SUY NIỆM NĂM B
Trở Về Với Thế Giới Thần Linh
Chúa nhật 1 phục sinh, năm 2021
Có một thế giới vô hình, dầu con người không thấy, nhưng dường như ai cũng tin. Đó là ma. Ma hiểu nôm na là hồn người chết tỏ ra cho người sống thấy. Ai cũng kể chuyện ma của ai đó đã thấy, nhưng người kể thì chưa bao giờ thấy. Điều lạ là con người đồng hóa ma với thế giới sự dữ. Họ xem như người chết là đi vào ma giới nên ai cũng sợ gặp ma. Dầu là bố mẹ hay người thân qua đời, liền bị mọi người sợ hồn ma ấy hiện về.
Có câu chuyện kể rằng: Vào lúc gần 12 giờ đêm, có một anh chàng chạc tuổi 20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe buýt về thành phố. Anh ta đứng mãi mà chẳng thấy một chiếc xe nào chạy ngang. Đến đúng 12 giờ đêm có một chiếc xe chạy đến, anh ta vội vẫy chiếc xe và xin được đi nhờ vào thành phố.
Sau khi leo lên xe anh ta ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.
Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh xuống nghe chói tai đã làm cho anh chàng tỉnh giấc. Anh ta đã mất hồn khi không nhìn thấy tài xế mà xe vẫn chạy.
Anh ta đã la lớn: Ma…Ma…!
Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại:
- Ma cái gì mà ma, xe chết máy tao đẩy mệt muốn chết đây này. Mày xuống đẩy phụ cho tao.
Trước Chúa Giê-su phục sinh thì người Do Thái vẫn tin có ma. Khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lãi và đến với các Tông đồ, thế mà họ vẫn tưởng Người là một bóng ma. Bằng việc ăn uống trước mặt họ và cho họ rờ tận tay để thấy đây là một thân xác thực sự, Chúa đã chứng minh, Người đã sống lại. Với những bằng chứng ấy, các môn đệ đã tin tưởng và vui mừng. Không những thế, họ còn trở nên những chứng nhân của Đấng Phục sinh.
Từ niềm tin Chúa phục sinh cho ta hiểu rằng chết là về với tình trạng ban đầu là hình ảnh Thiên Chúa. Chết là trở về với thế giới thần linh. Chết là không đi vào ma đạo của sự dữ như nhiều người lầm tưởng mà là đi vào sự sống thần linh và phải trải qua cuộc phán xét của Thiên Chúa.
Sứ điệp Chúa phục sinh cho ta hiểu về kiếp người : sinh ra không phải để chết mà là để được sống trường sinh. Con người sở dĩ sinh ra phải đau khổ và chết là do tội của tổ tông là Adam – Eva đã mở ra cửa tử, khiến con người phải đi qua vòng luẩn quẩn của kiếp người là sinh – lão- bệnh – tử. Nay nhờ sự kiện Chúa phục sinh mà cửa sinh đã mở ra, từ nay con người sẽ được về trời sau cuộc đời dương gian lắm truân chuyên.
Tuy nhiên, muốn được vào cõi Trời ấy thì con người hôm nay phải tin vào Đức Giê-su, cùng gắn bó liên kết với Người mới mong có sự sống trường sinh. Vì chính Chúa Giê-su đã nói:“Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Hễ ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”. (Gioan 11, 25)
Hôm nay mừng Chúa phục sinh. Lòng chúng ta hãy trào dâng niềm hân hoan vì Chúa đã về nhà Cha. Ngài đã hứa thiên đàng cho người trộm lành và cho hết thảy những ai tin vào Ngài: “Thầy đi trước để dọn chỗ cho các con, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó với Thầy”.
Nhìn vào cuộc đời của Chúa Giê-su và qua sự phục sinh của Ngài cho chúng ta thấy: Chúa Giê-su đến trần gian không chủ đích chữa lành bệnh tật cho con người, không hứa hẹn cho con người một cuộc sống trần gian no ấm và hạnh phúc, mà Ngài hướng con người về trời cao để nhờ đó mà con người sống thanh thoát hơn khỏi những bon chen tham lam, ích kỷ thù hận , do vậy, những phép lạ Ngài làm chủ để chứng minh Ngài là Thiên Chúa nên lời Ngài đáng để chúng ta tin.
Vì thế, sứ điệp phục sinh đang mời gọi chúng ta đi lại con đường Giê-su. Đó là con đường đón nhận thập giá xảy ra trong cuộc sống với niềm tín thác vào Chúa hầu mai sau chúng ta cũng được sống lại vinh quang với Thầy Chí Thánh Giê-su.Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
https://www.youtube.com/watch?v=nXagNALsU-k
Vọng Chúa Phục Sinh 2021
THINH LẶNG CHỜ ĐỢI
“Phong tỏa”! nghe đến 2 từ phong tỏa tự nhiên ta thấy một bầu khí hãi hùng đang bao trùm nơi bị phong tỏa. Khi Thành phố bị phong tỏa sẽ dẫn đến một không gian tĩnh mịch lan tỏa khắp mọi ngóc ngách phố phường. Khởi đầu từ thành phố Vũ Hán, qua truyền thông ta thấy một thành phố tiêu điều, im lìm đầy sợ hãi với khói đen ngút trời của sự chết đang thống lĩnh. Và rồi, cảnh vắng vẻ ấy, đã lan tỏa đến khắp nơi trên thế giới. Có lúc sân bay vắng lặng, sân ga không bóng người. Có những con phố im lìm, xa xa thấp thoáng vài bóng người lẻ loi, cô độc .. ..
