Suy niệm Lm vũđình Tường

CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN, B

MỪNG VUI

Kitô hữu có nhiều lí do chính đáng để mừng vui. Hai chương đầu sách Khôn Ngoan cho biết Thiên Chúa không tạo dựng sự chết và cũng không vui mừng khi con người phải chết. Thiên Chúa tạo dựng con người sống an vui, hạnh phúc suốt đời trong nhà Chúa. Thiên Chúa dựng nên con người phỏng theo 'hình ảnh và giống như Người'. 'Hình ảnh và giống như' chính là tình yêu Chúa và tình yêu Chúa toàn thiện, toàn mỹ, không bao giờ thay đổi, hay hư nát. Chọn yêu mến Thiên Chúa chính là chọn sự sống đời đời, sống hoan lạc trong nhà Chúa. Chọn sống tinh thần 'Mến Chúa, yêu tha nhân' như chính Đức Kitô dậy là chọn sống đời sống đức hạnh. Chọn như thế chính là chọn niềm vui vĩnh cửu. Chọn sống theo í riêng, hay theo sở thích xã hội, là chọn sống đời sống độc lập với Thiên Chúa. Ngoài Chúa ra không gì tồn tại, không gì vĩnh cửu. Mọi sự đều qua đi. Chỉ trong Chúa mọi sự mới tồn tại muôn đời bởi tình yêu Chúa, ban phát, và cầm giữ sự sống.

Nguồn hoan lạc thứ hai đến từ lời Thánh Vịnh kêu gọi Kitô hữu ca tụng tình yêu Chúa. Tình yêu Chúa dẫn Kitô hữu đến sự sống trường sinh.

'Khúc ai ca, Chúa đổi thành vũ điệu, cởi áo sô, mặc cho con lễ phục huy hoàng'. Tv 28:12.

Trước khi lãnh nhận bí tích hoà giải, tâm hồn Kitô hữu lo lắng, bồn chồn sợ hãi khi nhận biết điều gian ác, lời độc hại, mình đã thực hiện. Sau khi lãnh nhận bí tích hoà giải, tâm hồn người đó trở nên an lành, trong sáng, mừng vui vì Chúa không tuyên án phạt, nhưng lại yêu thương, tha thứ. Bước ra khỏi toà cáo giải, chân thấp, chân cao, mừng vui như nai nhảy mừng. Con tim rộn niềm vui, môi miệng hoan ca, ca tụng Thánh Danh Chúa. Vui mừng đến chảy nước mắt. Khóc trong trường hợp này không liên quan gì đến đau khổ, xót thương, nhưng giọt nước mắt chan hoà tình yêu, lòng mến, hoan ca. Tv.96 và 100.

Nguồn hoan lạc thứ ba đến từ thư thứ hai thánh Phaolô gởi tín hữu thành Corintô 2 Cor. 8:9,13-15. Thánh nhân xác quyết Đức Kitô, Đấng giầu sang tột bực, tự nhận cái nghèo hèn của Kitô hữu để ban cho Kitô hữu sự giầu sang của Đức Chúa. Chết chưa phải là hết. Chết chính là lúc người đó tự biết họ thực sự sống đời sống cao trọng hay nghèo hèn. Nghèo hèn theo hai nghĩa. Nghĩa thứ nhất là chết không mang theo thứ gì kiếm được khi còn tại thế, ngay cả không khí thở cũng không có để mang theo, nói chi đến của cải vật chất. Nghĩa thứ hai nghèo tình người, bởi khi còn sống đã sống đời sống không tình cảm, không biết tỏ lòng xót thương, thiếu rộng lượng, nghèo tha thứ. Chết cũng là lúc nhận biết dã sống cuộc sống cao trọng, giầu sang bởi người đó đã không sống cho chính mình mà sống cho tha nhân, sống cho Thiên Chúa, làm Rạng Sáng Danh Chúa. Sống theo tinh thần đó thánh nhân nói chúng ta trở nên giầu có. Không phải tự sức mình có thể làm giầu trước mặt Thiên Chúa, mà chính là do Đức Kitô ban cho nhưng ai làm Sáng Danh Chúa. Câu thứ hai trong Kinh Lậy Cha, Đức Kitô dậy môn đệ; 'Xin cho Danh Cha cả sáng'. Giầu sang nhờ Danh Chúa.

