Tác Giả : Trầm Thiên Thu
ĐẶC SÀN TỪ TRỜI CN 18 TN-B-2024
Ngày xưa, khi thấy manna – loại đặc sản từ trời, dân Israel thấy rất lạ, cho nên họ hỏi nhau: “Cái gì thế nhỉ?” Tương tự như khi thấy người lạ, người ta thường hỏi: “Ai vậy? Ai đây?” Và còn nhiều câu hỏi tương tự như vậy trong cuộc sống đời thường này. Thắc mắc không chỉ vì tò mò mà để tìm hiểu, người ta khôn ngoan nhờ biết thắc mắc đúng đắn và hợp lý.
Theo Kinh Thánh, manna là “man hu,” có nghĩa là “cái gì đây?” – tương tự “what is it?” (Anh) hoặc “qu'est-ce que c'est?” (Pháp) Nhưng người ta cho rằng từ “man hu” có thể có từ nguyên là tiếng Aram chứ không phải là tiếng Do Thái. Một số học giả cho rằng manna do tiếng Ai Cập là mennu, nghĩa là “đồ ăn.”
Manna ăn được, giàu carbohydrates (chất cần thiết để cơ thể hoạt động), nhìn trắng như sương muối, rơi xuống từ trời vào ban đêm, trong như pha lê hoặc giọt sương, rồi cứng và dính, biến thành màu trắng, vàng, hoặc hơi nâu, nhưng sẽ tan biến khi nắng lên. Từ ngữ manna được đề cập 5 lần trong sách Xuất Hành (Xh 16:26-35) và 3 lần trong Kinh Koran.
Xưa có manna kỳ lạ, nay có Thánh Thể kỳ diệu. Trình thuật Ga 6:24-35 cho biết rằng khi người ta không thấy Chúa Giêsu và các môn đệ ở nơi đó thì họ xuống thuyền đi Caphácnaum tìm Ngài. Khi gặp Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” Ngài trả lời nhưng có ý trách họ: “Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi KHÔNG PHẢI vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã ĐƯỢC ĂN BÁNH no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” Khi cầu nguyện, chúng ta cũng thường chỉ muốn xin là chính, nhất là “xin như ý mình,” mà lại quên chúc tụng và tạ ơn. Phàm nhân tồi tệ thật!
Người ta nghe Chúa Giêsu nói vậy thì hỏi: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Thật tốt khi biết hỏi như vậy. Ngài trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là tin vào Đấng Người đã sai đến.” Nhưng họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.” Thì ra họ chẳng thật lòng, họ chỉ muốn “bắt bẻ” Ngài mà thôi. Đó là dốt mà chảnh. Liệu chúng ta có như họ hay không?
Chúa Giêsu nói thẳng: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” Có lẽ lúc này họ đã “sáng mắt” nên họ liền xin Ngài cho họ được ăn thứ bánh ấy mãi mãi. Vậy là còn tốt. Chúa Giêsu xác định: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” Họ lại xì xầm với nhau, cho rằng Chúa Giêsu nói những lời “khó lọt lỗ tai.” Đám đông phức tạp, khó vừa lòng mọi người!
Thực sự chúng ta may mắn hơn họ vì đã được hưởng di sản quý báu là Đức Tin Công Giáo, đức tin tông truyền. Chúng ta không phải thắc mắc như dân Israel xưa: “Cái gì thế?” Thật đáng để chúng ta tạ ơn lắm!
Trình thuật Xh 16:2-4, 12-15 cho biết rằng dân Israel khổ cực khi ở trong sa mạc, họ than thở và kêu trách ông Môsê với ông Aharon: “Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thỏa thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây.” Ôi, khổ gì thì khổ, chứ khổ vì đói khát thì khổ lắm!
Thật vậy, vì miếng ăn người ta có thể dám làm bất cứ điều gì, bất chấp hết, thậm chí dám bán rẻ danh dự hoặc lương tâm. Vì miếng ăn mà xảy ra tranh chấp, chiến tranh, ngay cả tình thân cũng có thể mất chỉ vì miếng ăn. Nhà ngụ ngôn La Fontaine (1621-1695, Pháp) nói: “Cái bụng đói không thể lắng nghe.” Và cũng chỉ vì cái bụng mà thằng Bờm không cần thứ gì quý giá không thể ăn ngay, chỉ cần nắm xôi ăn ngay, thực tế là thế. Danh y Anthony nói: “Thực phẩm là cội rễ của vạn vật. Chính thực phẩm và chỉ có thực phẩm mới là thuốc chữa bách bệnh.” Ăn không chỉ để no bụng mà còn để duy trì sức khỏe. Chế độ ăn uống tốt khả dĩ ngăn ngừa bệnh tật.
Thiên Chúa rất thực tế, Ngài thấu hiểu nỗi khổ của dân nên Ngài phán với ông Môsê: “Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không.” Ngài cho ông biết thêm: “Ta đã nghe tiếng con cái Israel kêu trách. Vậy, ngươi hãy bảo chúng rằng: Vào buổi chiều, các ngươi sẽ được ăn thịt, và ban sáng, các ngươi sẽ được ăn bánh thỏa thuê, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi.” Thật vậy, vào buổi chiều, chim cút bay đến rợp cả trại. Buổi sáng có lớp sương phủ quanh trại. Rồi khi sương tan đi, trên mặt hoang địa có một thứ gì nho nhỏ mịn màng, nho nhỏ như sương muối phủ mặt đất.