Cũng tại Co Vy của Vũ Hán mà có ai đó viết rằng:
“Phố xá bỗng lặng thinh trong tiếng thở dài não nề
Phố phường vắng lặng,
Đâu rồi cảnh ồn ào, nhộn nhịp
Đâu rồi không khí tấp nập, hấp dẫn lúc tan ca
Đâu rồi không gian chật chội, vội vàng khi đi làm
Hàng tá lời than vãn, tiếng kêu ca của ta, của người…”
Có lẽ, không một ai nghĩ thế giới ồn ào này lại có khoảng thời gian tĩnh lặng và lòng người tê tái, thất vọng đầy sợ hãi vì sự dữ bao trùm khắp mọi nơi trong đại dịch Covid này.
Và cho tới hôm nay khi thế giới đã có Vắc xin ngừa dịch Cúm Tàu con người mới thấy thở phào nhẹ nhõm. Và con tim đã vui trở lại. Niềm vui của phố xá lại nhộn nhịp. Người người lại có thể tay bắt mặt mừng khi gặp nhau nơi làm việc hay nơi tiệc tùng vui chơi.
Hôm nay thứ bảy Tuần Thánh. Phụng vụ gợi lại cho chúng ta một bầu khí, một khung cảnh cũng lặng lẽ, tiêu điều, đầy khiếp sợ nơi các tông đồ của Thầy Giê-su. Thầy đã chết. Thầy được an táng trong mồ. Trò hoảng loạn. Kẻ xuôi Nam người ngược Bắc. Có những bước chân cô đơn và lòng tê tái như hai Môn đệ trở về Emmau. Có những lối đi độc hành như Tô-ma rời xa đồng bạn. Có cả cái chết tuyệt vọng của Giuda. Số còn lại bám trụ trong nhà tiệc ly cửa đóng then cài. Một khung cảnh nghẹt thở chờ đợi phép nhiệm màu. Một tia hy vọng duy nhất là Thầy Giê-su sẽ đánh tan xiềng xích sự chết để trỗi dậy theo như lời đã hứa: “Sau ba ngày Ta sẽ sống lại”.
Tin mừng kể lại rằng Maria Madalena đã ra thăm mồ từ tảng sáng. Cô đã sửng sốt, bàng hoàng khi tảng đá cửa mồ đã được lăn ra. Cô bước vào mồ nhưng không thấy Thầy. Sự sợ hãi đã che mắt Maria Madalena khiến cô không nhận ra Thầy đã sống lại mà tưởng rằng một người làm vườn đang ở trước mộ Thầy Giê-su. Nhưng chính trong tận cùng của sự tuyệt vọng ấy, chính trong thử thách mịt mù ấy, cô đã được tặng ban một món quà không phải trên đôi tay, nhưng món quà ấy được trao tặng vào chính con tim. Thầy Giê-su đã Phục Sinh và Ngài đã gọi tên cô một cách thân mật, ngọt ngào. Maria. Cô reo lên: Rabboni nghĩa là “Oh Thầy”! Rabboni từ nay đã trở thành tiếng gọi của niềm vui của hạnh phúc. Người hành khất mù lòa đã từng gọi Rabboni để nhờ đó mà anh gặp Chúa và được sáng mắt. Maria đã thốt lên Rabboni trong vui mừng để từ nay niềm vui đã trở lại, và nỗi ưu sầu đã tan biến.
Quả thực, sau đêm dài là ánh bình minh. Thiên Chúa không bao giờ để cho kẻ tin vào Ngài phải thất vọng. Khi Đức Ky-tô trỗi dậy Ngài sẽ công bố cho toàn thế giới về sự dữ đã bị đánh bại, thần chết đã bị đẩy lui.
Và hôm nay, Chúa đã sống lại nào chúng ta hãy vui lên. Hôm nay chúng ta có thể gọi Chúa phục sinh bằng lối gọi thân thương rằng “Rabboni”. Khi cuộc đời chúng ta đầy nước mắt khổ đau, đầy những thao thức như Maria thì hãy tin rằng Thầy Giê-su đang hiện diện ở gần bên chúng ta, chỉ cần quay về Chúa, chúng ta sẽ thấy Chúa hiện diện và đang gọi tên chúng ta. Khi chúng ta đang đi vào những ngõ ngách tối tăm đầy sợ hãi, hãy mạnh dạn gọi “Rabboni” xin cứu con như người hành khất mù loà, chúng ta sẽ được Chúa ân cần chăm sóc.
Một điều mà chúng ta cần lưu ý là các môn đệ chỉ vượt qua được nỗi sợ hãi và tâm hồn vui tươi an bình khi các ngài tin nhận Thầy Giê-su đã phục sinh. Chính niềm tin Chúa đã phục sinh mang lại cho các tông đồ tâm trạng mới và giải thoát các ông khỏi mọi âu lo.