Bài Phúc Âm Đức Kitô ban sự sống cho hai người phụ nữ, một trẻ, một già, cách nhau 12 tuổi. Không thấy nhắc đến tên của hai người phụ nữ đó, nhưng biết rõ một người là con gái của đội trưởng Jairus, mười hai tuổi bệnh liệt. Đức Kitô chưa đến nơi thì có tin báo con bé đã chết. Đức Kitô truyền cho con bé sống lại để tỏ cho mọi người biết, Đức Kitô là Chúa của sự sống. Người phụ nữ bệnh 12 năm, bà còn đi đứng, nhưng niềm vui cuộc sống trong bà đã chết. Bà không còn hy vọng gì nơi thầy thuốc. Thầy thuốc khắp xứ bó tay, không chữa khỏi, bệnh còn nặng hơn. Bà âm thầm mong sờ vào gấu áo Đức Kitô với hy vọng khỏi bệnh. Bà được toại nguyện như lòng mong ước. Đức Kitô thắc mắc, ai sờ gấu áo Ngài. Môn đệ tự nhủ: 'Có mà trời biết'. Bệnh nhân biết không thể dấu được, liền đến quì gối trước mặt Đức Kitô thú nhận, chính bà đã làm điều đó, và bệnh lâu năm của bà được lành. Điều này cho biết Đức Kitô là Chúa của sự sống. Môn đệ Đức Kitô đâu biết các ông đang tin theo 'Chúa Đất Trời'.

Ban sự sống cho hai người phụ nữ, Đức Kitô mặc khải cho biết Ngài là Chúa của sự sống, và là Chúa của sự sống lại, cho những ai đặt trọn niềm tin vào Đức Kitô. Là môn đệ Đức Kitô, chúng ta luôn bảo vệ sự sống, quí mến sự sống, tôn trọng sự sống vì sự sống ta, và của tha nhân chính là quà Chúa ban. Xúc phạm đến sự sống là xúc phạm đến món quà Chúa trao ban.

TiengChuong.org

Dancing

Christians have good reasons for dancing. The first two chapters of the Book of Wisdom say that God neither invented death, nor took pleasure in death. God created us to live forever. God made us after God's image and likeness, and that is God's nature, and God's nature is eternal love. When we choose God, we choose life and eternal life. We choose to live a life of Christian virtues, and the Christian virtues last forever. Choosing God gives us the joy to dance. When we chose to live independently from God, we chose a life without God. Nothing exists outside God.
The second reason for joy to dance comes from the psalm, which praises God, for God has rescued us from the power of death.

'The Lord has changed my mourning into dancing' Ps 29:12.

Before the sacrament, penitents mourn for their weakness. After the sacrament, they dance to give thanks to God for God's mercy and love. They feel like dancing after mourning, because the Lord has pardoned their sin. God has given them another chance to return to God. They dance to God with joy in their hearts. They give thanks to His Holy Name. Mourning in this sense is not associated with sadness and darkness, but joy and happiness. 'Cry out to God with joy ps.100' is what the psalm calls us to do.

The third reason for joy to dance comes from St Paul. The saint told us, Jesus became one of us, lived in a poor state, to transform, and make us rich in Him. Only in death, we truly know how poor/ rich we are. In death we are stripped bare of everything we have. We have nothing, not even a breath of air to breathe. At the same time, we know how rich we are because Jesus' disciples are endowed with God's grace and love. Our richness in God is not in the worldly things we possess, but God's Holy Name is our treasure.