Khi con cái Israel thấy thế, họ hỏi nhau: “Man hu? – Cái gì đây?” Ông Môsê cho biết: “Đó là bánh Đức Chúa ban cho anh em làm của ăn.” Thật thế thì đỡ khổ, khỏi lo đói khát vì đã có thịt chim cút và bánh để ăn. Thiên Chúa thử thách chúng ta không phải vì Ngài không biết nên phải “dò sóng,” mà Ngài biết trước cả những gì chúng ta chưa nghĩ tới. Ngài thử thách để tôi luyện chúng ta mà thôi. Khi nhận ra phép lạ, người ta phải thốt lên: “Điều chúng tôi đã từng nghe biết do cha ông kể lại cho mình, chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả, sẽ tường thuật cho thế hệ mai sau: sự nghiệp lẫy lừng, quyền uy của Chúa, với những kỳ công Chúa đã làm.” (Tv 78:3-4)
Tất cả chỉ là “chuyện nhỏ” đối với Thiên Chúa. Một lời Ngài tuyên phán liền có cả trời đất và muôn loài trong đó, nói chi chuyện rẽ nước cho dân Israel băng qua và vùi lấp quân Ai Cập trong biển nước. (Xh 14:15-31) Manna và chim cút chỉ là “chuyện nhỏ của chuyện nhỏ” mà thôi: “Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm, lại truyền mở rộng cánh thiên môn; Người khiến manna tựa hồ mưa đổ xuống, và ban bánh bởi trời nuôi dưỡng họ. Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần, Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực.” (Tv 78:23-25) Manna được gọi là “bánh thiên thần,” nhắc chúng ta nhớ tới Bí tích Thánh Thể – bánh thiên thần đặc biệt mà chúng ta được tận hưởng, còn dân Israel xưa không hề biết “đặc sản” này.
Lời Thánh Phaolô khuyên dân Êphêsô ngày xưa vẫn “nóng hổi” với chúng ta ngày nay: “Đây là điều tôi nói với anh em, và có Chúa chứng giám, tôi khuyên anh em: đừng ăn ở như dân ngoại nữa, vì họ sống theo những tư tưởng phù phiếm của họ.” (Ep 4:17) Điều đó vẫn mang tính thời sự bởi vì chúng ta chưa loại bỏ được sự ảo tưởng trong nhiều lĩnh vực của cuộc sống – cả đời và đạo. Nói hay, muốn nhiều, mà làm chẳng được bao nhiêu. Ngôn hành bất nhất!
Đúng như Thánh Phaolô đã cảnh báo: “Anh em đã chẳng học biết về Đức Kitô như vậy đâu; ấy là nếu anh em đã được nghe nói về Chúa Giêsu và được dạy dỗ theo tinh thần của Người, đúng như sự thật ở nơi Chúa Giêsu. Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện.” (Ep 4:20-24) Quả thật, phàm nhân chúng ta vẫn mê muội, ù lì, viện nhiều cớ nên vẫn giậm chân tại chỗ – đôi khi còn thụt lùi mới đáng sợ.
Cụ thể là nhiều Mùa Vọng, nhiều Mùa Chay, nhiều kỳ tĩnh tâm, nhiều lần xưng tội, nhiều lần quyết tâm,... Tất cả cứ theo nhau qua đi, con người cũ vẫn chẳng đổi mới được bao nhiêu, chẳng khác gì kiểu ví von của tiền nhân: “Chó đen giữ mực. Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ.” Chắc hẳn chúng ta đã nhiều lần tự nhủ: “Tại sao vậy?” Lý do thực tế và đơn giản: “Chiến thắng một đạo quân còn dễ hơn chiến thắng chính mình.” (Napoléon) Thật vậy, Thánh Phaolô đã từng than thở: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm.” (Rm 7:19) Buồn lắm!
Lạy Thiên Chúa, xin ban thêm ba nhân đức đối thần cho chúng con, để nhờ đó chúng con có thể thi hành Thánh Ý Ngài và chia sẻ với tha nhân. Xin cho chúng con được no thỏa ân tình Ngài và sống dồi dào nhờ Thánh Thể Chúa Giêsu Kitô, để đủ sức vượt qua cõi đời này. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU 2024
PHÉP LẠ HẰNG NGÀY
“Hằng ngày” hay “siêu thực”? Chữ nào sát nghĩa nhất với chữ Hy Lạp “epiousios” trong Kinh Lạy Cha? Cả hai đều hợp lệ. Chúng ta quen cách nói “hằng ngày” hơn, chỉ sự nuôi dưỡng cơ bản. “Siêu thực” ý nói món quà phi thường, có vẻ như hoàn toàn trái ngược với hằng ngày. Hãy để thần học gia Bênêđíctô XVI giải quyết bằng cách nhận xét rằng sống đời Kitô hữu hằng ngày đòi hỏi sự nuôi dưỡng siêu thực thể.
