mùa Vọng năm A
December 21, 2025
Thiên Chúa bước vào thế giới bị thương tích
SUY NIỆM CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG – A-2025
(Mt 1, 18 – 24 )
Nhân loại đang sống trong một thế giới không ít nỗi bất an. Trái đất, ngôi nhà chung của chúng ta đang oằn mình dưới những vết thương do chính con người gây ra: khí hậu biến đổi ngày càng khốc liệt, rừng Amazon tiếp tục bị tàn phá, băng tan, biển dâng, thiên tai và dịch bệnh xuất hiện với tần suất dày đặc. Con người xây dựng những thành phố bằng sắt thép và xi măng, nhưng lại đánh mất sự hài hòa với thiên nhiên, để lại phía sau những dòng sông ô nhiễm và những bầu khí ngột ngạt.
Không chỉ môi sinh bị tổn thương, mà chính con người cũng đang trở nên mong manh và lạc hướng. Sự sống, lẽ ra phải được bảo vệ ngay từ giây phút đầu tiên, lại bị đe dọa nghiêm trọng. Những con số về phá thai, nhất là ở lứa tuổi vị thành niên, không chỉ là thống kê lạnh lùng, mà là tiếng kêu đau đớn của một xã hội đang khó sống và khó yêu.
Trái đất và con người đang như thế, nhưng Đức Giê-su con Thiên Chúa đã đến sống cùng chúng ta, như I-sai-a loan báo: “Này đây, Chúa toàn năng đến: Người sẽ được gọi là Em-ma-nu-en, Thiên Chúa ở cùng chúng tôi“. Những lời trên đây được lặp lại trong các ngày này, đặc biệt Chúa Nhật thứ IV, để khẳng định rằng Trái đất vẫn rất đáng yêu và con người vẫn còn đáng mến. Thiên Chúa đến vì mến địa cầu, Thiên Chúa thương vì tình thương vấn vương khi tạo dựng. Thiên Chúa bước vào thế giới bị thương tích. Người không đứng ngoài khổ đau nhân loại, nhưng chọn ở cùng, ở trong, và ở vì con người, để mở ra một con đường hy vọng mới.
A-khát, người đóng kín trước lời mời của Thiên Chúa
Trong bài đọc I, tiên tri I-sai-a mời vua A-khát xin Chúa một dấu để củng cố niềm tin, nhưng ông từ chối với lời thoạt nghe đầy đạo đức: “Tôi sẽ không xin, vì tôi không dám thử Chúa.” (Is 7,10) Thật ra, ông từ chối vì không muốn để Thiên Chúa can thiệp vào kế hoạch riêng của mình. Ông chọn sức mạnh chính trị thay vì cậy dựa vào Thiên Chúa.
A-khát trở thành hình ảnh của những con tim khép kín, những người sợ rằng nếu Thiên Chúa hành động, họ sẽ phải thay đổi, phải buông bỏ quyền kiểm soát, phải tin cậy hơn là tính toán. Đó cũng là mối nguy của chúng ta hôm nay: sợ để cho Thiên Chúa bước vào đời sống mình.
Thế nhưng, ngay cả khi con người từ chối, Thiên Chúa vẫn ban dấu: “Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Em-ma-nu-en.” (Is 7,14). Thiên Chúa không bỏ cuộc trong tình yêu. Người không chờ con người xứng đáng mới đến, nhưng đến để chữa lành sự bất xứng đó.
Trong Chúa Nhật IV Mùa Vọng, lời Chúaqua miệng tiên tri I-sai-a mời chúng ta xét lại thái độ đức tin của mình. Liệu chúng ta có giống như A-khát viện lý do đạo đức bề ngoài để từ chối phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa? Hay chúng ta sẵn sàng để Chúa can thiệp vào đời sống mình ngay cả khi điều đó làm đảo lộn mọi kế hoạch? Mùa Vọng nhắc ta rằng Chúa đang đến, và Người muốn ở cùng ta. Vấn đề là liệu ta có để cho Người bước vào hay không.
