Bài Viết của Người Giồng Trôm

Tháng 10-2023

 

NỬA NẢI CHUỐI ! 24-11-2023

            “Đạo” chuối là tôi ! Đơn giản là ở cái vùng xa xôi hẻo lánh và kinh tế thấp như thế này thì làm gì có nho lê bom táo để mà ăn. Và có đi chăng nữa thì cũng chả đủ tiền để mà mua. Thế là chọn chuối là trái cây chủ đạo cho sự sống hàng ngày.

            Chuối xem chừng ra như vậy cũng khó mua ở cái vùng này. Thi thoảng mới có được 1 nải như ý.

            Sáng nay, một người trong xứ mang đến tặng cho các cha đâu 1 cái bắp cải và ... nửa nải chuối !

            Ban đầu, thoạt nghe ra nửa nải chuối có lẽ không vui vì lẽ nếu đi biếu thì biếu cả nải chứ ai đời biếu nửa nải như thế ! Nửa nải như thế thì ai ăn ai nhịn. Có chăng đủ cho mỗi người 1 quả.

            Từ từ nhìn lại thì hiểu được anh chàng cho chuối này là dân miền Tây di cư lên vùng cao nguyên này. Có lẽ cái tính của người miền Tây nó sâu đậm trong đời Anh để cứ lòng thành. Nhà có 1 nải thì để dành ăn nửa nải và biếu nửa nải. Chịu không chịu thì thôi ! (tôi nghĩ bụng như vậy)

            Bình tĩnh hơn một chút thì quả thật, nửa nải chuối đó là cả tấm lòng. Nếu như họ có hay họ dư giật chắc có lẽ cả buồng hay nguyên nải chứ không đưa đi cho các cha nửa nải như thế này. Lòng của họ gói trọn trong nửa nải chuối thơm ấy.

            Nhớ lại ở cái vùng ngày trước ở, sau Lễ, bà rón rén trước nhà bếp. Hóa ra rằng bà muốn biếu các cha nải chuối. Nải chuối hôm ấy nó không tròn và không mập như người nhận nhưng nó đẹp bởi tấm lòng của người nghèo. Cứ như vậy, thi thoảng nhà có chuối dù còm còm như thân chủ nhưng lại  cứ mang đến nhà thờ biếu các cha.

            Cùng với chuối, thi thoảng có người mang vào dăm ba quả bắp hay mớ rau. Tính ra trị giá của mớ rau hay vài quả bắp ấy chắc chừng dăm ba chục bạc hay chưa tới nhưng nó gói trọn cả tấm lòng.

            Ở cái vùng nghèo thì chịu vậy. Đôi khi người ta không biếu thì cũng tủi nhưng nhận rồi thì lại thấy cay cay nơi khóe mắt bởi lẽ cuộc sống của họ có khi không đủ ăn thì lấy gì đi biếu.

            Cũng vậy, thi thoảng, dăm ba người nhắn : “Con biết Cha ở vùng nghèo, con chả có gì biếu Cha, Cha cho phép con biếu Cha một chút xin Cha đừng từ chối ...”.

            Và rồi sau đó tin nhắn điện thoại đến. Quà tặng là dăm ba trăm bạc nhưng xem chừng nó quá lớn ! Không nhận thì người gửi buồn còn nhận thì người nhận lại thấy đau. Họ nghèo quá mà ! Nếu họ có thì họ cũng cho đủ triệu chứ làm gì có chuyện 5 chục 1 trăm.

            Ngày rời xứ, hình như được 2 phong bì. Chả phải hình như mà là sự thật. Đến nơi ở mới mở ra thì 2 phong thư ấy 1 phong là 50 và 1 phong là 100.

            Nhìn 2 tờ tiền nhỏ ấy mà cảm động lắm ! Họ nghèo và họ gói ghém bằng cả tấm lòng. Thà như vậy chứ có khi nhiều quá lại mất hay và mất đi ý nghĩa khi sống với người nghèo.

            Thật vậy, ở cái đời tu, chả làm gì ra tiền để rồi sống nhờ và sống với tình thương của nhiều người quanh quẩn. Nửa nải chuối, dăm ba trăm bạc nó gói ghém cả cuộc đời của mình. Có khi sống chung, sống cùng, sống với người nghèo mà lòng thanh thản và bình an.

            Làm gì làm, được cái Chúa thương và còn nhiều người mến. Có khi chưa về đến Sài Gòn để khám bệnh đã “bị” nhắc. Và dĩ nhiên sau lời nhắc ấy là kèm theo chi phí đi đường cũng những chi phí khác cho những ngày xuôi về phố thị. Đơn giản là những người đó biết Cha nghèo và lấy đâu ra tiền để về thành thị vì lẽ ở thành thị cứ bước chân ra phố là mất một đống tiền.

            Kèm theo những chi phí loanh quanh ấy lại được khuyến mãi những bữa ăn như giải ngố. Chú em thân nghĩa cứ canh Cha anh về là lo hết.

            Cùng cha bạn cơm tối xong, trên đường về Cha bạn nói : “Chưa bao giờ được bữa ăn như thế !”. Ơ hay ! Chúa có cách của Chúa mà ! Chúa vẫn thương qua người này người khác để có được những bữa ăn gọi là như thế chứ tu lấy quái đâu ra tiền để đi vào nhà hàng sang như thế.

            Cũng nên nhớ về gia đình thân quen vừa mất đi người Cha nhân hậu cũng là chủ căn nhà ấm cúng ấy. Của ngon vật lạ cứ dành cho kẻ mọn mỗi khi về sì phố để rồi qua đó biết được trên đời có những món ăn hay ly rượu ngon như thế. Chủ đi xa nhưng vợ Chủ cứ nài khéo : “Về Sài Gòn Cha cứ ghé nhà ăn cơm như ngày xưa Bố còn sống nhé”.

            Đời đơn giản vậy ! Bữa no bữa kém hay như nửa nải chuối hay miếng bò Mỹ thật to cũng ấm lòng.

            Vậy thôi, đời tu xem chừng ra nhẹ nhàng và thanh thoát với tất cả. Cái gì nó cũng có cái giá của nó và khi mình chọn sống an nhàn và lặng lẽ ắt sẽ được gửi đến sự bình an.

            Cuộc sống xem chừng ra nó cứ nhẹ nhàng trôi với cái kiểu đại loại như nửa nải chuối hay dăm ba trăm bạc từ những tấm lòng thơm thảo. À mà có bao giờ Chúa để cho thiếu đâu. Dường như Chúa thấy hết tất cả vậy. Cứ hễ gần hết thì Chúa lại cứ ban cho và có khi lại dư đầy cho lũ trẻ.

            Dăm ba hôm, như một thói quen dễ mến, bọn trẻ cứ vào để “kiếm ăn”. Thương lắm chứ ! Nhớ lại hồi trẻ mình cũng như bọn nhóc thôi. Ai cho cái gì đó là thích thú vô cùng.

            Những cái bánh, viên kẹo từ những tấm lòng thơm thảo gửi từ nơi xa được sẻ chia cho lũ nhóc. Nhìn chúng ăn thôi cũng đã đủ ngon miệng chứ cần gì nói đến chuyện ăn. Già và có tuổi cũng như dư chất rồi đâu cần thiết để mà ăn.

            Cứ như vậy mà sống cho nhẹ lòng. Nhận được thì cho đi và cho đi khi nhận lãnh. Thế là đủ bình an. Mà thấy lạ ! Cứ gần hết thì Chúa lại cho và bọn trẻ lại cứ được nhờ.

            Đời đơn sơ là vậy đó ! Nửa nải chuối, dăm ba trăm bạc đủ để lo tròn cho cuộc sống. Phần còn lại là suy nghĩ sống sao cho tròn ý nghĩa của cuộc đời.

            Ghi ơn và nhớ ơn những ai đã, đang và sẽ đỡ nâng cho phận hèn này.

Huệ Minh

 

Vụn vặt suy tư ngày khánh nhật truyền giáo ...(21-10-2023)

            Vào ngày này (khánh nhật truyền giáo) nhiều hoạt động nhằm thúc đẩy việc truyền giáo. Đúng chứ không sai, tốt chứ không xấu.

            Và ta thấy có những câu hỏi đặt ra : Bạn đã truyền giáo chưa ? Bạn sẽ làm gì để truyền giáo ? Những ngăn trở cho việc truyền giáo ...

            Những câu hỏi đưa ra để như nhắc nhớ đến việc truyền giáo của mỗi người.

            Thật vậy, sống vai trò truyền giáo từ đâu và nơi đâu ? Xin thưa là sống ngay trong gia đình của mình. Đơn giản là ta thấy tỷ lệ người Công Giáo lập gia đình với người ngoài Công Giáo rất nhiều. Chính vì thế, một nửa phải sống như thế nào để một nửa kia tin vào Chúa và cùng nhau sống với Chúa.

            Chuyện một nửa trong gia đình sống gương lành đạo đức không đơn giản. Từ đời sống chung gia đình đã khó huống hồ nói đến đức tin.

            Ban đầu, ta thấy người ta yêu nhau thắm thiết lắm. Dần dần người ta biết rõ nhau và người ta chán nhau. Và dĩ nhiên là đời sống đức tin của một nửa kia lúc ấy được đặt ra rằng tại sao sống như thế để cho gia đình mất vui.

            Phải nói rằng gánh nặng trên vai của một nửa là Công Giáo thật là nặng. Nghĩa là khi cưới nhau rồi thì một nửa Công Giáo phải sống đời sống đức tin của mình bằng những việc mình làm chứ không dừng lại ở lời nói. Nếu như người Công Giáo sống tạm gọi là chuẩn mực thì chắc chắn một nửa kia sẽ siêng năng nhà thờ và giữ đạo. Ngược lại, nếu một nửa Công Giáo nhạt nhẽo thì gia đình ấy cũng nhạt nhẽo.