Hằng ngày và siêu thực. Thường ngày và kỳ diệu. Có điều tương tự đang diễn ra trong câu chuyện về việc hóa bánh và cá ra nhiều. Đó là một sự kiện phi thường, quan trọng đến mức các tác giả Tin Mừng đều ghi lại. (Mt 14:13-21; Mc 6:32-44; Lc 9:10-17; Ga 6:1-15) Đồng thời nó thu hút sự chú ý đến những gì bình thường trong đời sống Kitô hữu. Đó là một phép lạ siêu thực dạy chúng ta về lòng sùng kính hằng ngày. Cụ thể, đó là một phép lạ Thánh Thể làm nổi bật những gì là chuẩn mực cho lòng sùng kính Thánh Thể.
1. NƯƠNG TỰA VÀO CHÚA KITÔ – Mặc dù Thánh Gioan không đề cập điều này, nhưng các nhà truyền giáo cho chúng ta biết rằng đám đông đã theo Chúa Giêsu đến một “nơi hoang vắng.” Họ theo Ngài đến một nơi mà họ sẽ cần đến, một nơi vượt quá khả năng của họ. Các Kitô hữu cũng vậy. Để được nuôi dưỡng bằng Bí tích Thánh Thể (trái ngược với việc chỉ rước lễ) đòi hỏi chúng ta phải đặt mình vào vị thế cần đến Ngài và khiến mình phụ thuộc vào Ngài. Bí tích Thánh Thể nuôi dưỡng chúng ta đến mức chúng ta phụ thuộc vào Thánh Thể.
Điều này có nghĩa là đi theo Chúa Kitô bất cứ nơi nào Ngài dẫn chúng ta tới. Khi trao Mình Thánh cho người hấp hối, Thánh Thể được gọi là “của ăn đàng” (viaticum) – lương thực cho hành trình. Thật vậy, Thánh Thể luôn luôn chỉ dành cho những người đang lữ hành. Thánh Thể không nuôi dưỡng những người bằng lòng ở lại một nơi mà chỉ nuôi dưỡng những người có ý định theo Chúa Kitô, thậm chí đến những nơi hoang vắng.
2. CHẤP NHẬN LỜI DẠY CỦA CHÚA – Trong trình thuật Mc 6:30-44, Thánh Máccô kể rằng khi nhìn thấy đám đông, Ngài đã dạy họ rất nhiều. Họ đã nhận được lời Ngài trước khi họ nhận được bánh kỳ diệu. Họ đã tin trước khi họ được nuôi dưỡng, và họ đã được nuôi dưỡng vì họ đã tin. Toàn bộ bối cảnh có cấu trúc của Thánh Lễ: đầu tiên là Phụng vụ Lời Chúa, sau đó là Phụng vụ Thánh Thể. Cầu nối giữa hai phần là Kinh Tin Kính – lời tuyên tín. Bởi vì đức tin đi trước và chuẩn bị cho việc rước lễ.
3. TRAO SỰ THIẾU THỐN CỦA CHÚNG TA CHO NGÀI – Chúa Giêsu hỏi ông Philípphê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” (Ga 6:5) Ngài không hỏi vì Ngài cần câu trả lời mà vì chúng ta cần suy ngẫm về câu hỏi đó. Chính Ngài đã có ý định thực hiện một phép lạ. Ngài đặt câu hỏi đó cho thấy rằng những gì cần phải làm là vì vượt quá khả năng của con người – và đồng thời để mời gọi sự hợp tác của con người. Ông Anrê đã giải cứu với cậu bé anh hùng là người đã trao cho Chúa những gì ít ỏi mà cậu bé có: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu?” (Ga 6:9) Cuộc trao đổi này nắm bắt được cả sự thiếu hụt về nguồn lực của các tông đồ và sự mong muốn sử dụng chúng của Chúa Giêsu.
Mỗi ngày, Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta dâng cho Ngài sự thiếu thốn của mình. Những gì Ngài tìm cách hành động trong chúng ta, cho chúng ta vượt quá khả năng hiểu biết và sức mạnh của mình. Nhưng Ngài cũng muốn biến chúng ta thành những người cộng tác với Ngài trong công cuộc cứu độ. Ngài mong muốn chúng ta dâng những gì ít ỏi mà chúng ta có để Ngài có thể hoàn thành những điều lớn lao với số vốn đó. Hãy tưởng tượng, nếu cậu bé đó từ chối trao 5 chiếc bánh và 2 con cá của mình thì sao? Nếu cậu bé nhìn xung quanh, thấy đó là nơi vắng vẻ và đám người đông đảo, rồi quyết định giữ lại những gì mình có thì sao? Nếu không có sự đóng góp ít ỏi đó, sẽ không có phép lạ xảy ra. Nếu không có sự dâng hiến từ sự thiếu thốn của chúng ta, Ngài không có gì để làm trong cuộc sống của chúng ta.
Trong Thánh Lễ, Chúa mời gọi chúng ta kết hợp lời cầu nguyện của mình với hy tế của Ngài. Những lời cầu nguyện đó cũng không đủ như bánh và cá của cậu bé, nhưng khi kết hợp với Chúa Kitô trong hy tế Thánh Lễ, chúng sẽ có sức mạnh lớn lao hơn. Những lời cầu nguyện vốn dĩ không đủ của chúng ta sẽ trở nên dư dật qua bàn tay linh mục.