Phao-lô, con người cởi mở
Nếu A-khát là biểu tượng của sự khép kín, thì thánh Phao-lô là mẫu gương của một tâm hồn được mở ra và biến đổi hoàn toàn. Trong bài đọc II, Phao-lô tự giới thiệu bằng những lời thật khiêm tốn mà đầy xác tín: “Phao-lô, tôi tớ Chúa Giê-su Ki-tô, đã được kêu gọi làm Tông đồ, và đã được tuyển chọn để rao giảng tin mừng Thiên Chúa.” (Rm 1,1)
Phao-lô hiểu rõ căn tính của Chúa Giê-su: thuộc dòng Đa-vít theo xác phàm, nhưng được tuyên xưng là Con Thiên Chúa quyền năng nhờ sự Phục Sinh. Đây chính là nền tảng hy vọng Ki-tô giáo: Đấng đã bước vào lịch sử, đã mang lấy thân phận con người, cũng là Đấng mang quyền năng cứu độ vĩnh hằng.
Trong Năm Thánh 2025, Giáo Hội nhấn mạnh đến “hy vọng”. Nhưng hy vọng không phải là lạc quan mù quáng; hy vọng là xác tín rằng lịch sử được Thiên Chúa dẫn dắt, rằng Đấng đã đến trong máng cỏ cũng là Đấng làm chủ lịch sử loài người. Phao-lô đã sống từ xác tín này. Và qua ông, lời mời gọi “nên thánh” được gửi đến cả chúng ta : chúng ta được Chúa yêu và tuyển chọn làm dấu chỉ hy vọng cho thế giới.
Giu-se, con người vâng phục thinh lặng
Đỉnh cao của phụng vụ hôm nay là hành trình của thánh Giu-se. Ma-ri-a mang thai trước khi về chung sống, và Giu-se đứng trước một nghịch cảnh không thể hiểu nổi. Với tư cách một người công chính, ông không muốn tố cáo Ma-ri-a, nhưng cũng không thể hiểu được điều xảy ra. Giu-se chọn con đường âm thầm rút lui, một giải pháp vừa hợp luật vừa đầy tình thương.
Chính lúc đó, Thiên Chúa can thiệp: “Hỡi Giu-se, con vua Đa-vít, đừng ngại nhận Ma-ri-a về nhà làm bạn mình.” (Mt 1,20) Giu-se không được giải thích chi tiết, không có bằng chứng nào ngoài một lời truyền trong mơ, nhưng ông tin và ông hành động, không một lời, chỉ có sự vâng phục. Đây là điều làm nên sự vĩ đại của Giu-se: Ngài để cho Thiên Chúa thay đổi kế hoạch đời mình.
Giáo Hội mời gọi chúng ta học lại đức tin này: một đức tin không ồn ào nhưng trung thành, không nói nhiều nhưng sẵn sàng để Thiên Chúa tác động.
“Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”. (Is 7,14 ; Mt 1,23). Đây là chìa khóa của cả ba bài đọc. Hy vọng Ki-tô giáo không bắt nguồn từ sự tiến bộ vật chất, không đến từ thành công của con người, nhưng từ sự hiện diện của Thiên Chúa trong lịch sử.
Trong một thế giới đầy lo âu, chiến tranh, bất ổn, chia rẽ, tiếng nói của Giáng Sinh lại vang lên mạnh mẽ: Thiên Chúa không đứng xa. Người đến. Người ở với chúng ta. Người đi vào hoàn cảnh phức tạp của Đức Ma-ri-a, trong sự bối rối của thánh Giu-se, sự bất trung của A-khát… và Người làm cho mọi sự trở nên mới.
Lễ Giáng Sinh đã gần kề, chúng ta tự đặt câu hỏi: Thiên Chúa có chỗ đứng trong cuộc đời tôi không? Có điều gì tôi sợ để Người can thiệp vào? Tôi có dám tin như Giu-se, dám phó thác như Phao-lô và tránh thái độ khép kín như A-khát?
