều
Ðêm
nay con muốn nói với Chúa về nỗi cô đơn của một linh mục. Con
không còn trẻ như một linh mục mới ra trường để rạo rực thấy màu
áo dòng luôn sáng mùa phục sinh. Con cũng chưa là tay thợ gặt
đã sương gió quá đời người trên cánh đồng. Con chỉ vừa đủ một
quãng đời cho một kinh nghiệm nỗi cô đơn của đời linh mục là gì.
Ngày
giã từ trường với hương thơm của sách vở như vẫn còn phảng phất
đâu đây. Con nhớ ngày đó đẹp làm sao. Như cánh diều chờ gió cho
một chân trời đã căng đầy ước mơ từ lâu. Giờ đã đến, tung gió
mà bay cho bát ngát bầu trời. Chiếc áo dòng đóng dấu đời con một
tình sử thiêng liêng. Con bước xuống cánh đồng với lời hứa sẽ
đem về một mùa lúa hân hoan.
Ðêm
nay, nhìn màu áo trong thinh lặng của một đêm trằn trọc tâm tư.
Có nhiều thứ cô đơn trong cuộc sống. Cô đơn con muốn nói với Chúa
đêm nay là cô đơn mà một linh mục thấy cô đơn hơn cả.
Trong
tình yêu, khi một người muốn yêu mà tình yêu cứ phải ngược gió,
họ thấy hồn họ hiu hắt buồn. Họ có thể gọi nỗi buồn ấy là cô đơn.
Dường như con tim phải đi tìm con tim. Chẳng thế, sao Chúa phải
tạo dựng Evà cho Ađam? Trong câu chuyện tạo dựng Ađam-Eva, lời
Kinh Thánh thật thơ mộng khi bảo rằng trái tim người thanh niên
ở một mình không tốt. Ðó là tiếng gọi nhiệm mầu liên hệ giữa nam
và nữ. Từ thời gian đó về sau, con tim đi tìm con tim.
Những
câu chuyện yêu thương đẹp như thần thoại ấy cũng có lối rẽ riêng
cho một màu sắc khác. Ðó là khi Evà đến thì Ađam đã sa ngã. Vậy,
nếu Evà đừng tới có phải trái tim một mình của Ađam tự do dong
chơi hơn? Lời trong trang Kinh Thánh thì ngắn mà ý thì mênh mông
vô bờ. Có liên hệ nhiệm màu giữa hai người, nhưng giữa hai người
vẫn có khoảng cách. Ađam đã sa ngã sau khi Evà đến cho thấy liên
hệ nam nữ ấy không phải là định để tất yếu tôi hậu cho một hạnh
phúc trọn hảo.
Tuy
không là liên hệ tất yếu phải có, nhưng liên hệ nam nữ là tiếng
gọi rất sâu trong thân xác. Tiếng gọi nhiệm mầu của con tim đi
tìm con tim vẫn luôn là thôi thúc. Tuy nhiên, không phải là định
đề tất yếu phải có cho hạnh phúc, nên tình yêu nam nữ chỉ là một
thứ nhu cầu trong nhiều nhu cầu khác của cuộc sống. Trong khoảng
cách nam nữ, nhiều người đi tìm một tình yêu dàn trải hơn, nó
là sáng tạo, là nghệ thuật, là phụng sự, là lý tưởng tôn giáo
như lý tưởng con đang theo.
Con
yêu những chân trời nắng dội. Con không thể đánh đổi cho dù một
vườn cung ngự uyển nào cả. Con muốn đi. Con hạnh phúc với cánh
tay với mãi bầu trời. Con muốn bay. Con không thể đánh đổi những
chiều băng gió, qua mây ngàn tím ánh sao. Những buổi chiều ấy
huyền nhiệm quá. Có những bóng chiều một mình, mây ngàn hun hút
thẳm, trái tim có khi rất thơ cho một bóng hình. Con độc hành
mà vẫn không cô đơn. Vắng bóng hình trong liên hệ nam nữ không
là nỗi cô đơn của con. Bởi cô đơn làm sao được khi con đem kinh
cầu gõ lối cho ý thơ bay cao. Vậy, nỗi cô đơn con muốn nói Chúa
đêm nay là nỗi cô đơn nào.
*
* *
Trong
những định nghĩa về cô đơn cũng có thể là cô đơn vì thiếu quý
mến của kẻ đồng hành. Ðường về Nhà Chúa là ơn gọi đi chung. Con
không thể là linh mục của Chúa nếu không đi với ai. Con có bước
chân riêng, nhưng trong cái riêng ấy không vắng những bước chân
bên nhau. Những bước chân bên nhau ấy đã có những bước lầm lẫn
dẵm vào đời nhau. Và lầm lẫn ấy làm cho đôi chân xa nhau dần dần.
Ái ngại. Sượng sần. Phải đi với nhau trên một lộ trình mà ngại
nhìn nhau trong gặp gỡ đó là nỗi vắng giữa đám đông. Nó là nỗi
vắng không dám định nghĩa là cô đơn. Khi chiều buông, lá cây xẻ
cánh rũ vào đêm, hình hài nỗi vắng ấy lên màu. Khoảng màu ấy là
sự xa cách. Lúc thinh lặng của bóng hoàng hôn và khi tiếng kinh
chiều đã lịm, trăn trở của một chiều nghỉ ngơi mà thấy chung quanh
mình là chống đối, đó không phải là những chiều cô đơn của sự
đơn côi sao.
