TÌNH YÊU HIẾN DÂNG
CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN, NĂM B-2024

Có ai đó nói rằng: “bạn cứ yêu đi, bạn sẽ biết phải làm gì?”. Và lý lẽ của con tim thì luôn là một ẩn số khiến không ai có thể giải nghĩa được tình yêu. 

Có một truyền thuyết về một loài chim tên là Bồ Nông. Chim bồ nông thường sống gần hồ nước mặn sâu trong đất liền. Mỗi lần kiếm ăn, chúng phải bay vài chục cây số để trở về biển khơi bắt cá. Có những ngày, vì giông bão, chim không kiếm được mồi, mà đàn con thì háu đói kêu la thảm thiết, chim mẹ không cầm lòng được, đã tự dùng mỏ mổ vào ngực mình cho chảy máu, nhỏ giọt cho con ăn, thay cho lương thực bổ dưỡng. Sau “bữa tiệc” ấy, người ta thấy nơi mỏ chim mẹ còn nhỏ dòng máu tươi, và những con chim con nằm im lìm, thỏa mãn. Thấy chim con được ăn no, chim mẹ tuy đau đớn về thể xác mà trong lòng vẫn vui. Vì thế, hình ảnh chim bồ nông trở thành biểu tượng cho lòng mẹ yêu thương con thắm thiết, sẵn sàng hiến mình cho con được sống. 

Truyền thống ky-tô giáo thời giáo hội sơ khai vẫn dùng hình ảnh này để tượng trưng cho tình yêu hiến dâng của Chúa Kitô. Tình yêu của chim Bồ Nông là hình ảnh về tình yêu cứu độ của Chúa Giê-su qua cuộc khổ nạn, cái chết và phục sinh của Người. Và hôm nay, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục nuôi sống chúng ta bằng chính Thánh Thể Ngài trao ban cho chúng ta.

Chuyện kể về Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay không phải là huyền thoại mà là sự thật. Chính Ngài đã hiến dâng mạng sống để cho ta được sống và sống dồi dào. Ngài yêu thương thế gian đến nỗi trao ban chính mình làm của ăn của uống cho nhân loại. Chính Ngài đã xác quyết rằng “Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống”. Ai ăn và uống Mình và Máu Ngài không chỉ được sống hạnh phúc mà còn hơn thế nữa là được sống muôn đời. Ngài là bánh trường sinh. Dân Do Thái đã từng được ăn Mana từ trời nhưng rồi cũng chết. Còn ai ăn và uống Mình Máu thánh Ngài sẽ được sống muôn đời.

Tạ ơn Chúa đã cho chúng ta được sống trong tình yêu vô bờ của Thiên Chúa. Ngài yêu chúng ta vô điều kiện. Tình yêu của Ngài bao bọc cuộc đời chúng ta và còn muốn chúng ta được sống đời đời. Như vậy, tình yêu của Thiên Chúa chính là phương dược ban cho chúng ta hạnh phúc đời này và sự sống trường sinh mai sau. Tình yêu ấy đã tinh luyện trong tấm bánh Thánh Thể để ai ăn bánh này sẽ sống muôn đời. 

Ước gì nhân loại hôm nay biết nương nhờ nơi lòng thương xót Chúa. Chính lòng thương xót Chúa là suối nguồn tình yêu đổ tràn xuống cho nhân loại. Chúa vẫn ao ước nhân loại cùng nhìn nhận và đặt mình phó thác nơi lòng thương xót Chúa để nhân loại bình an, hạnh phúc trong sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa.

Ước gì mỗi lần chúng ta đón nhận Thánh Thể Chúa, chúng ta cũng dám hiến dâng chính mình mang lại niềm vui hạnh phúc cho tha nhân. Ước gì mỗi người chúng ta biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin đừng bao giờ vì ích kỷ, vì sân si mà vô cảm trước khó khăn, khổ đau của tha nhân. Xin Chúa giúp cho chúng ta luôn vượt lên tính ích kỷ cá nhân để sống cho tha nhân như lời thánh Phanxico khó khăn đã cảm nghiệm rằng: “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Chúa Cho Con Tất Cả
Chúa nhật 20 TN-B-2018

Có những tình yêu cho đi mà không cần hồi đáp. Quảng đại trao ban mà không toan tính thiệt hơn. Như tình yêu của dòng Nước. Nước ôm ấp đất, trao ban cho đất sự sống , và phù sa một cách nhưng không. Vượt hơn hẳn tình yêu của nước người ta ví đó là tình mẹ. Tình người mẹ không chỉ là giọt nước mà là cả một biển cả bao la biển rộng.