4. BẢO VỆ ÂN SỦNG NGÀI BAN – Sau khi thực hiện phép lạ kỳ diệu này, Chúa Giêsu nói với các tông đồ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” (Ga 6:12) Bạn nghĩ rằng Đấng có thể làm phép lạ như vậy sẽ không quan tâm những mảnh vụn, nhưng mệnh lệnh vẫn có, và đó là bài học cho chúng ta. Bởi vì chúng ta có thể bất cẩn và lơ là với những món quà ân sủng của Ngài.
5. THU LẠI NHỮNG MIẾNG THỪA – Hầu hết chúng ta không thu lại những “miếng vụn” Thánh Thể. Chúng ta vội vã rời khỏi nhà thờ mà không nghĩ đến những gì vừa xảy ra và những gì chúng ta vừa lãnh nhận. Do đó, chúng ta mất đi nhiều ân sủng của Bí tích Thánh Thể. Bánh Thánh không phải là viên thuốc năng lượng tâm linh tác dụng khi chúng ta đón nhận. Thánh Thể là thực phẩm tâm linh đòi hỏi sự rèn luyện tâm linh để có thể tăng cường sức khỏe của chúng ta.
Điều đó có nghĩa là chúng ta nên dành thời gian để tạ ơn sau khi rước lễ. Đó không chỉ là phép lịch sự, mà còn là cách chúng ta bảo đảm và hấp thụ các ân sủng được ban cho chúng ta. Người rước lễ hay quên sẽ không được hưởng lợi từ các ân sủng Thánh Thể được ban cho họ. Chỉ có người biết tạ ơn – biết thu lại những mảnh vụn – mới kết hợp món quà này ngày càng nhiều hơn vào cuộc sống hằng ngày của mình, sống bằng bánh hằng ngày và siêu thực.
LM. PAUL D. SCALIA
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ TheCatholicThing.org)
Chúa Nhật 18 thường niên, năm B-2021
LƯƠNG THỰC ĐỜI ĐỜI
CN 18 TN-B-2021
Lương thực là sản phẩm được thu hoạch từ các loại cây chủ yếu dùng làm thực phẩm. Do đó, thực phẩm là tất cả những thứ con người (hoặc động vật) có thể ăn hoặc uống để hấp thụ dinh dưỡng – gọi chung là ẩm thực. Bốn loại cây lương thực chính của Việt Nam – đất nước nông nghiệp – là lúa, bắp, sắn, và khoai lang. Bánh mì không là thực phẩm chính của dân Việt nhưng là thực phẩm chính của người Tây phương, vả lại nó được làm từ lúa mì, lúa mạch, lúa miến,…
Nhưng trớ trêu thay, có quan chức ở Việt Nam lại cho rằng bánh mì và bắp không phải là lương thực hay thực phẩm. Ai cũng biết chữ “thực” nghĩa là ăn, lương thực và thực phẩm là những thứ ăn được, có thể nuôi sống con người, nhất là trong lúc dịch bệnh thế này. Nếu đồ ăn đó không là lương thực hay thực phẩm thì là cái gì?
Ngày xưa có “đặc sản” Manna hoặc Mana, nhìn trắng như sương muối, rơi xuống từ trời vào ban đêm, trong như pha lê hoặc giọt sương. Nhưng nó sẽ cứng dần và dính, biến thành màu trắng, vàng, hoặc hơi nâu, giàu chất carbohydrates (chất cần thiết để cơ thể hoạt động), và sẽ tan biến khi nắng lên.
Từ ngữ manna được sách Xuất Hành đề cập 5 lần, (Xh 16:26-35) và được Kinh Koran đề cập 3 lần. Một số học giả cho rằng manna do tiếng Ai Cập là mennu, nghĩa là “đồ ăn.” Theo Kinh Thánh, manna là “man hu,” nghĩa là “cái gì đây?” – tương tự Anh ngữ là “what is it?” hoặc Pháp ngữ là “qu'est-ce que c'est?” Nhưng cũng có người cho rằng chữ “man hu” có thể có từ nguyên là tiếng Aram chứ không phải là tiếng Do Thái. Đó là chuyên môn, chúng ta chỉ cần hiểu manna là đặc sản duy nhất Chúa cho dân ăn suốt 40 năm khi tiến về Đất Hứa. Thế thôi!
Chúng ta được biết qua trình thuật Xh 16:2-4, 12-15 thế này: Trong sa mạc, toàn thể cộng đồng con cái Israel kêu trách ông Môsê và ông Aharon: “Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thoả thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây.” Khổ gì thì khổ, chứ khổ vì đói khát thì khổ lắm. Với bản năng sinh tồn, người ta có thể dám làm bất cứ điều gì, thậm chí còn liều bán rẻ danh dự hoặc lương tâm. Bất chấp! Vì miếng ăn mà xảy ra tranh chấp, chiến tranh, ngay cả tình thân cũng có thể cắt đứt. Có miếng ăn vinh, có miếng ăn nhục!
