|
Thứ
Ba Tuần XXIX Thường Niên Năm II
HẠNH PHÚC CHO NGƯỜI TÔI TRUNG
“Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy,
thì thật là phúc cho họ.” (Lc 12,35-38)
Suy
niệm: Chủ nhân các xí nghiệp ngày nay muốn tăng hiệu suất làm
việc của công nhân
thường dùng ‘chiêu’
tạo cho họ có cảm tình gắn bó với xí nghiệp như là gia đình
của mình. Còn người tôi tớ trong dụ ngôn của Chúa Giê-su không
phải
là người thợ làm công ăn lương sau khi lao động ngày tám tiếng
rồi về nhà mình; trái lại, người ấy ở luôn tại nhà chủ như
người ăn kẻ ở trong nhà. Vì thế, dù phải thức đến canh hai hoặc
canh
ba, người đó vẫn chờ để mở cửa khi chủ trở về. Hạnh phúc cho
kẻ phụng sự Chúa như người tôi trung không phải là sẽ được
tăng lương mà thật bất ngờ: chủ sẽ đổi thân phận làm đầy tớ phục
vụ
họ: “Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người
mà phục vụ” (c. 37).
Mời
Bạn: Phải chăng Chúa đã không gọi các môn đệ Ngài là bạn hữu
đó sao? Ngài đã không thân hành rửa chân
cho họ đó sao? Và phải chăng Chúa đã không yêu các bạn hữu
Ngài đến nỗi chịu chết vì những người Ngài yêu đó sao? Thật phúc
dường
nào khi được phụng sự Chúa và được Ngài đối xử như bạn hữu,
như con cái, được thừa hưởng gia nghiệp vĩnh cửu với Ngài.
Chia
sẻ: Chúa muốn bạn làm gì khi nói: “Các con cũng hãy rửa chân
cho nhau”?
Sống
Lời Chúa: Quyết tâm chu toàn thật tốt việc bổn phận của bạn với
tấm lòng tận tuỵ của người tôi trung.
Cầu
nguyện: Lạy Chúa, kể sao cho xiết ơn Chúa dành cho con; tình
yêu Chúa đánh động tận
đáy lòng con. Con sẽ
bội bạc với Chúa biết chừng nào nếu con không yêu Chúa với
tất cả con người của con. Lạy Chúa, con xin dâng hiến cuộc đời
con
để phụng sự Chúa như người tôi trung. Lm
Phan Đình Sơn
|