Nguyện xin Chúa Giê-su phục sinh đã mang lại niềm vui bình an cho các tông đồ sau một chuỗi khoảng lặng lo âu sợ hãi, xin Chúa cũng đến và mang lại bình an cho chúng con hôm nay. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền 3 tháng 4-2021
https://www.youtube.com/watch?v=KhO_vs5m4aM
Chết Không Còn Đáng Sợ
Phục sinh 2018
Người ta nói: “sự chết là con lạc đà đen quỳ đợi ngay trước cổng nhà của tất cả mọi người”. Không ai tránh khỏi cái chết, không ai không nghĩ đến nó và dường như ai cũng lo lắng về sự chết đến với bản thân.
Cái chết là kết thúc một kiếp người. Cái chết khép lại công danh của một đời người. Cái chết là đáp số cuối cùng của đời người. Điều đáng buồn là đời người sao ngắn ngủi và chóng qua như nhà thơ Tản Đà đã ngao ngán nói rằng:
“Hoa ơi! hoa hỡi hoa hời!
Đang ở trên cành bỗng chốc rơi
Nhị mềm cánh úa
Hương nhạt màu phai
Sống chữa bao lâu đã hết đời”
Nghĩ về cuộc đời mau qua nên thi nhân Cao Bá Quát đã ngao ngán thốt lên:
“… Ba vạn sáu ngàn ngàn là mấy
Cõi phù du trông thấy cũng nực cười…”
Điều quan trọng là chết rồi đi đâu. Chết có phải là hết hay vẫn tiếp diễn trong sự sống khác. Nếu chết là hết thì cuộc sống trần gian này là một phi lý, một bất công với những người sống ngay lành. Nếu chết là hết thì trần gian là một ác mộng của kiếp người chúng ta.
Có một câu chuyện dụ ngôn kể rằng: Dưới đáy một hồ sâu, giữa vũng nước đục và bùn đen có mấy con ấu trùng bàn bạc với nhau. Chúng băn khoăn tự hỏi tại sao trong bọn chúng không có một ai leo dọc thân cây sen lên trên mặt nước đều không bao giờ trở lại nữa và tất cả chúng đều đồng ý với nhau là rồi đây ai trong bọn chúng trèo lên trên mặt nước trước sẽ trở lại để kể cho những ai còn ở lại biết được trên mặt nước có gì.
Ít hôm sau, một con ấu trùng cảm thấy như có một động lực thúc đẩy, nó bắt đầu trèo lên cây sen với hi vọng cuộc mạo hiểm ly kỳ trên mặt nước. Nó nghĩ bụng, phen này nó sẽ giữ lời hứa, là sẽ trở lại kể cho chúng bạn nghe những gì nó trông thấy, những gì sẽ xẩy ra đến với nó trên mặt nước.
Vừa ló đầu khỏi mặt nước, mắt nó liền hoa lên vì những sự ngạc nhiên mới lạ. Trước hết là ánh sáng của mặt trời và hơi ấm của khí, trong khi ở dưới bị chìm ngập trong cảnh đen tối thất vọng vì không bao giờ trông thấy ánh sáng. Chẳng mấy chốc, nó thấy có cái gì lạ đang chuyển vận trong cơ thể, hình như nó đang thay hình đổi dạng, và từ trên thân thể mềm nhũn của con ấu trùng nó bắt đầu trở nên cứng cáp hơn. Chỉ trong chốc lát, từ cái vỏ của con ấu trùng nó đã bay ra thành con chuồn chuồn với bộ lông cánh màu đẹp như thế, nó cứ yên trí nghĩ rằng, suốt đời nó mãi mãi sẽ là con ấu trùng như tất cả những con ấu trùng khác, kế đó nó bắt đầu vươn vai giang cánh với chiếc bay đầu tiên, nó bay qua lượn lại trong không gian với tất cả niềm ao ước sẽ trở xuống đáy hồ để kể cho chúng bạn nghe bao nhiêu điều kỳ lạ.
Từ trên mặt nước trong suốt, nó nhìn rõ dưới đáy hồ và trông thấy chúng bạn, nhưng chúng bạn lại không nhìn thấy nó, một lúc sau nó hiểu ra rằng: tìm cách trở lại dưới đáy hồ là công dã tràng, vì cho dù nó có trở xuống, nhưng với đôi cánh của nó thì chúng bạn sẽ không thể nào nhận ra nó vì nó đã được hoàn toàn biến đổi, hoàn toàn thay đổi hình dạng, nó đã trở thành một tạo vật mới như chưa từng nghĩ ra trước đó.
Kinh thưa quý OBACE,
Đời sống con người quả là một cuộc hành trình, bắt đầu từ cung lòng sự sống rồi bước qua trong lòng sự sống để sau cùng tiến tới sự sống đời đời của sự sống thật. Giữa ba giai đoạn cuộc hành trình, sự sống này có một hố sâu cách biệt thật khó hiểu, không ai có thể dò thấu hết được và cũng không ai một khi đã bước qua rồi còn có thể quay đầu trở lại.
Tuy nhiên, Chúa Giêsu là Đấng duy nhất đã qua sự chết một lần và đã toàn thắng sự chết. Ngài đã sống lại khải hoàn để phục hồi sự sống cho toàn thể nhân loại. Nhờ mầu nhiệm thập giá và vượt qua, Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi nô lệ tội lỗi và của sự chết. Vì thế, mầu nhiệm sự chết và sống lại của con người chỉ có thể hiểu được trong ánh sáng của biến cố lịch sử và trong mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Giêsu.
