SUY NIỆM

CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN

by Tuyết Mai

 

ĐI TÌM ĐỨC TIN Ở ĐÂU CÓ?

**
Ai có nhiều kinh nghiệm sống đời và đạo thì nghiệm ra rằng sống trên đời chúng ta đừng cố gắng quá để kiếm cho thật nhiều tiền mà bỏ quên căn bản sống đạo đức (làm con Thiên Chúa) ... là giữ 10 Điều Răn Chúa dạy và cố gắng sống liên kết với Đức Mẹ Maria vì nhờ Mẹ thì Thiên Chúa sẽ sắp xếp cho mọi thứ theo thứ tự, theo khả năng cá biệt thích hợp cho từng cá nhân và cho cả gia đình của chúng ta nữa.

**
Gia đình nào cũng có những luật lệ cần phải tuân theo nên Luật của Chúa lại càng cần phải tuân theo tích cực hơn nữa. Thiên Chúa đòi hỏi mọi người phải sống thờ Phượng Chúa là Đấng duy nhất và yêu thương người như yêu chính mình. Vì ai giữ được luật yêu thương thì người ấy sẽ mãi là con ngoan của Chúa vì không làm tổn thương ai và hẳn gia đình người ấy luôn có hạnh phúc.

**
Đối với Thiên Chúa thì chúng ta không khác nào con trẻ (ngoan có, ngỗ nghịch có). Có nghĩa luôn được cha mẹ nâng đỡ và bênh vực cho; có nghĩa đói thì xin cha mẹ sẽ cho ăn, khát sẽ cho uống và bệnh thì luôn có cha hoặc mẹ ở sát cạnh bên để dễ kiểm soát và túc trực 24/24. Còn những đứa con cho rằng mình đã trưởng thành, thành công trên đường đời và có thành tích lớn là đã tậu cơ ngơi một cách dễ dàng nên tự kiêu, tự đại không còn cần đến cha mẹ nữa và đã bỏ cha mẹ đi thật xa là điều hiển nhiên ... Đã để cho lòng kiêu căng của mình làm lu mờ Thiên Chúa; làm cho gia đình trở thành khô khan nguội lạnh vì ở ngoài nhiều hơn là ở nhà.

**
Sở dĩ chúng ta cảm nhận được sự khác biệt có Chúa hay không có Chúa rất rõ ràng là khi chúng ta cảm thấy luôn được an toàn, được chở che, gìn giữ và yêu thương vô điều kiện cả ngày lẫn đêm. Đó là vì chúng ta luôn có Thiên Chúa ở trong, ở cạnh và ở cùng thì còn nghi ngại gì nữa? Lo sợ gì nữa? Mà không phó thác tất cả cho Chúa sau những gì chúng ta đã cố gắng hết sức mà không thành theo như ý chúng ta mong muốn. Vì có phải Thiên Chúa đã tác tạo ra từng người chúng ta?. Có phải chỉ có Người mới có thể lấy đi sinh mạng của chúng ta ở ngày giờ mà chúng ta không ngờ nhất? Và có phải chính Người có thể quẳng linh hồn chúng ta xuống Hỏa Ngục hay cho lên Trời đó không?.

**
Ấy vậy mà từ lúc nào chúng ta mắc phải cái bệnh chểnh mảng, thờ ơ, tham lam gần giống người vô thần cách vô cùng nguy hiểm cho cuộc sống đạo, đời; liên lụy cho cả gia đình và linh hồn sống đời của chúng ta nữa? ... Dần giống như cành cây bị sâu ăn cho chết vì đã không còn tiếp nhận được sự sống của thân cây luôn chứa đầy nhựa sống. Thật là uổng phí cho một linh hồn tuyệt mỹ mà Thiên Chúa đã ban cho rất nhưng không mà không có loài thụ tạo nào khác trên trần gian này có được.
**
Người Công Giáo của chúng ta cần phải biết sống khác với những người ngoại đạo vì mình hơn họ nhờ những bài học trong Phúc Âm là món ăn tinh thần rất cần thiết cho linh hồn; cùng được lãnh nhận mọi Bí Tích mà người ngoại đạo không có được. Cần sống như Chúa Giêsu dạy là hãy luôn sống khiêm nhường với mọi người vì kiêu ngạo là do ma quỷ mà ra. Sống với tinh thần nghèo khó, biết mở rộng trái tim để giúp đỡ người nghèo khổ sống chung quanh; chớ đừng để Chúa phạt cho xuống Hỏa Ngục như người phú hộ giàu có, đã thờ ơ với một Lazaro nghèo đói, ghẻ chốc sống trước cửa nhà của ông.

**
Đức Tin của từng người to hay nhỏ thì thưa rằng trần gian không có bán mà chỉ duy nhất ở tự ta cố gắng xin với Thiên Chúa và sống cách sao cho đẹp lòng Chúa và đẹp lòng mọi người ... Nhờ qua Đức Mẹ Maria khẩn cầu với Thiên Chúa thì Người sẽ ban ơn riêng cho chúng ta cách riêng, trong khả năng của từng người có thể lãnh nhận. Vì đức tin càng lớn thì ân sủng càng nhiều hay yêu thương càng nhiều thì đức tin càng lớn. Amen.

