dongcong.net
 
 

Suy Niệm của

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Dòng Suối Yêu Thương Từ Thiên Chúa

Chúa nhật 6 phục sinh năm B-2021

Nhiều người hay thắc mắc: Tại sao cha là con trai mà lại tên “Tuyền”? Tôi nói rằng “Tuyền” là suối. Duy Tuyền là một Dòng Suối. Giống như người ta vẫn nói Cửu Tuyền là chín suối. Thế nên tên tôi là Duy Một Dòng Suối. Một dòng suối thật tự do tự tại, thanh thoát mà lại có ích cho đời như bài thơ ai đó đã viết:

Tôi là con suối nhỏ 

Nằm dưới tàng cây xanh 

Bạn của sương của gió 

Của hoa thơm trái lành 

Tuổi thơ ai cũng từng tắm suối, đùa giỡn với chúng bạn dưới dòng suối trong mát giữa trưa hè. Lặng đứng bên suối ngắm dòng trôi, ta thấy con suối luôn miệt mài đêm ngày mang dòng nước mát cho đất nảy mầm ươm lộc suốt dọc đôi bờ. Con suối cứ âm thầm, lặng lẽ mà dâng hiến cho đời như dòng sữa mẹ đi qua ngàn năm thương nhớ. Dòng suối luôn cho đi mà không tính toán. Không bon chen với đời. Dòng suối cống hiến cho đến khi tan lẫn trong dòng sông lúc nào không hay.

Tôi là con suối nhỏ 

Bước chân không biết dừng 

Mang niềm vui bày tỏ 

Với dòng sông mênh mông 

Lời Chúa Chúa nhật 6 mùa phục sinh cho ta thấy Thiên Chúa là Tình Yêu, mà đặc tính của tình yêu là thông ban, là lưu chảy như nước từ khe suối đầu nguồn trút hết vào các dòng sông rồi tuôn chảy vào đại dương.

Dòng suối yêu thương của Chúa luôn êm đềm, bình thản như con suối lặng lẽ tràn qua muôn tâm hồn, rửa sạch mọi vết nhơ tội lỗi và tái tạo cho con người một tâm hồn trong sạch đầy ân sủng Chúa. 

Dòng suối ấy bắt nguồn từ Chúa Cha. Qua Chúa Giê-su mang đến trần gian và đi qua những gập ghềnh khổ giá để mang tình yêu ấy thẩm thấu đến muôn tâm hồn con người. Ngài đã dốc cạn dòng suối tình yêu ấy để cho chúng ta được sống và sống dồi dào trong ân sủng của Ngài.

Và đến lượt chúng ta, Ngài kêu mời hãy trở thành những con suối nhỏ mang tình yêu Chúa đến mọi ngõ ngách của cuộc đời. Đây không chỉ là lời mời gọi mà là huấn lệnh của Chúa đòi buộc chúng ta:

“Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em (Gioan 15,12)

Ước gì những con suối nhỏ nơi tầm hồn chúng ta đừng để cho hận thù, chia rẽ, nghi kỵ… trong lòng trở thành những chướng ngại vật cản trở dòng chảy của tình yêu Thiên Chúa đến với anh chị em chung quanh. Hãy để tâm hồn mình như dòng suối trong lành với một tình yêu không tính toán thiệt hơn, không vu lợi. Hãy để cho tình yêu của mình như dòng suối giầu lòng quảng đại mang đến cho tha nhân sự ấm áp, vui tươi và hạnh phúc.

Điều quan trọng là xin Chúa cho chúng ta luôn ở lại trong tình yêu Chúa nhờ đó mà chúng ta có khả năng mang tình Chúa đến cho muôn người. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền   

https://www.youtube.com/watch?v=phPMC2AB5FY

 

Ở Lại Trong Tình Yêu

chúa nhật 6 phục sinh, năm B-2018

Ở Việt Nam những năm gần đây các lễ hội gia tăng rất nhiều. Mỗi năm vào Tháng Giêng có hàng ngàn lễ hội. Cách chung, lễ hội là thể hiện niềm tin tín ngưỡng dân gian và để bảo tồn văn hóa dân tộc. Nhưng điều mà chúng ta thấy nơi các lễ hội, đặc biệt là Miền Bắc rất hiếm khi thấy lễ hội có bàu khí linh thiêng, hướng lòng cầu nguyện và đáng buồn là ở nơi đó không hề có yêu thương.