Trong niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô, cái chết của con người không phải là chấm dứt, là hết. Thiên Chúa không tạo dựng con người để rồi bị tiêu tan trong cõi hư vô, nhưng để được sống đời đời. Đó là niềm hy vọng vững chắc của lòng tin Kitô vào biến cố phục sinh khải hoàn của Chúa Giêsu là bảo chứng chắc chắn nhất về tình liên đới.
Xin Chúa nhóm lên trong chúng ta niềm tin và kiên cường lòng cậy trông để vững bước trên mọi nẻo đường con đi.
Xin Chúa giúp chúng ta luôn vững lòng tiến bước với niềm cậy trông vững vàng, vì Chúa đã phục sinh khải hoàn và là nguồn sự thật của sự sống vĩnh cửu.
Ước gì niềm vui Phục sinh sẽ biến đổi chúng ta thành con người mới. Con người của ân sủng. Con người của tự do không bị những đam mê thấp hèn thống trị, không bị những thói đời gian dối làm mất đi vẻ đẹp của phẩm giá cao quý của con người được tạo dựng giống hình ảnh Chúa. Ước gì niềm tin Chúa đã phục sinh giúp chúng ta biết chiến đấu mỗi ngày để chiến thắng cái ác, chiến thắng tật xấu bằng những hy sinh khổ chế, bằng cuộc sống bác ái yêu thương để mai này chúng ta cũng được phục sinh vinh hiển với Chúa. Nguyện xin Chúa là Đấng đã phục sinh từ cõi chết nâng đỡ chúng ta trên đường thánh giá hôm nay, để ngày sau chúng ta cùng được chung hưởng hạnh phúc quê trời. Amen
Lm.Jos Tạ duy Tuyền
Trần Gian Tạm Bợ-Thiên Đàng vĩnh cửu
Chúa nhật 1 phục sinh 2018
Con người thời nào cũng băn khoăn thắc mắc về mục đích của cuộc sống: sinh ra để làm gì và chết rồi đi đâu? Nhưng rồi cũng bế tắc. Không tìm được lời giải thích thỏa đáng. Chỉ biết rằng “có sinh có tử”. Con người sinh ra ắt có ngày chết.
Ngày xưa có một ông vua, tuổi đã quá thất tuần mà vẫn chưa xem được một quyển sách nào. Bộ sách mà ông thèm khát được đọc là bộ “Lịch sử loài người”. Nhưng vì bận rộn không có thì giờ đọc nên đã nhờ các nhà thông thái nghiên cứu và rút gọn lại trong một câu cho vua dễ nhớ và để làm kim chỉ nam cho cuộc sống. Sau một thời gian, ban tu thư đã trình lên vua một câu vắn tắt :”Lịch sử loài người từ khai thiên lập địa đến giờ : loài người sinh ra để khổ rồi chết”. Nhà vua gật đầu. Đôi môi khô héo của nhà vua bỗng nở một nụ cười mãn nguyện… rồi tắt thở.
Cái chết đó là điều tất yếu của đời người. Nó là con đường mà ai cũng phải tới. Đây là điều mà trong bài Nối Vòng Tay Lớn của Trịnh Công Sơn cũng từng viết: “…người chết nối linh thiêng vào đời… …biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sinh…”
Thời gian thì trôi nhanh. Con người thì chẳng kìm được thời gian. Khiến cuộc đời trôi qua thật nhanh như cụ Nguyễn Khuyến từng nói:
“Người đời hữu tử hữu sinh
Sống lo xứng phận,
Nhớ từ năm trước vẫn thơ ngây,
Thoát chốc mà già đã tới ngay”
Nhưng trong thời đại hôm nay ta thấy cái chết chẳng đợi tuổi nữa. Lứa tuổi nào cũng có thể ra đi. Hằng ngày ta vẫn thấy hàng vạn cái chết khiến có người bảo rằng: “Thế giới như đang bước vào thời đại của những bữa tiệc về cái chết”.
Mỗi ngày, người ta nhìn thấy sự chết xuất hiện ở phía Đông, hướng Bắc, đâu đó trên hành tinh này và cũng xảy ra ngay chính ở nơi cư trú của mình. Ở Việt Nam trung bình một ngày có 33 người chết vì tai nạn giao thông. Mỗi năm có 200 ngàn người mắc bệnh ung thư. Mỗi năm có hơn 2 triệu thai nhi bị giết chết. Mỗi ngày trên thế giới có 25.000 người chết vì đói đặc biệt là Châu Phi. . .
Chết rồi sẽ đi đâu trong cõi linh thiêng này. Chẳng một triết gia nào tìm được câu trả lời thỏa đáng. Nhưng có một Đấng đã tự mình chết rồi sống lại. Sự phục sinh của Ngài đã trả lời cho mọi vấn nạn về kiếp sống con người. Như Thánh Phaolô quả quyết: "Nếu Chúa Kitô không sống lại thì niềm tin của chúng ta là điều vô ích, chúng ta là những người khờ dại nhất vì chúng ta tin tưởng vào một điều hão huyền".
