|
|
Cuộc
Đời Chóng Qua
Có
loài hoa nào mà không tàn úa, có một buổi liên hoang nào mà cuối
cùng không đưa đến chia tay tạm biệt. Dù muốn dù không, cuộc đời
sẽ qua đi không đợi chờ. Từ mặt trời mọc cho đến khi mặt trăng
ló dạng, chỉ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ngày hôm nay sẽ
trở thành ngày hôm qua, ngày mai sẽ lẻn vào hiện tại, và ngày
hôm qua đã đi vào cõi qúa khứ quên lãng. Xuân, hạ, thu, đông,
thời tiết bốn mùa thay đổi liên miên không chờ đợi một ai, cũng
chẳng nhường chân cho kẻ nào. Ai lạnh thì cứ việc mua chăn mà
trùm. Ai nóng thì hãy mua quạt mà phất. Trời có mưa thì hãy tranh
thủ dù mà che. Nắng mưa là chuyện của ông trời, chẳng ai tội nghiệp
ai. Loài người cứ vậy mà thích ứng.
Những
giây phút vui mừng hớn hở đang diễn ra. Những đau thương khốn
khổ đang giằng co cuộc đời. Chỉ trong nháy mắt sẽ đưa vào quá
khứ. Đất trời đang biến chuyển từ lạnh sang nóng, từ sáng ra tối.
Cây cỏ hoa lá đang đâm chồi nảy lộc, đan hoa kết trái, thay màu
đổi sắc rồi từ từ rợi rụng tứ phía. Lá vàng rụng xuống lá xanh
đủng đãng trên cây. Cuối cùng chỉ còn thân cây khô cằn trụi lá
trơ trọi đứng giữa một bầu trời rộng lớn bao la. Thiết tưởng có
cái gì được tồn tại mãi mãi. Con người của chúng ta cũng thế,
vì bị giới hạn trong không gian và thời gian, nên chính mình cũng
đang thay đổi biến dạng. Cụ thể là qua những hình thái bên ngoài;
như tóc tai từ đen ra bạc, từ ốm trở nên mập mạp, từ thấp cao
dần, râu ria ra rậm rạp mỗi ngày. Mới ngày nào nhảy nhót mình
trần tắm mưa, bây giờ con cháu lóc nhóc cả lũ. Rồi cuối cùng nhắm
mắt xuôi tay trong nắm mồ lạnh lẽo. Thế hệ già đang dần khuất
núi để nhường chỗ cho thế hệ trẻ. Phải chăng đó chính là định
luật của con người trên cõi trần gian này. Sinh, bệnh, lão, tử
là tiến trình của con người. Thay đổi là chứng minh đang tiến
đến một giai đoạn khác, chết đi là để bắt đầu một cuộc sống mới.
Kẻ không chịu thay đổi cũng không được, muốn không chết cũng chẳng
xong. Theo tâm lý không ai thích già cũng chẳng người nào muốn
ra đi trong cảnh ly biệt. Nhưng theo niềm tin của người công giáo,
"Thì sinh ra là lên đường, và chết đi mới đến quê hương vĩnh
cửu."
Hơn
thế nữa, nếu chúng ta quan sát kỹ lưỡng mỗi ngày, thì những đồ
vật cũ cũng được từ từ thay đổi bởi những đồ mới, đẹp hơn, tinh
vi hơn, và tiện nghi hơn. Không có một vật gì mới hoài. Cái đồng
hồ tôi mới mua cách đây mấy tuần, cũng đã bị xem là đồ cổ, đã
dùng, đồ second hand. Cái computer của bạn tôi mới order cách
đây mấy tháng trước cũng bị liệt kê vào đồ nửa giá. Cái áo mới
mua hôm qua thật đẹp, cũng đã bị cho là đồ quá thời trang, sai
mốt.
Cái mới hôm nay sẽ trở thành đồ cũ cho ngày mai. Cũ rồi lại bỏ
đi hoặc vứt vào thùng rác làm đồ trang điểm sưởi ấm cho các loài
sâu bọ. Tiền tài rồi cũng có lúc cặn túi, danh vọng rồi cũng có
lúc tiêu tan theo mây khói, và nhan sắc rồi cũng có lúc tàn phai
theo tháng ngày. Thử hỏi tiền tài danh vọng là cái chi chi mà
sao con người lại bỏ hết sức lực ngày đêm kiếm tìm. Làm ngày chưa
đủ tranh thủ làm đêm. Làm sáu ngày vẫn chưa thỏa, làm lấn qua
cả ngày Chúa Nhật. Khi nhắm mắt lìa đời người ta có thể mang theo
được cái gì? Xem đi xét lại chỉ có hai bàn tay trắng với tấm vải
che thân. Chỉ có cái xác không hồn đồng hành với ta trong đêm
tối của lòng đất. Chỉ có thế thôi. Đời người chỉ vỏn vẹn trong
cái chết. Ba hoặc sáu năm sau, những kẻ còn sống, khi thế hệ khác
lớn lên, rồi ta cũng sẽ đi vào chốn quên lãng. Không bà con không
ai nhớ tới.
Khi
tôi sinh ra trong thời chiến tranh của đất nước, ông nội tôi đã
từ trần trong chiến trường đầy khói súng. Tôi chưa từng thấy hình
dáng mặt mũi của nội như thế nào. Khi lớn lên tôi cũng chỉ nghe
vang vãng tên nội tôi mỗi khi ngày giỗ đến hằng năm. Thỉnh thoảng
tôi cũng không nhớ rõ nội tên gì, nếu có ai nhắc lại mới nhớ,
chứ tự nhiên không thể nhớ ra được. Mới chỉ có đời nội đến đời
tôi mà đã bị sao lãng đến thế, mai này đời con cháu của tôi thì
sao đây? Hy vọng chúng nó không nói là chúng con không có ông
cố, ông tổ.
Ý thức của cải, cuộc đời nay còn mai mất nhắc nhở cho bạn và tôi
hãy dừng chân lại. Dừng chân ở đây không phải là ngồi không chờ
chết để được về chốn vĩnh hằng, nhưng biết dừng chân lại bên những
cái tồn tại đời đời, những gì mà tôi và bạn có thể chuẩn bị cho
gói hành trang trong cuộc hành trình sau sự chết. Đó là đang khi
vui hưởng những của cải chóng qua ở đời này, chúng ta cũng biết
trích trữ một kho tàng hằng sống đời sau. Lời Chúa đã nói, "Được
lời lãi cả thế gian, nhưng thiệt mất linh hồn mình thì được ích
gì." Vì thế, hãy ăn ngay ở lành, bác ái vị tha, quảng đại
giúp đỡ những ai đang thiếu thốn về mặc tinh thần cũng như vật
chất. Hãy dùng của cải đời này mà làm giấy thông hành cho cuộc
sống mai hậu.
|
|