Trong bài hát “Mẹ cho con tất cả” đã nói lên điều ấy.

“Lòng mẹ cho con như trời như biển
Con sẽ muôn đời nhớ mãi không quên”
Bởi vì, trong biển bao la ấy :
“Mẹ cho con máu đỏ hình hài
Mẹ lo con hơi ấm những ngày trong nôi”,
Tình mẹ mãi theo con qua dòng sữa ngọt và tiếng hát ầu ơ có khi thức trắng đêm thâu:
“Dòng sữa thơm môi bao canh dài mẹ thức
Câu hát ầu ơ con ngủ trên tay”

Sự sống của mẹ là sự sống của con. Mẹ hy sinh đến hao gầy vì con:

“Mẹ cho con bước nhỏ đầu đời
Mẹ nhai cho cơm bún lưỡi lừa cá xương”
Có mẹ con không sợ đói, không sợ khổ và cả không sợ hiểm nguy, vì:
“Giọt nắng quê hương mẹ nghiêng đầu che mát
Cơn giông bất chợt mẹ khoác áo che mưa”

Hôm nay Chúa Giê-su bảo chúng ta rằng: tình yêu của Ngài vượt xa mọi tình yêu trên thế gian. Bởi tình Ngài như dòng nước mang lại sự mát mẻ trong ta và như tình mẹ mang lại hơi ấm tình thương.

Cuộc đời của Ngài luôn cho đi, cho đi để tha nhân được sống và sống dồi dồi. Trong suốt hành trình dương thế, Ngài luôn cho đi tình thương, cho đi thời giờ để xoa dịu nỗi đau cho nhân thế. Sự cho đi của Ngài đi đến tột cùng là cho đi đến giọt máu cuối cùng để nguồn ơn thánh đổ tràn đầy xuống nhân gian. Ngài còn cho đi qua tấm bánh được bẻ ra để trao ban sự sống đời đời cho nhân loại. Ngài bảo rằng “ai ăn bánh Ngài thì sẽ sống muôn đời”.

Xem ra cuộc đời phải biết cho đi, càng cho đi thì giá trị mình càng cao. Giá trị con người không dựa vào tiền tài hay địa vị mà dựa trên những gì họ cống hiến cho tha nhân.

Nhưng trong dòng đời luôn vội vã với “cơm áo gạo tiền”. Tất bật lo toan đủ điều khiến chúng ta chẳng có giờ nghĩ đến tha nhân. Trong dòng đời vội vã đó nhiều người dường như đã bỏ rơi đồng loại, đôi khi thiếu sót bổn phận với cả người thân của mình. Họ chỉ lo đối phó với công việc, với nhu cầu bản thân mà cả người thân và bạn bè.

Chúng ta được tạo dựng đâu phải để sống riêng cho mình, mà còn phải biết quan tâm tới những người khác, đặc biệt là người bất hạnh, nghèo đói. Đây là quy luật của cuộc đời luôn “cho” và “nhận”. Đã nhận nhưng không thì cũng phải quảng đại cho đi. Nhưng đáng tiếc, nhiều người chỉ biết nhận mà chẳng bao giờ biết cho.

Có một người sắp chết đuối, mọi người vây quanh hô lớn: “Hãy đưa tay ông ra cho chúng tôi cứu!”, nhưng ông ta lưỡng lự để rồi vật vã chống cự với dòng nước. Và dường như thà chết chứ không chịu đưa tay ra. Một người bạn thân biết ý liền nói: “Thằng này nó chỉ nhận chứ không bao giờ cho ai nên nó thà chết chứ không đưa ra đâu”. Thế là, người ta nói với nó: “Hãy nắm lấy tay tôi đi!”, và ngay lập tức, ông ta đã nắm chặt lấy!

Sự khác nhau đó là gì? Rõ ràng người đàn ông trong câu chuyện này thường được nhận nhiều hơn là cho đi và ông ta đã suýt chết vì chỉ muốn được nhận!

Con người là thế! Từ thuở lọt lòng mẹ, đã biết nắm tay lại. Chỉ biết nhận và không biết cho. Đó là lý do cuộc đời thường tranh giành nhiều hơn là nhường nhịn, là loại trừ nhiều hơn là đùm bọc yêu thương.

Ước gì mỗi lần chúng ta rước Chúa là được đón nhận chính sự sống và tình yêu của Chúa. Xin cho tình yêu Chúa tuôn chảy trong con tim của chúng ta để chúng ta dám hiến dâng chính mình vì sự sống của tha nhân. Ước gì mỗi người biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin cho chúng ta luôn cảm nghiệm rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen.

