dongcong.net
 
 

Suy niệm với Lm Tường

Phần Thưởng
Lm Vũđình Tường
10/8/2015

Ngày nay làm bất cứ công việc gì cũng có thưởng, kể cả đi mua hàng hóa ngoài chợ cũng có thưởng. Phần thưởng núp bóng dưới nhiều hình thức khác nhau. Ở trường đơn giản đóng dấu vào tay học sinh, ở nhà thưởng cái kẹo, cuối năm tên trên bảng danh dự. Ngoài xã hội thưởng cho vé bớt giá xăng dầu, mua đủ số lần được bớt dăm ba phần trăm. Phần thưởng đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống. Người ta làm vì thưởng, vui nhờ được thưởng. Phần thưởng khuyến khích làm việc tích cực hơn với mục đích rõ ràng. Chúng ảnh hưởng đến tâm lí con người và thúc đẩy con người làm công việc đó. Thành công thì vui, thất bại thì buồn như thế phần hưởng ảnh hưởng đến tình cảm vui buồn của cuộc sống hàng ngày. Người giầu có trong bài Phúc Âm hôm nay cũng mong được thưởng. Anh giầu có trọng luật lệ nên anh giữ trọn lề luật và hãnh diện về việc không phạm luật của mình.

Giầu có trần thế anh cảm thấy không yên tâm, vẫn thấy thiếu sao đó nên anh đến gặp Đức Kitô hỏi Ngài làm cách nào để anh được cảm thấy ấm lòng, bình yên trong tâm hồn. Đức Kitô vạch cho anh con đường bảo đảm phần thưởng trường sinh. Nghe xong anh không vui, buồn rầu bỏ đi. Đối với anh cái giá cho phần thưởng trường sinh quá lớn, lớn hơn cả gia tài. Chúng ta không biết rõ gia tài của anh giá trị ra sao, Phúc âm cho biết anh rất giầu và không muốn mất cái giầu có đó nên anh buồn rầu bỏ đi. Trọng luật cùng nghĩa với trọng tình nghĩa. Đức Kitô có lần cho biết tất cả mọi lề luật tóm gọn trong hai điều răn đó là mến Chúa và yêu người. Người ta có thể giữ kĩ các luật, mến Chúa hết lòng nhưng lại coi thường anh em, coi nhẹ luật yêu thương. Trọng Thiên Chúa nhưng lại khinh người có khác nào tử tế với cha và xử tệ với con. Đối với Thiên Chúa ngoài mến Chúa ra luật yêu thương là luật quan trọng nhất, con người lại bỏ qua hay coi nhẹ. Anh nhà giầu coi trọng luật lệ nhưng coi nhẹ việc giúp người nghèo túng. Đức Kitô nhắc anh cần làm tốt điều đó, luật yêu thương.

Ngày nay nhiều thương gia sống theo cách thức anh nhà giầu. Thành công, nổi tiếng, tự làm chủ, không bị lệ thuộc ai là điều các thương gia đang nhắm đến. Thành công và thành danh thì cứ tiếp tục tiến bước, dại gì mà thay đổi. Con người kinh tế muốn hoàn toàn tự lập và độc lập, không muốn dưới quyền ai và không muốn bắt chước ai và cũng không cho ai bắt chước cách thức dẫn họ đến thành công. Họ có thể gia nhập nhóm thành công để tạo thêm thế lực, nhưng họ vẫn độc lập làm ăn riêng rẽ và sống cho mình. Lối suy nghĩ này trái với đường lối Phúc Âm là chung sống, chia sẽ và hỗ trợ nhau. Phúc âm kêu gọi sinh hoạt cộng đồng, cùng hy sinh, cùng nhau phục vụ bởi tất cả đều là anh chị em, đều là con cái Thiên Chúa.