Ước gì trong những ngày cuối của Mùa Vọng, chúng ta biết thinh lặng để lắng nghe như Giu-se, biết khiêm tốn để tin như Phao-lô, và biết mở lòng để đón Em-ma-nu-en – Thiên Chúa đang ở cùng chúng ta. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ 2025
Emmanuel – Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta
Suy niệm Chúa Nhật IV Mùa Vọng - A-2022
(Mt 1, 18 - 24 )
Emmanuel -Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta!
Là lời của ngôn sứ Isaia nói với Akhát vua người Do Thái lúc bấy giờ đang đang lo sợ một quốc gia hùng mạnh khác đe dọa chiếm lấy vương quốc của mình. Ngôn sứ Isaia thông báo rằng, vợ của vua Akhát sẽ sinh một con trai, và người con này sẽ trở nên một vị vua nổi trội hơn cả cha mình.
Với cái nhìn của chúng ta hôm nay còn nhìn thấy một ý nghĩa sâu xa hơn, đó chính là Thiên Chúa đến với con người qua việc hạ sinh Chúa Giêsu bởi Đức Maria Đồng Trinh. Tin Mừng Thánh Mátthêu, việc nhắc đến Đức Giêsu, được nhấn mạnh bằng sự giải thích “Emmanuel” nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta.”
Emmanuel - Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta!
Đó là kế hoạch của Thiên Chúa, huyền nhiệm của sự dữ, sự chiến thắng của ân sủng Chúa trên sự dữ... Có một Đấng Quyền Năng hơn chúng ta đang đến,đã đến, mở đường giải thoát chúng ta khỏi sự chết, dẫn đưa chúng ta đến bến bờ mới và đổ tràn Thần Khí của Ngài trên loài thụ tạo. Sự tốt lành và thánh thiện của Thiên Chúa mạnh hơn mọi sự dữ trên thế gian này.
"Này đây, Chúa toàn năng đến: Người sẽ được gọi là Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta!" (Is 7,14). Những lời trên đây của ngôn sứ Isaia được lặp lại trong các ngày này, đặc biệt Chúa nhật thứ IV, để khẳng định rằng Trái đất vẫn rất đáng yêu và con người vẫn còn đáng mến. Thiên Chúa đến vì mến địa cầu, Thiên Chúa thương vì tình thương vấn vương khi tạo dựng. Chúa đã đến. Emmanuel - Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta!Thiên Chúa đã đến thế gian và cho dù thế nào đi nữa, Thiên Chúa vẫn ở cùng thế gian.
Đó là lý do vì sao Lễ Giáng Sinh là “niềm vui”. Hài Nhi được sinh ra ở Bêlem là Emmanuel, là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta!
Toàn bộ phụng vụ xoay quanh lời ngôn sứ : "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta". (Is 7,14 ; Mt 1,23). Nếu bài đọc I, ngôn sứ tuyên sấm lời Thiên Chúa hứa : "Sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai…" ((Is 7,14), thì lời hứa ấy được thực hiện trong Bài Tin Mừng : Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng Tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai …" Mt 1,23). Câu này tiếp tục lặp lại trong phần alleluia và cả phần Ca hiệp lễ nữa.
Thiên Chúa đến ở cùng chúng ta, vì Ngài vẫn còn tin tưởng chúng ta!... Ngài đến để sống với con người, Ngài chọn cư ngụ trên trái đất để ở lại với con người, để sống tại nơi con người vẫn sống trong niềm vui hay nỗi buồn. Vì thế, Trái đất không còn là ‘thung lũng đầy nước mắt’ nữa mà là nơi Thiên Chúa đến cắm lều, gặp gỡ con người, là nơi Thiên Chúa liên đới với con người.