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

 

TÌNH YÊU TẬN HIẾN
CN 20 TN-B-2012

Khi nói về thân phận phụ nữ tần tảo “một nắng hai sương”, người ta thường nhớ đến câu thơ bất hủ của Tú Xương đã nói về vợ mình như sau:

“Quanh năm buôn bán ở ven sông
Nuôi đủ năm con với một chồng”.

Và những ai thích ca cổ cải lương sẽ nhớ mãi câu chuyện huyền thoại thật cảm động về Thoại Khanh – Châu Tuấn. Chuyện kể về một người vợ chung thuỷ, một nàng dâu hiếu thảo. Nàng lấy chồng nhưng không phải để được sống sung sướng hạnh phúc. Nàng lấy chồng không phải để có chỗ nương tựa như bao người phụ nữ khác. Nàng lấy chồng để được “nâng khăn sửa túi” cho chồng, và nhất là thay chồng để gánh lấy “giang sơn nhà chồng”. Nàng cặm cụi dệt cửi thêu thùa để lo cho chồng ăn học. Và rồi tai hoạ đã đổ ập xuống trên cuộc đời nàng, khi chồng đang mãi ứng thí trên kinh thành, thiên tai lũ lụt đã tàn phá quê nhà đến nỗi nhiều gia đình phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất. Đói khổ bần cùng. Nàng cùng mẹ chồng sống lây lất qua ngày. Lương thực thiếu thốn. Mẹ chồng già yếu, lại thêm mù loà. Nàng đã hằng ngày róc thịt mình cho mẹ ăn. Nàng đã chấp nhận róc từng thớ thịt của mình để nuôi mẹ già sống cho tới ngày chồng trở về để “vinh quy bái tổ”.

Xem tuồng cải lương về Thoại Khanh – Châu Tuấn nhiều người đã rơi nước mắt. Nước mắt cảm thông. Nước mắt của trái tim hoà nhịp với trái tim yêu thương của nàng dâu lấy thịt nuôi mẹ chồng. Khóc vì ngưỡng mộ một con người giầu lòng quảng đại. Yêu tha nhân không chỉ yêu như chính mình mà còn quên cả bản thân. Một tình yêu quá cao vời. Nước mắt đồng cảm với một con tim không chỉ biết nói lời yêu thương mà còn thể hiện bằng tình yêu trao ban chính thịt máu mình cho mẹ già được sống trong an vui hạnh phúc.

Chuyện kể về Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay không phải là huyền thoại mà là sự thật. Chính Ngài đã hiến dâng mạng sống cho con người được sống và sống dồi dào. Chính Ngài đã sống vì cuộc sống của nhân loại. Ngài đến trần gian để cứu độ nhân loại. Ngài sống không phải vì mình mà cho thế gian được ơn cứu độ. Ngài yêu thương thế gian đến nỗi còn muốn trao ban chính mình làm của ăn của uống cho nhân loại. Chính Ngài đã xác quyết rằng “Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống”. Ai ăn và uống Mình và Máu Ngài không chỉ được sống hạnh phúc mà còn hơn thế nữa là được sống muôn đời. Ngài là bánh trường sinh. Dân Do Thái đã từng được ăn Mana từ trời nhưng rồi cũng chết. Người mẹ chồng đã từng sống nhờ từng thớ thịt nàng dâu nhưng rồi cũng từ giã cõi trần. Còn ai ăn và uống Mình Máu thánh Ngài sẽ được sống muôn đời.

Tình yêu luôn phát sinh những điều kỳ diệu. Có tình yêu sẽ có sáng tạo. Tình yêu đã làm phát sinh biết bao nghĩa cử cao đẹp mà con người dành cho nhau. Từ lời nói đến hành động luôn biết làm đẹp lòng nhau. Người ta chắt chiu từng lời nói, từng việc làm để cho người mình yêu được lớn lên trong tình yêu. Tình yêu là một quà tặng vô giá mà chúng ta dành cho nhau. Không có tình yêu sẽ không có tặng ban. Món qùa được trao tặng không có tình yêu chỉ là một thủ đoạn, lừa dối và nhẹ hơn chỉ là sự đổi trác qua lại theo lẽ công bằng với nhau.