Có bao nhiêu bậc vĩ nhân của thế giới đã từng chết cho hoà bình. Có bao nhiêu con người đã sống, đã chết và để lại cho nhân loại một gương mẫu hay một giáo thuyết cao cả hướng dẫn cuộc sống con người. Tuy nhiên trong lịch sử nhân loại, chưa từng có một bậc vĩ nhân hay một thánh hiền nào được tuyên xưng là đã sống lại, duy chỉ có một mình Chúa Giêsu là được các tín hữu tin nhận và tuyên xưng Đấng Phục Sinh. Nếu Chúa Giêsu không sống lại thì cái chết của Ngài, dù có một giá trị cao cả đến đâu, thì cũng chỉ là một cái chết trong muôn ngàn cái chết của loài người, nghĩa là không hề có giá trị cứu rỗi.
Như vậy sự phục sinh của Đức Ky-tô là câu trả lời đầy đủ cho vấn nạn sống để làm gì? Và chết rồi đi đâu? Thánh Gioan còn cho biết thêm: “Rồi tôi thấy trời mới, đất mới. Tôi cũng thấy thành thánh là Giê-ru-sa-lem mới từ thiên đàng của Thiên Chúa mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình. Ngài sẽ lau khô nước mắt của nhân sinh; sẽ không còn chết chóc, buồn thảm, khóc lóc hay đau đớn nữa vì những việc cũ đã qua rồi”.
Đó là hình ảnh của thiên đàng, nơi Chúa sẽ thiết đãi muôn dân một bữa tiệc trường sinh. Như thế cuộc sống trên trần thế nầy là cuộc sống tạm, cuộc sống trên thiên đàng mới là cuộc sống vĩnh viễn. Cuộc sống thiên đàng có Chúa tỏ tường. Cuộc sống ấy không còn đau khổ vì chính Thiên Chúa sẽ lau khổ dòng nước mắt. Chính Thiên Chúa sẽ ban bình an, hoan lạc cho con cái của Người.
Cuộc sống này sẽ qua đi. Nhưng cuộc sống này lại là hạt giống, là căn nguyên để hình thành sự sống mai hậu. Điều này có nghĩa là sự sống của chúng ta có vĩnh cửu ở đời sau hay không còn tùy thuộc chúng ta đã sống một cuộc đời hôm nay như thế nào? Chúng ta có là hạt lúa chịu mục nát thì mới sinh ra cây lúa ở đời sau. Chúng ta có sự sống trong Chúa hôm nay thì mai sau chúng ta mới sống lại trong vinh quang với Chúa muôn đời.
Xin Chúa giúp chúng ta biết chọn Chúa trong cuộc đời này là cùng đích để mai sau sẽ cũng được sống lại với Người trong vương quốc trường sinh. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
Sự sống lại là niềm hy vọng 2015
(PS 1b-2015)
Nếu sự chết là nỗi sợ hãi nhất của con người thì sự phục sinh là niềm hy vọng lớn nhất cho kiếp người chúng ta. Sinh bệnh lão tử là lẽ thường tình, nhưng chết rồi đi đâu mãi là câu hỏi của con người qua mọi thời đại. Con người vẫn trăn trở, thắc mắc. Có biết bao tôn giáo, có biết bao các hiền sĩ đã mải công đi tìm câu trả lời. Thánh Phao-lô cũng từng đối diện với câu hỏi đầy hóc búa ấy. Qua đây, thánh Phao-lô đã cho chúng ta hiểu thế nào về sự sống lại. Ngài nói:
“Khi anh em gieo giống, nếu hạt giống không chết đi thì sẽ không bao giờ nẩy mầm sống lại, cây non từ hạt giống mọc lên trông khác hẳn hạt lúc gieo xuống đất. Thiên Chúa cho nó hình thể theo ý Ngài, mỗi loại hạt giống sinh ra một loại cây; sự sống lại của người chết cũng thế, chết là thân thể hư nát nhưng sống lại là thân thể không hư nát, chết là thân thể xương thịt nhưng sống lại là thân thể thần linh, vì đã có thân thể xương thịt tất nhiên cũng có thân thể thần linh. Tôi xin tỏ cho anh em huyền nhiệm nầy, chúng ta sẽ không chết hết nhưng tất cả đều sẽ biến hóa trong giây lát, trong chớp mắt, khi có tiếng kèn cuối cùng, vì kèn sẽ thổi. Người chết sẽ sống lại với thân thể không hư nát nữa và chúng ta, những người còn sống sẽ được biến hóa” (1 Cor 15, 35-52)
Hóa ra sự sống lại của con người cũng giống như một hạt giống được gieo xuống đất, mục nát chết đi thì sẽ trồi lên một cây mới. Sự sống của cây mới chắc chắn sẽ khác với hạt giống khi gieo xuống. Cây lúa khác với hạt lúa. Con người sau khi sống lại cũng hoàn toàn đổi mới. Vì mang thân xác thần linh thì hoàn toàn khác với thân xác hữu hạn trần thế. Khi Chúa Giê-su sống lại trên thân xác của Ngài vẫn còn những vết sẹo. Ngài đã đề nghị Tô-ma hãy xỏ ngón tay vào những dấu đinh trên thân thể Ngài. Nhưng đó là một thân xác hoàn toàn mới, nên các môn đệ, các người phụ nữ thân tín cũng không nhận ra Người. Đó cũng là điều sẽ xảy ra cho tất cả mọi người như lời Chúa đã dạy: "Trong giây lát, trong chớp mắt sẽ có tiếng kèn cuối cùng vì kèn sẽ thổi, người chết sẽ sống lại với thân thể không hư nát nữa và chúng ta những người còn sống sẽ được biến đổi nên mới hơn”.