            Và như thế, đời sống truyền giáo xuất phát điểm từ gia đình. Nếu gia đình không truyền giáo ngay trong gia đình thì đừng nghĩ đến truyền cho người xung quanh.

            Truyền giáo cơ bản nhất là ở ngay gia đình của mình. Một khi mình không sống mẫu mực, sống gương là người Kitô hữu tốt thì xem ra có vấn đề. Trước khi là Kitô hữu tốt thì phải là một người tốt (có nhân bản, sống nhân lễ nghĩa trí tín ... sống tử tế). Thế nhưng rồi ngày hôm nay để sống là một người tử tế xem chừng ra khó vì vòng xoáy của cuộc đời.

            Cơ bản, điều mà mình tâm tư nhất là từ trong gia đình. Mỗi người phải sống trọn vẹn đời sống đức tin của mình : đó là truyền giáo.

            Khi mỗi thành viên hoàn thành sứ mạng, sống vai trò Kitô hữu của mình mẫu mực thì không cần nói ra, hàng xóm sẽ chắc chắn học theo cũng như theo Chúa vì họ thấy người Kitô hữu sống tốt quá.

            Mỗi Kitô hữu dù là bất cứ ai hay ở ơn gọi nào cũng được mời gọi sống họa ảnh lại cuộc đời của Đức Kitô hay gọi là một Kitô khác chứ không phải khác Kitô. Sống là một Kitô khác mời gọi hay nói đúng hơn là đòi buộc một cố gắng, một nỗ lực rất lớn chứ không phải chuyện đùa.

            Chuyện ly hôn, chuyện gia đình có vấn đề đặt ra cho ta suy nghĩ về đời sống gia đình Công Giáo. Nếu chuẩn mực thì chắc chắn sẽ không có chuyện ly hôn hay tan vỡ. Thế nhưng thực tế là một câu chuyện buồn và nhiều suy nghĩ.

            Cạnh đời sống gia đình, phải chăng cũng nên nói về dòng tu. Nếu như đời sống các tu sĩ sáng lên hay nói cách khác là chứng nhân thì chắc chắn người ta sẽ tin Chúa hơn vì những người sống đời sống thánh hiến là người hơn ai hết họa lại dung mạo của Chúa Giêsu. Vì lý do nào đó, người tu sĩ làm mờ đi hình ảnh Chúa Giêsu thì có lẽ người ta cũng sẽ bớt tin vào Chúa.

            Đặc biệt thời đại hôm nay người ta hay đặt vấn đề về động lực của đời tu. Xuất phát điểm của đời tu là gì ? Cạnh đó là sau khi đỗ đạt rồi thì có còn sống nét đẹp, nét đơn sơ, nét chân thành, nét giản dị như ngày nào chưa đỗ hay không ? Hay là khi đỗ “nghè” rồi thì đời tu thay đổi. Khi đỗ “nghè” rồi thì cũng vật chất, cũng bon chen, cũng danh vọng và cũng sân si như ai. Dù không lên tiếng hay lên tiếng cũng chả được gì nên khi nghe ai đó nói “Con (cháu) đi tu nhé ! Đi tu giống như ...” thì đều nhận được câu trả lời là im lặng hay lảng qua chuyện khác. Đơn giản là vì đời tu ngày hôm nay không còn sức hút nữa hay có thể nói là đời tu không còn làm sáng lên khuôn mặt của Chúa nữa. Nếu đời tu làm sáng lên khuôn mặt của Chúa thật sự thì chắc chắn sẽ có nhiều người tu.

            Tiếc và tiếc thay cho ngày hôm nay khi người trẻ không khám phá ra sự hấp dẫn của đời tu nữa. Bọn trẻ có khi nhìn vào đời tu cảm thấy nhờn nhợn vì thấy người tu sống làm sao í.

            Ngày nay, bọn trẻ nhìn vào đời tu thấy có cái gì đó bề ngoài quá, hình thức quá và có khi giả tạo quá nên bọn trẻ cũng chả màng. Ở ngoài đời người ta chạy theo vật chất, chạy theo hào nhoáng và giả tạo đã đành. Đời tu cũng chả khác là mấy nên rồi bọn trẻ không tu và tự cày trên đôi vai của mình và kiếm sống để thấy cuộc sống mình nhẹ nhàng và thanh thản hơn.

            Thế đó, truyền giáo xem chừng ra là dễ nhưng mà cũng là khó. Dễ hay khó cũng do đời sống chứng tá của mỗi người thôi.

            Truyền giáo dễ mà ! Chỉ là sống trọn vẹn con người thật của mình. Sống sao là người tử tế, người có Chúa thật trong mình là đủ rồi. Người có Chúa thật thì từ cảm nghĩ đến lời ăn tiếng nói của mình sẽ toát ra tố chất có Chúa và ngược lại. Một khi có Chúa trong mình thì người ta sẽ thấy mình toát lên khuôn mặt của Chúa Giêsu. Mình sống mờ nhạt hình ảnh Chúa cũng như không làm sáng hình ảnh của Chúa trong đời mình thì đừng nói gì đến việc truyền giáo.

 

 

 

BÌNH ĐẠI 24-10-2023

Bình Đại- một huyện nhỏ của Bến tre. Nơi mà người ta biết đến qua những cơn bão tàn khốc. Nơi mà qua 1 đêm con mất cha, vợ mất chồng, sản nghiệp một đời tiêu tán là chuyện bình thường. Nơi mấy mươi năm qua kinh tế không thể phục hồi vì chưa hết bão đã đến đất nhiễm mặn. Đó cũng là nơi  hàng chục ngôi Thánh đường hoành tráng được mọc lên song song với tang thương ấy
 Với khoảng 100 giáo dân (hơn 1/2 là hộ nghèo). Thánh lễ mỗi ngày không  bao giờ quá 10 giáo dân nhưng nhà thờ Thạnh Phước mọc sừng sửng trên tổng số tiền đầu tư hơn 30 tỷ.
Cách nhà thờ Phú thuận (530 giáo dân) chỉ 3,5km cha tổng đại diện Tổng Sài Gòn Inhaxiô Hồ văn Xuân đang rót về khoảng 30tỷ trong số tài sản của người nghèo do ông ta quản lý để xây cho 120 giáo dân ( trên sổ sách ) giáo họ  Giồng Quéo (nơi ông ta sinh ra) 1 ngôi Thánh đường nguy nga tráng lệ.
Lm Đôminicô Nguyễn văn Sáu quản xứ giáo họ Phú Thuận. Ngoài một đời sống vương giả hơn một hoàng đế ông ta còn có thành tích khủng là tổng số nhà thờ ông ta làm chủ đầu tư gần bằng số tuổi Linh mục của ông ấy.
 Hiện ông đang cùng lúc xây 3 ngôi thánh đường với số tiền dự tính ban đầu khoảng 20 tỷ/ ngôi. Mỗi ngôi dành cho chỉ khoảng trên dưới 100 giáo dân
Không chỉ dừng lại ở Bình Đại mà khắp nơi trên đất nước Việt nam các nhà thờ liên tục bị đập phá rồi xây lại. Củ đập xây mới. Nhỏ đập xây lớn. Lớn đập xây lớn hơn. Có nhà thờ chính xây thêm nhà thờ phụ. Song song đó hàng loạt những nhà mục vụ đồ sộ. Những trung tâm hành hương  mang tầm Quốc tế liên tục được mọc lên trên chính tài sản của những con người cơm không có ăn, nhà không có ở. Bệnh ko có thuốc. Trường  không có bàn, Học sinh đến lớp không có sách vỡ . .
Đam mê lớn nhất của các Linh mục ngày nay không  phải là rao giảng  tin mừng mà là xây nhà thờ. Vì “xây” thì ít mà “ Cất” thì nhiều. Xây nhà thờ là lý do chính đáng nhất để vơ vét tiền của giáo dân cho vào túi riêng. Cần thơ có 1 Linh mục đi xin tiền xây nhà thờ. Nhà thờ vửa mở móng nhà cha mẹ ông ta cũng khánh thành. Căn nhà trị giá vài tỷ đồng được xây lên từ 1 hộ nghèo cố hữu đã tạo nên sự đố kỵ trong con mắt dân chúng. Gíam mục vào cuộc. Tài chính bị hạch toán. Ông Linh mục ấy bỗng nhiên bị á khẩu vì không lý giải được. Giáo hội thì cũng căm như hến trước dân Chúa
Cái gì là Chúa trả công  bội hậu cho kẻ xây nhà Chúa ? Xin lỗi. Trò mị dân. Chúa nói: “ Thân Ta rách rưới, đói khát ngoài đường một miếng ăn ngươi cũng không cho vậy mà ngươi cứ lo dát nền nhà ta cho đẹp Ta không nghĩ ngươi nhạo báng Ta là may cho ngươi rồi đó” ( Thánh Gioan Kim khẩu)
Những đống mồ hôi và xương máu của người nghèo đã được các ông đổi lấy hàng  lọat quần thể Bêtông, cốt thép như trùng tu nhà thờ Đức bà, thánh địa La Vang, trung  tâm mục vụ, nhà đa năng  . . . .là làm cho Chúa ư? Xin lỗi. Xưa nay tất cả những nơi Chúa giáng thế, Đức Mẹ hiện về nếu không từ Nazaret vô danh thì cũng là nơi những em bé chăn cừu nghèo khó.
 Những cung điện hoàng gia thời @ cộng với mồ hôi, nước mắt, khát vọng của giáo dân dùng để nuôi dưỡng  những kẻ hô hào về cái nghèo như một lý tưởng cao đẹp khác nào một sân khấu hề.
Theo thống kê đến tháng 12/2018 số người Công giáo ở Việt Nam là gần 7 triệu / 97 triệu. Đạt tỉ lệ gần 7% dân số.Tổng nhà thờ lớn và họ lẻ là 6 ngàn. Vị chi cứ 1.200 giáo dân sở hữu 1 nhà thờ. Và cứ 7 đứa ở trong Ràn thì 93 đứa còn lại lang thang ngoài đồng. Cũng theo thống  kê đến năm 2018 thế giới đang có 1,5tỷ người đói. Cứ 1 giây có 6 trẻ em chết đói. Còn Giáo hội Việt nam với gần 6 ngàn Linh mục. Trên dưới 300 dòng tu, 50 ngàn tu sĩ mà cả trăm năm nay người công giáo Việt nam không tăng nỗi 1%.
Tóm lại giữa một hàng giáo phẩm giàu sang phung phí và những đền thờ nguy nga lộng lẫy là 93% người dân nghèo không biết ánh sáng tin mừng và 68% người dân cơm chưa đủ no cho cái bụng ai trong các Ngài đủ trơ trẽn khi đứng lên rao giảng về một Thiên chúa của người nghèo?
Với tôn giáo bạn thì thay vì bắt chước Tôma trong hành trình san bằng gông xiềng tìm đến làng người nghèo của Chúa Giêsu 2 ngàn năm trước thì những Tôma  4.0 hôm nay lại xem tôn giáo của mình là số 1 rồi tự dán lên lưng chiếc tem  thẩm định hàng chất lượng cao sau đó mặc nhiên xem những ai khác tôn giáo là phường ngu xuẩn. Lối sống “ Tin buồn” ấy đã cho ra kết quả hàng năm số lượng Lm thụ phong nhiều hơn số lương dân tòng giáo.
Lời kết:
Tài sản giáo hội ngày nay không phục vụ người nghèo mà chỉ phục vụ đời sống vương giả của các chức sắc Cái mà các lãnh đạo tôn giáo quan tâm là tài sản người nghèo chứ không phải người nghèo.Cho nên:
 “Thiên Chúa đã phán: Ta sẽ chống lại các mục tử và đòi lại chiên Ta; Ta sẽ giải thoát các chiên Ta ra khỏi miệng chúng, để chiên Ta không còn làm mồi cho chúng nữa. Có mục tử nào đứng vững được trước nhan Ta (x.Ez 34,10)
Vô tình làm sai chỉ là tội lỗi còn cố tình làm sai lại là tội ác. Sent from my iPhone by Huệ Minh