Thiên Chúa xuống thế làm người vì chúng ta, tất cả chúng ta đều cảm thấy mình được yêu thương và được đón nhận; chúng ta khám phá mình có phẩm vị quý giá và duy nhất trước nhan Ðấng Tạo Hoá.
Ðấng Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta! Khi sinh ra trong cảnh khó nghèo tại Bêlem, Chúa Giêsu đã muốn trở thành bạn đồng hành với mỗi người chúng ta. Trên mặt đất này, kể từ khi Người muốn "dựng lều" để cư ngụ, thì không còn ai là kẻ xa lạ nữa. Thật vậy, tất cả chúng ta là những khách lữ hành sống tạm qua trên trần gian này, chính Chúa Giêsu là Ðấng làm cho chúng ta có cảm nghiệm dường như mình đang sống tại nhà mình, trên mặt đất này, nơi được thánh hoá do bởi sự hiện diện của Chúa. Và Chúa cũng mời gọi chúng ta hãy biến trái đất này trở thành căn nhà đón tiếp tất cả mọi người.
" Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta". (Is 7,14 ; Mt 1,23). Các Giáo Phụ đã giải thích. Con Thiên Chúa đã trở nên nhỏ bé, đến độ vào được trong máng cỏ. Ngài trở nên trẻ thơ để dạy chúng ta yêu thương những trẻ thơ và những kẻ yếu đuối. Bằng cách thế như vậy, Ngài dạy chúng ta tôn trọng trẻ thơ, những em đang đau khổ và bị lạm dụng trên thế giới, những em đã được sinh ra cũng như những trẻ không được sinh ra. Ngài dạy chúng ta nhìn đến những trẻ bị đưa vào trong thế giới của bạo lực, như làm lính, phải đi ăn xin, phải khổ vì nghèo vì đói, những trẻ em không được hưởng chút tình thương. Chính Thiên Chúa, Ðấng đã trở nên trẻ thơ, mời gọi chúng ta dấn thân, ngõ hầu sức mạnh của tình yêu Chúa chăm sóc cho tất cả các trẻ em này; để phẩm giá của các em được tôn trọng.
Nhưng khi Thiên Chúa chia sẻ thân phận con người của chúng ta, Ngài không hiện diện giữa nhân loại ở một nơi an nhàn lý tưởng, nhưng ở trong thế giới thực này, với bao điều tốt đẹp và xấu xa, với những chia rẽ, sự dữ, nghèo đói, lạm dụng quyền lực và chiến tranh. Ngài chọn tham gia vào lịch sử của chúng ta như lịch sử ấy vốn thế, với tất cả gánh nặng của những giới hạn và bi kịch của nó.... Ngài là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta... trong mọi nỗi khổ đau của lịch sử. Chúa Giêsu được sinh ra là minh chứng cho thấy Thiên Chúa đứng về phía con người, một lần và mãi mãi, để cứu chúng ta và nâng chúng ta lên khỏi bụi bặm của khổ đau, của khó khăn và tội lỗi chúng ta”.
Còn hạnh phúc nào hơn khi có Thiên Chúa ở cùng, ấy là sức mạnh thiêng liêng giúp chúng ta không bị gục ngã dưới sức nặng của khổ nhọc, của tuyệt vọng và buồn phiền... Chúa Giêsu được sinh ra mang đến cho chúng ta tin vui rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta vô cùng và yêu thương mọi người và từng người trong chúng ta. Amen.
Linh mục Antôn Nguyễn Văn Độ
Chúa Nhật IV MÙA VỌNG - A
Ôi Thật Diễm Phúc Vì Có Thiên Chúa Ở Cùng!