Tuy nhiên, Thánh Gioan còn cho biết: “Rồi tôi thấy trời mới, đất mới. Tôi cũng thấy thành thánh là Giê-ru-sa-lem mới từ thiên đàng của Thiên Chúa mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình. Tôi nghe một tiếng lớn từ nơi ngai mà đến, nói rằng: nầy, đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người! Ngài sẽ ở với chúng, và chúng sẽ làm dân Ngài; chính Thiên Chúa sẽ ở với chúng. Ngài sẽ lau hết nước mắt khỏi mắt họ; sẽ không còn chết chóc, buồn thảm, khóc lóc hay đau đớn nữa vì những việc cũ đã qua rồi”.
Đó là hình ảnh của thiên đàng, nơi Chúa sẽ thiết đãi muôn dân một bữa tiệc trường sinh. Như thế cuộc sống trên trần thế nầy là cuộc sống tạm, cuộc sống trên thiên đàng mới là cuộc sống vĩnh viễn. Cuộc sống thiên đàng có Chúa tỏ tường. Cuộc sống ấy không còn đau khổ vì chính Thiên Chúa sẽ lau khổ dòng nước mắt. Chính Thiên Chúa sẽ ban bình an, hoan lạc cho con cái của Người.
Chúa Giê-su hôm nay đã bước qua cuộc sống tạm đời này để trở về cuộc sống vĩnh cửu trên trời. Sự sống lại của Ngài là niềm hy vọng lớn lao cho kiếp người chúng ta. Từ nay chúng ta không còn lo lắng về bước đường tương lai “chết rồi đi đâu?”. Từ nay chúng ta có một con đường để đi, để tiến về quê trời. Đó là con đường Giê-su. Con đường vâng phục thiên ý Chúa Cha. Con đường yêu thương và phục vụ cứu đời.
Cuộc sống này sẽ qua đi. Nhưng cuộc sống này lại là hạt giống, là căn nguyên để hình thành sự sống mai hậu. Điều này có nghĩa là sự sống của chúng ta có vĩnh cửu ở đời sau hay không còn tủy thuộc chúng ta đã sống một cuộc đời hôm nay như thế nào? Chúng ta có là hạt lúa thì mới sinh ra cây lúa ở đời sau. Chúng ta có sự sống trong Chúa hôm nay thì mai sau chúng ta mới sống lại trong Chúa vĩnh viễn.
Xin Chúa giúp chúng ta biết chọn Chúa trong cuộc đời này là cùng đích để mai sau chúng ta cũng được sống lại với Người. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Sống lại với Chúa
Lễ Vọng Phục Sinh 2012
Một hôm, Ðức Giáo Hoàng Innocenté IX mời người bạn thân của mình là cha Bề Trên Tổng Quyền Dòng Tên, lúc đó là cha Laudius Aquaviva, vào phòng riêng và chỉ cho cha một cái hộp nhỏ để trên bàn làm việc của mình và nói:
- Cha biết có gì trong hộp này không? Trong đó có điều quí nhất. Cha hãy mở ra xem.
Cha Aquaviva mở hộp ra và cha rất ngạc nhiên khi nhìn thấy trong hộp một xác người nhỏ xíu nằm ngay ngắn và giống như Ðức Giáo Hoàng. Cha đang phân vân không biết tại sao, thì Ðức Innocenté IX tâm sự như sau:
- Này Cha, hình người chết giống như tôi nằm trong hộp đó là điều rất quí giá. Bởi vì nó gợi lại cho tôi nhớ đến lúc mình sẽ phải chết. Và mỗi lần tôi cần phải quyết định điều gì quan trọng thì sau khi đã cầu nguyện, xin ơn Chúa soi sáng, tôi vào đây, mở hộp này ra, nhớ đến giây phút tôi phải chết rồi mới quyết định. Trước mọi quyết định, tôi đều tự hỏi: "Nếu tôi phải chết ngay trong lúc này thì tôi sẽ phải quyết định như thế nào". Chính vì thế mà chiếc hộp này rất qúy đối với tôi.
Quả thực, chiếc quan tài là dấu chỉ của sự chết. Nhìn vào chiếc quan tài con người mới thấy sự mong manh của kiếp người. Có sinh – có tử. Cuộc đời vẫn vô thường. Như bông hoa sớm nở chiều tàn. Như “bóng câu qua cửa sổ”. Khoa học dù có tiến bộ tới đâu cũng không níu kéo được thời gian và tuổi thanh xuân. Tuổi xuân xinh đẹp rồi cũng tàn theo năm tháng. Con người luôn phải chịu những khắc nghiệt của nhân sinh: Sinh – bệnh – lão – tử.