Thế giới hôm nay rất cần tình yêu để con người được sống trong an vui và hạnh phúc. Sự sống còn của nhân loại hoàn toàn tuỳ thuộc vào khả năng yêu thương của chính con người. Hàng ngày trên thế giới có hàng triệu người đã chết bởi sự thiếu tình yêu của đồng loại. Bởi thù hận người ta giết nhau bằng súng đạn, gươm giáo. Bởi thiếu trách nhiệm người ta giết nhau bằng sự bỏ rơi và dửng dưng. Ngay lúc này có hàng ngàn thai nhi bị trục xuất ra khỏi lòng mẹ và có hàng triệu người chết vì đói khổ và thiên tai lũ lụt.

Thế giới không có tình yêu sẽ hoang tàn đổ nát tựa như cơn lũ đã tàn phá môi trường chỉ để lại sự dơ bẩn và chết chóc. Đó chính là thảm cảnh mà chúng ta đang phải đối diện. Bởi thiếu vắng tình yêu đã đẩy sự dữ ngày một gia tăng. Sự dữ ẩn chứa khắp nơi. Sự dữ luôn đe doạ hủy diệt địa cầu bất cứ giờ nào. Kẻ dữ luôn gia tăng sự ác. Kẻ lương thiện ngao ngán sự đời. Kẻ khôn ngoan né tránh. Người dại dột thì lãnh đủ. Người ta nói rằng: “Khôn cũng chết. Dại cũng chết. Biết thì sống”. Biết để né tránh. Biết để thủ thế. Biết để an phận thủ thường. Một lối sống “biết để sống” đến nỗi bỏ quên đồng loại, chỉ lo toan cho mình nên không có sự sáng tạo trong yêu thương. “Biết để sống” dẫn đến đa nghi nên thế giới chẳng ai tin ai. Thế giới đã chết vì thiếu vắng tình yêu.

Mỗi lần chúng ta rước Chúa là được đón nhận chính sự sống và tình yêu của Chúa. Ước gì tình yêu Chúa tuôn chảy trong con tim của chúng ta để chúng ta dám hiến dâng chính mình vì sự sống của tha nhân. Ước gì mỗi người biết hy sinh cho nhau, và biết kiến tạo hạnh phúc cho nhau, chắc chắn cuộc sống này sẽ đẹp hơn. Con người sẽ hạnh phúc và lạc quan hơn. Ước gì mỗi người chúng ta biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin đừng bao giờ biến mình thành ác qủy luôn đe doạ sự sống tha nhân và trở thành mối lo của xã hội. Xin cho chúng ta luôn cảm nghiệm rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền 15-8-2012

 

Đức Ky-tô mẫu gương tình yêu
Chúa nhật 20 thường niên, B-2009

Ngày 24/6/2009, tại phòng trọ ở thành phố Tuy Hòa, 2 bình gas loại du lịch đã phát nổ khiến Tuyên và một bạn cùng phòng bị bỏng. Với tình trạng bỏng nặng tới 65%, các bác sỹ đã dự đoán cô gái này khó có thể qua khỏi, đặc biệt là ở thời điểm sau 10 ngày nằm viện, Tuyên được chẩn đoán là bị nhiễm trùng máu khá nặng.

Thương con, người cha là Lê Thanh Tuấn đã năn nỉ các bác sỹ lóc da đùi của mình để cấy ghép vào phần da bị mất do bỏng của con, dù chuyện này rất có thể sẽ đem đến biến chứng nguy hiểm cho người bị huyết áp cao như ông. Nếu những chuyên gia phẫu thuật của bệnh viện Chợ Rẫy không từ chối, thì có lẽ ông Tuấn đã sẵn sàng để họ lấy cả phần da từ bụng, ngực… trên người mình để đắp sang con.

Sự hy sinh của người cha đã được phần nào đền đáp khi sức khỏe của ‘bé Út’ dần khá hơn. Cô nữ sinh đã tỉnh táo hơn và có thể trò chuyện được đôi lời. Còn ông Tuấn, sau nhiều ngày rất khó khăn trong từng bước đi vì toàn bộ lớp da hai bên đùi đã bị lấy hết, cũng đã dần ổn định và có thể cử động được.

Đến phòng bệnh tại khoa Bỏng của Bệnh viện Chợ Rẫy vào những ngày này, gần như ở thời điểm nào trong ngày, người ta cũng sẽ nhìn thấy cảnh một cô gái băng bó trắng toàn thân nằm trên giường. Bên cạnh cô là người cha bó quanh đùi bằng những sợi băng y tế bị nhuộm đỏ. Ông luôn ngồi đó, động viên chăm sóc cho cô con gái vẫn mang trong mình mong muốn được thi đại học, khối C.