Linh mục Antôn Nguyễn Văn Độ- 2016
Suy niệm Chúa Nhật IV Mùa Vọng - A
(Mt 1, 18 - 24 )
Theo nguồn tin của Tổ Chức Khí Tượng Thế Giới (WMO: World Meteorological Organization) nói hôm Thứ Năm (27/01/2011). Trái đất này đang nóng dần lên, các lớp băng ở Bắc Cực tan thêm và bởi thời tiết cực đoan. Có một số khác lại cho rằng trái đất đang lạnh đi, ngày 06/01/2014 cơn bão Hercules đi qua khu vực phía bắc Mỹ khiến nhiệt độ nơi này xuống thấp kỷ lục trong vòng 20 năm -31 độ C ở Chicago, thậm chí đến -60 độ C tại một số thành phố làm 13 người chết, gần 3.000 chuyến bay bị hủy. Ngày 7/1, 50 bang nước Mỹ đều có nhiệt độ dưới 0 độ C vào một thời điểm. Ngay tại Sapa, Việt Nam có tuyết phủ mấy ngày.
Số khác trung dung hơn, cho rằng nhiệt độ Trái đất đang thay đổi nóng lạnh bất thường và thay đổi đột ngột một cách bất thường, từ mức lạnh gần như thấp nhất chuyển sang mức nóng đỉnh điểm trong chưa đầy 100 năm, khoảng thời gian ngắn nhất trong lịch sử.
Hôm 2/5, các nhà khoa học sử dụng kính thiên văn TRAPPIST tại Chile để theo dõi và phát hiện ra ba hành tinh có kích thước giống Trái Đất quay quanh một ngôi sao lùn ở khoảng cách thích hợp, tạo điều kiện cho sự sống phát triển với hy vọng con người có thể sống được ở đó.
Tóm lại, sự sống trên mặt đất của con người và mọi sinh vật đang bị đe dọa, và người ta đi tìm một hành tinh xanh khác dễ sống hơn.
Về phương diện con người, nạn phá thai đã lến tới mức báo động chưa từng thấy trong lịch sử loài người. Mỗi năm chỉ riêng Việt Nam đã có gần 3 triệu ca phá thai. Có nghĩa là mỗi ngày có khoảng 8 ngàn ca phá thai. Thứ nhất là Sài Gòn, kế đến là Hà Nội, Huế, Cần Thơ... Duy trì sự sống là một yếu tố căn bản cho sự tồn tại của một dân tộc, ấy vậy mà họ đang tiêu hủy sự sống con người.
Con người đã dùng vũ khí sinh học giết người hàng loạt để hủy diệt nhau. Có những chuyện chưa từng nghe thì nay đã thấy, như "Bất hiếu với cha mẹ nơi cửa tử bệnh viện" gây nỗi xót xa, tức giận trong cộng đồng, nghĩa là mẹ ốm có thể chữa được, 4 người con của bà có mặt tại viện (trong số tất cả 8 người con) tranh cãi nhau rồi quyết định mang mẹ về chờ chết (Vnexpress,Thứ ba, 27/8/2013). Hay cả năm người con đồng ý với án tử hình bố. Một vài dẫn chứng cụ thể trên cho thấy Trái đất này, con người ngay nay khó sống và khó yêu quá.
Trái đất và con người đang như thế, nhưng Đức Giêsu con Thiên Chúa đã đến sống cùng chúng ta, như Isaia loan báo : "Này đây, Chúa toàn năng đến: Người sẽ được gọi là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng tôi". Những lời trên đây được lặp lại trong các ngày này, đặc biệt Chúa nhật thứ IV, để khẳng định rằng Trái đất vẫn rất đáng yêu và con người vẫn còn đáng mến. Thiên Chúa đến vì mến địa cầu, Thiên Chúa thương vì tình thương vấn vương khi tạo dựng.
Toàn bộ phụng vụ xoay quanh lời ngôn sứ : "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta". (Is 7,14 ; Mt 1,23). Nếu bài đọc I, ngôn sứ tuyên sấm lời Thiên Chúa hứa : "Sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai…" ((Is 7,14), thì lời hứa ấy được thực hiện trong Bài Tin Mừng : Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng Tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai …" Mt 1,23). Câu này tiếp tục lặp lại trong phần alleluia và cả phần Ca hiệp lễ nữa.