 

DO CÁCH ĂN Ở THÔI -25-10-2023
          Gần cơm trưa, nhận một dòng tin nhắn : “Một số Cha đến từ Hà Nội tối qua, dâng Lễ đồng tế. Điều mà một giáo dân bình thường không có được”.
          “Điều mà một giáo dân bình thường không có được”. Có chứ ! Do cách ăn ở của mình thôi ! Đơn giản mà !
          Cơm trưa xong, con trai của người quá cố gọi thăm và cảm ơn. Giọng oang oang như Bố, thân quen trong gia đình đều biết : “Gia đình chúng con tạ ơn Chúa ! Thật sự đám tang ba con ngoài sức tưởng tượng của gia đình. Gia đình chúng con không nghĩ ra được như thế, các cha và mọi người thương Ba con quá !...”
          Ơ hay ! Không thương sao được. Trước khi cúp máy, có nói với em : “Như đã nói là không dám hứa nhưng Thánh Lễ nào cũng nhớ cầu nguyện cho Bố”
          Cúp máy xong lại nghĩ về lời của con trai người quá cố. Mà có gì đâu để mà nghĩ. Đơn giản : Do cách ăn ở thôi ! Có gì đâi mà lạ ! Đơn giản mà.
          Tang Lễ vừa qua thì thật sự người quá cố đã nhắm mắt xuôi tay không thấy gì. Thế nhưng trong sự linh thiêng thì người quá cố thấy và biết những người ở lại làm gì cho mình trong tang lễ. Và, có thể nói người vừa quá cố của gia đình mỉm cười ra đi còn người ở lại thì khóc. Cách nào đó, ta thấy người quá cố đã hoàn thành cuộc đời của mình cách tốt đẹp.
          Phận người, dù là ai đi chăng nữa, mình sẽ gặt những gì mà mình gieo. Quy luật đời người, chả có cái gì mà khó nghĩ.
          Tại sao một tang lễ lại được như thế ! Đúng như cậu con trai chia sẻ. Mà thật, cái tối hôm Lễ tại gia, dù không gian của gia đình khá lơn nhưng ngồi với nhau phải vai sát cạnh vai. Hai chị em của cha đến dự đã kể lại điều đó và những ai có trong Thánh Lễ đó đã thấy điều đó. Phải nói là lạc mất nhau vì người đâu mà đông thế.
          Đông người đến viếng, nhiều người tiễn đưa và nhiều nhiều người thương nhớ dù người quá cố xem chừng ra chả có học vị cao hay địa vị gì trong xã hội. Người quá cố có chăng là có địa vị là chồng, là cha, là ông trong cái gia đình nhỏ bé ấy. Người quá cố ấy có chăng là có vị thế là chú, là bác của những người họ hàng thân thích. Và học vị hay bằng cấp người quá cố đó là bằng lòng. Người quá cố bằng lòng với cuộc sống để rồi với sự bằng lòng ấy là sự cho đi. Một nụ cười, một chất giọng oang oang nhưng gói ghém đầy sự nhân hậu.
          Chỉ là người trong nhà mới biết được những gì người cha, người chồng và người ông trong gia đình mới biết. Và có khi con cái cũng chả biết những việc tốt đẹp mà cha của chúng làm. Bận bịu bôn ba với cuộc sống, sắp nhỏ chỉ biết rằng gia đình mình diễm phúc vì các đấng bậc cùng các cha hay lui tới. Lễ cưới của tụi nhỏ, phần nào cũng hiểu được hoa quả mà cha của chúng đã gieo trồng. Không gieo sao có được niềm vui mà nhiều người mong có.
          Tang Lễ cũng vậy. Không gieo sao có được những tình cảm như thế. Không sống hết mình hết tình với mọi người thì làm sao được như thế.
          Giữa một cái xã hội mà ảnh hưởng nhiều của sự ích kỷ, của sự vun vén thì ta thấy đâu đó vẫn còn những ánh lửa tỏa sáng lòng nhân hậu và sự cho đi. Khởi đi từ lòng nhân hậu và sự cho đi đó để rồi có một tang lễ ấm cúng và trang trọng cũng như đầy ắp tình người. Một mẫu gương quảng đại và cho đi để cho nhiều người học hỏi. Thật sự cho đi thật khó vì ai ai cũng khư khư lấy cho riêng mình.
          Gieo thì găt ! Khi còn sinh thời, người trụ cột trong gia đình đó sống cho đi nên khi nằm xuống thì thụ hưởng. Đám tang như nói lên bằng chứng của sự cho đi. Khi đã cho đi thì sẽ lãnh nhận.
          Như đã nói : Do cách ăn ở thôi ! Mà đúng như vậy. Người cha, người chồng và người ông trong gia đình nhỏ đó đã sống chuẩn mực của một con người gọi là tử tế. Khi mình sống tử tế thì người khác cũng sẽ tử tế với mình thôi.
          Mẫu gương người vừa qua đi còn đó để rồi người ở lại học và bắt chước. Cứ sống cho đi và cứ làm điều thiện thì sẽ nhận lại bao nhiêu điều tốt lành.
          Người ra đi đã thanh thản. Người còn lại thì thương nhớ. Hãy biến sự thương nhớ bằng cách sống của mình bằng đời sống như người vừa ra đi. Người còn lại hãy vui, hãy yêu thương nhau và hãy cho đi những gì mình đang có vì lẽ cuộc đời nó mong manh và vô thường cũng như mai kia về cát bụi thì tay trắng đều trắng tay.
          “Coi lại cách ăn ở đi” là câu nói mà anh em vẫn nhắc nhau trong cuộc sống. Hãy nhắc nhở nhau để mình sống thế nào đó để khi mình đi xa thì người ở lại còn chút gì để nhớ để thương mình. By Huệ Minh 2023

 