Cuộc sống ảnh hưởng bởi văn hoá ta đang sống và văn hoá đó thể hiện qua cuộc sống. Anh nhà giầu sống trong văn hoá của người giầu và anh quen với lối sống đó. Bán cả gia tài phân phát cho người nghèo để sống cuộc sống nay đói, mai khát là điều anh không thể làm, không hiểu. Anh thiếu văn hoá Phúc Âm trong cuộc sống bởi văn hoá đó kêu gọi đặt trọn niềm tin vào Chúa, sống hy sinh và phục vụ. Bởi thiếu văn hoá này mà anh không thể đáp lại điều Đức Kitô mời gọi. Muốn có loại văn hoá này anh cần để Phúc âm thấm nhập vào tâm hồn và muốn được thấm nhập thì phải từ bỏ văn hoá giầu sang để chung sống, cảm thông và hiểu như cầu người mình đang phục vụ.

Đức kitô cho biết ai trọng của cải hơn con người thì không thể làm môn đệ Ngài. Ai trọng của cải hơn sự sống thì chưa sẵn sàng phục vụ nước Trời.

Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org

BÁN TRỜI
 SUY NIỆM CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN
Mc 10.17-30

Kitô hữu đôi khi khuyến khích nhau tích trữ ân sủng nước trời qua các câu "mua nước trời; mua thiên đàng; sắm gia tài bất diệt; ngân hàng thiên quốc".

Trên đời hễ có kẻ bán là có người mua, mại cả nước trời. Cách ví von dễ hiểu nhưng rất tai hại, gây hiểu lầm nguy hiểm cho đức tin. Kitô giáo có nhiều từ diễn tả tâm linh, tu đức và bác ái tốt hơn là các câu nêu trên. Dùng từ đơn giản diễn tả Nước Trời một sự thật cao quý, trọng đại là một nghệ thuật. Dùng sai mất nghệ thuật, sai ý muốn diễn tả, đưa tới hiểu lầm cho cả tín hữu lẫn kẻ tìm hiểu đạo. Những câu thắc mắc có thể của cải, vật chất mua nước trời kẻ nghèo lấy gì mua vì không có của. Vật chất mua được nước trời thì giải thích thế nào về mầu nhiệm thập giá. Đức Kitô có cần xuống thế để cứu chuộc nhân loại. Thiên đàng cho kẻ giầu; hỏa ngục cho kẻ nghèo. Hỏa ngục ồn ào hơn vì kẻ nghèo nhiều hơn kẻ giầu. Cần tránh cách ví von nguy hiểm đó.

Nước trời không thể mua sắm, không sang nhượng, không ai có để bán, cũng chẳng ai đủ xứng đáng để mua. Không thể bán thứ mình không làm chủ. Nước trời là vô giá nên không thể buôn, bán. Giá trị nước trời vô biên, không thể đo lường. Vật chất, tiền tài, con người làm chủ, mỗi thứ có giá trị riêng của nó. Mọi giá trị vật chất đều giới hạn nên không thể dùng để so sánh, chưa nói đến buôn bán. Khi so sánh của cải, vật chất lời khuyên thường là: hãy coi thường của cải vì chúng mau hư, chóng mục; khi nói về nước trời thì lại ví von mua nước trời. Dùng vật tầm thường mua của cao trọng là điều không thể xảy ra.

Nói đến buôn bán con người nghĩ đến của cải, vật chất. Ngôn từ dùng cho việc buôn bán, thương mại, trao đổi hàng hóa. Ngôn từ thương mại không thích hợp để diễn tả nước trời, thiên đàng, vĩnh cửu.

Phúc Âm xác quyết một điều là không thể dùng của cải để mua nước trời. Chuyện anh thanh niên giầu có lại coi trọng luật lệ trả lời cho vấn đề đang bàn thảo. Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?’

Chúa đưa mắt nhìn anh trìu mến nhắc khéo. ‘Anh chỉ thiếu có một điều’. Thoáng nghe thấy nhẹ nhàng. Thiếu có một điều mà cần bán hết gia tài. Khó tin. Chúa nhìn anh bằng cái nhìn trìu mến. Đúng thế vì anh quỳ trước mặt Chúa, nơi công cộng, đông người. Điều này mấy ai làm được. Chúa mến anh vì anh chân thành, anh hiểu lầm giữa giữ đạo và hành đạo. Trong anh có niềm tự hào vì tuân giữ các lề luật, không phải mới đây mà là từ nhỏ. Đáng tự hào lắm chứ.

