| |
02.
Đi Đường Nào
Một
hôm, cột đèn điện xanh đỏ giữa công trường chính tại một thành
phố lớn kia nổi hứng trở nên như điên dại. Trong chốc lát, cả
ba bóng đèn xanh, đỏ, vàng đều tỏa ra một thứ ánh sáng màu xanh
lơ. Người đi đường trở nên lúng túng, phân vân không biết phải
đi hay phải dừng lại. Nhìn trước nhìn sau, đâu đâu người ta cũng
chỉ thấy một màu xanh lơ, không khác chi bầu trời xanh thẳm vậy.
Trong
lúc mọi người dừng lại ngơ ngác muốn hiểu sự lạ kỳ này có ý nghĩa
gì, thì những người mất kiên nhẫn bắt đầu la lối, người lái xe
hơi bóp còi inh ỏi, người chạy xe đạp cũng rung chuông rùm beng
vì cũng muốn đi trước. Những người có tính khôi hài bắt đầu nói
cười với nhau:
Ðèn
màu xanh, có lẽ đã bị ăn cắp đem sơn nhà nghỉ mát của họ ở miền
quê nào đó rồi.
Còn
đèn màu đỏ, có lẽ ai đã lấy đem sơn cá vàng trong hồ nước rồi.
Biết
màu vàng họ lấy làm gì không? Ðể pha loãng dầu đem bán hốt bạc
của thiên hạ.
Sau
cùng, giữa đám người đông đảo hỗn độn, một bác cò xuất hiện đến
giữa ngã tư công trường, giơ tay làm hiệu cho xe cộ và khách bộ
hành qua lại. Người đứng chờ, kẻ tiến bước. Trong khi đó, mấy
chú thợ điện cũng chạy lăng xăng tìm công tơ và hộp điện trung
ương để sửa chữa và nối lại các mối dây.
Trước
khi cúp điện, cột đèn xanh lơ chỉ kịp thốt lên một câu:
Thật
tội nghiệp cho những người khách đi đường mù quáng, mình ra hiệu
đường tự do về trời cho họ, thế mà họ lại không biết đọc. Giá
như họ biết đọc dấu hiệu của màu đèn mới này, có lẽ họ đều có
thể bay bổng về trời cả rồi, nhưng tiếc là không một ai có đủ
can đảm để cất cánh bay bổng lên.
Câu
chuyện thần thoại trên đây muốn nói lên một ý nghĩa sâu xa. Ðèn
điện đường màu xanh lơ ám chỉ một bất ngờ, một sự bất ngờ giữa
các sự việc đều đặn như thoi đưa của nếp sống hằng ngày, nó báo
hiệu sự khám phá bất ngờ về một chiều kích mới của cuộc sống.
Thế nhưng, vì đã quá quen thuộc với nếp sống đều đặn của họ không
biết nhận ra cái mới mẻ. Như những người lái xe rất lành nghề,
họ chỉ biết cúi đầu trên bánh tay lái, chỉ biết nhìn xuống đường
đi, họ đành để mình chịu đóng kín trong cái hộp sắt với những
cửa sổ bằng kiếng, họ chỉ bận tâm đến công ăn việc làm, đền tiền
bạc, danh vọng và trăm ngàn thứ lo lắng hằng ngày.
Bóng
đèn điện đường xanh đỏ bỗng dưng đổi màu xanh lơ, là như lời cảnh
tỉnh đánh thức họ khỏi cảnh nhàm chán hằng ngày, như muốn nói
với họ: hãy dừng lại, hỡi những người đang đi đường, các ngươi
đang bỏ mất một kho tàng quí giá. Trên trần gian này không chỉ
có đất mà thôi, hãy nhìn lên cao còn có trời nữa. Tiếc thay, lời
thức tỉnh đó quá yếu ớt, chỉ trong nháy mắt đã bị tắt lịm, đã
tan biến trong làn gió nhẹ.
Tin
Mừng Phúc Âm, chính là lời thức tỉnh nhẹ nhàng đó, nó vang dội
khắp nơi, nhưng chỉ những ai biết dừng lại, biết đưa mắt nhìn
lên cao mới nhận ra tiếng đó được. Ðó là những người có thiện
chí đi tìm kiếm chân lý và sự thật, những người không chỉ đóng
kín trong thế giới vật chất, nhưng còn biết khao khát những gì
cao thượng và bất diệt. Biết tìm kiếm chiều kích thánh thiêng
của đời sống con người nữa.
Lạy
Chúa, hôm nay con muốn nhớ đến những người đang sống xa Chúa,
những người mù quáng khẳng quyết rằng không có Thiên Chúa. Những
người tin rằng họ là những con vật được khép kín với trời cao,
nhưng thực sự họ lại là những người khát vọng trời cao hơn cả
mà họ không biết, hoặc không dám tự thú nhận, có lẽ họ đang chờ
đợi một cái gì đó đem xuống cho họ một niềm vui, nhóm lên trong
tâm hồn họ một niềm hy vọng đích thực.
Lạy
Chúa, ước chi tất cả đời sống con có thể là một tia lửa, cho dù
thật nhỏ bé, nhưng đủ để nhóm lên niềm hy vọng trong tâm hồn những
người còn sống xa Chúa, vẫn còn hững hờ, dửng dưng, vẫn còn chưa
nhận biết những dấu hiệu của tình thương vô biên của Chúa. Amen.
|
|