TÌNH BẠN-25-10-2023
            Con người, ngoài cái gọi là tình nghĩa ruột thịt còn có cái kiểu gọi là tình bạn. Tình bạn có nhiều cấp độ. Tình bạn có khi là bạn học, bạn làm ăn, bạn cùng hội và cao nhất đó là tình tri kỷ. Dù thế nào đi chăng nữa, tình bạn xem chừng ra rất quý nếu như người ta sống chân thành và tử tế với nhau. Và dõ nhiên, ai ai cũng mong có một tình bạn cao quí trong cuộc đời.
            Sau đám tang của người Chú thân thương mà tôi vẫn gọi là Bố, có những tâm tình, có những vụn vặt suy tư. Hết sức ngạc nhiên là trong cái mảnh vụn suy tư ấy lại nhận được một lời bình của một nhân vật khá nổi tiếng (cũng là linh mục thân quen của gia đình và giảng lễ an táng cho người quá cố) : Nhà cháu nhận được từ người ra đi một tình bạn cao quí. Tôi không ngờ Cha Giuse đã quan tâm đến mảnh vụn suy tư của kẻ mọn và phải nói rất mọn này.
            Rất khiêm tốn và bình dị khi Cha dùng từ “nhà cháu”. Đáng tuổi cha chú mà lại xưng là “nhà cháu”. Thế mới lạ.
            Câu còm ngắn và gọn : Nhà cháu nhận được từ người ra đi một tình bạn cao quí. Tình bạn ở đây chỉ gói gọn trong 2 từ “cao quí”.
            Vậy thôi ! Dẫu chỉ có 2 từ “cao quí” ấy nhưng nó gói ghém tất cả tấm lòng mà tấm lòng ấy lại bao trùm lên thêm 2 từ nữa đó là “chân thành”.
            Chân thành lắm đó chứ để rồi lễ cưới của “cậu ấm” được người cảm nhận tình bạn cao quí ấy giảng Lễ. Lễ cưới hôm đó của “cậu ấm” cũng lại là Đức Cha “nhà” làm chủ tế.
            Và chân thành lắm để rồi hôm nay trong lễ an táng của cha của “cậu ấm” thì lại là do “cặp đôi” ấy lo liệu.
            Lễ tang cho người sống chân thành được “cặp đôi” chân thành ấy dâng và giảng Lễ. Dĩ nhiên là cùng nhiều linh mục mà ta có thể gọi là những người bạn cao quí của người quá cố ấy hiệp dâng.
            Tình bạn cao quí là vậy đó ! Chả phải chức tước, chả phải quan lớn nhưng khi nằm xuống thì lại nằm giữa bao tình thương của những tình bạn cao quí. Dĩ nhiên tình cảm ruột thịt trong gia đình chắc chắn là phải có.
            Tôi muốn dừng lại ở cái cảm đó là Cha Giuse nhận được từ người ra đi một tình bạn cao quí.
            Thật thế ! Giữa cái thời buổi kinh tế thị trường, ở cái thời buổi ăn xổi ở thì hay là ăn cháo đái bát thì thật khó để tìm ra tình bạn cao quí.
            Trưa nay đùa vui, dán cái dòng trạng thái hài hài : “Chờ một ngày bạn thân quăng vào mặt mình 50 triệu kèm câu nói “xài không hết đừng làm bạn tao nữa” thì đón nhận được nhiều hồi âm. Nào là : Con tin chắc điều này ai cũng ước đó Cha ..., Ước ..., Ước mãi chưa thấy ... Chờ mãi chưa thấy ...
            Đọc những dòng này lòng chả biết nói sao. Nếu bạn chưa được có một người bạn gọi là tốt để đưa bạn 50 triệu và nói “xài không hết đừng làm bạn tao nữa” thì ít ra cũng có bạn tri kỷ hay bạn chân thành hay là cao quí ở bên cạnh bạn thì thật sự bạn phải coi lại cách sống của bạn. Chả lẽ cuộc đời của bạn bị “lỗi” hệ thống đến độ không có đến một người nào gọi là thân sao ?
           

Cũng tùy hoàn cảnh, cũng tùy tương quan. Khó nói nhỉ ?
            Riêng tôi, phải nói là tạ ơn Chúa vì lẽ đâu đó có những người bạn quăng vào mặt mình tiền như thế mỗi khi cần. Phải nói rằng cảm ơn những “người bạn” như thế. (để trong ngoặc vì lẽ đa phần là người lớn tuổi hơn tôi. Đơn cử là người vừa quá cố thân yêu). Có cái lạ là cần trang trải trong cuộc sống như thuốc men, đi lại, lo cho người nghèo thì bạn lại cứ quăng và cứ bắt xài và xài cho bằng hết.
           

Không tiền lấy đâu làm cho ngần ấy bộ Bàn Thờ cho hết mọi gia đình trong giáo xứ. Không tiền lấy đâu “chơi” một chiếc xe tang “đập hộp”. Không tiền lấy đâu ra chia sẻ học phí cùng với những chuyện cần khác trong cuộc đời trong khi thực tế đời mình trên răng dưới dép. Mà thậm chí dép cũng là dép cho nữa mới đau. Nghĩa là mình chả có gì nhưng rồi có những tình bạn cao quí ấy được Chúa gửi đến để chung chia nhau trong cái cõi tạm này.
           

Cao quí ấy không hẳn là tiền và không chỉ là tiền. Lớn hơn nữa đó là lời hỏi thăm, lời động viên tinh thần và lời cầu nguyện. Cứ như vậy mà tôi vui vẻ và thanh thản để sống cùng với những mối tình bạn mà Cha Giuse gọi là cao quí.
           

Cao quí thật chứ không phải cao quí nhãn hiệu. Bằng chứng rõ ràng rằng quanh tôi vẫn có những người dù là nghèo, dù là không có tiền hay kẹt tiền (bảo Cha cứ lo cho người nghèo đi, con mắc nợ, cuối năm con trả lại) vẫn luôn yêu thương và đồng hành. Bởi thế, đời đáng sống khi quanh mình còn có những tình bạn cao quí.
           

Nói thì dễ, sống và có tình bạn cao quí thật thời nay thật khó bởi lẽ người ta chỉ đến với nhau khi vui còn khi buồn người ta cao bay xa chạy. Chân thành và tri kỷ là ở với nhau trong những ngày gian khó.
           

Thật ra mà nói thì thời nay khó có chân thành và tri kỷ. Thường người ta chỉ đến với nhau vui vui như là dô dô trên bàn nhậu mà thôi. Mỗi khi gặp khó khăn thì chả còn thấy ai cả vì tất cả đã lặn không sủi bọt. Và cũng có những người phải ngậm đắng nuốt cay vì mình chơi với bạn hết mình mà bạn chơi lại với mình hết hồn.

Ngày nay như người ta nói với nhau bạn thì ít mà bè thì nhiều. Thật sự là thế, có bạn thật sự thì rất ít, còn lại chỉ là bè mà thôi. Bè sẽ dạt đi khi đời ta gặp phong ba bão táp. Bạn còn lại bên ta khi cả cuối cuộc đời
            Với dòng chảy của cuộc đời, với sự giả tạo thì tình bạn chân thành và cao quí ta lại càng trân quí. Những ai đã có xin nâng niu, xin gìn giữ cũng như vun đắp cho tình bạn trân quí đó.
            Những ai chưa có thì cứ hãy tìm kiếm và đừng nản lòng. Tình bạn chân thành và cao quí xem chừng ra cũng không khó kiếm. Một khi mình sống chân thành và trung tín thì chắc chắn mình sẽ có một người bạn cao quí và ngược lại.
            Như Cha Giuse nói rằng Cha nhận được từ người ra đi một tình bạn cao quí thật đúng bởi lẽ khi người bạn của Cha cũng là bạn của nhiều người và dĩ nhiên của tôi nữa nằm xuống thì thấy hoa quả của tình bạn cao quí ấy đơm bông và kết trái. Có thể nói rằng sự ra đi nào cũng là một mất mát, sự trống vắng cho gia đình nhưng những tình bạn cao quí mà những người bạn cao quí đã đáp lại với người quá cố phần nào được ấm lòng trong sự mất mát đó.
            Như Cha Giuse, người thân và cả tôi nữa, chắc chắn học được cũng như nhận được tình bạn cao quí. Những ai đã và đang có những người bạn cao quí thì hãy giữ lấy như quà tặng mà Thiên Chúa trao ban. By Huệ Minh 2023

 

 

PHIM ĐẤT RỪNG PHƯƠNG NAM VÀ... 16-10-2023

Có thể nói rằng trong các sản phẩm phim Việt Nam sản xuất, chắc có lẽ chưa có phim nào gây tranh cãi như phim Đất rừng Phương Nam. Có lẽ tỷ lệ pr cho phim cùng với tỷ lệ chê trách phim thuận chiều nhau. Càng pr thì càng bị soi.

            Tôi không soi mà cũng chẳng pr. Chỉ nhìn chuyện “dậy sóng” hay đúng hơn là “bão” của phim để nhìn cuộc đời. Có thể nói ngay một câu rằng cuộc đời này chẳng có gì là hoàn hảo và phim Đất rừng Phương Nam cũng chẳng hoàn hảo.

            Gà mờ như tôi nếu như xem thì xem và công nhận sự hoành tráng của phim chứ không có trình độ chuyên môn để thẩm định. Chỉ thấy những gì mình thấy chứ không biết được những khía cạnh như một số người phân tích.

            Đứng trước gọi là drama như người ta hay nói thì quả thật Đất rừng Phương Nam đang thu hút rất nhiều người và nhiều tầng lớp trong xã hội quan tâm. Dường như là cứ mở mạng lên là thấy nói về Đất rừng Phương Nam. Điều này cho thấy rằng Đất rừng Phương Nam đã thành công về mặt lôi cuốn sự quan tâm của nhiều người.

            Bao quát và nhìn, như đã nói, trên đời này chả có cái gì là hoàn hảo. Và như người ta vẫn thường hay nói là “bói ra ma quét nhà ra rác” hay “bới lông tìm vết” thì Đất rừng Phương Nam khi càng bới thì càng thấy “rác”.

            Có bộ phim nào hoàn hảo đâu dù nó hoàn chỉnh. Đời một vị thánh nào mà chả có những phút yếu lòng hay cả như chối Thầy bây bẩy như Phêrô. Chuyện quan trọng rằng đứng trước một sự việc, một con người, một vấn đề thì ta nhìn nhận như thế nào ? Có người thì phẫn nộ, có người thì bao dung, có người thì ủng hộ và cũng có người tẩy chay.

            Trong cuộc sống, ta thường thấy hiệu ứng của đám đông để rồi có những chuyện, những sự việc dù người ta không biết rõ hay vì tính hiếu kỳ để rồi thấy hay nghe người khác ném đá là họ vui vẻ ném đá theo. Cũng như câu chuyện người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình kia. Vài người gọi là bắt được nhưng rồi cả đám đông hăm hở và háo hức để ném đá. Chi đến khi Thầy Giêsu lên tiếng thì đám đông đó bỏ đi.

            Đời thường là như thế, đời Giêsu cũng vậy, đôi khi cũng chả làm hại ai mà có khi làm ơn cho rất nhiều người. Thế nhưng khi người ta không ưa là người ta đồng thanh phán “Đóng đinh, đóng đinh nó vào thập giá”. Đơn giản là không ưa thì dưa nó cũng có giòi là vậy.