Anh thiếu một điều. Anh giữ đạo có phân nửa. Để thành tông đồ anh cần thực thi nửa kia. Giữ đạo là điều một; hành đạo là điều hai. Người thanh niên có điều một; thiếu điều hai. Nói rõ hơn anh thiếu hẳn phân nửa lề luật Chúa truyền tức là phần hành đạo. Tất cả lề luật trong đạo tóm gọn trong hai điều "mến Chúa, yêu người" ( Mc 12,34). Anh mến Chúa nhưng chưa yêu người. Chúa nhắc mến Chúa suông chưa đủ; phải thực hành giới răn yêu người như thế mới giữ trọn lề luật. Chúa đề nghị anh bán tài sản cho người nghèo là một trong nhiều cách thực hiện lòng bác ái.

Bán hết gia tài chia cho người nghèo. Chúa kêu gọi người thanh niên giầu có hãy sống chung với anh em, đừng phân biệt giai cấp giầu nghèo. Môn đăng hộ đối không phải là lối sống Tin Mừng, tinh thần Phúc Âm.

Chúng ta trở lại câu: Lậy Thầy nhân lành. Ý tưởng con người dù tốt lành đến mấy cũng bất toàn. Anh thanh niên giầu có kia giữ trọn lề luật từ tấm bé. Lầm tưởng như thế là nhân lành. Chúa nhìn anh trìu mến vì tấm lòng chân thành của anh.

Anh thành thật, ngây thơ đáng thương hơn đáng trách. Với anh, giữ trọn lề luật là trở nên trọn lành, có được sự sống đời đời. Nghĩ và tin như thế. Chúa nhắc anh giữ trọn lề luật từ tấm bé rất tốt nhưng chưa trọn lành đâu. Vì thế Chúa nói: không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Có nhiều của, giữ lề luật anh thấy an tâm cho là như thế là đủ. Chúa dậy như thế chưa đủ vì còn thiếu tình thương. Giữ luật là sống cho riêng anh. Chúa gọi anh sống cho tha nhân. Anh từ chối lời mời đó. Anh đâu biết chu toàn lề luật chưa chắc có tự do. Lề luật không cứu được con người.

Khi Chúa sửa sai hẳn phải có vấn đề. Chúa hỏi sao anh nói Tôi là nhân lành. Dường như có ẩn ý trong câu nói của người thanh niên. Nếu không nằm trong câu hỏi thì tiềm ẩn trong câu đáp. Có thể anh hiểu giữ trọn lề luật là trở nên nhân lành nên anh hãnh diện thưa cùng Chúa tôi tuân giữ từ thuở nhỏ. Chúa cho biết không ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa.

Liền sau đó Chúa dậy anh về giới luật yêu thương. Bán những gì anh có mà cho người nghèo. Thực hành điều đó anh sẽ được một kho tàng trên trời. Kho tàng trên trời không mua bằng vật chất, của cải mà là tình thương và lòng mến trong thời gian sống tại thế.

Điểm cuối, người thanh niên giầu có kia coi Chúa như một vị thầy. Có lẽ điều anh muốn là Chúa xác nhận công việc anh đang làm là đúng, con đường anh đang đi là phải, đường đó giúp anh trở nên ’nhân lành’. Trở nên nhân lành vịn vào lề luật. Chúa không xác định điều đó lại còn cho biết anh còn thiếu, chưa giữ đúng luật. Điều anh mong đợi không toại nguyện, việc anh làm không được ca khen, chỉ nhận được cái nhìn trìu mến. Hẳn nhiên mặt anh xìu xuống, không còn tươi tỉnh như khi đến. Anh buồn rầu bỏ đi. Không tin Chúa nên không đáp lại lời Chúa. Anh đâu biết có những luật để giữ nhưng có những luật để thực hành. Luật thực hành Chúa muốn nói đến là luật yêu thương và luật bác ái. Luật này không phải để giữ mà phải thực hành, sống bác ái.