Nếu cuộc đời con người chỉ chìm đắm trong bể khổ: “sinh – bệnh – lão – tử”, thì quả thực là một mất mát trong kiếp người! Nếu cuộc đời con người phải vật vã khổ đau trong đời sống rồi tàn sức và chết đi thì cuộc sống con người là một bất hạnh! Nếu cuộc đời con người sinh ra rồi chết đi, tan biến không còn để lại gì thì cuộc đời này thật bất công cho những điều tốt chúng ta đã xây dựng, những việc lành chúng ta đã làm cho tha nhân. Nhưng là người ai trong chúng ta cũng tin có sự sống sau khi chết. Chết không phải là hết. Chết là chuyển đổi hình thức sống. sống tốt hơn, sống sung mãn hơn. Sự sống đời sau là điều phải có để trả lại lẽ công bằng cho những khuyến khuyết đời này. Đời sống đời sau phải có thì những nỗ lực vươn lên, những cố gắng sống có trách nhiệm mới làm cho những công việc đó có giá trị hạnh phúc đời này và vĩnh cửu đời sau. Niềm tin vào đời sau được thể hiện qua đời sống nơi các tôn giáo rất phong phú trên địa cầu. Có tôn giáo cho rằng chết là về miền cực lạc, về cõi bồng lai, vào niết bàn, hay đi gặp Đấng Ala . . .
Niềm tin ky-tô giáo mời gọi chúng ta tin vào sự phục sinh của Chúa Ky-tô. Niềm tin của sự sống lại sau cái chết. Sống lại nhưng không trở về cuộc sống dương gian. Nhưng sống lại để vào cõi phúc trường sinh, về nơi quê trời vinh hiển . ..
Hôm nay những người phụ nữ ra thăm mồ. Họ đã nhìn vào nấm mồ, nhưng không thấy gì. Nấm mồ trống. Nấm mồ không còn thân xác Chúa. Nấm mồ là bằng chứng nơi mai táng Giê-su hôm qua. Thế mà, hôm nay họ chỉ thấy nấm mồ trống Đây chính là bằng chứng của sự phục sinh của Chúa Giê-su. Nấm mồ hôm qua đã đậy kín bởi tảng đáng lấp mồ. Nấm mồ đã được lính gác canh giữ đề phòng các môn đệ lấy trộm xác Chúa. Nhưng hôm nay, tảng đá đã được lăn ra ngoài. Lính gác đã bỏ chạy trong đêm. Chỉ còn một ngôi mộ trống như dấu tích về sự trỗi dậy của Chúa Giê-su.
Vâng, nếu chiếc quan tài là dấu chỉ sự mong manh của kiếp người thì ngôi mộ trống là dấu chỉ cho sự sống lại của Chúa Giê-su. Chúa đã phục sinh theo như lời Người từng tiên báo: “Sau ba ngày Ta sẽ sống lại”. Chúa đã sống lại để mời gọi chúng ta tin rằng: Ngài cũng cho những ai tin vào Ngài thì đều được sống lại. Sự sống lại của Chúa Giê-su là phần thưởng của Chúa Cha dành cho Ngài vì cả đời tìm kiếm và thi hành thánh ý Chúa Cha. Sự sống lại của Chúa Giê-su là câu trả lời cho ý nghĩa cuộc đời này. Con người sinh ra để làm gì? Chết rồi đi đâu?
Vâng, con người sinh ra để tôn vinh Chúa. Con người luôn quy hướng về Đấng tạo thành. Con người từ tạo thiên lập địa vẫn tin có Trời, có thần thánh, có Đấng Tạo Dựng. Thế nên, đã là người đều tin có thần linh. Niềm tin Ky-tô giáo mời gọi chúng ta tin vào Thiên Chúa phải biết tôn vinh Chúa. Tôn vinh Chúa bằng đời sống lắng nghe và thi hành thánh ý Chúa. Tôn vinh Chúa khi sống theo lẽ phải, theo tiếng nói của lương tâm là lề luật Chúa khắc ghi vào trong tâm hồn con người. Con người còn có thể tôn vinh Chúa khi hết lòng yêu mến và phục vụ tha nhân . . . Khi con người tôn vinh Chúa ở đời này, Chúa sẽ ân thưởng hạnh phúc Nước Trời cho những ai tôn vinh Ngài.
Xin nhờ sự Phục Sinh của Chúa, ban cho chúng ta tìm được niềm vui trong đời sống hằng ngày khi cố gắng vươn lên hoàn thiện mình, khi dấn thân phục vụ tha nhân trong tình mến Chúa yêu người thiết tha. Amen
Lm.Jos Tạ duy Tuyền
Sự nhầm lẫn
Phục sinh 2009
Người ta kể rằng: ở một cửa hàng bán hoa vừa xảy ra một sự nhầm lẫn thật ngộ nghĩnh. Ngày hôm đó, người bán hoa làm hai lẵng hoa cho hai khách hàng khác nhau. Một là để chúc mừng ngân hàng mới mở thêm một chi nhánh mới, và một là để chia buồn cho một đám tang. Thế nhưng, hai tấm thiệp đính kèm hai bó hoa bị đặt lộn, thành ra lẵng hoa gửi cho đám tang lại nhận được lời chúc: “chúc mừng khai trương cơ sở mới”. Ngược lại, thiệp trao cho ngân hàng lại ghi hàng chữ: “Thành thật chia buồn”.