            Chuyện phim Đất rừng Phương Nam cũng đang bị người ta săm soi.

            Săm soi cũng là bình thường vì nó là quyền của con người nhưng khi săm soi thì nhất định phải có trình độ nhất định kèm theo văn hóa. Tôi vô tình đọc những phân tích về Đất rừng Phương Nam rất chuẩn mực kèm với chất giọng đầy văn hóa. Cạnh đó, không biết bao nhiêu lời thóa mạ kêu gọi tẩy chay.

            Xét cho bằng cùng và trên phương diện công tâm mà nói thì từ nhà sản xuất đến đạo diễn và diễn viên cùng đoàn làm phim đã dốc hết tâm huyết của mình vào phim mà mình làm. Thời buổi cơm áo gạo tiền và đồng tiền lên ngôi thì chả ai dại để bỏ số tiền quá lớn và công sức vào tác phẩm của mình. Bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả gia tài đầu tư vào phim đó để rồi họ cũng mong được lại chút gì đó với những gì họ bỏ ra.

            Câu chuyện là có nhiều anh hùng bàn phím cũng như những người quá khích đã dùng khả năng và ngôn từ nặng nề của mình để đi chỉ trích về bộ phim. Âu cũng là quyền và tự do của con người.

            Qua những gì đã và đang xảy ra, chắc có lẽ nhà làm phim, đạo diễn cũng như ekip làm phim đang lắng nghe để rồi tiếp thu những ý kiến trái chiều để mong những lần sau họ không phạm phải những hạt sạn mà khán thích giả đang nhặt cho. Có lẽ họ cũng cảm ơn những người nhặt sạn dùm họ vì lẽ nếu họ biết trước họ đã không để cho có sạn trong tác phẩm hoành tráng như thế.

            Đời người mà ! Ở rộng người cười, ở hẹp người chê, sao tránh khỏi những dèm pha hay chỉ trích. Dù ta cố gắng sống tốt mấy đi nữa ta cũng không thể nào hoàn hảo.

            Qua chuyện Đất rừng Phương Nam, tôi thấy bóng hình tôi trong đó. Cuộc sống của tôi không tránh khỏi những va vấp vì lẽ là phận người. Tôi luôn đón nhận những chỉ trích, những dèm pha và cả những đạp đổ, thù ghét. Có chăng là tôi bình tâm lại để nhìn đời mình để mình cân chỉnh đời mình làm sao cho nó tròn nhất.

            Trong tâm tưởng, tròn vuông méo gì thì Chúa biết và Chúa thương thông cảm và đón nhận tác phẩm của đời tôi. Chắc có lẽ Chúa sẽ không chê trách kể cả cái vụng dại của đời tôi vì Ngài biết những nổ lực, những cố gắng của mình.

            Công tâm mà nói, dạo này có những tác phẩm được những nhà làm phim Việt Nam cho ra đời rất hay và có ý nghĩa trong cuộc sống. Một trong những tác phẩm hay và phải kiên nhẫn mới xem được và thấy hay đó là phim Bên trong vỏ kén vàng.

            Gần đây, tôi cũng khá chịu khó đến rạp khi có thể để thưởng thức những sản phẩm của Việt Nam. Dĩ nhiên điện ảnh của ta làm sao so bì với thế giới nhưng đứng ở góc độ nào đó, ta cũng nên trân trọng những nỗ lực của bao người.

Thay vì ngồi đó chỉ trích hay thóa mạ thì tìm một việc gì làm tốt hơn đi

            Khi mình không thích ai đó thì đừng để họ trong tâm trí mình. Buông đi để sống cuộc đời thảnh thơi.

            Với tôi, đơn giản, mình nên trân trọng nỗ lực của người khác. Nếu thấy có gì đó chưa hay chưa phải thì ta nhẹ nhàng góp ý với nhà sản xuất. Nên chăng dùng những lời lẽ chân thành hơn là thóa mạ, nổi đóa và tẩy chay.

            Kiếp sống nhân sinh là như vậy, cuộc đời con người là như thế, là chuỗi ngày trau chuốt cho mình để mình tốt hơn, đẹp hơn. Trong hành trình tiến về Thiên Quốc, người Kitô hữu cũng vướng phải va vấp và cả những đổ vỡ nữa để rồi qua đó con người trưởng thành và lớn hơn.

            Tưởng nghĩ dù sao đi chăng nữa thì cũng không thể nào phủ nhận công lao, tâm huyết của các nhà làm phim, những đạo diễn đã đặt hết tâm huyết của mình vào tác phẩm. Với góc nhìn của cuộc đời, ta nên bao dung hơn, rộng lượng hơn khi xét đoán hay khi bình phẩm một ai đó trong cuộc đời. Bản thân ta, ta cũng đâu có hoàn hảo nên đâu có thể nào đòi hỏi ai đó hay một tác phẩm nào đó hoàn hảo.

            Vui đi để sống với cuộc đời vắn vỏi này

            Vui đi để sống qua cái cõi tạm quá ngắn này

 

YÊU VÀ GHÉT 16-10-2023

            Yêu và ghét là hai cảm xúc luôn luôn có trong lòng của con người. Đứng trước một con vật, một sự việc và một con người, người ta sẽ có trong lòng mình cảm xúc về con vật hay con ngườ hay sự việc đó.

            Đơn giản như gần đây, ta thấy trên mạng truyền nhau cái clip có mấy người thả cá phóng sinh rượt đuổi người đi với đám cá vừa thả xuống nước. Người thả cá rượt đuổi người bắt cá.

            Trước hình ảnh đó, ta sẽ thấy ngay có 2 luồng dư luận đó là yêu và ghét. Người thả và bị người khác bắt thì chắc chắn là ghét vì công lao tiền của họ mua để phóng sinh nay bị bắt. Người khác đi qua đường hay coi hình ảnh đó thì lại có thái độ thương người bắt cá. Họ lý luận rằng người đi bắt kia vì gia cảnh nghèo quá không có gì để ăn nên họ mới làm như vậy ...

Có người hỏi : Nếu anh chích cá không làm nghề này thì lấy đâu nguồn cung cho nhu cầu mua phước của những kẻ có tiền ? Có khi ngoài bản thân, anh ta còn một mớ miệng ăn trông chờ vào sự liều lĩnh bán phước của anh để tồn tại. Thất học, yếu thế ,trên răng dưới không có dép mà mang, anh làm gì để có thể mang vác trách nhiệm với người thân ?

Và lý luận tiếp theo đó : Anh ta chịu khó lặn lội kiếm tiền, không cướp của giết người ,.không mua bán mai thúy hay lừa đảo, buôn gian, bán lận là tốt hơn vạn lần mấy thằng ăn tiền trên xương máu đồng loại mà ra toà mồm còn leo lẻo nói chuyện đạo đức. Hàng ngày các vị có ăn cá, tôm, gà, bò ... không ? Ăn chay được mấy bữa ? Giữa những con cá vừa được phóng sinh với mạng con người và cả gia đình họ ,bạn chọn cá và sẳn sàng đập chết, chọi chết một con người khi họ chạm đến cơn sân si của bạn. Vậy đạo đức dữ chưa ? Thiện tâm dữ chưa ?  Anh chích cá chửi bới, hung hăng bởi anh đã ở mức tận cùng không còn gì để mất. Một phản ứng rất Chí Phèo, rất "con giun”  khi bị xéo, bị động đến chén cơm.

Thử sống cuộc sống như anh ta một thời gian xem, lúc đó bạn mới biết bạn là ai ! Bạn chửi tất cả những ai tỏ chút lòng thông cảm với kẻ yếu, nhưng bạn có đủ dũng khí để chửi những kẻ hại dân hại nước đang đầy rẫy trước mắt kia không ? Thói bắt nạt kẻ yếu luôn đi kèm sự hèn hạ trước kẻ mạnh thế, mạnh tiền ! Coi lại đi mình đạo đức dữ chưa ?

            Vậy đó, chỉ có một sự việc nho nhỏ như thế nhưng có người ghét và kẻ thương huống hồ gì là bao việc khác trong cuộc đời.

            Một phim nổi tiếng đang bị vạ lây bởi người ta không thích một diễn viên trong vai diễn nặng ký của phim đó để rồi dường như người ta ghét luôn phim đó. Chỉ vì không ưa diễn viên đó mà bộ phim đang dậy sóng với biết bao nhiêu ngôn từ dành cho người đó.

            Mà cũng khổ ! Khi đã bị ghét rồi thì có nói ra lời nào đi chăng nữa cũng bị ghét. Cái ghét nó không tăng lên theo cấp số cộng mà nó lại theo cấp số nhân.

            Đời mà ! Vui nhỉ ! Cái thương cái ghét nó hòa lẫn trong con ngườ và nó chi phối con người. Và cái thương cái ghét đó có người bộc lộ ra bằng những phản ứng rất người. Cũng có những người chả nói gì và hài nhất là người chả bận tâm. Những người chả bận tâm rơi vào con đường sống vô vi, họ chả bận tâm gì để rồi họ thanh thản. Đó cũng là một triết lý sống mà không ít người chọn.

            Thà chả quan tâm, chả để ý chứ yêu và ghét nó làm khuấy động con người.

            Mà cũng lạ lắm ! Khi yêu ai thì người đó ở trong tâm của mình và khi ghét ai thì người đó ở trong trí của ta.

            Thật ra mà nói, đời, ai ai cũng có gánh nặng đời mình rồi ! Hơn thua nhau chi cho nặng trí. Khi mình ghét ai đó thì tự nhiên trong trí của mình luôn luôn có họ. Thử hỏi bạn và tôi có biết bao nhiêu quang gánh trong cuộc đời rồi, chất nặng thêm gánh để làm chi.

