MÙA PHỤC SINH

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH

++++

 

THỜI NÀO CŨNG VẪN CÒN NHIỀU TÔMA

(CN II PS-2020)

***

-- Nói đến tông đồ Tôma cứng lòng tin thì không một Kitô hữu nào mà không biết đến vì hầu hết trong chúng ta đều có hình ảnh của một Toma có lòng tin chai đá như thế, rất nhiều lần trong cuộc đời. Mang danh là người có đạo Công Giáo nhưng chẳng có mấy ai có đức tin nhỏ bằng hạt cải mà Chúa mong muốn nơi con cái của Người cả?.

-- Do đó mà Tôma của ngày xa xưa hay của ngày nay vẫn chỉ là một. Rằng ông Tôma đòi hỏi phải được chứng minh thì ông mới tin, ông bảo với mọi Tông Đồ khác rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin". (Ga 20, 19-31).

-- Có phải Chúa cũng phải chịu thua chúng ta trong sự cứng lòng tin đó dù có bằng chứng rõ rành rành là Chúa Giêsu đã hiện ra một lần rồi nhưng lần này thì có đủ mặt tất cả các Tông Đồ và cả Tôma. Sau khi Chúa nói "Ban bình an cho các con" rồi Chúa đến thẳng Tôma mà rằng: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin".

-- Chúng ta hết thảy hãy đặt trọn niềm hy vọng vào Chúa Kitô Phục Sinh thì sẽ có lần được Chúa Giêsu đích thân hiện ra với chúng ta và hẳn khi ấy chúng ta cũng sẽ phải giống như ông Tôma mà thốt lên với Chúa những lời này là: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" và Chúa Giêsu đã nói với ông rằng: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin!".

-- Vâng, vì khi chúng ta Tin vào Chúa Kitô Phục Sinh thì chúng ta sẽ biết để mà Sống trong Giới Răn yêu thương, nghe Lời hằng sống và thực thi tất cả những Lời Chúa dạy. Để chúng ta cố gắng sống trong tinh thần yêu thương của Chúa. Để Nước Trời là con đường chúng ta nhắm đích để Tới.

-- Biết được, cảm nhận được Chúa Kitô Phục Sinh hẳn không phải là điều dễ dàng để ai cũng có thể thấy cho được như bao nhiêu cuốn sách đã được rất nhiều tác giả ghi chép, phác họa lại hay được xem qua bao nhiêu phim ảnh mang lại cho ta nhiều nước mắt, nhiều hy vọng, có số bán kỷ lục nhưng chẳng dễ dàng cho ta thực hành được đâu.

-- Bởi ai cũng hiểu rằng lý trí nó thường ngang bướng khi nó đã học biết và tin làm vậy rồi. Thì khó lòng mà thay đổi được nó. Còn trái tim luôn yêu thương thì thường làm nghịch lại với anh lý trí. Trái tim nó chỉ biết đi theo nhịp đập của nó mà chẳng cần phải nghe cái anh lý trí kia giảng dài, giảng dở, giảng dai với một mớ lý thuyết mà anh đã thâu thập được hay kinh nghiệm có được.

-- Khi nói đến trái tim yêu thương thì không ai lại không nhắc đến Đức Giáo Hoàng Francisco đương kim của chúng ta, ngài thật sự khôn khéo nhờ ơn Chúa Thánh Thần ban cho ngài. Ngài cố gắng làm gương cho thế giới biết sống trong nguồn ơn sủng của Thiên Chúa trao ban. Là yêu thương, là sống trong bác ái; biết chia sẻ, thông cảm, tha thứ, hy sinh và xóa bỏ hận thù.

-- Đức Giáo Hoàng Francisco ngài muốn thấy thế giới có được hòa bình. Nhân phẩm con người nhất là phụ nữ được coi trọng. Chấm dứt tình trạng phá thai. Chấm dứt chiến tranh để con người được sống trong no ấm, bình an, trong Chúa và trong nhau. Cùng cầu nguyện cho một thế giới sẽ không còn virus Corona và mọi người được thay đổi trong chiều hướng tốt lành, thánh thiện hơn.

-- Nhờ Đức Tin vào Chúa Phục Sinh thì những Tôma khắp trên thế giới sẽ được Thiên Chúa thay đổi cách hoàn thiện hơn ….. Và nhờ vào Ơn Chúa ban thì một cá nhân có thể làm thay đổi một số người trong những công việc tốt lành dù nhỏ, khiêm tốn nhưng với trái tim to lớn mà chúng ta làm cho Chúa và cho anh chị em. Amen.