Như lễ hội Đền Trần ở Nam Đinh người ta sẽ thấy gì? Một nơi hỗn tạp với cảnh chen lấn, giẫm đạp, ẩu đả. Người ta đạp lên đầu nhau, xéo lên bàn thờ để cướp hoa, giành lộc... Không còn là xin ấn, phát ấn, thụ lộc, mà là cướp lộc, cướp ấn, giành ấn, mua bán ấn. . . Rồi người ta cũng thấy cảnh giẫm đạp lên nhau để tranh cướp quả Phết ở Vĩnh Phúc; biến lễ hội ném cà chua cầu may ở Thanh Hóa thành nơi giải quyết mâu thuẫn cá nhân thậm chí dùng hung khí tước đi mạng sống của người khác ngay tại cửa chùa Hà Tĩnh...là những cảnh tượng không ai muốn chứng kiến ở những lễ hội ngày đầu năm.

Niềm tin của bất kỳ hình thức tín ngưỡng nào cũng phải hướng con người về tình yêu thương, sự hiệp nhất và đùm bọc lẫn nhau. Không có yêu thương nơi đó chỉ có tranh chấp, giành giựt, ẩu đả . . . Xem ra các nhà văn hóa cần phải tìm về cội nguồn của lễ hội để sống tình liên đới yêu thương, chứ không dùng lễ hội để mua vui hay trục lợi sẽ làm mất đi giá trị văn hóa của dân tộc!

Ky-tô giáo là đạo yêu thương. Chúa Giê-su Đấng thiết lập giáo hội chỉ giới thiệu cho nhân loại một tôn giáo quy tụ những con người yêu thương nhau nên một trong một đức tin và đức mến. Điều này chúng ta thấy rõ nét trong ngày an táng Đức Cố Tổng Phaolo Bùi Văn Đọc. Hàng ngàn người chung một tâm tình cầu nguyện cho Đức Tổng Phaolo. Hàng ngàn người nối đuôi nhau đi bên linh cửu của Đức Tổng vài cây số trong trang nghiêm trật tự. Đây là nét đẹp của tôn giáo. Nét đẹp của hiệp nhất và yêu thương.

Tin mừng hôm nay Chúa Giê-su tha thiết mời gọi các tín hữu hãy ở lại trong tình yêu của Ngài. Chính tình yêu của Ngài nối kết mọi con tim thành một cộng đoàn yêu thương. Khi con người ở lại trong tình yêu Chúa và của nhau thì hạnh phúc sẽ ngập tràn, niềm vui sẽ trọn vẹn. Đây cũng là giới răn cao trọng mà Chúa muốn người Ngài yêu mến phải tuân giữ là “Anh em hãy yêu thương nhau”.

Nhưng có mấy ai đã thực sự sống yêu thương? Có mấy ai đã yêu tha nhân như chính mình để rồi có thể chia sẻ buồn đau với cho nhau? Có mấy ai đã vì bạn hữu mà quên mình? Có lẽ có, nhưng chắc chắn có rất ít!

Nhìn lại những gì đang diễn ra nơi gia đình, nơi xứ đạo và trên thế giới, dường như những nghĩa cử yêu thương đang thiếu dần, mà thay vào đó là sự ích kỷ, là độc đoán, là lỗi bác ái yêu thương tràn lan. Nhiều gia đình đang đổ vỡ vì thiếu yêu thương. Nhiều vợ chồng sống với nhau bằng mặt nhưng không bằng lòng. Tình yêu đã chết, con tim cũng chết chỉ còn những tháng ngày sống bên nhau lạnh lùng, đôi khi còn đầy đọa nhau. Nhiều gia đình chồng độc đoán luôn coi mình là nhất nên xem thường vợ con, và cũng nhiều người vợ lại quá ích kỷ chỉ lo cho bản thân nên thiếu hy sinh.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy trân trọng tình yêu mà chúng ta đang có. Hãy ở lại trong tình yêu của Chúa và tha nhân. Ở lại mời gọi chúng ta đừng phụ nghĩa vong ân với tình yêu mà Chúa cũng như mọi người dành cho chúng ta. Ở lại bằng việc trung thành tuân giữa giới răn Chúa cũng như chung thủy với người mình thương.

