|
|
Một
Giấc Mơ
Thiết
nghĩ rằng, ai trong chúng ta không nhiều thì ít, cũng có một giấc
mơ. Có những giấc mơ có thể đổi đời, làm cho người ta từ một con
người tội lỗi trở thành tốt hơn. Và cũng có những giấc mơ chỉ
mãi là giấc mơ nếu nó không được hiện thực trong cuộc sống. Giấc
mơ có thể thành sự thật hoặc chỉ mơ màng thoáng qua. Cách đây
mấy năm, khi còn là một cậu tập sinh, tôi thường hay nằm mơ. Một
giấc mơ thật kỳ diệu thay. Giấc mơ xảy ra như thế này. "Vào
một ngày nọ, tôi đang đi trên một con đường dài thăm thẳm. Tâm
hồn vui sướng tự do tự tại, muốn bay thì bay, muốn nhảy thì nhảy.
Bay ngang qua những hàng cây thật cao vút. Tôi cứ tiếp tục đi
mãi và đi mãi như một hành trình rất dài không chỗ nghỉ chân.
Tiếp đến có những khúc đường đầy hoa lá thật đẹp, gió thổi mát
rượi cây lá vui đùa. Nhưng cũng có những hố xâu đen tối mù mịt
không đáy. Đến những hố sâu này, thì tôi không thể tự mình bay
qua được, vì khoảng cách từ bờ bên này qua bên kia rất là xa.
Lạ lùng thay, ngay lúc đó, có hai thiên thần đến nâng hai cánh
tay tôi, và bay qua hố sâu ấy. Cứ xảy ra như vậy khi tôi đến những
hố sâu đen tối."
Giấc
mơ này được lập đi lập lại hai ba lần. Đặc biệt những khi tôi
gặp những khó khăn và tâm hồn xao xuyến với ơn kêu gọi. Khi được
tĩnh giấc tôi suy nghĩ rất nhiều về hiện tượng này. Có phải hai
thiên thần đây chính là cánh tay của Chúa đã đến đỡ nâng tôi trong
cảnh khốn khó chăng? Hay đây chỉ là một giấc mơ diễn lại sự mong
ước cầu khấn của tôi hằng ngày. Vì theo các nhà tâm lý học, thì
ban ngày mình nghĩ gì thì ban đêm mơ về sự ấy. Dù thật hay hư,
thì giấc mơ này đã thật sự ấn nghiệm trong cuộc sống của tôi.
Tôi cũng dựa vào đó để lấy sự phấn khởi cho mình trong những khi
gặp nỗi éo le.
Mỗi
khi gặp những khốn khó âu lo, tôi thường hay âm thầm đến quì dưới
chân Mẹ Maria. Người Mẹ mà tôi đã một lần dâng hiến cuộc sống
từ khi tôi bỏ lại gia đình và người Mẹ thể xác ở chốn quê nhà.
Tôi thích chuyện trò với Mẹ Maria trong những giây phút lặng yên
vắng người. Khuất bóng những người chung quanh, chỉ còn lại Mẹ
và con. Những nỗi lo âu cho tương lai, những khúc mắc khó khăn
của hiện tại, những chán chường thất vọng, và những nối tiếc thời
gian quá khứ tự nhiên trào ra từ trong lòng, như chưa từng được
một lần nói với ai. Không ai yêu Mẹ bằng con cũng không ai yêu
con bằng Mẹ. Mẹ chính là quê hương, là nguồn suối mát dịu tắm
gội các con trong biển ái tình. Có những lúc một mình trong đêm
vắng, ở chổ làm việc, khi không ai để ý, tôi cũng thường cất lên
những bài hát về Mẹ. Những bài hát này gợi lại tình Mẹ thương
tôi và đang ấp ủ bao bọc tôi hằng ngày.
Cách
đây 8 năm về trước, khi cậu tôi gọi điện thoại báo tin Má tôi
đang lâm bệnh ung thư gan nặng, khó qua khỏi cơn mê này. Có thể
nói là cữu tử nhất sinh. Những tin giật gân này làm tôi điên đảo
muốn khóc. Lúc đó tôi mới nhập dòng được 5 tháng, và đang trong
thời gian chuẩn bị tận hiến cho Mẹ Maria qua nghi thức trao áo
dòng. Còn khoảng 3 tuần nữa là tôi sẽ được chính thức mang bộ
áo dòng đen dài từ cổ xuống chân, trở thành người con tận hiến
cho Thiên Chúa qua Mẹ Maria. Đây cũng là ước vọng của tôi, là
lý do thúc đẩy tôi gia nhập cộng đoàn tận hiến cho Thiên Chúa.