Ai muốn trở thành môn đệ Chúa người đó phải sống tinh thần yêu thương, thực hành đức ái trong đời sống hàng ngày. Luật lệ làm cho ta sống yên ổn nhưng luật không ban sự sống.
Lm Vũđình Tường

Chai đá
VietCatholic News (04 Oct 2009 05:50)
Tình yêu chân chính là yếu tố căn bản trong hôn nhân. Thực ra tình yêu chân chính là yếu tố căn bản nhất, quan trọng nhất trong tất cả các mối liên hệ. Dù là mối liên hệ giữa con người với tha nhân hay mối liên hệ giữa con người với Thiên Chúa. Tình yêu chân chính luôn đóng vai chính, chủ động trong mọi sinh hoạt của cuộc sống. Thiếu tình yêu chân chính làm căn bản nền tảng cho các mối tình, dù mãnh liệt như sóng thần, nóng bỏng như hoả diệm, cao hơn đỉnh núi, bao la như đại dương, cũng chỉ bừng sáng lên một thời rồi từ từ tàn lụi, tắt ngủm. Trái lại, tình yêu chân chính tồn tại muôn đời, qua muôn thế hệ.

Trong hôn nhân có tình trạng đứt gánh giữa đàng vì hai con tim đập lỗi nhịp. Để tình yêu được tồn tại, yên vui, đằm thắm, hai con tim phải hài hoà chung nhịp đập. Cổ nhân có câu ví von diễn tả rất tâm tình.
Thuận vợ, thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn.

Đức Kitô bộc trạch hơn trong giáo huấn của Ngài.
Ta muốn lòng chân thành chứ không phải hy lễ. Mat 9,13

Đức Kitô khao khát, mong muốn lòng chân thành. Một tấm lòng chân thật, trong sáng trao ban sẽ được Ngài vui mừng đón nhận. Lễ ngãi chỉ là phụ thuộc. Lòng chân thành mới xứng đáng làm của lễ hiến dâng vì Ngài chân thành ban cho con người chính sự sống của Ngài.

Không có tình yêu nào cao quí hơn mối tình của người thí mình vì bạn hữu. Các con là bạn hữu của Thầy. Gn 15,13

Tình yêu chân chính
Con tim sống nhờ một loại thực phẩm duy nhất, đó là tình yêu. Không phải thứ tình yêu có vay, có trả. Chẳng phải thứ tình có thể bán buôn, đổi chác. Càng xa lạ với yêu cuồng, sống vội. Chắc chắn không phải thứ tình cảm đặt nền tảng trên sắc dục, vật chất.

Tình yêu chân chính vô hình nhưng mãnh liệt. Nhẹ nhàng, thanh thoát, vui đùa với hồn ta như sóng đùa nắng sớm, nhè nhẹ tung bay như mưa phùn nối hạt, giăng cả bầu trời. Trong tình yêu, tiếng lòng thánh thót, khi cao vút, lúc trầm như cánh nhạn vui đón mùa xuân đến. Tình yêu chân chính nuôi sống hình ảnh người yêu trong tâm hồn. Tuy xa mà gần nhau vì họ vẫn mường tượng ra khoé mắt, môi cười. Cảm nghiệm được hình, được ảnh; vui ngó dáng đi, điệu đứng; lòng rộn rã tiếng cười và tai nghe được nhịp thở, tiếng gõ đồng nhịp của đôi tim. Tình Chúa yêu ta là thế đó.

Nghe hoài không chán
Chúa hỏi đi hỏi lại Phêrô nhiều lần. Con có yêu mến Thầy hơn các người này không? Kitô hữu biết rõ Chúa mong muốn nghe đi, nghe lại, nghe hoài không chán một lời đã cũ. Chúa muốn ta lập lại lời tuyên hứa của Phêrô.

Thầy biết con yêu mến Thầy. Gn 21,16

Tình yêu chân chính không phải là tình cờ gặp gỡ của hai trái tim mà là một khám phá trong tin yêu. Phiêu lưu khám phá để nhận biết và tận hưởng tình yêu vô vị lợi, đến từ con tim công chính, ngay thẳng, trong sáng. Tình yêu chân chính giúp cho quan hệ thêm vững vàng, cuộc sống tồn tại lâu dài. Tình yêu chân chính vượt trên tất cả mọi lợi nhuận vật chất, trên tất cả các triết lí và không lệ thuộc bởi không gian và thời gian.

