|
27. Chuyện Gia Ðình
Khi
con người luôn cảm thấy được Thiên Chúa yêu thương và săn sóc,
họ sẽ đặt Ngài vào chỗ nhất trong cuộc sống của họ. Và dĩ nhiên
khi đặt Thiên Chúa vào chỗ nhất trong cuộc sống, con người sẽ
suy nghĩ, cư xử, hành động thêm một bậc thang trong đó các giá
trị tinh thần và đạo đức luôn được đặt vào chỗ cao nhất, lúc đó
thay vì hận thù con người sẽ chọn lựa yêu thương, thay vì giam
mình trong vỏ ốc ích kỷ con người sẽ tìm đến với người khác, thay
vì thất vọng bỏ cuộc, con người sẽ tiếp tục tin tưởng và phấn
đấu.
Chỉ
có một chọn lựa như thế mới làm cho cuộc sống mỗi ngày có ý nghĩa,
sống như thế nào để mỗi ngày thực sự mới mẻ, đó là điều mà cha
mẹ cần nhắc nhở cho con cái bằng lời nói và nhất là hành động.
Mỗi ngày cha mẹ có thể chứng tỏ cho chúng thấy rằng đánh động
người khác bằng những cố gắng rất đơn giản như một nụ cười, một
cái gật đầu, một lời nói tử tế, một lời cầu nguyện cho người khác
v.v. những cử chỉ tử tế ấy luôn mang lại hoan lạc cho tâm hồn.
Ðể có một ngày sống có ý nghĩa người ta không cần phải làm những
hy sinh hay thay đổi lớn lao trong cuộc sống, mỗi một ngày sống
đều có vô số những cơ hội kỳ diệu để sống tử tế.
Chúng
ta không thể hiểu được các bí ẩn và những vấn đề trong cuộc sống,
nhưng chúng ta phải tin rằng cuộc sống của mỗi người đều có một
mục đích và tất cả chúng ta là một thành phần của một chương trình
rộng lớn được Thiên Chúa qui định. Chúng ta không thể giải quyết
tất cả mọi vấn đề của thế giới, chúng ta cũng chẳng giúp đỡ được
tất cả mọi người nhưng trong tầm tay của mỗi người, trong môi
trường sống mỗi người đều có cơ hội để sống tử tế với người khác.
Chính
những cử chỉ tử tế hằng ngày đó mang lại ý nghĩa cho cuộc đời.
Một món quà nhỏ nhưng được trao tặng tất cả tự do và yêu thương
luôn mang lại ánh sáng cho một ngày tăm tối. Cha mẹ nên tập cho
con cái có thói quen tặng quà cho người khác một cách nhưng không,
không tính toán. Tặng quà cho một người thân quen mang lại cho
chúng ta niềm vui thỏa đã đành, nhưng giúp đỡ cho một người vô
danh, một kẻ lạ mặt mà không đợi một sự đáp trả nào lại càng mang
lại một niềm vui lớn lao hơn.
Hằng
năm tại Hoa Kỳ có nhiều ngày rất đặc biệt, một trong những ngày
đặc biệt nhất hẳn phải là ngày 17/02 được Quốc Hội Hoa Kỳ tuyên
bố là ngày của những hành động tử tế nhưng không. Trong ngày đó
người dân Mỹ được kêu gọi hành động tử tế một cách vô danh và
nhưng không, nghĩa là không cần được biết đến và cũng không mong
được một sự đáp trả nào.
Quả
thật xã hội càng thừa mứa của cải vật chất, tình người càng khô
cạn, nội tâm con người cũng càng trống rỗng, do đó chỉ có những
cử chỉ nhỏ bé mà con người thực thi cho nhau với tất cả quảng
đại quên mình, mới có thể làm cho nội tâm được phong phú và mang
lại ý nghĩa cho cuộc sống mỗi ngày.
Ðể
có thể khơi dậy và phát triển lòng quảng đại nơi con cái, cha
mẹ không những phải tập cho chúng giúp đỡ những người túng thiếu
trong môi trường sống của chúng, mà còn phải mở rộng tầm nhìn
của chúng để có thể đến những vấn đề rộng lớn hơn và phục vụ thế
giới.
Hằng
năm tại một số nước Tây Phương, như Ðức chẳng hạn, các em thiếu
nhi tự động quyên góp để giúp đỡ cho các trẻ em tại các nước nghèo.
Ðây là một trong những chiến dịch giúp cho những trẻ em sống bác
ái.
Bác
ái không chỉ là cho những đồng tiền dư thừa. Bác ái thiết yếu
là giúp đỡ người khác vì yêu thương. Tự nhiên đứa trẻ nào cũng
có tinh thần bác ái, cha mẹ còn nuôi dưỡng tinh thần ấy bằng cách
qua những cử chỉ hằng ngày và tạo cơ hội cho chúng tham gia vào
những chiến dịch rộng rãi hơn, những cuộc quyên góp giúp đỡ cho
các thiên tai hay người nghèo chẳng hạn, là cơ hội tốt nhất để
cha mẹ khơi dậy và nuôi dưỡng tinh thần bác ái đích thực nơi con
cái.
Ngày
nay truyền hình không phải là một phương tiện giải trí, mà còn
cần cho cha mẹ xem như là một trường hợp thực tế nhất để khơi
dậy tinh thần bác ái của con cái. Ngoài những chương trình có
nội dung giáo dục nhân bản, truyền hình còn cho chúng ta tiếp
cận với không biết bao nhiêu người khổ đau trên khắp thế giới,
các nạn nhân của thiên tai, những người tị nạn của chiến tranh
và bao nhiêu người khốn khổ khác trên khắp thế giới. Những hình
ảnh mà truyền hình mang lại cho chúng ta mỗi ngày cần được cha
mẹ xem như là những cơ hội để khơi dậy những cảm thông (với những
nỗi đau khổ của người khác), lòng quảng đại và tinh thần bác ái
nơi con cái.
Cùng
với sự cảm thông và lòng quảng đại, một trong những thái độ cần
thiết cho một đời sống nội tâm dồi dào và vững chắc mà cha mẹ
cần vun trồng nơi con cái, đó là cái nhìn tích cực về người khác.
Tất cả chúng ta, trẻ con cũng như người lớn đều dễ rơi vào thói
quen khiển trách, phê bình, chỉ trích, kết án người khác, thái
độ tiêu cực này làm cho chúng ta bất mãn và làm cho nội tâm chúng
ta trống rỗng. Ðể tránh thái độ tiêu cực này cha mẹ thường dán
trong phòng con cái những khẩu hiệu như:
"Hãy
nói tốt về một người nào đó, hãy tỏ ra vui vẻ với một người nào
đó".
Hoặc:
"Các
quan tòa mặc áo đen còn chúng ta thì không".
Quả
thật, những lời kết án thường làm cho các quan hệ của chúng ta
với người khác trở thành vẩn đục đen tối, một cách cụ thể cha
mẹ nên nhắc nhở con cái những khác biệt hay thiếu sót, nhất là
sự tàn tật của người khác. Tựu trung, dạy cho con cái rằng cuộc
sống đều có một mục đích và mỗi người đều có một giá trị thánh
thiêng là tập cho chúng nhìn người khác bằng chính ánh sáng của
Chúa. Nhìn trong ánh sáng của Thiên Chúa là chỉ nhìn thấy điều
tích cực nơi người khác, nhìn trong ánh sáng của Thiên Chúa là
xuyên qua những bất toàn của người khác, nhận ra mỗi người là
đối tượng thể hiện tình yêu của mình.
|