SUY NIỆM NĂM A

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN

by Tuyết Mai

 

THIÊN ĐÀNG THÌ GIỐNG NHƯ …
(CN 17TN Năm A)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.

"Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. (Mt 13, 44-46 hoặc 44-52).

Chúa Giêsu dậy chúng ta nhiều nhiều lắm những dụ ngôn Thiên Đàng thì giống như …. Nhưng hình như những dụ ngôn của Ngài không làm cho nhiều người giầu cảm thấy hưng phấn và phấn khởi để muốn tìm kiếm. Mà chỉ dành cho những con nhà nghèo và bệnh tật; hy vọng có cuộc sống đời sau của mình khá hơn; thăng tiến tốt lành hơn; và không còn những tham, sân, si, trong cuộc sống của hiện tại. 

Còn những thành phần giầu nứt vách thì bỏ ngoài tai những gì Chúa Giêsu dậy bảo họ. Vì hiện tại họ đã giầu quá rồi và đang được hưởng những gì họ khao khát để có, thì việc đời sau đối với họ hãy để cho đời sau; vì có phải họ chết ngay đâu mà sợ??. Sự suy nghĩ nông cạn của con người mà tất cả nhân loại cứ phải than van và trách móc Ông Trời luôn, vì sao tôi phải thế này hay vì sao con tôi phải ra nông nỗi thế??. Sự sang giầu thường làm cho con người trở thành lãnh đạm và thờ ơ với Một Thiên Chúa mà đang ban cho mình tất cả những gì mình có, để mà hưởng thụ, để mà được sung sướng; nhưng khi gặp thất bại rủi ro, vì tại mình gây ra, thì quay ra trách móc và Chúa phải bị nghe những lời rất phũ phàng và rất chua cay đó của mình. 

Thật sự khi Chúa tác tạo ra từng con người thì Ngài liền ban cho chúng ta sự sống và tất cả những gì có mặt trên vũ trụ này, chúng ta phải biết cảm ơn Người trong mọi phút giây. Nếu không thì Người có quyền cất mạng sống của chúng ta, bất cứ giây phút nào, vì Người nắm vận mạng của chúng ta cơ mà!?. Con người thật là vô ơn và vô dụng, chẳng làm được gì tốt đẹp cho Chúa. Chỉ biết than thở và than trách Người mà thôi!. Giống như những đứa con trần gian của chúng ta vậy. Tôi có đứa con đang tập sống ở ngoài vì cảm tạ Chúa trước tiên là cháu được chính phủ cấp cho tiền để ăn, ở, và học miễn phí; ngoài ra cháu cũng có đi làm thêm để kiếm đủ tiền cho xăng nhớt, thỉnh thoảng đi sắm sửa và ăn uống chơi vui với bạn bè. 

Hạnh phúc của cháu sống bên bạn bè ngày ngày vui chơi ăn học thì chúng tôi là bậc cha mẹ chẳng hưởng được gì của cháu, nhưng khi cháu gặp chuyện gì không vui không lành, thì cháu lại dọn về nhà và đem tất cả những rác rưởi đó của cháu mà đổ trên cha mẹ, và tìm nguồn hạnh phúc sống bên gia đình. Và cháu bảo chúng tôi rằng vì ý nghĩa của gia đình là phải thế!?. Có phải làm bậc cha mẹ chúng ta không ai thoát được những gì gọi là đau thương mà con cái chúng ta gặp phải??. Trừ khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay và được chôn sâu dưới lòng đất. Nếu chúng ta ai đã từng làm bậc cha mẹ thì tất phải hiểu tình yêu của Cha chúng ta trên trời, Người độ lượng và thương yêu chúng ta đến là dường nào. Chúng ta chỉ cưu mang con cái của mình và chúng chỉ sống gần bên chúng ta một thời gian rất ngắn, rồi thì chúng ra đi để gầy dựng tổ ấm riêng của chúng; mà chúng ta còn gian nan vất vả với chúng biết là dường nào, nhưng tình yêu không thể nào so sánh cho bằng tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng, Người dành ban cho nhân loại, tức là con cái của Người. Người dựng nên chúng ta, ắt hẳn Người phải yêu thương chúng ta là điều tất nhiên, không ai phủ nhận được điều đó. 