Ước gì chúng ta biết tuân giữ lời Chúa để tình Chúa mãi ở lại trong chúng ta. Ước gì chúng ta đừng xa rời tình yêu của cha mẹ, của bạn bè, người yêu chỉ vì ích kỷ của bản thân mà có lỗi với nhau. Xin Chúa giúp chúng ta biết trung thành với Chúa và với nhau qua việc tuân giữ giới răn của Người. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Ở lại trong tình yêu

chúa nhật 6 phục sinh, năm B-2015

Có một cô gái đã chia tay với người yêu được 6 tháng, lý do là vì cô yêu người khác. Cô bỏ người yêu cô để chạy theo người cô yêu. Nhưng buồn thay người này rất đa tình, cô cũng chỉ là một trong những cô bạn gái của anh ta mà thôi! Cô trở thành nạn nhân bị người này lợi dụng như nhiều cô gái nhẹ dạ khác. Đến với người cô thương mà họ không thương chỉ làm cho cô đau khổ. Cô nuối tiếc vì mình đã bỏ rơi một người rất yêu cô để đi yêu một người không yêu mình, để rồi tình đơn phương chỉ làm cô đau khổ. Cô đã bỏ rơi người rất mực yêu cô để chạy theo người không yêu cô nên cô không bao giờ có niềm vui mà chỉ có buồn tủi, cô đơn.

Đôi khi chúng ta cũng nuối tiếc vì đã để lỡ một tình yêu. Một tình yêu đang đẹp nhưng chúng ta lại “đứng núi này trông núi kia” để rồi bỏ lại cái mình đang có chạy theo những ảo ảnh do mình tạo nên.  Khi cuộc tình đã lỡ chúng ta mới nuối tiếc vì mình không trân trọng tình yêu đang có trong tay. Nuối tiếc thì đã muộn, làm sao ly đã vỡ lại có thể lành lại. Tình yêu không phải cứ muốn là được. Tình yêu phải vun đắp, phải xây dựng. Khi xa rời tình yêu là mình tự đập bỏ tình yêu thì làm sao xây dựng lại?

Có rất nhiều tình yêu nam nữ đang nồng nàn, đang đẹp đôi. Thế nhưng, vì tham tiền mà họ rời xa nhau. Vì danh vọng mà họ chia tay nhau để chay theo mối tình chỉ dựa trên đồng tiền, danh vọng, quyền lực. Sống với nhau không có tình yêu chỉ là một cuộc trao đổi thân xác để đổi lấy danh lợi thú mà thôi. Họ đã rời xa tình yêu chân thật thì làm sao họ có thể hạnh phúc trọn vẹn trong đời sống hôn nhân không có tình yêu.

Có rất nhiều bạn trẻ vì nông nổi chạy theo đam mê cuồng vọng mà rời xa tình yêu cha mẹ. Họ muốn tận hưởng giây phút tự do không có sự che chở của cha mẹ. Nhưng cuộc đời đâu dễ ban không cho họ hạnh phúc. Chỉ trong tình yêu cha mẹ mới ban phát nhưng không mà thôi! Thế nên, nhiều bạn trẻ khi rời xa gia đình mới nuối tiếc vì mình không ở lại trong tình yêu của gia đình nên bây giờ mới cô đơn giữa chợ đời.