            Đời nó cũng buồn cười ở hiệu ứng đám đông. Mình yêu ai mình lại muốn kéo theo nhiều người yêu người đó. Mình ghét ai thì cũng vậy, mình lại kéo theo nhiều người khác cũng ghét như mình. Nếu ai nào đó không ghét người mà mình đang ghét thì mình cũng ghét luôn người đó ! Nghĩ cũng lạ nhỉ.

            Như câu chuyện của phim. Người ta kéo nhau để đi ghét người diễn viên ấy. Ghét ai là quyền tự do mà. Nhưng dù  mình có ghét thì mình có làm gì được họ đâu. Dù bị ghét nhưng thấy họ vẫn vinh quang và họ vẫn giàu có hơn mình. Như vậy ghét để làm chi ? Có phải để mệt thêm không ? Cuộc đời đã thấm mệt vì nhiều chuyện, vì cơm áo gạo tiền, vì vợ con, vì cuộc sống chưa đủ sao sao còn đi ghét người ta nữa.

            Xét cho bằng cùng, người mà ta ghét họ cũng chả đụng chạm gì đến đời ta, họ cũng chả cướp  của giết người hay lừa đảo ai cả. Vậy thì hà cớ gì ta ghét chi cho mệt lòng.

            Trong đời sống thường nhật, nghĩ lại đi, ta ghét người ta sẽ được gì ? Được đó chứ ! Được đó chính là người đó lúc nào cũng ở trong não, trong đầu của ta.           

            Cuộc sống mời gọi ta buông bỏ. Cái gì tốt thì hãy cầm hãy giữ, cái gì không tốt hà cớ gì lại không buông.

            Bỏ ngoài tai, dẹp khỏi trí não người mà ta không ưa cho nhẹ lòng.

            Thử ngẫm xem có đúng hay không : Yêu ai thì người đó ở trong tâm, ghét ai thì người đó ở trong trí. Mắc cái mớ gì ôm cái người mà mình ghét ở trong não. Khi mình ghét ai đó thì mình tự hại não mình chứ không là người khác. Mình đã ghét ai đó thì kể cả khi đi ngủ người đó cũng ở trong đầu ta. Chuyện cười là người mà ta ghét vẫn cứ sống phây phây. Vậy thì hà cớ gì ghét và rủ người khác ghét cho nặng cái đầu.

            Và cũng buồn cười nữa là khi mình ghét ai đó họ đâu có biết. Có khi chỉ mình mình biết và mình tự làm cái đầu mình nặng thêm thôi. Vô duyên thật đấy chứ !

            Không thích ai thì đừng nhớ và đừng xem người đó trên điện thoại hay ở trong phim và cũng đừng nhắc đến họ cho nhẹ lòng.

 

 

KHÓ NUỐT ! 10-10-23

            Ai nào đó vừa đọc cái tựa bài sẽ bảo tác giả viết thô quá, có từ nào khác hay hơn không ? Chắc là khó vì lẽ từ này nó thô nhưng mà nó thật. Cũng giống như trong đời thường, thô thô một chút nhưng thật chứ không có cái kiểu như màu mè mà giả tạo.

            Vào tiệm cắt tóc, nào ngờ 1 người (đã 1 lần gặ) chạy vào niềm nở chào. Rồi thêm một người quen của người đó chào.

            Chờ một lát thì thợ cắt tóc ra và cắt.

            Anh thợ mở cái chương trình ca hát gì đó của thiếu nhi được dàn dựng bài bản. Xem qua một chút là chán ngay vì nó xem chừng ta đẹp nhưng không có thật, hay nhưng giả tạo.

            Anh thợ than : Tai anh sâu quá !

            Nghe vậy biết vậy vì thợ nào cũng nói vậy.

            Cái gì nó cũng đến lúc kết thúc. Cái đầu xong và lỗ tai cũng đỡ ngứa. Thanh toán tiền và ra về.

            Vừa leo lên xe thì cái chị người quen hồi nảy ngoái lại. Thì ra là chị đưa cho cây chả lụa. Chả phải cây chả lụa mà còn thêm cân thịt bò nữa.

            Đồng hồ lúc này chỉ 10 g 30 nhưng hàng của chị còn nhiều quá.

            Cái vùng không khá này thì chả phải mình chị nhưng nhiều người khác phải lao đao. Dường như cả năm trời chỉ chờ vào mùa thu hoạch cà. Lao đao vất vả lắm chứ không tưởng giỡn. Mùa cà trúng thì tư thương lại ép giá thật thấp. Hễ mùa thất thì giá lại cao. Chung chung là người dân lam lũ suốt quanh năm ngày tháng.

            Cả năm trông chờ vào mùa vụ và dĩ nhiên ăn trước trả sau nên chuyện nợ nần là chuyện không tránh khỏi. Có những người tưởng làm đại lý thu mua ngon ăn nhưng cũng không ít người vỡ nợ.

            Vậy đó, cái nghèo như nó thương người nông dân như trầu thương mến cau vậy.

            Lần trước đã được biếu cân chả và ký thịt bò rồi. Lần đó xem chừng ra nuốt cũng khó trôi. 2 vợ chồng 4 mặt con trông mong vào cái sạp bên vệ đường như thế.

            Nghĩ dến hoàn cảnh của họ xem chừng nuốt không trôi. Cũng mong mong có dịp nào đó để bù qua sớt lại phần thiệt cho họ.

            Lần này cũng vậy, tay cầm khúc giò và miếng thịt nhưng lòng thật sự không vui. Quà họ gửi coi như mất đi một phần chợ của họ rồi.

            Đời ! Như người ta nó, “của biếu là của lo, của cho là của nợ” mà ! Ăn của những người nghèo như vậy thật lòng chả thấy vui.

            Rôi hôm qua, gia đình “rảnh” nọ cũng từ xa đến. Chạy một quãng đường thật xa chủ đích mang món mà người quen thích. Nhận xong quà chỉ biết nói : “Ăn cái này vào là mắc nợ ! Phải cầu nguyện cho người mua thôi ! Vất vả quá !”. Ngày hôm sau người mua còn chọc : “Cả trăm cây số chứ không phải ít đâu nha”.

            Đọc được tin nhắn ấy, hồi đáp lại ngay : “Chả cần phải nói đâu ! Nói ra mất ơn đó ! Hiểu được tình cảm của gia đình gói ghém trong phần ăn mà”.

            “Biết là thích ăn bánh chưng nhưng hôm qua tìm không thấy ! Nếu thấy thì cũng đã mua rồi”.

            Ơ hay ! Tình người là vậy đó.

            Phải nói rằng khi nhận của ai cái gì đó và nhất là của người nghèo hay của người đi đường xa mang đến thì thật là khó nuốt. Bao công lao mồ hôi vất vả gói ghém trong những phần ăn hay miếng thịt cây chả đó.

            Nhìn đời và nhìn người. Cuộc sống ngày càng khó khăn để rồi thấy thương người nghèo quá.

            Đứng trước người nghèo như vậy đôi khi phải nói dối (nói dối kiểu này không có tội) vì có người nghèo kia nữa hay cho thịt bò. Ngườ ta nghèo quá làm sao dám nhận nên đành phải nói : “Cha không ăn được thịt bò vì ăn vào là dị ứng. Đừng cho nữa nha”.

            Có như vậy thì mới ngăn ngừa được chuyện đi mua thịt bò biếu cha trong khi gia cảnh túng thiếu.

            Vậy đó ! Ở với người nghèo để rồi thương và đồng cảm với họ hơn. Dù biết rằng họ biếu vì cái tình nhưng cuộc sống của họ còn lao đao vất vả quá. Chẳng may ai nào đó biếu cái gì thì cũng liệu liệu thu xếp sao đừng để họ phải thiệt thòi quá.

            Thật như đã nói của biếu là của lo ! Chả phải ăn của người nghèo là khó nuốt đâu. Cả với người giàu cũng được. May mắn thì gặp người kín tiếng, còn không thì họ biếu cha cái gì đó thì cả làng đều biết.

            Khổ lắm cơ khi nhận quà ! Không có quà thì cũng buồn như khi có quà đâm lại lo, nhất là quà của người nghèo ! Thật sự là khó nuốt thật.

Huệ Minh

GIÔNA DỄ THƯƠNG ! Giona 1,1-2,1-11 Thứ hai tuần 27 TN năm lẻ 2023

Dâng Lễ, đến bài đọc thì cứ chia trí vì Giôna khi nghe bài đọc về ông.

Ông hài quá ! Phải nói là ông quá hài.

Được Thiên Chúa yêu thương và tuyển chọn lẽ ra mừng cũng như mau mắn thi hành lệnh truyền của Ngài. Nhưng không. Giôna là trường hợp đặc biệt, ngoại lệ và ... dễ thương.

Câu chuyện mở đầu về Giôna cho ta thấy ‘chuyện dài nhiều tập’ của Giôna. Thoạt tiên, Chúa sai Giôna đi Ninivê, một thành thù nghịch của Ngài, “Hô cho dân thành biết rằng sự gian ác của chúng đã lên thấu tới Ta”. Giôna bất tuân lệnh Chúa, ông chạy trốn Ngài! Thay vì lên Ninivê, hướng đông; ông xuống tàu ngược qua Tarshish, hướng tây. Chúa không để yên, Ngài theo Giôna đến cùng! Người ta ném ông xuống biển; một con cá đã chực sẵn, nuốt ông. Cá nhả ông lên bờ, Chúa gọi ông lần hai. Cuối cùng, vì ‘không thể trốn chạy’ và cô đơn mãi, ông đến Ninivê, mang cho họ thông điệp sám hối. Họ ăn năn và được thứ tha.