Cho nên chẳng phải chúng ta là người Công Giáo mới biết Ơn Người, mà toàn thể địa cầu con người phải biết Ơn Người đã tác tạo ra chúng ta. Cho nên sự trách móc Thiên Chúa là điều làm không phải; rất là vô ơn bội nghĩa, đáng để Người khiển trách và cất mạng sống của mình, nếu Người muốn khi cảm thấy chúng ta sống thật vô dụng và không còn hy vọng gì nơi chúng ta. Một người vô dụng là chính bản thân mình muốn trở thành rong rêu và là loài ký sinh trùng, sống bám vào mọi người, khi mà thân thể vẹn toàn và mạnh khỏe. Hay là những con người gian manh xảo quyệt, chỉ luôn làm những công việc là đợi trời tối xuống thì đi ôm Của của người khác mà làm Của riêng cho mình. Đục khoét của dân rồi đục khoét của chính phủ. Không tự tay mình làm ra, không đổ giọt mồ hôi và nước mắt, thì tất cả là vô dụng!??. 

Thành phần vô dụng hay lợi dụng này chúng ta đang thấy nhan nhãn ở khắp mọi nơi, dù ít hay dù nhiều, thì đều phạm chung một tội là tội ăn cắp; trong đó có tôi và anh chị em. Cho nên dù nghèo hay giầu gì đi chăng nữa, Nước Trời cũng ở thật xa trong tầm mắt của chúng ta, mà không ai biết Cửa Trời ở tận phương trời nào?. Chúng ta tất cả là phường vô dụng, vì hằng ngày chúng ta hít Hơi Thở cũng của Chúa, Ăn Cơm Chúa ban, và nơi Chốn Ở cũng được Chúa ưu đãi; nhưng vẫn không theo Luật của Chúa và luôn tìm cách xa lánh Người, không nói rằng chúng ta tất cả đều lợi dụng Chúa mà tôn thờ những gì do ma quỷ chúng bày ra. Hay được gọi là ăn cơm nhà Chúa mà đem cơm Chúa đi cúng vái bốn phương.

Chúng ta thử ngẫm nghĩ mà xem! Xem Chúa có thương nổi chúng ta là những lũ con ăn hại hay không nhé!. Chúa cho chúng ta hết thảy quyền tự do khi Chúa ban cho chúng ta sự sống. Chúa đâu có bảo chúng ta đi nhậu nhẹt cho xả láng rồi tự cầm tay lái mà về nhà đâu!. Thế thì khi chúng ta cầm tay lái đụng xe vào người khác làm thiệt mạng biết bao nhiêu người trong xe ấy. Gây tổn thương cho chính mình là mất một cánh tay hay mất một cái chân, rồi thì bao nhiêu tiền bồi thường cho người ta cho đến khi không còn một đồng xu dính túi, thì lại quay ra trách Chúa một cách chua cay và đắng đót??. Tại sao Chúa không bao che cho tôi? Tại sao Chúa lại để tôi trở thành què quặt như bây giờ? Tại sao con tôi phải thế này hay phải thế kia, mà không tự trách mình, đã không có trách nhiệm trên chính mình và trên con cái? Có phải là do tự mình quyết định làm hay không?. 

Một con người mà không biết trách nhiệm hay bổn phận của mình mà lại chuyên đổ thừa cho người khác là một con người thật vô dụng và thiếu trưởng thành trong cả sự suy nghĩ và việc làm của mình??. Thì tìm đâu ra Nước Trời cơ chứ??. Nước Trời thật sự trong tâm hồn, trong gia đình, và trong tình liên đới giữa anh chị em với nhau mà chúng ta còn tìm không ra, thì hà huống chi chúng ta có thể Tìm ra được Nước Trời, Nhà của Thiên Chúa???.