**

Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
20 tháng 4, 2020

------------------------------------------------------------------

** Xin bấm vào mã số dưới đây để nghe cùng hát:
http://www.youtube.com/watch?v=GRXVWFARZug
(Đấng Cứu Tinh)

 

 

CHẾT CHẮC KHI CHÚA KHÔNG ĐƯỢC MỜI CAN DỰ VÀO CUỘC ĐỜI TÔI

**

-- Thật phải là như thế nếu chúng ta loại bỏ Thiên Chúa ra hẳn ngoài cuộc sống và cuộc đời của chúng ta Thì có mà chết chắc cả thân xác, cả linh hồn của chúng ta nữa đấy. Và hãy tin chắc làm vậy vì ngoài Thiên Chúa ra thì đâu chúng ta có thể tìm cho ra bảo hiểm cho tánh mạng và cho linh hồn sống đời của chúng ta chứ!?.

-- Có là chuyện đùa không khi chúng ta tìm đi mua một thứ bảo hiểm nhân thọ cho chính mình nhỡ có bề gì thì vợ/ chồng và con cái được hưởng cái số tiền ấy khi ta không còn trên trần gian này nữa?. Có là chuyện đùa không khi mà chúng ta sống hoàn toàn không biết rằng mình có thể chết bất đắc kỳ tử rồi thì linh hồn của mình sẽ đi về đâu? Hay là khi linh hồn mới lìa khỏi xác thì quỷ dữ đã chờ chực sẵn để kéo nhanh chúng ta xuống Hỏa Ngục kinh hoàng?.

-- Có là chuyện khờ dại không khi mà chúng ta hằng ngày chỉ lao vào tìm kiếm cho nhiều tiền bạc nhất là tìm sự thành công vừa có tiền và vừa có danh vọng. Ở đời có nhiều khi chúng ta có tiền nhưng không có danh vọng hoặc ngược lại nhất là đối với người đàn ông có tham vọng thì cần phải có cả hai thì mới thỏa lòng và mới mãn nguyện.

-- Vì bôn ba bận rộn chạy đua với cuộc sống và với nhau nên không ai nghĩ rằng ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của cuộc đời làm người. Chắc hẳn số người nghĩ được như vậy là vì họ muốn sống đến hơn trăm tuổi. Rồi họ bị chúng quỷ che mắt nên chẳng để tâm đến cái tánh mạng của họ; nếu có thì rất là hời hợt. Như họ có thể nhịn đói cả mấy ngày không ăn không uống cũng được - Miễn là nằm im đó chờ đợi cho một chuyến hàng lậu được trót lọt, để có được số tiền lớn.

-- Nhưng rồi cuộc đời chẳng phải là mơ, chẳng phải được theo như ý ta mong muốn đâu mà ở lúc chúng ta không ngờ nhất lại là lúc thần chết đến kiếm tìm chúng ta ... thì sao nhỉ?. Như cái loại virus Corona độc hại nhất đang thoải mái thong dong kiếm tìm những ai khỏe mạnh, giàu có, tài ba lỗi lạc, thông thái, vô thần cũng như có đạo để nó hãm hại thân xác của người ta và làm cho người ta chết vì thiếu dưỡng khí để thở.

-- Cùng những cái chết cách khác nhau. Chúng ta có lấy tiền mua được vài tiếng đồng hồ để mong gặp được mặt vợ, con hay cháu chắt để có lời trăn trối như tiền ông/bà, cha/mẹ hiện giấu ở đâu?. Hay những khúc mắc mà trước giờ chết họ mới thổ lộ cho biết sự thật nhất là ở mấy ông có nhiều bà vợ, có nhiều con mà trước giờ giấu kỹ lắm, v.v...

-- Ở đời phải nói đếm trên đầu ngón tay mới thấy có người sống mà cần sự khôn ngoan của Thiên Chúa vì sao?. Thưa là vì sự Khôn Ngoan của Chúa ban, không cho họ sự giàu có mà họ mong muốn. Còn Nước Trời ư? Họ sẽ khóc rống lên nếu Chúa bắt họ sống theo ý Chúa là vì họ sẽ sống đến trăm tuổi cơ mà ... Theo Chúa thì cuộc đời nó vừa dài lê thê lại nhàm chán lắm; không vui, không hưởng thụ, không khoe khoang, không ai biết tới thì CHẾT quách cho rồi, có đúng không?.