Tình yêu chân chính nhận biết tiền của, danh vọng, tài năng, sắc đẹp hay khéo léo. Tất cả đều là phụ thuộc, giúp cho tình yêu thêm mặn mà tươi sắc. Xử dụng yếu tố phụ thuộc là một thách đố lớn trong cuộc sống. Thách đố vì nếu không bắt nó phục vụ giúp cho tình yêu triển nở, lành mạnh, nó sẽ tạo phản ứng ngược. Kết quả là thân bại, danh liệt. Mất cả tình lẫn tiền và khó tránh khỏi tranh chấp, tị hiềm.

Khắc ý
Ý của con người thường xung khắc với ý định của Thiên Chúa. Lúc khởi đầu công trình sáng tạo Thiên Chúa tạo dựng người nam, người nữ. Nhờ Ngài tác hợp cộng với tự do, đồng thuận của hai con tim mà cả hai trở nên một. Thiên Chúa ban cho con người một người trợ tá tương xứng. Con người muốn biến trợ tá thành nô lệ. Chúa dùng tình yêu nuôi dưỡng tình yêu. Con người trái lại đòi thay đổi ý định Thiên Chúa. Dùng vật chất, tiền tài, danh vọng nuôi dưỡng tình yêu vì thế gây bệnh, làm cho con tim ra chai đá.

Mẫu mực

Hình ảnh đẹp và chuẩn mực nhất trong yêu thương là hình ảnh Đức Kitô yêu Hội Thánh. Giáo Hội luôn trung thành với Đức Kitô và Đức Kitô luôn yêu Hội Thánh. Vì thế hàng năm Giáo Hội có ngày lễ kính hôn nhân của chính mình. Chú rể Kitô và cô dâu Hội Thánh đã trung thành hai ngàn năm qua, và còn tiếp tục trung thành cho đến tận thế như lời Ngài đã hứa. Ngày kỉ niệm này mãn vào ngày cô dâu và chú rể trùng phùng nơi thiên quốc.

Cuộc tình đặt nền tảng trên nguyên tắc.
Hy sinh vô điều kiện.
Cho đi không vụ lợi.
Và sáng tạo.

Tình yêu chân chính đến từ Đức Kitô vì Ngài là suối nguồn yêu thương. Chúc cho các gia đình Kitô hữu luôn học từ Hội Thánh và trung thành như Giáo Hội trung tín với Đức Kitô. Lm Vũđình Tường

Lm Vũđình Tường

NGƯỜI THỪA TỰ

CN 28 TN-B NĂM 2021

Người ta thích giầu có bởi giầu có đi chung với ưu tiên, lợi lộc. Có tiền cái gì cũng ưu tiên, đi trước, hưởng trước, phục vụ trước. Thực tế có thể người ta không yêu bạn nhưng yêu tiền của bạn. Tiền của bạn có giá trị, còn phẩm giá của bạn có thể rẻ mạt. Nói với bạn, họ nhã nhăn, thưa, bầm; trong lòng họ coi bạn trọng hay khinh chỉ người đó biết. Cách bạn xử dụng vật chất, đối xử với người khác quyết định cách người đánh giá phẩm giá bạn.

Người giầu có trong Phúc Âm hôm nay tiết lộ, thực trạng tâm trạng của anh. Bề ngoài nhìn vào, ai cũng mong muốn được như anh, nhưng trong thâm tâm chính anh lại mong muốn được như nhiều người. Vì sao? Anh giầu nhưng không vui. Nhà cao cửa rộng, hoa trước nhà, hồ tắm hiên sau. Con ăn, đầy tớ, kẻ hầu, người hạ, kẻ vâng, người dạ, anh không thiếu. Vật chất anh không thiếu. Anh thiếu bình an trong tâm hồn. Bạn bè trong giới trưởng giả, sang giầu toàn là chức này, tước nọ, học thức uyên thâm nhưng không ai giúp anh tìm được bình an trong tâm hồn. Anh đến cùng Đức Kitô vì anh tin Đức Kitô giỏi trội hơn đám bạn bè anh quen biết. Anh quì trước mặt Ngài tuyên xưng

'Thưa Thầy Nhân Lành. Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp'. Mc 10,17.