Thi sĩ ngụ ngôn La Fontain (1621-1695, Pháp) thẳng thắn: “Cái bụng đói không thể lắng nghe.” Khi bụng đói cồn cào, thằng Bờm không cần thứ gì quý giá mà không thể ăn ngay, chỉ cần nắm xôi ăn ngay được. Thực tế vậy thôi! Danh y Anthony xác định: “Thực phẩm là cội rễ của vạn vật. Chính thực phẩm và chỉ có thực phẩm mới là thuốc chữa bách bệnh.” Ăn không chỉ để no bụng mà còn để duy trì sức khỏe. Chế độ ăn uống tốt khả dĩ ngăn ngừa bệnh tật. Sức khỏe tinh thần cũng ảnh hưởng lẫn nhau – hồn an, xác mạnh.
Thực sự Thiên Chúa thực tế hơn người ta tưởng. Ngài thấu hiểu nỗi khổ của dân nên phán với ông Môsê: “Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không.” Ngài cũng cho biết: “Ta đã nghe tiếng con cái Israel kêu trách. Vậy, ngươi hãy bảo chúng rằng: Vào buổi chiều, các ngươi sẽ được ăn thịt, và ban sáng, các ngươi sẽ được ăn bánh thoả thuê, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi.” Ngài trừng trị nhưng Ngài “xót xa” lắm. Chúng ta có thể cảm nhận qua tình cha mẹ đối với con cái: Con đau một, cha mẹ xót mười.
Thiên Chúa hứa gì thì làm ngay. Chiều hôm đó, chim cút bay đến rợp cả trại. Buổi sáng có lớp sương phủ quanh trại. Rồi khi sương tan đi, trên mặt hoang địa có một thứ gì nho nhỏ mịn màng, nho nhỏ như sương muối phủ mặt đất. Khi con cái Israel thấy thế, họ liền hỏi nhau: “Man hu? – Cái gì đây.” Ông Môsê bảo họ: “Đó là bánh Đức Chúa ban cho anh em làm của ăn.” Sự thật chứ không là chiêm bao. Đỡ khổ, khỏi lo đói khát nữa, vì đã có thịt chim cút và bánh hiên thần để no thỏa. Thật tuyệt vời!
Không phải là Thiên Chúa không biết nên mới “dò sóng” và thử thách chúng ta. Ngài thấu suốt mọi sự, biết trước cả những gì chúng ta chưa nghĩ tới. Ngài muốn dùng sự thử thách để tôi luyện chúng ta. Đại dịch cúm Tàu đang hoành hành, nhưng nó giúp chúng ta nhận biết Thiên Chúa và thân phận mỏng manh của chúng ta. Khi nhận ra phép lạ của Thiên Chúa thì người ta không thể lặng im: “Điều chúng tôi đã từng nghe biết do cha ông kể lại cho mình, chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả, sẽ tường thuật cho thế hệ mai sau: sự nghiệp lẫy lừng, quyền uy của Chúa, với những kỳ công Chúa đã làm.” (Tv 78:3-4)
Tất cả chỉ là “chuyện nhỏ” đối với Thiên Chúa. Ngài tuyên phán một lời thì liền có cả trời đất và muôn loài trong đó, nói chi chuyện rẽ nước cho dân Israel băng qua và vùi lấp quân Ai Cập trong biển nước. (Xh 14:15-31) Manna và chim cút cũng chỉ là “hạt bụi trong hạt cát” mà thôi: “Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm, lại truyền mở rộng cánh thiên môn; Người khiến manna tựa hồ mưa đổ xuống, và ban bánh bởi trời nuôi dưỡng họ. Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần, Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực.” (Tv 78:23-25) Manna được gọi là “bánh thiên thần,” nhắc chúng ta nhớ tới Thánh Thể – bánh thiên thần đặc biệt mà chúng ta được tận hưởng mà dân xưa không được biết đến. Chúng ta hạnh phúc hơn họ mà lại không biết tạ ơn Thiên Chúa sao?
Lời khuyên Thánh Phaolô dành cho dân Êphêsô ngày xưa nhưng vẫn đầy tính thời sự đối với chúng ta ngày nay: “Đây là điều tôi nói với anh em, và có Chúa chứng giám, tôi khuyên anh em: đừng ăn ở như dân ngoại nữa, vì họ sống theo những tư tưởng phù phiếm của họ.” (Ep 4:17) Quả thật, chúng ta vẫn chưa bỏ được thói ảo tưởng trong nhiều lĩnh vực của cuộc sống – cả đời và đạo: Nói hay, muốn nhiều, mà làm chẳng bao nhiêu. Đòi lấy, chứ không muốn cho.
Sự thật thì hay mất lòng và thường phũ phàng lắm. Thánh Phaolô cảnh báo: “Còn anh em đã chẳng học biết về Đức Kitô như vậy đâu; ấy là nếu anh em đã được nghe nói về Đức Giêsu và được dạy dỗ theo tinh thần của Người, đúng như sự thật ở nơi Đức Giêsu. Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện.” (Ep 4:20-24) Con người chúng ta mê muội, ù lì, viện nhiều cớ nên vẫn giậm chân tại chỗ – đôi khi còn thụt lùi mới đáng sợ.