Ấy là tôi chỉ muốn điểm ra những gì là dốt nát và ngu muội của con người mà thôi!. Chứ tôi và anh chị em luôn tin rằng Thiên Chúa của chúng ta Người yêu thương chúng ta không cần điều kiện, chỉ cần chúng ta đừng từ chối tình yêu của Người mà thôi!. Thì Nước Trời vẫn ở trong tầm tay với của chúng ta. Chìa khóa của Nước Trời là chúng ta hãy luôn bám vào tình yêu của Thiên Chúa, Lời của Người, và hãy bắt chước sống một cuộc đời luôn có tinh thần khó nghèo mà Chúa Giêsu đã sống đã làm gương sáng cho chúng ta noi theo. Có thế chúng ta mới cảm nhận được cái khó nghèo của anh chị em chúng ta mà giúp đỡ họ. Cho anh chị em được những gì chúng ta có thể. Một nụ cười, một lời khuyên, một vài phút chịu lắng nghe. Để có thể chúng ta cùng khóc với họ hay cười với họ. Một chiếc bánh và một tấm áo cho đỡ đói và đỡ lạnh. Cầu nguyện nhiều cho họ để tâm hồn họ được Chúa biến đổi, tìm được nguồn yêu thương và bình an của Người. Amen.

** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

http://www.youtube.com/watch?v=Bw3_rG7-DYY
(Thân con tội lỗi vô dụng) 

Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai

 

XIN THIÊN CHÚA BAN CHO CHÚNG CON
HẰNG NGÀY DÙNG ĐỦ VÀ BIẾT ĐỦ

****

-- Thời đại càng văn minh tân tiến, con người đã có thể phóng những rocket lên tận những hành tinh xa; có thể mang về cho chúng ta những hình ảnh thật ngoạn mục, mắt chưa từng thấy trước đây. Ngày càng xây dựng những công trình thật vĩ đại để trong tương lai rất gần con người có thể lên sống trên đó. Thì càng chứng minh cho chúng ta thấy con người càng nhỏ bé mất hút trong một vũ trụ bao la rộng lớn, không có biên giới ấy?.

-- Có nhiều chứng minh rằng các nhà khoa học của mọi thời đại dù có thông minh đến đâu cũng chỉ mới có dùng chưa đến 10% chất xám của cả một khối óc mà Thiên Chúa ban cho. Còn người bình thường như chúng ta không biết có dùng được hết 5% chất xám hay không nữa. Nhưng thà thế mà chúng ta luôn cần đến sức mạnh của Thiên Chúa.

-- Thà thế mà chúng ta luôn bám và trụ trì trong nhà Chúa, để chúng ta có được nơi nương tựa thật vững chắc. Chúng ta chỉ cần cầu xin Thiên Chúa ban cho mọi gia đình hằng ngày dùng đủ và biết đủ là đủ. Vì Người luôn ban tặng cho chúng ta nguồn sinh sống thật dư đầy. Là những thực phẩm thiên nhiên trong trời đất, ở sau vườn và ở chung quanh chúng ta. Chỉ cần chúng ta bỏ công sức la làm là có.

-- Cuộc đời có ra khó khăn là do bởi sự tham lam đòi hỏi nhiều nên đã làm cho chúng ta lãng phí thật nhiều thời giờ. Để lao vào những đam mê, nghiện ngập; đã thiếu trách nhiệm cùng bổn phận trên gia đình của chúng ta. Rồi thì chúng ta cố tình xa lánh Chúa vì cuộc sống bê tha tội lỗi của mình; không muốn bỏ. Con cái thì chẳng mấy khi được thấy mặt cha mẹ để mà lo cho chúng vì cha mẹ phải bôn ba đi kiếm cho thật nhiều tiền.

