|
76. Truyền Giáo
Nhìn
về ý thức chứng nhân truyền giáo dựa theo kinh nghiệm sống của
thánh Phaolô tông đồ. Nhìn ngắm tinh thần truyền giáo của ngài
chúng ta được khuyến khích canh tân tinh thần truyền giáo của
mỗi người chúng ta.
Chính
giữa những thử thách và những chống đối mà thánh Phaolô được ơn
Chúa soi sáng để ý thức nhiều hơn nữa về ơn gọi của ngài.
Ngày
nay có thể xảy ra cho chúng ta như vậy, những khó khăn, thử thách,
chống đối là những dịp tốt để ý thức hơn về ơn gọi của mình và
về những lý do thúc đẩy chúng ta làm chứng cho Chúa.
Chúng
ta tuần tự đọc một vài đoạn thơ thánh Phaolô nơi thơ thứ hai,
đây là bức thơ có tích chứa nhiều về cuộc đời, nhất là về tinh
thần truyền giáo của ngài. Khi viết thơ này ngài bị thúc đẩy để
biện minh cho chính mình khi bị những tấn công, những hiểu lầm
của những người xung quanh.
Trong
đoạn đầu của bức thơ thứ hai, chúng ta có thể đọc được mười lăm
lần thánh Phaolô Tông đồ nhắc đến ý thức chứng nhân nơi ngài và
mỗi lần nói đến tuỳ theo khía cạnh những vấn đề được đặt ra lúc
đó mà ngài muốn trả lời cho.
Trước
hết nơi (II Cor 1,21), thánh Phaolô quả quyết: "Ðấng đã liên
kết chúng tôi với anh em trong Ðức Kitô, Ðấng đã xức dầu cho chúng
tôi chính là Thiên Chúa, Ðấng đã đóng ấn tín vào mình chúng tôi
và là Ðấng đã đổ Thánh Thần vào lòng chúng tôi làm bảo chứng".
Rồi
sau đó nơi (I Cor 2,17), thánh Phaolô viết tiếp về chính mình:
"Chúng tôi không phải như nhiều người khác làm sai lạc Lời
Chúa, trái lại chúng tôi đã thành thực giảng đúng Lời Chúa, được
Ngài thôi thúc hướng dẫn và trước thiên nhan Ngài chúng tôi rao
giảng trong sự kết hiệp với Chúa Kitô".
Và
nơi (II Cor 4,1-2), thánh Phaolô đã tâm sự: "Vì lòng nhân
từ Chúa đã trao ban cho chúng tôi trách vụ này nên chúng tôi không
ngã lòng, ngược lại chúng tôi từ bỏ những âm mưu giả dối đáng
hổ thẹn, không giở trò bịp bợm, không xuyên tạc sai lạc Lời Chúa
nhưng rao giảng công khai sự thật, chúng tôi giới thiệu mình cho
mọi lương tâm con người trước mặt Thiên Chúa".
Qua
ba đoạn trên chúng ta học được nơi thánh Phaolô điều gì?
Trước
hết chúng ta học được nơi chương thứ nhất, thánh Phaolô ý thức
rõ về Thiên Chúa là chủ, là Ðấng kêu gọi và sai ngài ra đi, là
Ðấng xức dầu cho ngài, là Ðấng đổ tràn Thánh Linh vào tâm hồn
ngài để giúp ngài làm chứng cho Chúa Kitô. Và ơn gọi đó luôn luôn
có chiều kích Giáo Hội, chiều kích đại đồng chứ không phải là
một ơn gọi cô lập đơn biệt tách khỏi cộng đồng: "Thiên Chúa
là Ðấng liên kết giữa anh em với chúng tôi trong Ðức Kitô".
Gương chứng nhân luôn ý thức mình là thành phần của cộng đoàn
Giáo Hội Chúa Kitô chứ không phải là một người riêng rẽ cô lập.
Thánh
Phaolô ý thức rõ ràng trách nhiệm của ngài đối với Lời Chúa, ngài
không thể nào sống như những kẻ lạm dụng Lời Chúa, dùng Lời Chúa
để phục vụ cho lợi ích riêng tư. Những kẻ mà ngài gọi bằng danh
từ là: "Làm sai lạc Lời Chúa theo tư tưởng hay ý thức hệ
riêng, nhưng là ý thức mình là một người thành thật tuân giữ Lời
Chúa, được ThiênChúa thôi thúc hướng dẫn và hành động quang minh
chính đại trước mặt Thiên Chúa trong sự kết hiệp với Chúa Kitô".
Qua
đoạn trích trên, chúng ta có thể tóm lại thực thể của chứng nhân
truyền giáo là một thực thể hướng về kẻ khác, một thực thể do
Thiên Chúa ban cho hướng về với anh em trong cộng đoàn đức tin
và hướng về liên kết đặc biệt với Chúa Giêsu Kitô, không thể nào
có việc chứng nhân truyền giáo tự mình phong cho mình chức vụ
và hoạt động một cách riêng rẽ.
Lạy
Chúa, xin ban ơn cho chúng con được nhìn thấy những sơ sót, những
sai lầm trong thái độ sống của chúng con để làm chứng cho Chúa
trọn vẹn hơn, hữu hiệu hơn.
Lạy
Chúa, xin giúp chúng con luôn kết hiệp với Chúa và liên kết với
anh em xung quanh trong cuộc đời làm chứng cho Chúa mọi nơi, mọi
lúc. Amen.
|