**

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
6 tháng 10, 2020

 

TRẺ THƠ THẬT ĐƠN SƠ TỐT LÀNH DỄ DẠY

**
Tuổi thơ ấu của chúng con nít rất là dễ thương nhất là cha mẹ trẻ cảm nhận được rõ ràng về điều này; có nghĩa chúng không hề biết gì khác ngoài cha mẹ của chúng và luôn tìm cha mẹ để thấy được sự bình yên. Đói thì khóc tìm mẹ để được no; té thì khóc tìm cha để được xoa dịu và được chìu chuộng. Muốn được ăn kẹo bánh thì tìm ông bà. Do đó mà Thiên Chúa luôn ao ước con cái của Người nên giống như con trẻ thì mới được vào Nước Trời.
**
Ở bên các nước Á Châu thì chúng ta rất ít thấy cảnh mà con nít chúng được dạy lúc chúng còn rất nhỏ là ai cho gì (dù giá trị chẳng đáng gì) cũng đều kèm theo câu "Cám ơn" rất nhanh và là quen thuộc tới độ không cần nhắc chúng nữa. Vì khi chúng còn nhỏ từ trong gia đình thì đã được cha mẹ dạy cho chúng biết nói lời cám ơn và rồi trong trường học ở tuổi mầm non là các thầy cô giáo cũng đã dạy cho chúng; bài học "cám ơn" rất là căn bản và để chúng biết cám ơn nhau. Nên chúng lớn lên đã có sự hiểu biết của hai chữ cám ơn rất là quan trọng trong đời sống thường nhật của chúng và là phép lịch sự được dạy dỗ của người Mỹ.
**
Do có sự dạy dỗ nói lời "cám ơn" dùng hằng ngày như thế đã cho người Mỹ khi ra đời tự lập thường thành công hơn những sắc dân khác (vì họ cho rằng lời nói cám ơn phải là một việc làm gì ghê gớm lắm mới nhận lời "cám ơn" từ môi miệng của chúng ta). So sánh như thế để hiểu rằng 2 nền văn minh Âu, Á có khác nhau nhiều lắm. Có nghĩa người Mỹ họ tỏ lộ sự cám ơn cho người thi ân họ (dù là việc làm rất rất nhỏ như cho họ 1 tờ giấy lau miệng) rất là thành thật và lời xin lỗi cũng đến rất là tự nhiên.
**
Nếu để ý quan sát thấy hai mẹ con người Mỹ hay hai cha con chơi với nhau cách rất là thoải mái như hai bạn già, trẻ chơi với nhau vậy; không chút gượng ép, không bề ngoài, không dữ tợn và nhất là không la mắng chúng. Để cho chúng học cách tự phản ứng lấy như té rồi thì tự đứng lên và tự quyết định. Chúng chơi dơ ở ngoài park hay ở sau vườn nhà? Thì về nhà tắm cho sạch là hết dơ thôi. Chứ đem con ra park chơi có cỏ mà cấm con không được bò hay nằm dưới cỏ thì chơi gì?. Hay ra vũng nước mà không cho chúng nhẩy vào vũng nước thì sao vui? Hay chỉ vì chúng ta ăn bận cho con quần áo tên hiệu mắc tiền nên chúng trẻ bị bó rọ, mất cả tự do chơi ngoài thiên nhiên?. Nên con nhà nghèo thường có kỷ niệm nhiều hơn là con nhà giàu chăng?.
**
Do đó mà Thiên Chúa của chúng ta cũng vậy! Người dạy cho chúng ta 10 Điều Răn căn bản và cho chúng ta được tự do sống. Nhưng quan trọng hơn cả là chúng ta tin rằng Thiên Chúa luôn có đó, hiện hữu và cận kề. Chỉ cần chúng ta gặp khó khăn, khẩn cầu Chúa thì Người sẽ liền giúp đỡ (theo cách của Người và tùy theo khả năng riêng của chúng ta nữa). Còn nếu chúng ta ai cảm thấy rằng mình quá giỏi giang, quá thành công, quá giàu có mà tự kiêu, tự đại không cần đến Chúa nữa thì e rằng họa sẽ gặt hái nhiều hơn là phúc đấy.
---
Như ai giỏi cho bằng các nhà bác học như bác học Pascal ông vẫn thường xuyên lần chuỗi Mân Côi vì cái giỏi của mình càng học cao, hiểu rộng thì thấy rằng trí khôn của con người chẳng là gì ... cũng chỉ là hạt cát vô cùng bé nhỏ bé trong một vũ trụ bao la vĩ đại mà Thiên Chúa đã tác thành.
**
Ai đang có con, có con đã lớn và có cháu nội, ngoại thì thấy rằng chúng trẻ thơ rất rất là dễ thương và trong trắng làm sao. Có phải chúng ta cha mẹ, ông bà cứ ao ước mãi cho chúng luôn luôn trẻ thơ mãi như thế?. Vâng, Thiên Chúa của chúng ta cũng ao ước cho chúng ta như thế. Vì trẻ thơ chúng không có tội nhưng người lớn thì tội lỗi ngập đầu. Ai trong chúng ta có con cái, có cháu chắt mà chúng hư hỏng, tứ đổ tường có đủ; gia nhập băng đảng, vào tù ra khám, hút chích đủ cả ... thì có vui, có hạnh phúc không khi thấy con cái chúng đang chìm dần vào bể cát lún; chắc hẳn là không rồi.
**
Ước gì hết thảy chúng ta càng lớn tuổi thì càng bỏ dần được những gì còn đeo nặng trên người là tiền tài, danh vọng và chức quyền vì càng đeo thì chúng ta càng xa dần Thiên Chúa và Nước Trời của Người. Amen.

**
Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
7 tháng 10, 2020

October 13, 2020