-- Bởi Tiền là sức thu hút mạnh nhất có thể làm bật sức sống của con người nhưng xin hỏi bao nhiêu là vừa là đủ đây? Và rồi ở một ngày không xa thì tất cả mọi người cũng lần lượt bỏ ra đi; có người không kịp nói lời từ giã. Nên khuyên cha mẹ trẻ luôn sống làm gương tốt cho chúng con cái bắt chước theo. Có thì nói có, không thì nói không và giữ lời hứa với chúng khi đã hứa.

-- Còn những gì gọi là luân thường đạo lý thì ở thời nay được coi rất nhẹ. Nhà Thờ ngày nay thông thường cũng đã vắng bóng con cái Chúa nhiều lắm nhất là bên Âu Châu nhà thờ nhiều nơi đã bị đóng cửa vì không có giáo dân. Nay lại gặp dịch Covid-19 thì càng làm cớ cho nhiều người không đến nhà thờ nữa. Rất có thể vì ngày nay số người trẻ đã thiếu rất nhiều tấm gương ngay lành từ trong gia đình, học đường và nơi xóm chúng ở.

-- Nhìn chung thì thấy giống như tận thế đang sắp sửa đến. Những gì con người trần gian tìm kiếm thì lẽ đương nhiên không như lòng Chúa mong muốn. Bởi đấy không phải là giá trị đích thực của Nước Trời. Ai muốn làm lớn trên Nước Trời thì phải làm chức phận nhỏ bé nhất trên trần gian. Ai đi theo tiền bạc và để chúng làm chủ thì sẽ mất linh hồn.

-- Ai trong chúng ta lại có thể từ bỏ tất cả khi mà mọi người đang coi chúng ta là ngôi sao rực sáng, đang được mọi người tâng bốc lên thái quá. Bài học của Chúa Giêsu về đức tính khiêm nhường rành rành ra đó nhưng chẳng mấy khi chúng ta bắt chước cho nên cuộc đời của chúng ta luôn tất bật và vất vả. Bởi chúng ta luôn tìm kiếm những của phù du mau tàn, chóng qua; chóng rỉ sét và bội bạc.

-- Chỉ duy nhất Thiên Chúa của chúng ta Người là Đấng có một tình yêu vô cùng, luôn ban phát rất nhưng không cho con cái của Người thì chúng ta hề cảm tạ, tri ân và thờ phượng Người. Trong khi hằng ngày Người vẫn nuôi dưỡng chúng ta hơn cả những gì chúng ta cần?. Nhưng vì tội lỗi và đam mê thế trần mà chúng ta đã vô tình để lọt vào bẫy của Satan; để bị chúng kiểm soát và buộc xích vào cổ. Mà khi bị nghiện rồi thì không dễ dàng bỏ được.

-- Mong rằng mọi con cái Chúa đều biết sống chia sẻ, nhờ đó mà Phép Lạ của Thiên Chúa sẽ luôn được thực hiện ở khắp mọi nơi để sự đói khổ của con người kém may mắn sẽ được giảm bớt và Bình An của Chúa sẽ được gieo rắc khắp muôn nơi trên địa cầu. Amen.

**

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
24 tháng 7, 2020

 

TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG TỰ DO ĐỂ CHỌN CHÚA

**

-- Tự Do là món quà quý hiếm nhất trong cuộc đời làm người mà Thiên Chúa ban cho tất cả con cái của Người. Vì Thiên Chúa hiểu rằng có tự do thì chúng ta mới có thể khai thác, học hỏi, thực hành và lựa chọn điều hay, dở trong cuộc sống và trong tài nguyên rất phong phú mà Thiên Chúa tác thành, nằm trong vũ trụ và trong trái đất này.

-- Điển hình cho thấy điều không đúng để làm khi chúng ta đem tất cả những con thú sống ngoài thiên nhiên mang về bỏ chúng nhốt trong chuồng dù rằng chúng ta có thương yêu, có cho chúng ăn cho mập nhưng cánh của chúng thì bị cắt và chân của chúng thì bị xích cột nếu không thì cũng chỉ cho chúng sống trong mảnh đất nhỏ không đủ để giãn gân cốt với sức phóng thoải mái của chúng là ở ngoài cánh đồng xa kia.

