| |
GIÁ
TRỊ CỦA ĐAU KHỔ
Vào
một đêm giông bão, gió thổi mịt mù, mưa rơi như trút, một ông
già với bà vợ chạy vào văn phòng của một khách sạn nhỏ ở Philadelphia.
Ông già tỏ dấu khiêm tốn nhã nhặn hỏi viên thư ký: "Anh có
thể cho chúng tôi một phòng nhỏ không? Vì tất cả các khách sạn
lớn đều đã chật rồi". Viên thư ký trả lời: "Thưa ông,
tất cả các phòng đều đã có người mướn, nhưng tôi không thể để
cho những người dễ thương và đáng kính như ông bà phải ra đi trong
mưa gió vào lúc một giờ sáng như thế này được. Ông bà có thể ngủ
trong phòng của tôi". Ông khách vội hỏi lại: "Thế thì
cậu ngủ ở đâu?" Viên thư ký đáp: "Thưa, ông đừng lo,
tôi sẽ tự liệu mà". Vừa nói, viên thư ký trẻ vừa dẫn hai
ông bà khách lên phòng của mình. Sáng hôm sau, khi xuống trả tiền
phòng, ông khách nói với viên thư ký đã nhường phòng cho mình:
"Cậu là viên thư ký quảng đại, đáng làm quản lý một khách
sạn lớn nhất của Hoa Kỳ. Có lẽ mai ngày, tôi sẽ xây khách sạn
đó cho cậu".
Hai
năm sau, viên thư ký trẻ này nhận được một bức thư, kèm theo một
vé máy bay khứ hồi đi New York, với lời ghi chú của ông khách
trong một đêm mưa gió nọ tại Philadelphia, muốn gặp chàng tại
New York. Khi chàng tới gặp ông khách cũ, ông dẫn chàng tới một
góc đại lộ số 5 đường 34, chỉ vào ngôi khách sạn mới xây nguy
nga đồ sộ và nói với chàng: "Đây là ngôi khách sạn tôi đã
xây cho cậu làm quản lý". Nghẹn ngào vì cảm động, chàng thư
ký trẻ tuổi tên là George C. Boldt đó, chỉ biết lắp bắp lời: "Xin
hết lòng cảm ơn ông". Ông khách già chủ ngôi khách sạn đó
là William Walford Astoria. Và ngôi khách sạn sang nhất trong
thời bấy giờ là Walford Astoria.
I.
NGƯỜI CÓ CÔNG MỚI ĐÁNG THƯỞNG
Một
sinh viên đại học, muốn vượt qua được các kỳ thi tuyển, muốn đoạt
được mảnh bằng bác sĩ, kỹ sư, luật sư, muốn được thành công trong
bất cứ nghề nghiệp nào, một chức vụ nào trong xã hội, đều cần
phải chuyên chăm học hành, phải chịu khó, hy sinh, vất vả, phải
thức khuya dậy sớm.
Một
quân nhân, muốn được trọng thưởng, cần phải tham dự các cuộc chiến
thắng vẻ vang nơi các trận địa, và khải hoàn trở về với danh nghĩa
một vị anh hùng dân tộc, được dân chúng ca ngợi. Một sĩ quan quân
đội, muốn chiếm được những tấm huy chương vàng bắc đẩu bội tinh,
với tấm bằng tưởng thưởng; hoặc muốn được thăng quan tiến chức,
cũng cần phải lập được nhiều thành tích vẻ vang, nhiều chiến công
oanh liệt.
Không
khi nào người ta lại trọng thưởng cho những kẻ lười biếng, những
kẻ ăn không ngồi rồi, những kẻ chơi bời lêu lổng. Trái lại, những
ai càng biết chịu khó, vất vả, hy sinh, chịu tủi nhục, càng lập
được nhiều thành tích, càng đáng được trọng thưởng, được tôn trọng,
được tán dương. Vì công trạng bao giờ cũng tương xứng với huân
nghiệp đã lập.
II. ĐỂ ĐƯỌC PHỤC SINH VINH QUANG
Chúa
Kitô, trong bài Tin Mừng hôm nay đã quả quyết: "Quả thật,
quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì gieo xuống đất mà
không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối
đi, thì nó sẽ sinh nhiều bông hạt". Cũng chỉ vì muốn cho
chúng ta được sự sống đời đời, mà Chúa đã phải quả quyết với chúng
ta rằng: "Ai yêu sự sống mình sẽ mất, còn ai ghét sự sống
mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời".
Đây
là một bài học rất thực tế, một hình ảnh rất cụ thể ngay trong
thiên nhiên: Nhà nông gieo hạt giống xuống đất, sau ít lâu thấy
làn vỏ mục thối, một mầm sống trồi lên, và với ngày tháng trôi
qua, mần sống đã vươn lên thành cây, phát sinh bông hạt nặng trĩu
và một cánh đồng lúa chín vàng, ngào ngạt hương thơm, đem lại
cho nhà nông một mùa gặt phong nhiêu và một niềm vui dào dạt.