Khi được nghe tin Má bị bệnh nặng, tôi chơi vơi như những chiếc
thuyền chưa cặp bến. Má tôi muốn gặp hai anh em tôi lần cuối,
và bất luận như thế nào hai anh em tôi từ Mỹ cố gắng thu xếp mọi
công việc để trở về nhìn mặt Má, trước khi Má ra đi an nghĩ cõi
thiên thu. Sao mà tội nghiệp qúa Má ơi. Lúc đó vào năm 1994, phương
tiện về Việt Nam cũng chưa được khả quan như bây giờ. Tôi đang
bối rối không biết phải làm cách nào. Phần thì báo tin trễ qúa,
và chỉ còn khoảng 3 tuần nữa là tôi được gia nhập Tập Viện. Tôi
băn khoăn lo lắng, rồi đi trình bày với Cha Giám Tập. Biết rõ
sự tình, Ngài đã quyết định cho tôi về thăm Má lần cuối. Tôi bắt
đầu đi làm thủ tục giấy tờ. Nào là đi chụp hình để làm passport,
nào là điền đơn xin xuất ngoại, v.v. và gửi ngay cho Anh tôi ở
Florida, để anh tôi kịp thời gian mua vé máy bay. Nhưng lạ lùng
thay, qua bao ngày lo lắng, không hiểu anh tôi làm giấy tờ thế
nào mà tôi lại bị trục trặc và không đi được. Đúng là ý Chúa nhiệm
mầu. Có lẽ Chúa và Mẹ Maria thầm nói với tôi, "Ai đã ra tay
mà còn cầm cày quay lại thì không xứng đáng làm môn đệ của ta."
Thế là tôi bị kẹt lại và anh tôi đi một mình. Tuy không thấy được
mặt tôi, nhưng có anh tôi chắc Má cũng an lòng. Tôi cũng nghĩ
là Má tôi không bao giờ trách tôi về chuyện ấy, vì Má tôi rất
mong muốn tôi được dâng hiến cho Thiên Chúa. Nhờ đó mà gia đình
được chúc phúc. Tuy không đi được, nhưng lòng tôi luôn hướng về
Má, và ngày đêm đọc kinh cầu nguyện cho Má. Mong sao nếu đẹp ý
Chúa thì Má thoát khỏi cơn bệnh hiểm nghèo.
Ngày
tháng mong mỏi sự may lành trôi qua. Tôi đã vào nhà tập, được
mặc áo dòng. Còn được tin bệnh tình của Má tôi đang thuyên giảm
từ từ. Thế là tôi được cả chì lẫn chài. Được nhận áo dòng là dấu
chỉ tận hiến cho Mẹ Maria và được Mẹ Lavang đã cứu thoát Má tôi.
Sau chuyến về thăm quê hương tôi mới nghe Má tôi kể lại như sau,
"Má bị bệnh ung thư gan, đến thời gian cuối cùng. Chạy chữa
từ Huế rồi vô Hà Nội, nhưng bệnh tình không thuyên giảm mà còn
ra tệ hơn nữa. Tiền bạc đã hết, bác sĩ lại bó tay. Chỉ còn nằm
chờ chết. Không biết phải tính cách nào. Nhưng Má tôi vẫn không
cam lòng với số mạng ngắn ngủi đó, lúc đó Má tôi khoảng chừng
hơn bốn mươi tuổi. Má tôi thương cho đoàn con thơ dại mới lớn.
Người con út chỉ có mới chừng hai tuổi. Nếu mất Mẹ thì đoàn con
biết trông nhờ vào ai. Chúng tôi sẽ bơ vơ giữa dòng đời thiếu
vắng tình Mẹ chở che dìu dắt. Tiền mất tật mang. Uống thuốc bao
nhiêu cũng không bớt, sự đau đớn vẫn còn đó. Khốn khổ thay những
người đã từng cho Má tôi vay tiền để chữa bệnh cũng đến xếp hàng
đòi trả nợ. Họ nghĩ rằng trước sau Má tôi cũng qua đời, nên tranh
thủ đến đòi nợ thì hơn. May đâu còn trả lại được chút tiền. Cả
những người lúc trước được xem là thân thiện nhất cũng không trừ.
Đau đớn vì cơn bệnh đã đành lại còn phải chịu cảnh nợ nầng chồng
chất dèm pha. Làm sao bây giờ, tiền thì không có, bệnh lại mỗi
ngày mỗi trầm trọng hơn." Biết được tình trạng như vậy, anh
tôi trở lại Mỹ, liền đi vay một số tiền ở bà con láng giềng rồi
gửi về trang trải số nợ. Khi nghe lại những người đến đòi nợ,
tôi cảm thấy ứa cả họng. Đúng là có phước cùng hưởng, có họa thì
đành mang một mình."
Kể
như việc đòi nợ đã tạm xong. Nhưng bệnh tình Má tôi đã đến giờ
phút cuối cùng, nhìn lại cảnh đòi nợ, Má tôi không còn sức lực
để đi mượn tiền chữa bệnh nữa. Kể như các bác sĩ phàm trần cũng
chịu thua. Thân xác Má tôi càng ngày càng hao mòn gầy còm, chỉ
còn lại da bọc xương, hai mắt hõm sâu vào, cộng với nước da xanh
xao trông thật khó coi.