-- Nhưng Thiên Chúa của chúng ta thì Người sẽ kiên nhẫn chờ đợi cho tất cả mọi người thời giờ để ăn ăn, sám hối và đền bù tội lỗi của mình. Nhưng ngặt nỗi là NẾU thần chết đến tìm chúng ta ngay hôm nay thì có ai có đủ thời giờ mà chuẩn bị không?. Quả thật thì trước giờ lâm tử điều quan trọng nhất của một người là có được Thiên Chúa tha thứ tội; kế đến là chúng ta được đến Luyện Ngục nơi mà chúng ta sẽ ở đó rất lâu hơn là một nơi nào khác mà chúng ta không muốn đến??. Amen.

**

Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
19 tháng 4, 2020

 

 

Thưa Ai Là Tôma?
(CN II Phục Sinh-2017)

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin". (Ga 20, 19-31).

Không gì sung sướng cho bằng sống trên trần gian mà tâm tư của chúng ta không một chút lo lắng hay sợ hãi khi biết có Chúa ở cùng.   Đây là sự cảm nhận của hết thảy tông đồ của Chúa, tuy dù thực tế là Thầy của mình chẳng có một chút gì gọi là có của cải để mà lận lưng.   Thế mà suốt 3 năm trường Thầy trò sống thật là vui vẻ hạnh phúc bên nhau.   Sống được như thế thì thoải mái biết là chừng nào.   Thế mới gọi là có Tự Do thật sự!?.   Bởi của cải luôn ràng buộc và cột chặt cuộc đời chúng ta vào đấy! Nếu chúng ta thật sự mà hỏi lòng thì chắc anh chị em sẽ đồng ý với tôi là mình chỉ cần 30% những gì chúng ta đang có là đủ sống!?.   Còn 70% kia chúng ta có thể chia sẻ cho tất cả những ai đang cần được chúng ta chia sẻ.  

Nhưng vì lòng của chúng ta thì luôn sống ích kỷ, chỉ trao ban cho những gì chúng ta không còn dùng được, hay đã quá đát (expiration date) rồi!.   Con người chúng ta vì sự khó khăn trong cuộc sống nên có tánh tích lũy từ còn bé.   Tôi nghĩ đó là lẽ thường tình, bởi ai hiểu cuộc sống của ngày mai hay trong tương lai ta sẽ ra sao? Biết có còn được dư ăn dư mặc như ngày hôm nay không? Hà huống chi dĩ vãng của chúng ta đã từng sống trong cực khổ và khó nghèo? Nên sự vén khéo và tích trữ là chuyện rất là thường tình cho tất cả mọi người.   Chỉ có những con người khi sinh ra đã được nằm trong một gia đình vọng tộc, giầu nứt vách, thì mới không có cái tánh biết dự trữ mà thôi!.      

Vì tình đời là thế cho nên tôi có lời khuyên cùng tất cả những thanh niên thiếu nữ, ai đang có những tâm tình muốn đi theo Chúa, hiến dâng trọn một cuộc đời của mình cho Chúa, thì xin hãy cảm nhận được con đường đi theo Chúa.   Không bao giờ Chúa để cho anh chị em phải một mình cả! Khi chúng ta có thể mạnh mẽ hình dung ra là Ngài luôn bên cạnh chúng ta.  Chỉ vì chúng ta thiếu Đức Tin và hay cứng lòng mà thôi!.   Rất đúng khi chúng ta có những nghĩ ngợi lung lắm, có thể rất nhiều tháng ngày chúng ta không có thể ngủ được, chỉ vì muốn đi theo Chúa mà bước chân còn ngần ngại? Nếu chúng ta sợ sự cực khổ vì thiếu miếng ăn, giấc ngủ, và thiếu giờ cầu nguyện chăng? Thiết nghĩ Chúa và các tông đồ chẳng có ngày nào mà thiếu ăn, thiếu ngủ, hay thiếu giờ cầu nguyện cả! Hay chúng ta sợ phải đến những nơi mà mang lại cho chúng ta sự chết chóc hoặc tử vì đạo chăng? Nếu có, Chúa sẽ ban cho chúng ta sức mạnh vô song để có thể chịu đựng nổi, và nếu chúng ta xin được chịu Tử Đạo. 