Trái lại, nếu hạt giống gieo xuống đất mà cứ trơ trơ, không đời
nào có thể phát sinh bông hạt, khiến cho nhà nông phải thất vọng.
Chính
Chúa Kitô, "Khi còn sống ở trần gian này, Người cũng đã phải
lớn tiếng và rơi lệ dâng lời cầu xin khẩn nguyện lên Đấng có thể
cứu Người khỏi chết" và "Dầu là Con Thiên Chúa, Người
cũng đã phải chịu muôn vàn thống khổ, phải chịu chết tất tưởi
để khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên Ơn Cứu Độ đời đời
cho tất cả chúng ta" (xem Heb 5:7-9). Như thế, Người đã phải
chịu chết, Người mới đem lại cho chúng ta sự sống, sự sống siêu
nhiên, sự sống vĩnh cửu của Người.
Để
được phục sinh vinh hiển, Chúa Kitô đã phải trải qua sự chết.
Nếu chúng ta muốn được phục sinh vinh hiển với Chúa, được Chúa
cho tham dự sự sống thật của Người. Để được đồng hưởng hạnh phúc
đời đời với Chúa, chúng ta cũng cần phải chết với Chúa, đồng chung
đau khổ, hy sinh, tủi nhục với Người. Không có hy sinh đau khổ
thập giá, không thể có danh dự vinh quang được. Vì: "Per
Crucem ad Lucem" - "Từ Thập Giá tới Nguồn Sáng".
III.
ĐỂ ĐAU KHỔ CÓ GIÁ TRỊ CỨU RỖI
Với
cái nhìn có vẻ bi quan, người ta gọi trần gian là nơi khổ ải,
là thung lũng nước mắt; nhưng với cái nhìn lạc quan phấn khởi
thì, trần gian lại là nơi lập công, là trường tập đức. Theo Thánh
Phaolô thì thời gian sống trên trần gian, còn được mệnh danh là:
"Thời cơ thuận tiện, là ngày cứu độ". Nhưng dù theo
quan niệm nào đi nữa, thì chắc chắn: Trần gian chưa phải là nơi
an hưởng hạnh phúc, cũng chưa phải là nhà vĩnh cửu; mà mới chỉ
là nơi tạm trú, là đàng dẫn tới quê hương chân thật và vĩnh cửu
là Thiên Quốc. Chúng ta sống trên trần gian chỉ là những lữ khách
đang trên đường tiến về quê hương bất diệt, là nơi chúng ta sẽ
được đồng hưởng hạnh phúc vĩnh cửu, sung mãn tràn đầy với Chúa
là Cha đầy yêu đương của chúng ta.
Dù
muốn hay không thì khi còn sống trên trần gian, chúng ta còn gặp
muôn vàn điều trái ý, khó khăn, nghịch cảnh; nhưng nếu chúng ta
biết vui lòng lãnh nhận, vui tươi chịu đựng vì lòng yêu mến Chúa,
hợp với Giá Máu Cứu Chuộc của Chúa Kitô, thì những đau khổ đó
sẽ giúp chúng ta đạt được Ơn Cứu Độ, có giá trị đền tội và lập
công, thánh hóa mình và thánh hóa tha nhân. Trái lại, nếu miễn
cưỡng, cực chẳng đã phải chịu, thì đau khổ sẽ chẳng đem lại ích
gì cho chúng ta, lại còn làm cho chúng ta phải ngã quỵ.
Kết
Luận
Tấm
lòng hào hiệp và quảng đại hy sinh của một viên thư ký, trong
một khách sạn nhỏ dành cho ông bà khách, giữa đêm khuya bão tố
trong câu truyện chúng ta vừa nghe, đã khiến ông bà khách cảm
phục và đã ban cho cậu một phần thưởng trọng hậu đến thế; thì
những hy sinh đau khổ chúng ta vui lòng lãnh nhận vì lòng kính
mến Chúa, còn đáng được Chúa trọng thưởng chúng ta gấp trăm ngàn
lần hơn nữa. Vả nữa, phần thưởng đời này chỉ có cùng có hạn, nhưng
phần thưởng Chúa ban cho chúng ta đời sau sẽ vô cùng vô tận.
Lạy
Mẹ, Mẹ đã can đảm và quảng đại lãnh nhận mọi đau thương thống
khổ của sứ mạng Đồng Công để hiệp thông với Chúa Cứu Thế Con Mẹ,
lập nên Giá Cứu Độ cho chúng con; xin Mẹ cho chúng con cũng được
can đảm theo gương Mẹ, chấp nhận tất cả mọi nỗi gian truân Chúa
gởi đến, để chúng con cũng được thông phần với Chúa và Mẹ, hầu
cứu độ tha nhân như sứ mạng Chúa đã ủy thác cho chúng con.
Lm.
Minh Vận, CMC
|
|