Ở
hiền gặp lành. Chúa nhân lành có mắt, Mẹ Maria từ bi dủ lòng thương.
Vào một ngày nọ, trong khi cơn tuyệt vọng chồng chất, Má tôi đột
nhiên xin Ba tôi chở đi cầu cứu với Mẹ Lavang. "Bây giờ chỉ
còn có Mẹ lavang mới là hy vọng độc nhất", Má tôi nói với
Ba tôi như vậy. Sau cuộc du hành đi Lavang về, tối lại mọi người
trong nhà lăn ra ngủ say, riêng Má tôi thì cứ thao thức không
thể nào ngủ được. Cứ trằn trọc suốt đêm như có một điềm lạ gì
đó sắp sửa xảy ra. Thật vậy, người ta thường nói, "Đêm dài
thì lắm mộng." Nghe Má tôi kể lại, "trong cơn đau đớn
ngủ không được, thì chợt có một Bà rất đẹp hiện ra với Má tôi.
Má kể lể cho Bà đẹp mọi đau đớn và lo lắng của gia đình."
Bà đẹp nói, "Con cứ yên tâm, Ta sẽ đến chữa con. Rồi Bà đẹp
cười và biến mất". Sau những ngày kế tiếp, Má tôi thật vui
vẻ như một người bình thường không hề chịu bệnh bao giờ. Má tôi
đột nhiên đòi ăn, và ăn rất nhiều nữa. Khi bị ung thư gan thì
thân xác héo mòn từ từ vì thiếu dinh dưỡng, ăn không được ngủ
không yên. ăn vô thì cứ bị nôn ra. Sau đó Má tôi đi bác sĩ để
họ khám lại thử xem có chuyện gì thay đổi. Các bác sĩ đều cho
đây là một phép lạ hiếm có. Vì từ xưa nay, những người bị bệnh
ung thư như Má tôi đều đã từ trần. Lúc Má tôi nằm trong bệnh viện,
cũng có những người cùng chung một số phận như Má tôi. Nhưng sau
ít tháng họ đã từ giã gia đình để về với Chúa.
Thời
gian trôi qua thì Má tôi được bình phục, không cần đến bác sĩ
gì cả. Thế là má tôi đã hết bệnh. Câu chuyện này đã được kể lại
lúc tôi về thăm gia đình lần đầu tiên vào năm 2000, nghĩa là sau
12 năm xa cách Việt Nam và sau 6 năm khi Má tôi lành bệnh. Tôi
thử hỏi, có thật là phép lạ hay không? Má tôi cứ nói, "Hãy
hỏi Ba con thì hay, vì trong lúc được Mẹ hiện ra trò chuyện với
Má, thì Ba con cũng nằm bên cạnh để coi chừng Má khi bị bệnh giầy
vò." Tôi quay sang hỏi Ba tôi, thì Ba tôi chỉ mỉm cười và
nói, "Mẹ hiện ra với ai thì người đó tin." Tuy Ba không
hề nói gì thêm nhưng tôi hiểu được Ba tôi rất tin đó là một phép
lạ mà Mẹ Lavang đã thương đến gia đình tôi. Tuy rằng không được
tận mắt thấy, chính tai nghe lời Mẹ Maria, nhưng một phần nào
đó, tôi cũng tin Mẹ đã dủ lòng thương đến Má tôi. Trong khi bác
sĩ bó tay, thuốc men vô hiệu nghiệm, thì làm sao bệnh Má tôi từ
thập tử nhất sinh mà được bình phục một cách dể dàng nhanh chóng
như vậy.
Thật
là hồng ân bao la của Thiên Chúa và Mẹ Lavang tuôn đổ xuống trên
gia đình tôi. Tôi luôn thầm cảm tạ ơn Chúa mỗi ngày. Không những
chỉ có ơn lành bệnh của Má tôi, mà còn bao nhiêu những ơn phi
thường khác nữa mà tôi không thể kể lại ở đây. Tôi kể lại những
giấc mơ đã thành sự thật trên đây để nhắc nhở bạn và tôi một điều.
Cho dù đời chúng ta có gặp bao nhiêu sóng gió ba đào giữa hố sâu
nước độc của thế gian, Chúa luôn luôn ở cùng ta để nâng đỡ, bổ
sức, và gìn giữ ta khỏi nhiễm lây bụi trần quỉ dữ. Có nhiều lúc
chúng ta cảm thấy vô vọng chán ngán với cuộc sống là bởi vì chúng
ta không mở cửa tâm hồn ra để Chúa đổ đầy ơn lành của Ngài. Thử
hỏi, khi tâm hồn đã chứa đầy những lo toan của cuộc sống, thì
còn chổ đâu để Chúa đổ thêm vào.
|
|