The theme of dancing flows through the Gospel, through Jesus' public ministry. Jesus healed two daughters of Israel. In each of the healings, Jesus revealed a different kind of God's power. The two daughters: the younger one was a twelve year old, and the older one was a senior who had been ill for years. Their names were unknown, but one was known as Jairus, the synagogue official's daughter. She was declared dead by Jairus' servants. Jesus brought her back to life. Giving her life back, Jesus let people know that He is the God of life. The anonymous woman was alive, but considered dead in a sense, for her long illness took away the joy of her life. She had been ill for twelve years, and had spent all her savings for medication. Her condition was not better, but getting worse. She lost hope in humanity. Quietly she touched Jesus' garment hem, and her hope was fulfilled. This mysterious healing confirmed, Jesus had the power over sickness. Knowing that she was no longer able to conceal her 'secret- touching His garment' She knelt in front of Him, in public, confessing that she was the one who quietly touched His garment. Her long- term illness was instantly and completely cured.

Giving life to these daughters, Jesus let people know that He is the God of life, and through Him, eternal life is given for those who have faith in Him.

Life and eternal life are in God's hand. We, Jesus' disciples must uphold, respect and cherish God's gift.

 

Nguồn sống-CN 13 TN-B-2018
Lm Vũdình Tường

Bệnh tật và chết là hai thực tại của cuộc sống. Không ai sống mạnh khoẻ suốt đời, ít nhiều gì cũng có bệnh. Có sinh tất có tử, không ai có thể tránh khỏi. Bệnh thể lí dễ nhận ra bởi nó xuất hiện trên khuôn mặt, có thể dò, đo, hỏi, tìm biết nguyên nhân gây mầm bệnh. Bệnh về tâm linh khó nhận ra bởi bệnh tâm linh tiềm ẩn bên trong nên không dễ nhận bằng quan sát. Thinh lặng, cầu nguyện và lắng nghe tiếng lòng là chìa khoá mở tìm kiếm bệnh tâm linh. Cuộc sống nào cũng cần đời sống tâm linh. Không tin Chúa thì tin thần thánh. Chối bỏ thần thánh thì tin vào con người, tin chủ thuyết, trường phái hay chế độ, vì thế phát sinh ra nhiều trường phái linh đạo khác nhau. Phổ thông và có nhiều thành viên hơn cả là trường phái linh đạo đòi ít cố gắng, vừa nhàn lại dễ dãi. Đúng với tên gọi của nó, trường phái linh đạo dễ dãi giúp cuộc sống an bình trong hoàn cảnh dễ dãi. Gặp hoàn cảnh khó khăn trường phái linh đạo dễ dãi không giúp giải quyết vấn nạn cuộc sống. Đây chính là kinh nghiệm của người phụ nữ bệnh loạn huyết và cũng là kinh nghiệm của người cha thương con khi con ông đối diện với cái chết. Cả hai cùng ra đi, dời khỏi nơi nương náu an toàn trước đây đến gặp Đức Kitô. Cả hai xin được cứu giúp và Đức Kitô đã ban cho cả hai được toại nguyện, thoả lòng. Khiêm nhường và chân thành là con đường dẫn đến Đức Kitô.

Cả hai đều đặt tin tưởng vào bác sĩ và cải hai đều nhận biết chính họ cũng có giới hạn. Người phụ nữ theo bác sĩ lòng, hết tiền, hết tài sản, không hết bệnh, đã vậy bệnh còn nặng thêm. Người con gái ông trưởng hội đường cũng không may mắn hơn, bệnh không khỏi, bác sĩ lắc đầu chào thua. Phó mặc em bé cho cái chết tiến gần. Cuối cùng cả hai dấn thân, ra đi, không còn người trần gian nào giúp được nên họ đến gặp Con Thiên Chúa, Đức Kitô. Cả hai đều biểu lộ lòng tin một cách đáng thán phục, đáng ca tụng. Mỗi người biểu lộ lòng tin của mình một cách khác nhau. Người phụ nữ tin là sờ vào gấu áo Đức Kitô sẽ khỏi bệnh. Ông trưởng hội đường không phải chỉ tin 'còn nước, còn tát' theo kiểu nói bình dân. Tin buồn đưa đến là con ông đã chết. Dẫu thế ông vẫn tin Đức Kitô là nguồn ban sự sống. Sự sống Ngài ban làm cho kẻ chết sống lại.