Nhưng
thưa Chúa, không hẳn mọi xa cách đều mang màu đơn độc. Ðối với
con, có những xa cách cần thiết cho sáng lên một định để lý tưởng
mình đã chọn cho đời mình. Con có đủ can đảm chấp nhận khác ý
để giữ trọn lối sống. Bước đi bên cạnh bao nhiêu bước chân khác,
con phải học can trường mà chấp nhận những giây phút bị những
bước chân chống đối. Ðẹp biết bao khi bước chân nào cũng rạo rực
những thương cùng mến, những nhớ cùng mong. Là linh mục, con không
mơ tưởng điều ấy, con nguyện xin và cố gắng, nhưng con phải thực
tế nhìn những ngày u ám. Và, con đủ nghị lực để không định nghĩa
những chiều nghỉ ngơi trong trăn trở của những cảm tình xa cách
mình ấy là cô đơn. Những giây phút không có Chúa bên mình, không
thấm linh hồn trong cầu nguyện, xa cách ấy có thể làm lý tưởng
linh mục bạc màu. Con cũng đã thấy có những tâm hồn linh mục mang
nhiều thương đau của những chống đối đó. Con cũng sợ những giây
phút con không thấm linh hồn trong cầu nguyện, không có Chúa bên
con.
Còn
hơi ấm của máu, còn tiếng thở của rung cảm là còn biết nỗi chán
của những xa cách. Phải can đảm lắm mà chống cự. Phải anh hùng
lắm mà giữ vững niềm vui. Tuy hoang vu thế nào đi nữa con vẫn
không định nghĩa sự xa cách đó là cô đơn. Thiếu thương mến của
những bước chân song hành, nếu có khó khăn của những bước chân
đưa đời mình vào nghịch cảnh, con gọi đó là những u ám của mùa
thương khó. Có chán nản con cũng không gọi đó là cô đơn. Vì con
vẫn có Chúa. Nỗi cô đơn con muốn nói với Chúa đêm nay ở sâu mãi
trong tâm hồn con.
Có
lẽ con đủ can đảm để đi những tháng ngày u ám của mùa thương khó.
Có lẽ con đủ tha thiết để bay cao trong những chiều có tiếng gọi
thầm trong thân xác của vườn địa đàng. Nhưng nỗi cô đơn trong
con là cô đơn khi con không muốn nghĩ về Chúa, không muốn nói
về Chúa, không đủ năng lực đem Chúa cho người khác, và nhất là
không có Chúa trong con.
Là
linh mục, mà con không muốn nói về Chúa cho cuộc đời, con thấy
trong con úa nắng làm sao. Là linh mục, mà mỗi sáng con ngại ngùng
dâng lễ, con thấy trống vắng lắm. Những lúc như vậy, con thấy
dâng lên một nỗi chán rất sâu. Nỗi chán ấy đến từ vùng sâu thẳm
nhất của linh hồn. Là linh mục, mà con không đủ nghị lực đem Chúa
cho người khác, con thấy những ngày như vậy giống như mùa thu
rất ngắn trong khu vườn rất chật. Lặng lẽ vg lặng lờ. Con gọi
tất cả những nỗi chán và nỗi vắng ấy là cô đơn. Khi con không
muốn nói về Chúa, nghĩ về Chúa, không có Chúa trong con, con thấy
con lẻ loi. Con gọi sự lẻ loi ấy là cô đơn.
Con
yêu những chân trời nắng dội của Phanxicô Xaviê. Người thanh niên
một thuở nuôi mộng đời giữa kinh thành hoa lệ Paris đã giã từ
bờ biển Tây Phương không hẹn ngày trở lại. Và thực sự, người thanh
niên ấy đã đi không bao giờ trở lại quê hương của mình. Theo cánh
buồm của đám thương gia tìm đường đi truyền giáo. Rời Lisbon đến
Ấn Ðộ. Bỏ Ấn Ðộ tìm đường đi Mã Lai. Bỏ Mã Lai tìm vào Nam Dương.
Bỏ Nam Dương tìm vào Nhật Bản. Bỏ Nhật Bản tìm vào Trung Hoa.
Một ngày u ám không tiếng sóng, chết bờ biển với người bạn duy
nhất mà vẫn xuôi mắt nhìn vào Hoa Lục vì mơ ước chưa thành.
*
* *
Lạy
Chúa, không có nghịch cảnh nào ngăn nổi bước chân Phanxicô Xaviê
vì người thanh niên ấy muốn nói về Chúa. Con ước muốn đi qua những
giới hạn của liên hệ trong tâm hồn, trong thân xác, trong xã hội
để cánh chim bay được cao. Cô đơn của linh mục là không muốn nghĩ
về Chúa, không muốn nói về Chúa. Và, lạy Chúa, khi con đang đi
vào cô đơn. Ðêm nay, con muốn nói với Chúa về những nỗi cô đơn
đó.
Nguyễn
Tầm Thường
|