|
Tôi có đọc kinh thánh hay không ?
Chúa nhật 26 Thường Niên, năm C
Lc 16, 19-31
Chúng ta có thể tưởng tượng đang chứng kiến cảnh này. Màn thứ nhất : một người giàu có sung sướng hạnh phúc và Ladarô nghèo nàn khốn khổ. Màn thứ hai: người giầu có trở nên rất bất hạnh còn người nghèo kia đang ở cùng với các thiên thần. Luca thích loại đảo ngược này, và vì ghét những người giàu, ông đã mài sắc ngòi viết và viết bằng một văn phong súc tích vô cùng.
“Người nghèo chết và được thiên thần mang vào lòng Abraham. Người giàu cũng chết và người ta chôn ông.”
Chúng ta không dự vào quang cảnh đó, chính chúng ta là những người mà Chúa Giêsu muốn đánh động. Và trước tiên dụ ngôn không nói đến người giàu có “xấu xa”, nhưng đơn giản chỉ là “một người giàu có” và thậm chí sáu người giàu: người giầu quá cố và năm người anh em của ông ta còn sống. Trong khi tỏ cho chúng ta thấy họ mù và điếc đến độ nào, Chúa Giêsu cảnh cáo tất cả chúng ta: “Các ngươi đừng chờ đợi cái chết mở mắt cho mình về sự sống”.
Người giầu có không “thấy” Ladarô. Ông đã không đuổi Ladarô xa ngôi nhà đẹp đẽ của ông, điều đó không làm ông rầy ra: ông không “thấy” gì cả. Thật là một sự mù lòa kinh khủng. Một bà già chết vì bị bỏ mặc, những người láng giềng nói: “Chúng ta đâu có thấy gì.” Không phải tất cả những người hạnh phúc, tất cả những người giàu có đều có con tim chai đá, nhưng họ không thấy. Nhiều người tỏ ra có tình huynh đệ nếu họ thấy rõ hơn sự đau khổ chung quanh họ. Người giàu có muốn chia sẻ, họ sẽ được cứu sống.
Đối với người giàu này, quá trễ rồi. Cuối cùng ông ta “thấy” Ladrô, ông cũng thấy điều phải trả giá đó là giàu tiền của mà nghèo tình thương yêu. Nhưng sự hiểu đời này không còn có thể giúp gì cho ông được nữa cả. Luca mô tả hết sức tỉ mỉ sự vĩnh cửu kinh sợ của kẻ đã từng “hạnh phúc” trước đây; ông sẽ không bao giờ có thể vượt qua “vực thẳm lớn lao” được.
Vì không hoàn toàn xấu xa và rất gắn bó với gia đình, cho nên ông muốn cảnh báo cho các anh em của ông.
-Lạy tổ phụ Abraham, xin Ngài sai Ladarô về báo với họ, ông nói với Abraham như thế.
-Không, Abraham nói, họ có Lời Chúa rồi, họ phải nghe Lời ấy!
Người giàu có có tính hòai nghi: ông đã có Lời Chúa, thế mà…Cần phải khua chiêng gióng trống nhiều hơn nữa để làm cho người ta ăn năn thống hối.
-Không, Abraham nói, để ăn năn thống hối, không có gì mạnh mẽ hơn Lời Chúa.
Đó là điều mà chúa Giêsu muốn nói với chúng ta.
Bài học của cac dụ ngôn thườn nằm ở kết cục. Nơi mà các nhà chú giải gọi là “mũi nhọn”. Ở đây, chính tầm quan trọng được gán cho Lời Chúa. Chúa Giêsu nói qua Abraham: “Họ có Môisen và các tiên tri.”
Thậm chí tôi có thể dễ dàng vượt lên trên ích kỷ, tôi vẫn cảm thấy rõ ràng tôi cũng không thấy những người anh em của tôi và tôi điếc, không nhất quyết đi theo Chúa Giêsu. Đối với tôi dường như nếu có điều gì khác thường làm cho tôi xáo trộn, một sự mạc khải, một cuộc hiện ra chẳng hạn…
-Không, Chúa Giêsu nói, không có gì khác thường hơn là Lời Chúa. Các ngươi đã có Môisen và các tiên tri.
Tôi phải để cho mình bị thương thật sâu do mũi tên này. Tôi có Thánh Kinh nhưng Thánh kinh có được lật từng trang, được đọc một cách không mệt mỏi hay chăng? Chúng ta có Lời, Lời Chúa tại sao chúng ta còn tìm kiếm điều gì khác nữa?
By Andrè Sève
Cảnh thiên đàng hỏa ngục.
(CN 26 TN-C)
Thánh Luca thật tài tình tả cảnh thiên đàng “Ladarô ngồi trong lòng Abraham”. Cảnh dưới âm phủ “nhà phú hộ ở dưới ngước mắt nhìn lên”. Thật hay vì những câu đối đáp giữa người giầu và tổ phụ Abraham. Vậy chúng ta thuộc người nghèo hay kẻ giàu có. Thực tế thì số người giàu rất là ít mà người nghèo thì chiếm đa số. Ấy vậy cũng là một sự thiệt hại bù chứ hay sao? Vì kẻ giầu được hưởng sung sướng đời này thì đời sau lẽ ra cũng được sung sướng chứ. Ngược lại kẻ nghèo đã chịu cực khổ suốt đời thì được hưởng phúc thiên đàng “ngồi trong lòng Abraham”.
Suy đi ngẫm lại dụ ngôn này : chúng ta hầu như dễ thiển cận mà không chịu nhìn xa trông rộng; hay là biết tìm về chân hạnh phúc vĩnh cửu mà thích sống hiện tại; lo vun đắp cho hiện tại được: “ăn sung mặc sướng” chớ có mấy ai thích “quần rách áo ôm” đâu ! Kẻ nghèo cũng có mấy kẻ an phận trong nghèo cực mà cũng muốn vượt thoát ra khỏi số phận đó nhưng không được thôi. Nhưng kẻ giàu có thì có tội gì đâu? Có phải giàu có đi theo số phận không? Tội của kẻ giàu có là không có lòng thương người; không biết dùng tiền của mua nước trời như bài phúc âm tuần trước (Lc 16, 1-13).
Khi đọc Lời Chúa tuần này bạn cũng như tôi: hãy ham ước sống nghèo khó, an phận nhưng cố gắng tích trữ làm giầu trong ân phúc của Chúa. Nếu bạn là kẻ trung lưu hay nghèo khó thật sự cũng hãy biết nhìn ra những người chung quanh mà chia sẻ với họ khi có thể. Điều có thể làm được để tăng trưởng đời sống tâm linh: đọc phúc âm hằng ngày. Chúa Thánh Thần soi sáng và sống theo Lời Chúa dậy. Cầu nguyện và đem ra thực hành trong đời sống. Chính Lời Chúa là kim chỉ nam cho mỗi người. Chính Lời Chúa là sức sống để chịu đựng mọi cảnh huống Chúa cho xảy đến hàng ngày.
Nguyện Mẹ Maria là Mẹ Đức Ái cho chúng con biết năng thăm viếng, ủi an những người nghèo khổ. Để một ngày kia chúng con cũng được Chúa cho hưởng phần vĩnh phúc với Nước Chúa. Amen.
Vũ Bình Minh 20-9-2010
By Andrè Sève “tin mừng Chúa nhật, năm C”
CMC sưu tầm 2010
|