Kết quả này khiến Giôna bực mình, tiên tri trách Chúa về việc Chúa đã làm, và ông muốn chết quách cho rồi. Ông đi ra ngoài thành ngồi chờ xem việc gì sẽ xảy ra trong thành; Chúa cho một cây thầu dầu mọc lên che bóng mát cho ông và ông rất vui, nhưng hôm sau Chúa cho cây ấy bị khô héo khiến ông lại nổi giận và xin Chúa cất mạng sống mình đi. Chúa giải thích cho Giôna nhận ra cơn giận của ông là vô lý. Nếu ông giận chỉ vì một cây thầu dầu không đáng giá chi và ông cũng chẳng mất công gieo trồng và chăm bón, thì chẳng lẽ Thiên Chúa không thương hại thành phố Ninivê rộng lớn mà cứ để cho nó bị huỷ diệt sao?

Lời rao giảng của Giôna giúp dân Ninivê thức tỉnh, mau mắn sám hối và đã nhận được sự thương xót thứ tha của Thiên Chúa. 

Thiên Chúa muốn ông thực hiện một việc tốt đẹp: Đi thẳng đến Ninivê, kêu gọi người dân tội lỗi trong thành sám hối để được Thiên Chúa thứ tha. Ông đã từ chối đi con đường thẳng do Thiên Chúa vạch ra, mà đi vòng để trốn tránh huấn lệnh của Ngài.

Thế nhưng rồi ta thấy Giôna đã lầm lạc khi tưởng rằng có thể trốn xa khỏi Thiên Chúa khi đi con đường vòng.

Quả thật, hành trình chạy trốn của ông được vẽ bằng những đường vòng vo: lên tàu trốn sang hướng ngược lại hướng đi thành Ninivê, tưởng là được yên thân, ai ngờ lại bị ném xuống biển. Ông ẩn mình trong một tập thể hầu xa lánh khỏi Thánh ý Thiên Chúa, nhưng lại bị chính tập thể đó xua đuổi, loại bỏ.

Rơi xuống đại dương, ông nằm trong tay của một thế lực đen tối, nguy hiểm (theo quan niệm của người Do Thái, biển cả là nơi trú ngụ của ma quỷ, sự dữ). Giôna bất lực trước sức mạnh không thể chống cưỡng của sự dữ, thậm chí ông còn bị thế lực đó nuốt chửng! Thế là hết! Giôna đành buông xuôi, tuyệt vọng, bỏ mặc cho số phận!

Thiên Chúa đã cứu vớt ông ra khỏi hiểm họa nguy tử: con cá to lớn đã giữ ông trong bụng ba ngày, thì nay lại nhả ông vào bờ an toàn! Lúc này, có thể thấy một Giôna mới biết khiêm tốn và vâng phục Thiên Chúa hơn, vì chấp nhận lên đường vào Ninivê mà rao giảng. Tuy nhiên, Giôna vẫn chưa nhận ra Thiên Chúa là dấu lạ cho chính ông, vì ông còn thực hiện ý Chúa một cách miễn cưỡng. Ông như muốn trốn chạy khỏi tình thương và sự quan phòng của Chúa trên cuộc đời của ông.

Và rồi ta thấy chỉ đến khi Giôna được Thiên Chúa thức tỉnh rằng: ông thương tiếc cây thầu dầu giá trị không là bao, cũng chẳng do ông trồng tỉa và chăm sóc, trong khi đó lại chẳng tỏ ra nhân từ, khoan dung, độ lượng với đám dân tội lỗi nhưng đã kịp thống hối ăn năn, điều đó chẳng phải là vô lý quá ư? Đến đây, chúng ta mới nhìn thấy khuôn mặt Giôna nghệch ra, tẽn tò, xấu hổ: ông đã nhận ra bài học quý giá mà Thiên Chúa dành cho chính ông, chứ không hẳn là dành cho dân Ninivê – bài học về sự khiêm tốn, nhân từ và khoan dung!

Thế đấy ! Thử lặng thinh và nhìn những biến cố trong đời, ta nhận ra “Thiên Chúa tạo nên đường thẳng từ những đường cong” cách lạ lùng, huyền nhiệm, vượt quá tính toán và trí hiểu của con người. Chạy trốn Thánh ý Thiên Chúa, Giôna tưởng có thể yên thân khi tìm sự lành theo ý riêng mình, nào ngờ chỉ toàn gặp phải hiểm nguy, đau khổ và thất bại! Thiên Chúa sử dụng chính những “nét vẽ vòng vo” của Giôna để kẻ lại một “con đường thẳng” đưa đến hạnh phúc.

            Thiên Chúa đã yêu thương thì có cách nào Ngài cũng yêu thương dẫu rằng người đó tội lỗi và yếu đuối cũng như thậm chí trốn chạy Chúa như Giôna. Có thể nói Giôna “lọt vào mắt xanh” của Chúa rồi nên đừng hòng chạy thoát.

            Thật sự mà nói chả mấy ai dễ thương như Giôna. Chúng ta gặp Giôna chúng ta sẽ hành xử khác với Chúa. Nếu chúng ta là Chúa chắc có lẽ là sẽ trừng phạt và giận cũng như loại trừ Giôna. Ngủng ngẳng, ươn ngạnh hay bướng bỉnh với Chúa chắc có lẽ không ai bằng Giôna. Dẫu vậy, Chúa vẫn thương.

            Ta cũng vậy, nhiều khi ta thấy ta cũng bướng bỉnh hay cứng đầu như Giôna nhưng ta thấy nào Chúa có bỏ ta đâu. Có chăng là ta bỏ Chúa chứ Chúa nào bỏ ta. Lằng nhằn theo ý của mình nhưng Giôna không thoát khỏi thánh ý của Thiên Chúa.

            Chúa yêu thương từng người chúng ta như Chúa thương Giôna. Thế cho nên mỗi chúng ta hãy buông đời mình vào bàn tay yêu thương của Thiên Chúa để người dẫn chúng ta đến hạnh phúc trường cửu!

Huệ Minh 6 tháng 10 năm 2023

 

 

KHÓ NUỐT !

            Ai nào đó vừa đọc cái tựa bài sẽ bảo tác giả viết thô quá, có từ nào khác hay hơn không ? Chắc là khó vì lẽ từ này nó thô nhưng mà nó thật. Cũng giống như trong đời thường, thô thô một chút nhưng thật chứ không có cái kiểu như màu mè mà giả tạo.

            Vào tiệm cắt tóc, nào ngờ 1 người (đã 1 lần gặ) chạy vào niềm nở chào. Rồi thêm một người quen của người đó chào.

            Chờ một lát thì thợ cắt tóc ra và cắt.

            Anh thợ mở cái chương trình ca hát gì đó của thiếu nhi được dàn dựng bài bản. Xem qua một chút là chán ngay vì nó xem chừng ta đẹp nhưng không có thật, hay nhưng giả tạo.

            Anh thợ than : Tai anh sâu quá !

            Nghe vậy biết vậy vì thợ nào cũng nói vậy.

            Cái gì nó cũng đến lúc kết thúc. Cái đầu xong và lỗ tai cũng đỡ ngứa. Thanh toán tiền và ra về.

            Vừa leo lên xe thì cái chị người quen hồi nảy ngoái lại. Thì ra là chị đưa cho cây chả lụa. Chả phải cây chả lụa mà còn thêm cân thịt bò nữa.

            Đồng hồ lúc này chỉ 10 g 30 nhưng hàng của chị còn nhiều quá.

            Cái vùng không khá này thì chả phải mình chị nhưng nhiều người khác phải lao đao. Dường như cả năm trời chỉ chờ vào mùa thu hoạch cà. Lao đao vất vả lắm chứ không tưởng giỡn. Mùa cà trúng thì tư thương lại ép giá thật thấp. Hễ mùa thất thì giá lại cao. Chung chung là người dân lam lũ suốt quanh năm ngày tháng.

            Cả năm trông chờ vào mùa vụ và dĩ nhiên ăn trước trả sau nên chuyện nợ nần là chuyện không tránh khỏi. Có những người tưởng làm đại lý thu mua ngon ăn nhưng cũng không ít người vỡ nợ.

            Vậy đó, cái nghèo như nó thương người nông dân như trầu thương mến cau vậy.

            Lần trước đã được biếu cân chả và ký thịt bò rồi. Lần đó xem chừng ra nuốt cũng khó trôi. 2 vợ chồng 4 mặt con trông mong vào cái sạp bên vệ đường như thế.

            Nghĩ dến hoàn cảnh của họ xem chừng nuốt không trôi. Cũng mong mong có dịp nào đó để bù qua sớt lại phần thiệt cho họ.

            Lần này cũng vậy, tay cầm khúc giò và miếng thịt nhưng lòng thật sự không vui. Quà họ gửi coi như mất đi một phần chợ của họ rồi.

            Đời ! Như người ta nó, “của biếu là của lo, của cho là của nợ” mà ! Ăn của những người nghèo như vậy thật lòng chả thấy vui.

            Rôi hôm qua, gia đình “rảnh” nọ cũng từ xa đến. Chạy một quãng đường thật xa chủ đích mang món mà người quen thích. Nhận xong quà chỉ biết nói : “Ăn cái này vào là mắc nợ ! Phải cầu nguyện cho người mua thôi ! Vất vả quá !”. Ngày hôm sau người mua còn chọc : “Cả trăm cây số chứ không phải ít đâu nha”.

            Đọc được tin nhắn ấy, hồi đáp lại ngay : “Chả cần phải nói đâu ! Nói ra mất ơn đó ! Hiểu được tình cảm của gia đình gói ghém trong phần ăn mà”.

            “Biết là thích ăn bánh chưng nhưng hôm qua tìm không thấy ! Nếu thấy thì cũng đã mua rồi”.

            Ơ hay ! Tình người là vậy đó.

            Phải nói rằng khi nhận của ai cái gì đó và nhất là của người nghèo hay của người đi đường xa mang đến thì thật là khó nuốt. Bao công lao mồ hôi vất vả gói ghém trong những phần ăn hay miếng thịt cây chả đó.