Đức Kitô bảo anh, nhân lành là quà tặng mình Thiên Chúa có.

'Không có phàm nhân nào nhân lành cả trừ một mình Thiên Chúa'. c,18

Theo tinh thần câu trên, Đức Kitô muốn chính anh tuyên xưng. Ngài là ai? Anh tuyên xưng Ngài là Thầy Nhân Lành. Vậy anh tin Đức Kitô là Thiên Chúa hay người phàm. Đến lúc này vẫn không xác minh rõ anh tin Đức Kitô là Thiên Chúa, hay anh tin Đức Kitô là một người đặc biệt.

Cuộc đối thoại tiếp tục mở ra cho chúng ta biết nhiều hơn về cuộc sống nội tâm của anh. Đức Kitô nói với anh tuân giữ các điều răn Thiên Chúa. Anh đáp lại, tất cả những điều răn Chúa dậy anh giữ từ tấm bé. Đức Kitô nhìn anh trìu mến. Ngài nói với anh. Để trở thành môn đệ đích thực của Đức Kitô, để có an vui trong tâm hồn, để có ơn cứu độ, sự sống đời đời, anh cần phải làm hơn những gì anh đang làm. Hiện tại anh làm tốt điều răn Chúa truyền bằng cách giữ trọn lề luật. Điều duy nhất anh thiếu chính là thực hành lề luật. Thực hành bằng hành động. Đức Kitô bảo anh thực hành bốn điều. Bán, cho đi, trở lại và tin theo. Thứ nhất bán những gì anh có. Thứ hai phân phát của cải cho người nghèo. Thứ ba trở lại gặp Ngài và thứ tư tin theo Ngài.
Nghe thế, người giầu có buồn sầu bỏ đi.

Anh tuyên xưng Đức Kitô là Thầy Nhân Lành. Anh chỉ tuyên xưng thôi. Còn có dám thực hành điều anh tuyên xưng không là vấn đề anh chưa thực hiện. Anh không dám thực hiện. Nói được nhưng không làm được khiến anh từ giã Đức Kitô. Anh tuyên xưng Đức Kitô là Thầy Nhân lành nhưng lại không tin, không thực hành lời của Thầy Nhân Lành. Điều này cho biết trong tâm anh, anh tin Đức Kitô không phải là Thiên Chúa mà chỉ là một người đặc biệt.

Rõ ràng vật chất anh đang có không mang lại bình an trong tâm hồn. Anh khao khát bình an chân thật. Đức Kitô chỉ cho anh con đường dẫn đến bình an vĩnh cửu. Anh không dám đi trên con đường mới nhưng trở lại con đường cũ, con đường mà anh không vui. Biết vật chất không có sức mạnh bảo đảm an toàn, nhưng vẫn bám víu nó.

Vật chất, của cải là quà tặng Chúa ban. Quà này trở thành món quà ban ơn lành khi quà đó được chia sẻ cho tha nhân, phục vụ tha nhân, giảm bớt đau khổ của người. Quà này trở thành tai vạ khi ta thành nô lệ cho những gì mình có.

Đức Kitô nói với các môn đệ 'Các con ơi'c.24. Rất có thể Đức Kitô muốn nói về nhiều điểm.

Thứ nhất, trẻ con học bằng cách học thuộc lòng, nhớ thuộc lòng. Hiện tại chúng không hiểu, sau này lớn lên hy vọng sẽ hiểu. Người thanh niên giầu có cũng giữ giới răn theo kiểu 'con trẻ' đọc thuộc lòng. Anh không thực hành điều anh đọc. Như thế giữ giới răn theo thói quen mà chưa thực hành điều Chúa dậy.
Thứ hai đức tin không việc làm chính là đức tin non trẻ, đức tin kiểu trẻ em, đức tin chưa trưởng thành nơi anh nhà giầu.