Có rất nhiều người đã rời xa tình yêu của Chúa để chạy theo danh lợi thú trần gian. Họ nghĩ rằng không có Chúa họ vẫn sống. Rời xa Chúa để tự do hưởng lạc những thú vui trên đời. Họ nghĩ rằng sẽ hạnh phúc nếu không có Chúa trong cuộc đời của họ. Nhưng họ quên rằng Thiên Chúa không phải là cảnh sát chỉ có nhắc nhở, cấm đoán, mà Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu thì luôn làm những điều tốt nhất cho người mình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa còn vượt lên trên tất cả tình yêu vì “dám chết cho người mình yêu”.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy trân trọng tình yêu mà chúng ta đang có. Hãy ở lại trong tình yêu của Chúa và tha nhân. Ở lại mời gọi chúng ta đừng phụ nghĩa vong ân với tình yêu mà Chúa cũng như mọi người dành cho chúng ta. Ở lại bằng việc trung thành tuân giữa giới răn Chúa cũng như chung thủy với người mình thương.

Ước gì chúng ta biết tuân giữ lời Chúa để tình Chúa mãi ở lại trong chúng ta. Ước gì chúng ta đừng xa rời tình yêu của cha mẹ, của bạn bè, người yêu chỉ vì ích kỷ của bản thân mà có lỗi với nhau. Xin Chúa giúp chúng ta biết trung thành với Chúa và với nhau qua việc tuân giữ giới răn của Người. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

“Gieo gì gặt ấy”
Chúa nhật 6 phục sinh-B

Tục ngữ có câu “có gieo có gặt”, nhưng thành quả gặt hái lại tuỳ theo giống loài mà chúng ta gieo trồng. Vì “gieo gì gặt ấy”. Mình gieo yêu thương sẽ tìm được hạnh phúc an bình. Mình gieo thù hận sẽ phải đón nhận sự trả đũa oán hận, vì “gieo gió ắt gặp bão”.

Có thể nói cuộc đời là một chuỗi ngày dài gieo giống. Mỗi ngày ta gieo một vài lời nói, một vài hành động và rồi năm tháng trôi qua chúng ta sẽ có ngày gặt hái những gì chúng ta đã gieo vãi. Mặc dù là khoảng thời gian có thể là rất xa. Một năm. Hai năm. Hay có khi cả đời. Nhưng chắc chắn một điều là mùa gặt sẽ tới. Có những điều chúng ta sẽ phải gặt trước khi từ giã cõi đời, nhưng cũng có điều chúng ta phải gặt ở cõi đời sau.

Có một người đàn ông rất giầu có đã đến tuổi về hưu. Ông trao ban gia tài cho đứa con trai duy nhất, chỉ mong được sống an nhàn tuổi già bên con cháu cho đến hết cuộc đời. Thế nhưng, người con dâu lại không muốn bố chồng ở mãi trong nhà. Cô đã đề nghị chồng phải đưa bố đi ở nơi khác. Người con không muốn mất tình cảm với vợ, nên đã quyết định đưa cha vào viện dưỡng lão, nhưng lại là nơi rẻ tiền nhất theo lời căn dặn của vợ.

Một tuần sau đó, hai cha con đi bộ đến nơi mà người cha sẽ ở. Đi được một lúc bỗng nhiên người cha già bật khóc. Lương tâm người con không chịu nổi, anh nghẹn ngào nói lời xin lỗi cha. Sau một vài phút, người cha bị hắt hủi nghẹn ngào nói: “Con ơi! Cha không khóc vì con đưa cha vào đây. Cha khóc vì cách đây bốn mươi năm trước, cha cũng bước đi trên lối này với ông nội của con, và cũng đưa ông nội con vào viện dưỡng lão tồi tàn này. Cha chỉ “gieo gì gặt ấy thôi!”.

Thực vậy, “sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó”. Những gì chúng ta đã và đang nhận trong cuộc đời này hoàn toàn tuỳ thuộc vào những điều chúng ta đã gieo vãi, vun trồng ngày hôm qua. Cùng một môi trường nhưng có người nhiều bạn bè, và ngược lại có người chẳng được ai chơi. Có người được yêu thương, đùm bọc. Có người chỉ nhận được sự khinh bỉ, dửng dưng xem thường. Có người được hàng xóm bao bọc “tối lửa tắt đèn có nhau”. Có người lại bị anh em loại trừ. Có người vui vì sự chơi đẹp của tha nhân. Có người dở khóc dở cười vì sự chơi xấu của tha nhân. Tất cả điều đó cho thấy, những gì chúng ta nhận được là do chính chúng ta đã gieo vãi vun trồng tuỳ theo cách sống của chúng ta.