Thật vậy, đã bao Mùa Vọng, Mùa Chay, tĩnh tâm, xưng tội, quyết tâm,... cứ theo nhau qua đi, con người cũ vẫn chẳng đổi mới được bao nhiêu. Rất chí lý với cách ví von của tiền nhân: “Chó đen giữ mực. Cốt khỉ hoàn cốt khỉ.” Chắc hẳn đã nhiều lần chúng ta tự nhủ: “Tại sao vậy?” Lý do thực tế và đơn giản lắm, bởi vì “chiến thắng một đạo quân còn dễ hơn chiến thắng chính mình.” (Đại đế Napoléon) Đặc biệt là đối lập: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm.” (Rm 7:19) Thật khốn nạn cho chính tôi!
Dân Israel rất ngạc nhiên khi thấy manna. Chưa hề thấy bao giờ. Và họ hỏi nhau: “Cái gì vậy?” Tương tự, khi thấy người lạ, người ta thường hỏi: “Ai đây?” Còn nhiều câu hỏi tương tự như vậy trong cuộc sống đời thường. Thắc mắc không chỉ vì tò mò mà để tìm hiểu. Thắc mắc đúng đắn sẽ dẫn tới sự khôn ngoan. Thắc mắc vì ham lạ sẽ bất lợi, thậm chí là tác hại.
Ngày xưa, dân chúng không thấy Chúa Giêsu và các môn đệ, họ đi tìm Ngài. Khi thấy Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6:25) Ngài trả lời nhưng có ý trách họ: “Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.” (Ga 6:26) Rất “sốc” nhưng không oan chút nào. Và Ngài khuyên: “Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” (Ga 6:27)
Ngày nay, chúng ta cũng chẳng khác. Những lúc cầu nguyện, chúng ta thường chỉ muốn XIN là chính, nhất là muốn “xin như ý mình,” muốn XIN thì phải ĐƯỢC, gọi là xin-cho, nhưng khi được rồi lại quên tạ ơn Ngài. Rất phũ phàng!
Sau khi dân chúng nghe Chúa Giêsu nói vậy thì hỏi ngay: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” (Ga 6:28) Thật lòng mà hỏi như vậy thì tốt, vì muốn vâng ý Chúa chứ không theo ý mình. Chúa Giêsu trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là tin vào Đấng Người đã sai đến.” (Ga 6:29) Thế nhưng họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.” (Ga 6:30-31) Thì ra họ không thành tâm, chỉ muốn “bắt bẻ” Chúa Giêsu mà thôi. Dốt mà chảnh, ngu mà kiêu. Chúng ta cũng vậy thôi.
Nhưng Chúa Giêsu vẫn thản nhiên và thẳng thắn: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” (Ga 6:32-33) Có lẽ lúc này họ mới “sáng mắt” nên vội xin Ngài cho họ được ăn mãi thứ bánh ấy. Biết xin như vậy là tốt, biết phục thiện. Chúa Giêsu nói: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35) Nghe vậy thì họ lại xì xầm với nhau, cho rằng Chúa Giêsu nói những lời “khó lọt lỗ tai.” Bướng bỉnh tột đỉnh!
Sự thật đích thực thì mãi mãi là sự thật, trường tồn và bất biến. Chúng ta may mắn hơn dân xưa vì được thừa hưởng di sản vô giá: Đức tin Công giáo, đức tin tông truyền, đức tin duy nhất, đặc biệt nhất là Thánh Thể Chúa Giêsu Kitô.
Thánh Thomas More (luật sư, triết gia, chính khách, 1478-1535, Anh quốc) chia sẻ: “Nếu tôi xao lãng, việc hiệp lễ sẽ giúp tôi tịnh tâm trở lại. Nếu hằng ngày có những dịp xảy đến xúi giục tôi xúc phạm đến Thiên Chúa, tôi sẽ tự trang bị cho cuộc chiến mỗi ngày bằng việc lãnh nhận Thánh Thể. Nếu tôi đặc biệt cần đến ánh sáng và sự khôn ngoan để thực thi các phận sự nặng nề của tôi, tôi sẽ đến bên Đấng Cứu Độ, mong tìm được lời khuyên và ánh sáng của Người.”
Lạy Thiên Chúa hằng hữu, xin ban những ơn cần thiết để chúng con đủ sức biến đổi theo ý Ngài, cụ thể là trải nghiệm hoàn cảnh khó khăn vì đại dịch thế này. Xin cho chúng con được no thỏa Thánh Ân và Thánh Thể, và cho chúng con được hưởng sự sống đời đời. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU 2021
Ẩm thực
(Chúa nhật XVIII TN, năm B)
Ẩm thực là ăn uống (ẩm: uống, thực: ăn). Ăn uống cũng có “đạo lý ăn uống”, ăn uống còn là một nét văn hóa – gọi là văn hóa ẩm thực, và có cả một triết lý trong văn hóa ẩm thực. Ăn uống không chỉ là đưa thức ăn và thức uống vào miệng, là việc cần thiết để duy trì sự sống, mà còn thể hiện tính cách một con người. Tiền nhân dạy: “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Xem ra việc “ăn uống” quá đơn giản nhưng cũng phức tạp, vì phức tạp nên mới phải học.
