|
30. Tình Yêu Không Chết
Một
tác giả nọ đã ghi lại bài học của mẹ mình như sau:
Ông
ngoại tôi là một Mục Sư vào đầu thế kỷ XX. Khi có một người trong
cộng đồng qua đời, người ta thường đem khăn liệm và mang quan
tài đến và đặt trong phòng khách của vị Mục Sư. Năm đó mẹ tôi
lên tám tuổi, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đó mẹ tôi rất
sợ hãi.
Ngày
nọ ông ngoại cầm tay mẹ tôi đặt vào tường và hỏi mẹ tôi cảm thấy
như thế nào?
Mẹ
tôi trả lời: "Nó cứng và lạnh".
Sau
đó ông ngoại dẫn mẹ tôi đến cạnh quan tài của người tín hữu tên
là Smith đang nằm trong phòng khách, ông nói với mẹ tôi: ba xin
con làm một điều vô cùng khó khăn, nếu con làm được điều đó con
sẽ không bao giờ biết sợ chết nữa. Ba muốn nói con đặt tay trên
mặt ông Smith.
Vì
thương và tin tưởng ông ngoại, nên mẹ tôi đã làm theo điều ông
ngoại xin. Mẹ tôi đưa tay sờ vào mặt người chết.
Ông
ngoại tôi hỏi: "Con thấy thế nào?"
Mẹ
tôi đáp: "Lạnh như tường vậy".
Ông
ngoại tôi liền giải thích: Tốt lắm, đây là ngôi nhà cũ của ông
Smith, ông Smith đã ra đi và chúng ta không có lý do gì để sợ
ngôi nhà của ông cả.
Từ
đó mẹ tôi không còn biết sợ người chết và cả sự chết nữa.
Tám
giờ đồng hồ trước khi mẹ tôi qua đời, mẹ tôi đã yêu cầu chúng
tôi làm một điều khác thường, thấy chúng tôi đang khóc sướt mướt,
mẹ tôi nói đừng đặt hoa trên mộ của mẹ vì mẹ không có ở đó đâu,
khi mẹ từ bỏ thân xác này, mẹ sẽ bay đi Âu Châu, cha chúng con
chưa bao giờ đưa mẹ đến đó.
Nghe
thế chúng tôi bật cười và suốt đêm hôm đó, không ai trong chúng
tôi khóc nữa. Khi chúng tôi đến hôn từ biệt và chúc mẹ ngủ ngon,
mẹ tôi nói:
"Gặp
lại các con sáng mai".
Thế
nhưng đúng sáu giờ mười lăm phút sáng hôm sau, mẹ tôi đã vĩnh
viễn ra đi. Hai ngày sau, chúng tôi dọn dẹp lại căn phòng của
mẹ, trong nhiều mảnh giấy để lại, có bài thơ không rõ do mẹ tôi
sáng tác hay của một tác giả nào đó. Sau đây là nội dung của bài
thơ:
"Khi
tôi chết, xin hãy để lại cho con cái tôi những gì còn lại của
tôi. Nếu bạn cần khóc thì hãy khóc cho những người anh em đang
đi bên cạnh bạn. Xin bạn hãy quàng tay qua mọi người và hãy cho
họ những gì bạn muốn cho tôi. Tôi muốn để lại cho bạn một cái
gì đó, một cái gì đó khác với lời nói hay âm thanh, bạn hãy tìm
gặp tôi trong những người tôi đã biết và yêu thương. Và nếu bạn
không thể sống mà không có tôi thì xin bạn hãy để cho tôi được
sống trong ánh mắt, trong tâm trí và trong những hành động tử
tế của bạn. Bạn có thể yêu thương tôi nhiều nhất bằng cách "bàn
tay nắm lấy những bàn tay" và cho con cái được trở nên những
con người tự do. Tình yêu không chết chỉ có con người mới chết
thôi, vậy thì tất cả những gì còn lại của tôi là tình yêu, xin
hãy trao ban".
Khi
chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cách đặc biệt cho những người
quá cố. Người chết nào dường như cũng có một cái gì để trăn trối
cho những người còn sống, người chết nào dường như cũng tiếp tục
sống bên cạnh người còn sống. Hẳn đó cũng là cảm nhận của mỗi
người chúng ta. Sau đó, bên cạnh chúng ta những người thân thương
ruột thịt của chúng ta vẫn tiếp tục hiện diện và theo dõi từng
bước của chúng ta.
Giáo
hội nhắc nhớ chúng ta về sự hiện diện và mời gọi chúng ta cầu
nguyện cho người quá cố. Có những lời nguyện qua những bài Thánh
Ca, qua những lời Kinh quen thuộc đã đành, nhưng quan trọng hơn,
ý nghĩa hơn hẳn phải là những hành động yêu thương mà chúng ta
cố gắng thực thi mỗi ngày, đó là tưởng nhớ và chân thành nhất
mà chúng ta dành cho người quá cố vậy.
Lạy
Chúa, xin đón nhận những cố gắng sống yêu thương của chúng con
như của lễ dâng lên Chúa để cầu nguyện cho những người thân thương
đã qua đời của chúng con.
|