Thứ ba, điều này liên quan đến 'của thừa tự'. Cha mẹ thường để lại gia tài, tài sản của mình cho con. Điều này được minh định trong di chúc. Gia tài chia rồi nhưng chưa được lấy, khi nào cha mẹ qua đời lúc đó con cái mới được chia phần dành cho. Người giầu có xin được hưởng phần thừa tự.

'Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp' Mc 10, 17.

Để ban phát phần gia nghiệp cho môn đệ Đức Kitô đã hy sinh chết trên thập tự để ban phần gia nghiệp cho những ai tin theo. Phần thừa tự đã cho, nhưng để nhận phần thừa tự thì cần phải lấy. Đức Kitô kêu gọi anh nhà giầu hy sinh của cải hư nát để nhận của cải, gia nghiệp vĩnh cửu. Anh nhà giầu không dám hy sinh gia tài nhỏ để nhận gia tài lớn. Gia tài nhỏ cầm giữ anh, ngăn cản anh. Vì thế Đức Kitô mới nói,

'Kẻ có của khó vào nước Thiên Chúa'. c.23

Xin ơn khôn ngoan biết hy sinh tư tưởng nhỏ bé cá nhân, để đón nhận ơn khôn ngoan Chúa truyền dậy.

TiengChuong.org

Inheritance

People love to have wealth, because wealth provides better service and many favourable benefits. The rich young man in today's reading reveals the truth about wealth. The man had feasted with influential people in his wealthy social circle. Many of them had social status, and yet none of them could satisfy the need of his inner life. The man approached Jesus to reveal his inner life. Jesus was special to him, because he believed Jesus was superior to others in his circle of friends. Wealth provided for his physical needs, but not those of his heart. His heart was hungry. He came to Jesus seeking help to satisfy his longing. He knelt before Jesus, addressing Him 'Good Master'. Judging from the way in which the man approached Jesus, we believe the man showed great respect for Jesus. He knelt before Him, and addressed Him not as an ordinary master, but 'Good Master'. Jesus challenged the man, saying:

'No one is good but God alone'.v.18

Jesus told the man, not human beings, but God alone is Good. When the man addressed Jesus, 'Good Master', he believed, Who Jesus was for him- God- or a special person. There was no clarification at this point.

As the conversation went on, the man further opened his inner life. He confessed that he was faithful to keep God's commandments from his childhood. Jesus told the man, God's way was about doing rather than simply keeping the commandments. Reciting the commandments would not fulfil the law of love, but living them out made the law of love perfect. To make it clearer, Jesus told the man to do several actions, namely: going and selling, giving it to the poor, returning, and finally following. Hearing this the man felt upset, and left Jesus, because 'he was a man of great wealth'. v.22

The man addressed Jesus 'Good Master', and yet he failed to carry out what the 'Good Master' asked of him. Because he refused to do what Jesus asked of him, it is clear that the man believed Jesus was not God, but a special person.

The man had experienced that his wealth would not able to secure his eternal life, and yet he was attached to wealth. He approached Jesus with the expectation that Jesus would approve what he had been doing- observing the commandments. Jesus loved him, and asked him to take a further step. He was unable to take heed. He got upset, returning to square one.
Wealth is a sign of blessing when it is used to support the life of others; wealth is a curse when one attaches to it, and become its slave.

Jesus addressed His disciples ' My children'. In this context, Jesus probably meant the man had the 'infant faith'. Children learn things by memorizing, and reciting. They aren't yet able to understand much, but later on in life, they will understand more. The man, whose faith in God was still at an infant stage, loved to recite God's commandments, but was unable to put them into practice.

The second meaning of 'children' relates to inheritance. Parents leave their children the gift of love in their will. This gift is to be taken after the death of their parents. Jesus died to give eternal life to His children. It is God's free gift given to those who call God: Father, Abba. To take this free gift, one needs to make a commitment. The man could gain eternal life, by giving what little he owned to obtain the immeasurable gift of God- eternal life. He failed to do what Jesus asked of him, because his wealth stopped him from doing so.

Lm Vũ Đình Tường- Vietcatholic.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)