Thiên Chúa đến ở cùng chúng ta, vì Ngài vẫn còn tin tưởng chúng ta!... Ngài đến để sống với con người, Ngài chọn cư ngụ trên trái đất để ở lại với con người, để sống tại nơi con người vẫn sống trong niềm vui hay nỗi buồn. Vì thế, Trái đất không còn là ‘thung lũng đầy nước mắt’ nữa mà là nơi Thiên Chúa đến cắm lều, gặp gỡ con người, là nơi Thiên Chúa liên đới với con người.
Thiên Chúa xuống thế làm người vì chúng ta, tất cả chúng ta đều cảm thấy mình được yêu thương và được đón nhận; chúng ta khám phá mình có phẩm vị quý giá và duy nhất trước nhan Ðấng Tạo Hoá.
Ðấng Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Khi sinh ra trong cảnh khó nghèo tại Bêlem, Chúa Giêsu đã muốn trở thành bạn đồng hành với mỗi người chúng ta. Trên mặt đất này, kể từ khi Người muốn "dựng lều" để cư ngụ, thì không còn ai là kẻ xa lạ nữa. Thật vậy, tất cả chúng ta là những khách lữ hành sống tạm qua trên trần gian này, chính Chúa Giêsu là Ðấng làm cho chúng ta có cảm nghiệm dường như mình đang sống tại nhà mình, trên mặt đất này, nơi được thánh hoá do bởi sự hiện diện của Chúa. Và Chúa cũng mời gọi chúng ta hãy biến trái đất này trở thành căn nhà đón tiếp tất cả mọi người.
"Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta". (Is 7,14 ; Mt 1,23). Các Giáo Phụ đã giải thích. Con Thiên Chúa đã trở nên nhỏ bé, đến độ vào được trong máng cỏ. Ngài trở nên trẻ thơ để dạy chúng ta yêu thương những trẻ thơ và những kẻ yếu đuối. Bằng cách thế như vậy, Ngài dạy chúng ta tôn trọng trẻ thơ, những em đang đau khổ và bị lạm dụng trên thế giới, những em đã được sinh ra cũng như những trẻ không được sinh ra. Ngài dạy chúng ta nhìn đến những trẻ bị đưa vào trong thế giới của bạo lực, như làm lính, phải đi ăn xin, phải khổ vì nghèo vì đói, những trẻ em không được hưởng chút tình thương. Chính Thiên Chúa, Ðấng đã trở nên trẻ thơ, mời gọi chúng ta dấn thân, ngõ hầu sức mạnh của tình yêu Chúa chăm sóc cho tất cả các trẻ em này; để phẩm giá của các em được tôn trọng.
Nhưng khi Thiên Chúa chia sẻ thân phận con người của chúng ta, Ngài không hiện diện giữa nhân loại ở một nơi an nhàn lý tưởng, nhưng ở trong thế giới thực này, với bao điều tốt đẹp và xấu xa, với những chia rẽ, sự dữ, nghèo đói, lạm dụng quyền lực và chiến tranh. Ngài chọn tham gia vào lịch sử của chúng ta như lịch sử ấy vốn thế, với tất cả gánh nặng của những giới hạn và bi kịch của nó.... Ngài là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta... trong mọi nỗi khổ đau của lịch sử. Chúa Giêsu được sinh ra là minh chứng cho thấy Thiên Chúa đứng về phía con người, một lần và mãi mãi, để cứu chúng ta và nâng chúng ta lên khỏi bụi bặm của khổ đau, của khó khăn và tội lỗi chúng ta”.
Còn hạnh phúc nào hơn khi có Thiên Chúa ở cùng, ấy là sức mạnh thiêng liêng giúp chúng ta không bị gục ngã dưới sức nặng của khổ nhọc, của tuyệt vọng và buồn phiền... Chúa Giêsu được sinh ra mang đến cho chúng ta tin vui rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta vô cùng và yêu thương mọi người và từng người trong chúng ta. Amen.
December 21, 2025