Hôm nay, Chúa bảo chúng ta hãy đi gieo vãi yêu thương. Chúa cầu mong chúng ta sinh hoa kết trái. Chính Chúa đã gieo vào lòng chúng ta hạt giống yêu thương. Chúng ta được lớn lên trong tình yêu thương của Chúa. Chúng ta được sống trong tình yêu quan phòng của Chúa. Chúa còn tuyển chọn chúng ta nên bạn hữu của Chúa. Chúa còn làm tất cả để chúng ta được hạnh phúc. Chúa đã quên cả chính mình để chúng ta được sống. Chúa không đòi chúng ta đền đáp cho Chúa. Chúa chỉ mong chúng ta hãy theo gương Ngài mà đối xử với nhau trong yêu thương. Chúa bảo chúng ta “anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”. Yêu như Thầy đã yêu là tiếp tục gieo vãi hạt giống yêu thương của Chúa cho muôn người. Hãy đem yêu thương vào nơi oán thù. Hãy trồng cây yêu thương vào trong thế gian để thế gian được hái những trái ngọt của hạnh phúc, của tình người.

Nhưng có mấy ai đã thực sự sống yêu thương mà không toan tính, hay pha chút ích kỷ, nhỏ nhoen? Có mấy ai đã yêu tha nhân như chính mình để rồi có thể chia sẻ buồn đau với tha nhân? Có mấy ai đã vì bạn hữu mà quên mình? Có lẽ có, nhưng chắc chắn có rất ít!

Nhìn lại những gì đang diễn ra nơi gia đình, nơi xứ đạo và trên thế giới, dường như những nghĩa cử yêu thương đang thiếu dần, mà thay vào đó là sự ích kỷ, là độc đoán, là lỗi bác ái yêu thương tràn lan. Có mấy ai đã tự vấn lương tâm để thấy rằng mình làm hại anh em thì nhiều mà làm điều tốt thì ít? Có mấy ai dám tự trách mình vì những lời mình nói, vì những việc mình làm đã mang lại khổ đau cho anh em? Có mấy ai đã dám nói lời xin lỗi với gia đình, với cộng đoàn vì sự tắc trắc của mình mà làm cho gia đình xào xáo, bất đồng ý kiến, đố kỵ và ghen tương? Có mấy ai đã thực sự dấn thân để xây dựng hoà bình khởi đi từ những nghĩa cử yêu thương và tôn trọng tha nhân?

Nhân loại hôm nay rất biết ơn những con người biết xây dựng hoà bình từ yêu thương. Năm 1963, tại Washington, khoảng 200.000 người đã lắng nghe Martin Luther King, vị mục sư da đen, người đoạt giải Nobel hoà bình nói chuyện. Ông nói rằng: “Tôi ước mơ một ngày kia, trên những cánh đồng miền Georgia, con cháu của những người nô lệ và của những chủ nô sẽ ngồi chung với nhau trong một bàn tiệc huynh đệ. Tôi ước mơ một ngày kia, 4 người con của tôi về sống trong một nước mà chúng không còn bị xét xử vì màu da nữa, nhưng vì công lao  .  . . “

Ước mơ của ông cũng là ước mơ của hàng triệu con người trên thế giới. Nhưng khao khát hoà bình thì nhiều, còn gieo vãi niềm an bình hạnh phúc thì chẳng có mấy ai! Người ta nặng lời kết án nhau thì nhiều mà nói lời xin lỗi thì còn quá ít. Người ta nói xấu thì nhiều mà nói tốt cho nhau vẫn còn khiêm tốn. Thế nên, thế giới vẫn còn đó sự nghi kỵ, hiểu lầm và thù oán. Thể giới vẫn phải đón nhận đoạ đầy khổ đau bởi sự dữ do chính con người đã gieo vào trần gian.

Xin Chúa giúp chúng ta luôn học bài học yêu thương của Chúa để đem ra thực hành trong cuộc sống thường ngày, ngõ hầu góp phần kiến tạo niềm an vui và hạnh phúc cho trần gian. Amen.

Lm Tạ Duy Tuyền

May 12, 2021

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)