|
“Con lo lắng bối rối nhiều chuyện”
CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN C
Lc 10,38-42
Tôi thèm muốn được ở với Macta, người phụ nữ độ lượng, hiếu khách. Hạnh phúc biết bao khi được tiếp đón Chúa Giêsu! Thế nhưng hơi thất vọng, Ngài đã rầy chị, một lần nữa Ngài mến Maria hơn.
Mến Maria hơn sao? Chắc chắn rằng Ngài quý mến tấm lòng tự do hoàn toàn lắng nghe Ngài của chị, ngài không khinh dể Macta, ngài khó chịu do sự ân cần của chị. Phải hiểu sự lắng nghe và sự ân cần được nói đến ở đây.
Trong khi biết rằng những lo lắng không ngừng rơi xuống trên chúng ta. Chúa Giêsu không muốn chúng ta để cho những lo lắng ấy chiếm quá nhiều chỗ. Vì như thế là nghi ngờ Thiên Chúa, là mỉa mai kinh “Lạy Cha”, lời kinh của sự không lo lắng, của tấm lòng tự do. Chỉ có một ước muốn lớn lao duy nhất: Xin cho Nước Cha trị đến! và một niềm tin cũng lớn lao không kém: Xin cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Thánh Terexa nói: “Chỉ cho ngày hôm nay mà thôi”.
Đúng như ý tưởng của Chúa Giêsu: “Đừng băn khoăn chỉ cho ngày mai, ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Trước tiên hãy tìm Nước Trời, còn mọi điều khá sẽ ban thêm cho các ngươi” (Mt 6,33-34). Nhưng chính cái phần cho thêm này làm chúng ta quá bận lòng, và Chúa Giêsu tuyên chiến với những nỗi lo xấu xa này của chúng ta: “Các ngươi lo ăn gì mặc gì… Các ngươi đừng lo phải nói gì trước tòa án… Các ngươi đừng để cho những cây gai lo lắng bóp chết Lời Chúa… Các ngươi đừng để cho những lo toan đè nặng tấm lòng các ngươi…” Chắc ngài đã phải kinh ngạc vì thấy nhiều người lo lắng đến thế, mà ngài thì có tinh thần hoàn toàn tự do biết bao.
Không thể lui tới với ngài nếu chúng ta không luôn luôn chú ý giữ gìn tấm lòng tự do của chúng ta, để lắng nghe hoặc để phục vụ ngài, nhưng luôn luôn trong tinh thần loại bỏ các lo lắng. Chúng phá hại rất nhiều sự lắng nghe của chúng ta, tất cả mọi người dễ dàng nhận ra điều đó.
Chúng ta ít chú ý đến việc các lo toan xâm nhập vào sự phục vụ: Macta nói lo lắng để nhận lãnh là điều tự nhiên. Không đâu, Chúa Giêsu muốn làm chúng ta lưu ý rằng lo lắng (hơi quá) thì không tốt, sự lo âu làm hỏng sự ân cần, người tận tụy trở thành hay càu nhàu, nô lệ cho sự bận rộn của mình và nhanh chóng ghen tị với những người khác vì “họ chẳng làm gì cả”. Chúng ta muốn làm cho vui vẻ thế nhưng lại tạo nên một bầu khí phản kháng, khó chịu.
Đây là điều đã xảy đến với Mâct đáng thương. Chị cũng phải có những giây phút đẹp đẽ để lắng nghe và những giây phút cao cả để phục vụ. Ngày hôm đó chị đã không biết hài lòng về tất cả sự độ lượng; Chúa Giêsu đến, bữa ăn ngon phải chuẩn bị, niềm vui được thấy Maria hạnh phúc.
Ôi Macta, chị đã bắt đầu một ngày tốt đẹp biết bao! Chị có thể vừa làm vừ ất. Nhưng chị lo lắng, nóng lòng và khồn còn tấm lòng tự do nữa. Chính sự tự do này là phần tốt nhất.
By Andrè Sève “tin mừng Chúa nhật, năm C”
CMC sưu tầm 2010
|