Vâng, nếu chúng ta được tận mắt nhìn thấy những hình ảnh đó, có lẽ chúng ta cũng để cho dòng nước mắt của tình người dạt dào tuôn trào nơi chúng ta. Nước mắt cảm thông. Nước mắt của trái tim hoà nhịp với trái tim yêu thương của người cha lóc thịt cho con. Khóc vì ngưỡng mộ một con người giầu lòng quảng đại. Yêu tha nhân không chỉ yêu như chính mình mà còn quên cả bản thân. Một tình yêu quá cao vời. Nước mắt đồng cảm với một con tim không chỉ biết nói lời yêu thương mà còn thể hiện bằng tình yêu trao ban chính thịt máu mình để cấy trồng lại sự sống cho con.

Đó cũng là tình yêu mà Đức Giê-su đã thể hiện trong cuộc sống của Ngài. Chính Ngài đã hiến dâng mạng sống cho con người được sống và sống dồi dào. Chính Ngài đã sống vì cuộc sống của nhân loại. Ngài đến trần gian để cứu độ nhân loại. Ngài sống không phải vì mình mà cho thế gian được ơn cứu độ. Ngài yêu thương thế gian đến nỗi còn muốn trao ban chính mình làm của ăn của uống cho nhân loại. Chính Ngài đã xác quyết rằng “Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống”. Ai ăn và uống Mình và Máu Ngài không chỉ được sống hạnh phúc mà còn hơn thế nữa là được sống muôn đời. Ngài là bánh trường sinh. Dân Do Thái đã từng được ăn Mana từ trời nhưng rồi cũng chết. Còn ai ăn và uống Mình Máu thánh Ngài sẽ được sống muôn đời.

Tình yêu luôn phát sinh những điều kỳ diệu. Có tình yêu sẽ có sáng tạo. Tình yêu đã làm phát sinh biết bao nghĩa cử cao đẹp mà con người dành cho nhau. Từ lời nói đến hành động luôn biết làm đẹp lòng nhau. Người ta chắt chiu từng lời nói, từng việc làm để cho người mình yêu được vui lòng. Tình yêu là một quà tặng vô giá mà chúng ta dành cho nhau. Không có tình yêu sẽ không có tặng ban. Món qùa được trao tặng không có tình yêu chỉ là một thủ đoạn, lừa dối và nhẹ hơn chỉ là sự trao đổi qua lại theo lẽ công bằng với nhau.

Thế giới hôm nay rất cần tình yêu để con người được sống trong an vui và hạnh phúc. Sự sống còn của nhân loại hoàn toàn tuỳ thuộc vào khả năng yêu thương của chính con người. Hàng ngày trên thế giới có hàng triệu người đã chết bởi sự thiếu tình yêu của đồng loại. Bởi thù hận người ta giết nhau bằng súng đạn, gươm giáo. Bởi thiếu trách nhiệm người ta giết nhau bằng sự bỏ rơi và dửng dưng.

Thế giới không có tình yêu sẽ hoang tàn đổ nát tựa như cơn lũ đã tàn phá môi trường chỉ để lại sự dơ bẩn và chết chóc. Đó chính là thảm cảnh mà chúng ta đang phải đối diện. Bởi thiếu vắng tình yêu đã đẩy sự dữ ngày một gia tăng. Sự dữ ẩn chứa khắp nơi. Sự dữ luôn đe doạ hủy diệt địa cầu bất cứ giờ nào. Kẻ dữ luôn gia tăng sự ác. Kẻ lương thiện ngao ngán sự đời. Kẻ khôn ngoan né tránh. Người dại dột thì lãnh đủ. Người ta nói rằng: “Khôn cũng chết. Dại cũng chết. Biết thì sống”. Biết để né tránh. Biết để thủ thế. Biết để an phận thủ thường. Một lối sống “biết để sống” đến nỗi bỏ quên đồng loại, chỉ lo toan cho mình nên không có sự sáng tạo trong yêu thương. “Biết để sống” dẫn đến đa nghi nên thế giới chẳng ai tin ai. Thế giới đã chết vì thiếu vắng tình yêu.

Mỗi lần chúng ta rước Chúa là được đón nhận chính sự sống và tình yêu của Chúa. Ước gì tình yêu Chúa tuôn chảy trong con tim của chúng ta để chúng ta dám hiến dâng chính mình vì sự sống của tha nhân. Ước gì mỗi người biết hy sinh cho nhau, và biết kiến tạo hạnh phúc cho nhau, chắc chắn cuộc sống này sẽ đẹp hơn. Ước gì mỗi người chúng ta biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin cho chúng ta luôn cảm nghiệm rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen.

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

 

August 21, 2024