Có thể nhờ ăn uống mà người ta thêm hiểu nhau, nhưng cũng có thể do ăn uống mà sinh hiềm khích nhau. Vì sự sinh tồn, nghĩa là vì miếng cơm và manh áo, người ta có thể chém giết lẫn nhau. Chung quy thì chiến tranh xảy ra cũng chỉ vì tranh giành quyền lợi, tranh giành sự sống lẫn nhau.
Kinh thánh nói về việc ăn uống: “Khi con ngồi ăn với kẻ có chức quyền, hãy để ý kỹ người đối diện. Nếu con vốn tham ăn, hãy đặt dao kề cổ. Đừng thèm thuồng cao lương mỹ vị của hắn, vì đó là thứ đồ ăn phỉnh gạt” (Cn 23:2-3). Còn ca dao Việt Nam cảnh báo:
Miếng ăn là miếng tồi tàn
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu
TỪ BÁNH VẬT CHẤT…
Trong sa mạc, trên hành trình về Đất Hứa, toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en kêu trách ông Mô-sê và ông A-ha-ron. Họ vất vả khổ sở nên trách móc các ông: “Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai-cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thoả thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!” (Xh 16:3). Họ trách móc người khác và than thân trách phận vì thiếu thực phẩm, họ không thỏa mãn cái miệng. Chúa biết lắm, thế nên Ngài nói với ông Môsê: “Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không” (Xh 16:4).
Rồi Ngài nói thêm với ông: “Ta đã nghe tiếng con cái Ít-ra-en kêu trách. Vậy, ngươi hãy bảo chúng rằng: Vào buổi chiều, các ngươi sẽ được ăn thịt, và ban sáng, các ngươi sẽ được ăn bánh thoả thuê, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi” (Xh 16:12). Thật vậy, cứ chiều đến, chim cút bay đến rợp cả trại. Buổi sáng thì có lớp sương phủ quanh trại. Rồi khi sương tan thì trên mặt hoang địa có một thứ gì nho nhỏ mịn màng, nho nhỏ như sương muối phủ mặt đất. Khi dân Ít-ra-en thấy thế, họ liền hỏi nhau: “Man hu?”, nghĩa là: “Cái gì đây?” (Xh 16:15a). Ông Môsê bảo họ: “Đó là bánh Đức Chúa ban cho anh chị em làm của ăn!” (Xh 16:15b). [Xin “mở ngoặc”: Loại bánh-từ-trời đó là Manna (tiếng Hê-brơ: מָן ), còn được viết là Mana, hoặc al-Mann wa al-Salwa (tiếng Ả-rập: المَنّ و السلوى), tiếng Hy-lạp và Latin là Man hoặc Manna].
Đó là điều lạ lùng Chúa làm để thỏa mãn lòng dân, và còn biết bao điều kỳ diệu khác mà hằng ngày Ngài vẫn làm vì chúng ta. Vì thế, chúng ta phải tự hứa: “Điều chúng tôi đã từng nghe biết do cha ông kể lại cho mình, chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả, sẽ tường thuật cho thế hệ mai sau: Sự nghiệp lẫy lừng, quyền uy của Chúa, với những kỳ công Chúa đã làm” (Tv 78:3-4). Tác giả Thánh vịnh nhắc lại: “Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm, lại truyền mở rộng cánh thiên môn; Người khiến man-na tựa hồ mưa đổ xuống, và ban bánh bởi trời nuôi dưỡng họ. Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần, Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực” (Tv 78:23-25). Thiên Chúa luôn chiều lòng chúng ta, dù đôi khi chúng ta rất ngỗ nghịch, cao ngạo hoặc phản bội Ngài, nhưng Ngài vẫn im lặng và kiên trì chờ mong chúng ta “giác ngộ” mà nhận biết Ngài là Đức Chúa duy nhất.
Thánh Phaolô khuyên nhủ: “Đừng ăn ở như dân ngoại nữa, vì họ sống theo những tư tưởng phù phiếm của họ” (Ep 4:17). Khi đã thay đổi lối sống, chúng ta “phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, phải để Thần Khí đổi mới tâm trí, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4:22-24). Nhưng không thể “giả vờ” hoặc “ra vẻ” mà phải thay đổi từ đáy lòng, phải thay đổi theo ý Đức Kitô, phải “chết” cho con người cũ và “chết” cho tội lỗi. Tức là phải chịu đau đớn vì tự “banh da, xẻ thịt” của mình vì lý tưởng Kitô. Khó lắm, đâu phải chuyện đùa!
…TỚI BÁNH TRƯỜNG SINH
Khi dân chúng thấy Đức Giêsu và các môn đệ đều không có ở đó, họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Ngài. Khi thấy Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6:25). Ngài nói toạc móng heo: “Thật, Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm Tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê” (Ga 6:26). Nghe rất “sốc”, rất đau, vì họ bị “chạm” vào chính “ý đồ” của họ.