Con đường chúng ta chọn theo Chúa, xin hãy nhìn xem chung quanh chúng ta có anh chị em nào sống một mình đâu mà sợ.   Nhà dòng thì có biết bao nhiêu người sống chung trong tình huynh đệ, Chúa có để họ một mình đâu!.   Vâng, thiết nghĩ anh chị em nên tìm hiểu nơi mình sẽ đến để chứng kiến tận mắt con đường hiến dâng của mình có thích hợp với nơi ấy hay không mà thôi! Và chúng ta hãy nhìn chung quanh chúng ta mà xem, các Linh Mục Triều họ sống có cộng đoàn, họ cũng có sống một mình đâu!?.   Vả lại khi chúng ta chọn con đường theo Chúa, có phải là con đường chúng ta sẵn sàng chấp nhận những gì trước mặt và bỏ lại tất cả những gì của thế gian, lại đằng sau lưng?.   Tuy thế, theo Chúa không có nghĩa là ở mọi thời đại lại không có hình bóng của Tôma! Tôma hiện hữu khắp ở mọi nơi thưa anh chị em!.   Nhưng có phải Thầy Giêsu đã dùng Tôma để dậy dỗ và mở mắt cho tất cả mọi Tôma thấy rằng: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".  

Cho nên sự cô đơn không nhất thiết dành cho những người chọn đi tu theo Chúa đâu! Cô Đơn là dành cho tất cả những ai không Tin Vào Chúa, như Tôma cứng lòng và thiếu Đức Tin vậy! Trong khi tất cả số nhiều là 10 vị đều nhất quyết đồng thanh rằng họ đã thấy Thầy hiện đến và trao ban Bình An cho họ.   Cho dù sống trên đời chúng ta có khăng khăng bướng bỉnh như thế nào, cũng phải tin rằng 10 người kia đã thấy và đã tin chứ!?.   Chúng ta hãy nhìn cuộc đời theo Chúa của các tông đồ Ngài.   Suốt cuộc hành trình theo Ngài từ khi Chúa Giêsu đi Rao Giảng cho đến khi Ngài chịu Chết, Chúa chỉ vắng mặt có vài ngày mà thôi! Sau đó suốt cuộc đời còn lại tất cả đã nhận được Bình An của Thầy mình và sứ mạng đem Tin Mừng của Chúa đến tận cùng trái đất.   Có Bình An của Thầy, có Thánh Thần hộ mạng, có Thần Khí Ngài luôn thúc đẩy chúng ta, sống một cuộc đời thanh thản bình an, thì đâu là khó khăn, và đâu là cực khổ???.   Đó là hạnh phúc vĩnh cữu muôn đời mà chúng ta được Chúa tuyển chọn, sống dâng hiến trọn một đời cho Ngài và chỉ riêng Ngài mà thôi!.   Ai bảo sống ngoài đời không khổ? Có ai từng nghe bài hát được nhái lại của một nhạc trưởng nhà thờ Columban có tựa đề « Ai Bảo Đi Tu Là Khổ » chưa? Quả thật tôi cảm thấy đi tu là sướng lắm chứ!!!.   Sướng nhất trần đời.   Nếu không tin tôi, xin cứ thử là biết ngay.  

Đi Tu sướng hay khổ là thường do tâm tư của mình còn mang nặng tình đời.   Tôi biết có nhiều anh chị em bước đầu đi tu có rất nhiều lý do, chứ không phải ai cũng được Ơn Gọi thật sự đâu!.   Chứ có Ơn Gọi thật sự thì chúng ta không khẩn khoản, không e dè, không ngần ngại mà tìm đến với Ngài càng sớm chừng nào càng tốt chừng nấy!.   Bởi vì thế hình ảnh của Tôma vẫn còn ở mọi thời đại nhưng Chúa vẫn luôn có cách để mở mắt họ và làm cho họ phải tin.   Chỉ có những Tôma mới có tâm hồn không có Sự Bình An tuyệt đối của Thiên Chúa.   Chỉ có những Tôma vì cứng lòng nên mới phải bám vào những gì của trần gian ban tặng.   Và vì những Tôma ấy mà Giáo Hội luôn gặp những khó khăn, chống đối, và đôi khi đi ngược lại những gì Giáo Hội luôn Tin Tưởng và theo từ trước đến nay.  

Chúa Giêsu nói: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".   Amen.

Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai 2017

 

 

April 20, 2020