Người phụ nữ thầm cầu mong nếu không được chạm đến Ngài, chỉ cần sờ vào gấu áo Ngài cũng sẽ khỏi bệnh và bà ta được toại nguyện. Sờ vào gấu áo Đức Kitô bà cảm nhận ơn chữa lành tại chỗ. Đức Kitô biết có người âm thầm sờ gấu áo bởi Ngài biết ân sủng lan toả ra nên Ngài hỏi các môn đệ 'ai đã sờ gấu áo tôi' c.30. Các ông ngạc nhiên thưa 'Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: 'ai đã sờ vào tôi' c. 31. Biết không thể giữ kín điều đã làm người phụ nữ sợ hãi đến trước mặt Đức Kitô quì gối nhận chính bà đã sờ gấu áo và xin ơn khỏi bệnh. Đức Kitô nói với bà bởi do lòng tin bà được nguồn sống. Bà cùng lúc nhận được ba ơn Chúa ban đó là ơn chữa lành, ơn bình an và ơn giải thoát c.34.

Ông trưởng hội đường còn đang nói chuyện với Đức Kitô thì gia nhân đến thưa: 'Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa c.35. Đức Kitô an ủi ông: 'Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi' c.36. Vào đến nhà Đức Kitô nói với người đang khóc: 'Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy c.39' và người ta chế nhạo Người. Đức Kitô cầm tay kẻ chết và nguồn sống từ Ngài truyền sang em bé. Em đứng dậy đi lại bình thường. Ngày nay cũng có người chế nhạo khi Kitô hữu tin là Thiên Chúa tạo dựng đất trời, điều khiển mọi sinh hoạt trong trời đất và ban cho chúng sự sống. Chế nhạo lòng tin của Kitô hữu để tin vào khám phá tìm kiếm của khối óc con người, mệnh danh là khoa học. Thủ hỏi nếu Thiên Chúa không tạo dựng vũ trụ khoa học có gì để nghiên cứu không? Chắc chắn môn khoa học đã không ra đời.

Chữa bệnh cho người phụ nữ và cho con gái ông trưởng hội đường cho thấy Đức Kitô không loại trừ bất cứ ai, ân sủng Ngài ban cho bất cứ ai thành tâm. Ân sủng Chúa vượt biên giới, mầu da, sắc tộc và ngay cả chủ thuyết. Những ai thành tâm đến với Ngài đều không phải trở về tay không nhưng nhận được nhiều hơn điều mong ước.

2018

 

Đời Sống
Chúa Nhật 13 Mùa Thường Niên năm B-2015 B

Mỗi sáng thức dậy chúng ta cảm nghiệm một ngày mới và rồi bắt đầu ngày mới với công việc cũ, một ngày bình thường như mọi ngày. Chúng ta í thức ngày mới trong tuần, ngạc nhiên ngày đầu tháng đến mau và nghỉ làm để mừng ngày đầu năm mới. Đối với con người ngày đầu năm mang í nghĩa đặc biệt nhưng với thiên nhiên có lẽ ngày đầu năm cũng chẳng khác chi bởi cứ theo chu kì, xoay vần của trời đất mà ngày này qua đi, ngày khác lại đến; mùa này qua mùa khác đến.