Xem ra sự nhầm lẫn này tuy không hợp tình nhưng lại hợp lý. Vì đời là bể khổ. Ra khỏi cuộc đời là thoát khỏi khổ luỵ trần gian. Chết là lìa bỏ chỗ ở dưới đất mà lên trời. Chết là bỏ trần gian với bao bon chen vật lộn để về quê trời vĩnh cữu không còn khổ luỵ của tham sân si phàm trần. Chết là về nhà cha trong niềm vui của đứa con xa nhà nay được hồi hương trở về. Như vậy, chết là vui mừng chứ không còn là thương tiếc. Ai lại thương tiếc khi một đứa con xa nhà nay trở về? Ai lại buồn khi được đoàn tụ bên Cha trên trời?
Truyền thống văn hoá Việt Nam vẫn tin rằng: chết là sự trở về, là quy tiên, là trờ về nơi mình đã xuất phát ra đi. Ngày xưa tại các nghĩa trang miền quê, người ta thường chôn người chết dưới lòng đất và vun phần trên thành hình một người phụ nữ mang thai. Điều này ngụ ý về một cuộc trở về với lòng đất mẹ. Chính nơi lòng mẹ, ta đã sinh ra. Đó là nơi kín đáo nhất, ấm cúng nhất. Khi chết là trở về nơi lòng đất mẹ cũng là nơi kín đáo và ấm cúng. Như thế, nấm mồ không phải là dấu chỉ về một con người đã chết dưới lòng đất lạnh mà là dấu chỉ cho cuộc trở về nguồn cội đích thực của mình, về nơi mà mình đã xuất phát ra đi.
Hôm nay, các người phụ nữ đến bên nấm mồ của Chúa. Họ đã kinh ngạc và hãi hùng. Vì tảng đá che cửa mộ đã bị bật tung ra ngoài. Họ vào trong nhưng không thấy gì. Họ tưởng rằng xác Chúa đã bị ai đó lấy đi. Họ tìm kiếm nhưng vô vọng. Họ thấy một người mặc áo trắng, tưởng là người làm công nên mới hỏi: “ai đã lấy xác Chúa tôi rồi?”. Nhưng các bà lại nghe một lời mà chưa bao giờ được nghe: “Tại sao các bà lại tìm người sống ở giữa kẻ chết? Người đã trỗi dạy và ra khỏi mồ”. Nấm mồ này và khăn liệm này đã không còn dùng để phủ kín một đời người nữa! Nó không có ích cho người còn sống, có chăng là dấu chỉ cho sự thật hiển nhiên là Chúa đã sống lại từ trong cõi chết. Người không còn ở đây. Người đã ra khỏi mồ. Hãy đi báo tin cho các môn đệ và Người sẽ gặp các ông tại Ga-li-lê-a.
Vâng, Chúa đã phục sinh. Nấm mồ của sự chết đã bị bật tung. Sự lặng vắng cô quạnh của đêm tối sự chết đã bị đẩy lùi bằng ánh sáng phục sinh huy hoàng. Con người sinh ra không phải để chờ chết như bao người lầm tưởng. Sinh ra – lớn lên – gia nua – rồi chết. Thế là hết một cuộc đời. Sứ điệp phục sinh cho chúng ta hiểu rằng: con người sinh ra là bước vào một cuộc hành trình tiền về nhà cha. Nơi mà ngày xưa Adam – Eva đã từ đó ra đi, nay nhờ cuộc Tử Nạn và Phục sinh của Chúa khai mở cho chúng ta con đường trờ về Nhà Cha. Chúa Phục sinh. Cửa trời rộng mở. Con người có thể hành hương về trời. Về với hạnh phúc bất diệt, là nơi “không còn sự chết, không còn than khóc đau thương nữa”. Nơi đó, không còn đêm tối, không còn những cuộc chia ly từ biệt, cũng không còn nước mắt nhớ thương.
Hôm nay Chúa đã phục sinh. Lòng chúng ta hãy trào dâng niềm hân hoan vì Chúa đã về nhà Cha. Ngài đã hứa thiên đàng cho người trộm lành. Ngài cũng hứa thiên đàng cho những ai tin theo Ngài: “Ta đi để dọn chỗ cho các con, để Thầy ở đâu các con cũng ở đó với Thầy”. Đó chính là nền tảng niềm tin của chúng ta. Chúng ta tin vào Đấng hằng sống để chúng ta được sống muôn đời.
Ước gì niềm vui Phục sinh sẽ biến đổi chúng ta thành con người mới. Con người của ân sủng. Con người của tự do không bị những đam mê thấp hèn thống trị, không bị những thói đời gian dối làm mất đi vẻ đẹp của phẩm giá cao quý của con người được tạo dựng giống hình ảnh Chúa. Ước gì niềm tin Chúa đã phục sinh giúp chúng ta biết chiến đấu mỗi ngày để chiến thắng cái ác, chiến thắng tật xấu bằng những hy sinh khổ chế, bằng cuộc sống bác ái yêu thương để mai này chúng ta cũng được phục sinh vinh hiển với Chúa. Nguyện xin Chúa là Đấng đã phục sinh từ cõi chết nâng đỡ chúng ta trên đường thánh giá hôm nay, để ngày sau chúng ta cùng được chung hưởng hạnh phúc quê trời. Amen.
Jos Tạ Duy Tuyền
March 31, 2021