            Nhìn đời và nhìn người. Cuộc sống ngày càng khó khăn để rồi thấy thương người nghèo quá.

            Đứng trước người nghèo như vậy đôi khi phải nói dối (nói dối kiểu này không có tội) vì có người nghèo kia nữa hay cho thịt bò. Ngườ ta nghèo quá làm sao dám nhận nên đành phải nói : “Cha không ăn được thịt bò vì ăn vào là dị ứng. Đừng cho nữa nha”.

            Có như vậy thì mới ngăn ngừa được chuyện đi mua thịt bò biếu cha trong khi gia cảnh túng thiếu.

            Vậy đó ! Ở với người nghèo để rồi thương và đồng cảm với họ hơn. Dù biết rằng họ biếu vì cái tình nhưng cuộc sống của họ còn lao đao vất vả quá. Chẳng may ai nào đó biếu cái gì thì cũng liệu liệu thu xếp sao đừng để họ phải thiệt thòi quá.

            Thật như đã nói của biếu là của lo ! Chả phải ăn của người nghèo là khó nuốt đâu. Cả với người giàu cũng được. May mắn thì gặp người kín tiếng, còn không thì họ biếu cha cái gì đó thì cả làng đều biết.

            Khổ lắm cơ khi nhận quà ! Không có quà thì cũng buồn như khi có quà đâm lại lo, nhất là quà của người nghèo ! Thật sự là khó nuốt thật.

Huệ Minh 6 tháng 10 năm 2023

      

MỪNG SƯ PHỤ NGHÈO KHÓ (lễ thánh Phanxicô nghèo) 4-10

            Hôm nay mừng lễ của sư phụ nghèo khó ! Xem chừng chẳng vui tí nào cả vì lẽ ở đời, ai ai cũng thích giàu sang phú quý danh vọng chứ chả ai thích nghèo để mừng cái sự nghèo và sư phụ của sống nghèo bao giờ cả.

            Cuộc đời của Thánh Phanxicô Assisi, chả cần phải nói nhiều, ta chỉ biết rằng Ngài sống nghèo và có thể nói là sư phụ của nghèo.

            Sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng rồi Thánh Phanxicô Assisi chấp nhận khước từ tất cả, ngay cả bộ đồ đang mặc trên người để theo Chúa. Có thể nói rằng một con người kỳ lạ sống đến lạ kỳ mà chả ai hiểu nổi. Ngài đã trở nên nghèo hèn và khiêm hạ để trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô trên thập giá.

            Để sống nghèo hay có thể nói là yêu cái nghèo như Thánh Phanxicô Assisi không phải là chuyện đơn giản. Đơn giản là vì trong cõi đời này, tâm lý chung thì ai cũng muốn thu vén cho mình. Điều người ta thu vén có khi chả phải là tiền bạc hay vật chất mà thu vén danh vọng, địa vị và quyền lực. Để hủy mình ra không và sống đơn hèn quả là thử thách lớn cho con người.

            Mỗi khi nghe hay hát bài Tâm Tình Hiến Dâng tôi chả hiểu mọi người nghĩ sao chứ bản thân tôi thấy rờn rợn : Xin cho con nghèo khó cuộc đời bao nguy khó sao mà thấy sợ sợ. May mà không dừng lại ở câu đó mà có câu đàng sau đó : Đời hạnh phúc con được chính Chúa gia nghiệp trọn đời.

            Vâng ! Nói một cách lý thuyết : Đời hạnh phúc con được chính Chúa gia nghiệp trọn đời. Xem chừng ra lý thuyết điều này lại là chân lý cho những ai đi tìm Chúa và theo Chúa cách thật sự.

            Theo Chúa hình thức thì ta thấy dễ nhất là nói là tin và yêu Chúa. Tin và yêu Chúa ở mức độ nào ? Cung bậc nào mới là điều quan trọng.

            Với Chúa, Chúa đòi hỏi thật gắt gao : Hễ ai tra tay vào cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không đáng là môn đệ Thầy. Hay rõ ràng : Không ai làm tôi hai chủ, hoặc ghét chủ này hoặc ghét chủ kia.

            Với lời mời gọi dứt khoát của Chúa đó, mỗi người nên hay phải đặt lại cuộc đời của mình đó là hoặc là Chúa, hoặc là của cải vật chất.

            Đứng trước vật chất, con người có nhiều băn khoăn. Một trong những băn khoăn nhất của con người đó là liệu rằng giàu có khó vào Nước Trời chăng như Chúa nói người giàu khó vào Nước Trời như lạc đà chui qua lỗ kim ?

            Chúa nói vậy nhưng không phải vậy ? Chúa mời gọi sống nghèo, sống từ bỏ chứ Chúa không lên án và kết án cái giàu có về của cải vật chất. Điều mà Chúa lên án đó chính là giàu có mà vô cảm như nhà phú hộ kia đối xử với Lazaro.

            Đứng trước sức hút của tiền bạc và vật chất, con người luôn phải đấu tranh cho sự chọn lựa của đời mình. Chúa đâu bắt người ta phải nghèo. Chúa đòi buộc hay mời gọi người ta sống tinh thần nghèo. Và như thế, giàu đâu phải là cái tội. Tội ở chỗ là vô cảm và không biết sẻ chia.

            Tận căn mà con người cần suy nghĩ và phải suy nghĩ đó là tất cả đều là phù vân. Con người, dù giàu sang phú quý cỡ nào không cần biết, nhưng khi nằm xuống xuôi đôi tay thì chả ai mang theo được cái gì. Điều này ta dễ thấy khi đêm về. Dù nằm ở trên nệm ấm chăn êm hay miếng ván gập ghềnh đi chăng nữa thì đi ngủ ai ai cũng xuôi tay. Đó là hình ảnh khi con người nhắm mắt lìa đời. Nhìn như thế để nhắc mỗi chúng ta khi chúng ta từ giã trần gian này.

            Vậy thì giàu có để làm gì ? Được chứ ! Được người ta kính trọng, được người ta chào hỏi, được người ta tâng bốc ... Nhưng cuối cùng cũng phải chạm đến cái chết dù là ai trong cuộc đời này.

            Ngẫm và hát câu hát xin cho con nghèo khó vậy mà hay !

            Chính cái nghèo mà ta xin Chúa đó sẽ dạy ta thêm bài học về sự khiêm tốn. Bài học ấy lại rất cần cho cuộc đời chúng ta. Một khi chúng ta nhận rằng tất cả những gì chúng ta đang có thì chúng ta khiêm tốn. Còn khi chúng ta cứ nghĩ những gì chúng ta có là của chúng ta thì khi đó chúng ta đã quay lưng lại với Chúa rồi.

            Mẫu gương sống nghèo của vị thánh nào đó hay của sư phụ Phanxicô Assisi rất gần và rất cần cho cuộc đời của mỗi chúng ta.

            Chúng ta chịu khó đến các nhà hưu dưỡng, các trung tâm dưỡng lão chúng ta sẽ nhận ta thấp thoáng hình ảnh của chúng ta đâu đó. Nếu như chúng ta được sống già, nếu chết trẻ thì cũng chả cần suy nghĩ. Những người hưu dưỡng (có khi là nữ tu, linh mục) có khi vang bóng một thời nhưng đến ngày nào đó phải chấp nhận xuôi tay.

            Vị linh mục già nơi tôi đang sống là bài học thiết thực nhất mỗi ngày cho tôi. Cha cũng đã vang bóng một thời hay có thể nói vui mà thật đó là một thời cha oanh và đến bây giờ thì cha liệt. Đúng như vậy vì cha già không còn khả năng tự mình để sinh hoạt như người bình thường nhất là khi đôi mắt cha đã lòa.

            Sáng nay khi dâng Lễ, tôi trộm nghĩ ngày nào đó như cha, tôi cũng sẽ lòa để rồi thấy cái thân phận hạn hẹp của con người để mình bớt sân si. Với cha, giờ thì ngày cũng như đêm và đêm cũng như ngày vì cha không còn nhận ra ánh sáng. Ngày trước còn chức còn quyền thì kẻ đón người đưa bây giờ hết chức và hết sức thì chèo queo chẳng ai ngó đến. Đúng là còn tiền còn bạc còn đệ tử, hết tiền hết của hết thầy tôi.

            Con người là như vậy đó. Khi sinh thời, khi thành đạt thì vinh quang. Cuối cùng của đời người và đắt giá nhất đời người đó chính là giường bệnh.

            Sáng nay, ăn phở gói, cha anh hỏi vùng trước đây tôi ở dân có ăn mì gói không. Tôi nói ngay và luôn rằng có khi họ chả có mì gói để mà ăn. Lương mỗi ngày chưa được 2 trăm bạc mà nuôi mấy miệng ăn thì quả là khốn đốn.

            Mỗi khi thấy mình thiếu thốn hay thiệt thòi, tôi lại lấy hình ảnh của người đồng bào ra để răn dạy chính bản thân tôi. Những người đồng bào có lẽ là những người sống tinh thần nghèo khó hơn ai cả vì cái nghèo nó cứ bám lấy bám để cuộc đời của họ.

            Cao sang thấp hèn giàu nghèo gì đó cuối cùng cũng nhắm mắt xuôi tay. Chuyện quan trọng hơn cả là có một chỗ trong cung lòng của Thiên Chúa. Đến một lúc nào đó người ta khi chạm hay gần đến cái chết thì chả thiết tha gì chuyện giàu nghèo nữa. Giàu nghèo để làm gì khi được cả thế gian mà lỗ vốn mất linh hồn. Chính vì thế, được Chúa là gia nghiệp đời mình có lẽ là điều tuyệt hảo nhất chứ không phải là chuyện giàu hay nghèo ở cái cõi tạm này.

Huệ Minh 4 tháng 10 năm 2023

 

 

November 25, 2023