|
04.
Thử Thách
Thánh
Kinh thường dùng từ ngữ "thử thách" theo nghĩa là tìm
cách biết được thực thể thật của một người như thế nào, mặc cho
bên ngoài người đó có thế nào đi nữa. Theo nghĩa này, Thánh Kinh
kể lại nhiều trường hợp Thiên Chúa thử thách con người để xem
lòng dạ thật của con người đối với Ngài như thế nào. Ngài thử
thách con người để thanh luyện và ban cho con người sự sống.
Trong
Thánh Kinh có hai trường hợp nổi bật nhất về sự thử thách của
Thiên Chúa: trường hợp thứ nhất là việc Thiên Chúa thử thách ông
Abraham khi ra lệnh cho ông đem con một mình là Isaac lên núi
tế lễ Ngài. Trước khi Thiên Chúa thực hiện lời hứa, Ngài muốn
con người tin tưởng phó thác vào Ngài, muốn con người huấn luyện
ý chí của mình tùng phục thánh ý Ngài.
Trường
hợp thứ hai được kể lại trong sách ông Gióp, Thiên Chúa đã dùng
sự đau khổ, hoạn nạn để thử thách lòng tin của ông Gióp. Thiên
Chúa cho phép những đau khổ, hoạn nạn xảy ra để thanh luyện lòng
tin của con người đối với Ngài.
Nơi
sách Judic (Jdt 8,25...), bà Judic đã khuyến khích những bậc kỳ
mục trong dân Israel hãy cảm tạ Thiên Chúa vì Ngài đã thử luyện
họ như đã thử luyện cha ông họ. Bà nói lên một nguyên tắc căn
bản cho đời sống thiêng liêng của những ai tin tưởng vào Giavê
Thiên Chúa, đó là Thiên Chúa càng gần gũi ai thì Ngài càng thử
thách người đó. Thử thách là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên Chúa.
Trong
những phút suy niệm này, chúng ta đọc và suy niệm Thánh Vịnh (Ps
10), chúng ta nhìn thấy dường như tác giả của nó đã bị Thiên Chúa
thử thách về lòng tin. Tác giả như đang quan sát sự vắng mặt của
Thiên Chúa trong cuộc sống, Thiên Chúa để cho kẻ ác tung hoành
xúc phạm đến người công chính mà không can thiệp. Tác giả đã mô
tả sự vắng mặt của Thiên Chúa trong cuộc sống với những lời như
sau:
"Lạy
Chúa, sao Chúa nỡ đứng xa,
Ngày
khốn quẫn sao Ngài đành ẩn mặt.
Kẻ
ác kiêu căng đuổi bắt người nghèo khổ,
họ
mắc phải mưu mô bày ra,
kẻ
ác khoe khoang tham vọng của mình,
bóc
lột người khác,
xúc
phạm khinh thường Thiên Chúa,
kẻ
ác dám ngông nghênh bảo rằng,
Thiên
Chúa chẳng phạt,
vì
chẳng có Thiên Chúa đâu" (Ps 10,1-4).
Người
ác mưu mô hại người mà vẫn sống ung dung không ai dám đụng tới.
Xem ra Thiên Chúa cũng im lặng không can thiệp, không bênh vực
kẻ bị xúc phạm một cách bất công. Trước tình trạng như vậy, con
người có thể bị cám dỗ nổi loạn chống lại Thiên Chúa. Tuy nhiên,
tác giả Thánh Vịnh thứ 10 không đi vào con đường nổi loạn hay
trách móc Thiên Chúa, mà vươn lên Ngài một cách tha thiết hơn
nữa qua lời cầu nguyện đầy tín thác như sau:
"Lạy
Chúa, xin đứng dậy ra tay,
xin
đừng quên những người nghèo khổ,
xin
dập tan thế lực người gian ác,
xin
trị tội nó để không còn ai thấy nó nữa.
Lạy
Chúa,
Ngài
nghe thấy ước vọng của kẻ nghèo hèn,
Ngài
cho họ an lòng và lắng tai nghe họ để bênh vực kẻ mồ côi và người
bị áp bức".
Thái
độ của tác giả Thánh Vịnh thứ 10 trước những thử thách nêu gương
cho chúng ta, trong ý định Thiên Chúa muốn nâng con người lên,
muốn thần thiêng hóa con người trong Chúa Kitô, thì những thử
thách là điều không thể tránh được. Thử thách là yếu tố làm cho
Ðức Tin, Ðức Cậy và Ðức Mến của người đồ đệ Chúa được trưởng thành.
Ước
chi những thử thách Thiên Chúa cho phép xảy ra trong cuộc sống
không làm cho chúng ta xa Chúa, mà lại thôi thúc ta chạy đến với
Ngài nhiều hơn nữa, tin tưởng vào Ngài một cách chân thành và
mạnh mẽ hơn nữa. Ðây cũng là ý muốn của Chúa Giêsu Kitô khi Ngài
dạy các đồ đệ cầu nguyện luôn để đừng ngã lòng.
Lạy
Chúa, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, xin đừng để chúng
con ngã quị trong thử thách nhưng xin hãy cứu chúng con khỏi mọi
sự dữ. Amen.
|