Thực ra mỗi ngày mới đều khởi đầu bằng cuộc sống mới bởi ngày cũ đã qua đi, không thể lập lại. Dù làm công việc cũ, việc thường ngày nhưng ngày mới vẫn có cái mới mẻ của nó. Mừng ngày mới mà quên mừng cuộc sống mới là một thiếu sót quan trọng bởi dù ta sống hay chết ngày mới vẫn đến. Ngày mới khởi đầu bằng cuộc sống mới nên cần đón mừng cuộc sống mới mỗi ngày. Không phải tất cả mọi người tối đến đi ngủ sáng mai đều thức dậy đón ngày mới cả đâu. Vì thế mỗi tối đi ngủ tương tự như ta đi vào cõi âm, bóng tối của sự chết và sáng hôm sau thức dậy ta bước ra từ bóng tối màn đêm tiến vào ánh sáng ban mai, huy hoàng. Bỏ lại ngôi mộ trống với chăn màn dùng qua đêm. Kitô hữu í thức điều đó nên mỗi sáng thức giấc họ đều mừng ngày mới với cuộc sống mới. Việc đón mừng đời sống mới với lời kinh nguyện ban mai nghe rất đơn giản nhưng í nghĩa của nó cao sâu, nhiệm màu. Cao siêu vì lời kinh đó nói lên tâm tình tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho một đêm ngủ yên lành. Cao siêu vì chúng ta nhận biết mọi sự ta có là của Chúa ban, kể cả giấc ngủ đêm qua. Chúng ta không làm chủ đời mình và tài năng mà chỉ là người quản lí cuộc đời được Chúa tin tưởng, phó thác, trao ban cho chúng ta coi sóc, quản lí. Dâng ngày mới, đời mới cho Chúa giữ gìn, bảo vệ, hướng dẫn tư tưởng và bước đường ta đi đồng thời giúp ta tránh khỏi nguy hiểm, sa ngã cạm bẫy cuộc đời là tìm sự khôn ngoan, hướng dẫn, bảo vệ nơi Chúa của người Kitô hữu. Mỗi ngày chúng ta dâng Chúa tâm tình, tin yêu và cảm tạ mong ơn Chúa thánh hoá giúp chúng ta trở nên giống Chúa nhiều hơn. Chúng ta dâng ngày mới cho Chúa mỗi ngày, và long trọng hơn mỗi tuần một lần nơi thánh đường với anh chị em khác và hai lần tối long trọng hàng năm vào dịp Phục Sinh và mùa Giáng Sinh để cảm tạ Chúa ngày mới với cuộc đời mới Chúa ban và kết hợp với cuộc sống Phục Sinh và vinh quang của Đức Kitô sống lại từ cõi chết.

Jairus trường lãnh binh Đền Thờ tin Đức Kitô có quyền trên sự sống và người phụ nữ mắc bệnh kinh niên tin Đức Kitô có quyền trên các bệnh nan i mà con nguời bó tay không thể chữa trị. Cả hai đã đúng và cả hai tin mãnh liệt vào quyền phép Đức Kitô và cả hai đều được đúng ơn họ xin. Họ tin Đức Kitô quyền phép làm được những sự việc cao cả nhưng vẫn không biết Đức Kitô còn biết rõ tâm tư thầm kín họ. Vì thế người phụ nữ thầm tín nếu bà ta đụng vào gấu áo Đức Kitô bệnh của bà sẽ khỏi. Một mình bà biết điều đó. Bà thì run sợ còn môn đệ thì ngạc nhiên khi Đức Kitô nói ai đã chạm đến gấu áo Ngài.

Là môn đệ Đức Kitô với niềm tin mãnh liệt vào Ngài cũng được hưởng những đặc ân như vị lãnh binh đền thờ và như người phụ nữ bệnh kinh niên. Dù đôi khi không cảm nghiệm, dù không bao giờ nhìn thấy nhưng với lòng tin chúng ta biết Đức Kitô luôn đồng hành cùng ta trong mọi bước đường của cuộc sống và Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng trên đường đời.

Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org

June 25, 2021