|
Kỷ Nguyên Cứu Rỗi
Một bề trên tu viện Công giáo đến tìm một ẩn sĩ Ấn giáo tại chân
núi Hy Mã Lạp Sơn. Ông lo âu trình bày về tình trạng bi đát của
tu viện.
Trước kia tu viện này là một trung tâm thu hút nhiều khách hành
hương. Nhà thờ lúc nào cũng vang tiếng hát của giáo dân khắp nơi
tuôn đến. Nhà dòng không còn chỗ nhận thêm người xin gia nhập.
Thế mà bây giờ tu viện chẳng khác nào một ngôi chùa hoang phế.
Nhà thờ vắng lặng, tu sĩ thì leo teo mấy người. Cuộc sống thật
là buồn tẻ.
Vị bề trên hỏi tu sĩ Ấn giáo cho biết nguyên nhân nào hay lỗi
nào đưa tu viện tới tình trạng trên đây. Tu sĩ Ấn giáo ôn tồn
bảo:
- Tội của cộng đoàn đó là tội vô tình.
Và ông giải thích:
-Đấng Cứu thế đã cải trang thành một người trong quí vị, nhưng
quí vị không nhận ra Người.
Từ đó, mọi người đối xử với nhau như với Đấng Cứu Thế. Chẳng bao
lâu bầu khí yêu thương huynh đệ thắm thiết, sức sống mới nảy sinh,
và niềm vui tràn ngập tu viện. Khắp nơi người ta lại tìm đến tu
viện tĩnh tâm cầu nguyện. Nhiều bạn trẻ lại đến xin gia nhập cộng
đoàn.
“Sao các bà lại tìm người sống giữa kẻ chết? Người không còn đây
nữa, nhưng đã chỗi dậy rồi” (Lc 23, 5-6). Buổi sáng Phục Sinh
đầu tiên, Đức Giêsu đã vinh thắng ra khỏi mộ tối, để mở đầu cho
một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên cứu rỗi. Người đã hiện ra với Madalêna,
với Phêrô, với hai môn đệ trên đường Emmau, với các môn đệ đang
tập họp trong nhà cửa đóng kín, trên bờ biển Tibêria. Và Người
vẫn còn hiện diện giữa chúng ta, những kẻ tin vào Người, ở mọi
nơi, trong mọi thời đại. Đó là một Tin vui không chỉ cho thành
Giêrusalem mà còn cho toàn thế giới.
Tin vui chính là Đức Giêsu Phục Sinh, ánh sáng rạng ngời đã xóa
tan bóng tối của tử thần và tội lỗi, để dẫn đưa con người bước
vào miền ánh sáng sự sống.
Tin vui chính là Đức Giêsu Phục Sinh luôn hiện diện giữa những
kẻ tin Người sống lại để mang lại cho họ niềm vui và an bình trong
cuộc sống mới. Nếu ngôi mộ tối đã không thể giam giữ Đức Giêsu
Phục Sinh, và xiềng xích của sự chết đã bị Người bẻ gẫy, thì không
còn gì có thể tiêu diệt chúng ta được. Thánh Phaolô viết: “Ai
có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng
là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?”
(Rm 8, 35).
Vì thế,
Sống niềm vui Phục Sinh chính là chết đi cho tội lỗi để sống lại
với Chúa trong đời sống Phục Sinh.
Sống niềm vui Phục Sinh chính là tin rằng Ch’a đã sống lại và
đã cứu thoát chúng ta khỏi vòng tội lỗi, nên chúng ta hãy đặt
niềm tin và hy vọng nơi Người.
Sống niềm vui Phục Sinh chính là sống vui tươi, an bình và yêu
thương trong sự hiện diện của Đức Giêsu Phục Sinh.
Công đoàn tu viện trong câu chuyện kể trên chỉ tìm được bầu khí
yêu thương và niềm vui huynh đệ khi mà mọi người nhận ra Đấng
Cứu Thế đang ở giữa họ, trong người anh em.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã vượt qua khổ nạn và cái chết để Phục Sinh
về với Chúa Cha. Xin cho chúng con biết: Vượt qua ích kỷ nhỏ nhen
để quảng đại yêu thương. Vượt qua tự ái, tự kiêu để tha thứ bao
dung. Vượt qua đau khổ, cực nhọc để dấn thân hy sinh.
Ước gì cuộc sống chúng con luôn mãi tràn đầy niềm vui và bình
an của Chúa Phục Sinh. Amen.
Thiên
Phúc
|