-- Để so sánh thì con người của chúng ta cũng giống y như thế có nghĩa bậc cha mẹ thường dạy con cái của mình là "Đừng làm thế nọ hay đừng làm thế kia" thì chắc hẳn chúng con cái khi lớn lên sẽ không học được tánh tự lập và học biết lựa chọn sao cho đúng nhất trong cách giao tiếp và cách đối xử tốt đẹp với người đời, trong lẽ công bằng và trong yêu thương vì chúng nhút nhát.

-- Suốt từ bé ở nơi học đường chúng ta đã học được câu "Học hỏi và học hành" Có nghĩa học là phải hỏi và học xong là phải thực hành ... Kẻo cái học của mình chỉ thâu thập thêm một mớ lý thuyết mà ai cũng có thể đọc được từ sách vở đi mua về. Xong cái bằng cấp cử nhân rồi thì bị sốc khi cha mẹ thẩy chúng vào đời với đôi bàn tay cả đời chỉ biết cầm viết, cầm phôn và sự thân thưa có giới hạn chỉ ở trong nhà; thì lấy đâu để có kinh nghiệm đủ tiêu chuẩn cho các công sở, các công ty họ muốn mướn?.

-- Do đó trai/gái lớn lên trong gia đình cần thiết phải có được cuộc sống tự do tối thiểu là cần phải tin tưởng nơi chúng trong sự dạy dỗ đúng đắn của cha mẹ. Thường người (Mỹ) thành công trên đường đời là vì từ nhỏ họ đã được cha mẹ dạy cho có đầu óc sống tự lập, cho cơ hội tự do trong sự lựa chọn. Nếu có sai, thất bại thì chúng sẽ được dạy thêm kinh nghiệm sống thực tế và nhờ đó chúng càng trưởng thành hơn khi cho chúng ra đời; ra ở riêng thường là đúng tuổi 18.

-- Người Mỹ cũng tập cho con cái của họ đi làm bán thời gian ở tuổi 16, sau giờ học. Thường là ở các quán ăn nhanh. Con nít VN thì thường thấy làm bồi bàn ở các nhà hàng Việt. Để chúng có thêm tiền mà tiêu xài cho những chuyện vặt vẵn không tên mà ở lứa tuổi ấy chúng hầu hết đã có bạn trai/bạn gái mà không cần phải xin tiền cha mẹ nhất là gia đình nào có đông anh chị em.

-- Ở tuổi học trung học thì chúng con cái rất bướng bỉnh, cứng đầu và khó dạy nên chúng không thích nghe cha mẹ nào hay bảo con mình là "Đừng làm cái này hay đừng làm cái kia". Vì kết quả của câu nói "Đừng" ấy sẽ luôn làm chúng tò mò thêm hơn do đó chúng sẽ làm ngược lại là phải làm thử cho biết.

-- Có phải tất cả con cái Chúa lớn lên thì đều là như vậy vì Thiên Chúa Người tác tạo ra chúng ta có đầy đủ ưu điểm và khuyết điểm hay không?. Song song thì Thiên Chúa cũng dạy cho chúng ta biết những điều hay, dở. Lời Chúa và 10 Điều Răn Đức Chúa Trời để học biết mà xa tránh mọi cám dỗ trên đời.

-- Cùng luôn tìm đến Chúa để cầu nguyện, để liên kết với Người như cha con nói chuyện tâm sự hằng ngày với nhau để được Cha thông cảm, an ủi và đỡ nâng. Có thế thì Người sẽ ban cho chúng ta thêm sự khôn ngoan, khí cụ để có thể vượt qua mọi hiểm nguy của nghiện ngập, của đam mê nhục dục dẫn đến hại gia đình của người khác và vượt thắng được mọi tánh hư tật xấu. Để chúng ta có cơ hội vào được Nước Trời, ở cuộc sống đời sau. Amen.

**

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
25 tháng 7, 2020

 

July 15, 2023