Có lẽ chúng ta cũng chẳng hơn gì dân Ít-ra-en xưa. Liệu chúng ta đi hành hương có thực sự vì yêu mến Chúa, vì sùng kính Đức Mẹ hoặc các thánh? Chúng ta thường “rỉ tai” nhau: “Chỗ đó thiêng lắm, người ta xin được nhiều ơn lắm”. Và chúng ta cũng cố gắng đến để “được ơn” là chính. Nếu không được ơn thì sao? Chúng ta còn giữ vững đức tin? Những người có “của ăn, của để” mới đủ “khả năng” đi hành hương các Thánh địa hoặc Linh địa, còn những người nghèo thì sao? Vậy người nghèo thiệt thòi quá! Có đoàn hành hương về Thánh địa Giêrusalem với chi phí tới 9 tỷ VNĐ, còn đến các linh địa trong nước cũng tốn bạc triệu. Người nghèo có mơ cũng không thấy, vì họ lo kế sinh nhai hằng ngày còn “sất bất sang bang” thì làm sao có tiền đi hành hương để “xin ơn”? Nếu chỉ những ai đi hành hương mới được ơn thì Chúa bất công!
Liệu chúng ta đi làm việc thiện có vì yêu mến Chúa qua những anh chị em kém may mắn hơn mình? Liệu chúng ta hoạt động tông đồ, tham gia các hội đoàn hoặc các nhóm đạo đức có thực sự hy sinh và chỉ vì muốn vinh danh Chúa?
Chắc chắn những câu hỏi đó “khó” trả lời lắm, và có lẽ chúng ta cũng đang có những tư tưởng phù phiếm! Và chắc chắn Chúa không câu nệ hình thức như chúng ta tưởng hoặc “suy bụng ta ra bụng… Chúa”.
Chúa Giêsu nói: “Quý vị hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận” (Ga 6:27). Có lẽ họ không hiểu nên liền hỏi: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” (Ga 6:28). Ngài trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là tin vào Đấng Người đã sai đến” (Ga 6:29). Không biết vì không hiểu hay cố ý không chịu hiểu mà họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời” (Ga 6:30-31). Đức Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật quý vị, không phải ông Môsê đã cho quý vị ăn bánh bởi trời đâu, màchính là Cha Tôi cho quý vị ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian” (Ga 6:32-33).
Ý Ngài hoàn toàn khác, thảo nào…! Nếu chúng ta được trực tiếp đối thoại với Ngài lúc đó thì chắc chắn chúng ta cũng chỉ “như vịt nghe sấm” chứ hiểu gì nổi.
Nhưng với dân Ít-ra-en lại khác, sau khi nghe Ngài nói đến “bánh đem lại sự sống” thì họ nói ngay: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy” (Ga 6:34). Đức Giêsu bảo họ: “Chính Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với Tôi, không hề phải đói; ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Lại nghe quá “sốc”! Bánh gì kỳ lạ vậy chứ? Thế nên chúng ta đừng vội chê trách “người xưa”. Quả thật, nếu là chúng ta thì có lẽ Chúa Giêsu “không có đường về”. Cũng may là chúng ta “sinh sau, đẻ muộn”, được học hỏi và được lãnh nhận đức tin vào Chúa Giêsu từ ngàn xưa truyền lại. Thực sự chúng ta rất may mắn!
Thậm chí chúng ta còn may mắn hơn dân Ít-ra-en, vì họ chỉ được ăn bánh-từ-trời là man-na, còn chúng ta cũng được ăn bánh-từ-trời, nhưng đó là Bánh Trường Sinh, là chính Mình và Máu Đức Giêsu Kitô.
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con, xin giúp chúng con xứng đáng lãnh nhận Bánh Trường Sinh là Thánh Thể Đức Giêsu Kitô, để được sống đời đời chứ không bị án phạt mãi mãi. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU 26-7-2012
SỐNG
(CN XVIII TN, năm B – Ga 6:24-35)
Loanh quanh cơm, áo, gạo, tiền
Ngược xuôi ngày tháng, muốn điên cái đầu
Bon chen từ sáng tới chiều
Tóc xanh rũ xuống phai màu thời gian
Có lần Chúa nhắc nhở rằng:
“Sống không chỉ bởi của ăn đời này
Nhưng còn sống bởi lời Ngài
Chính Thiên Chúa phán hằng ngày, người ơi! (*)
Cơm giữa đời, bánh bởi trời
Ngài luôn phân phối, mọi người đủ no
Chuyện sinh nhai lắm nhiêu khê
Nhưng con tin Chúa liệu lo đúng thời
Giọt buồn chợt hóa tiếng cười
Cho con biết phải dâng lời tạ ơn
Man-na, lương thực luôn cần
Bánh Trường Sinh vẫn cần hơn rất nhiều
Diệu kỳ Thánh Thể tình yêu
Hằng ngày con được Ngài trao trọn tình
TRẦM THIÊN THU
(*) Đnl 8:3; Mt 4:4; Lc 4:4
Cái Gì Đây?
(Chúa Nhật XVIII TN, năm B)
Khi chưa biết về vật gì, người ta sẽ thắc mắc: “Cái gì đây?”. Rồi tìm hiểu, nghiên cứu, nhờ đó mà có thể biết đó là cái gì và để làm gì. Khi dân Ít-ra-en đi qua sa mạc để đến Đất Hứa, người ta cũng đã từng thắc mắc khi thấy “vật lạ” từ trời rơi xuống như mưa: “Cái gì đây?”.
Manna hoặc Mana là loại thực phẩm đặc biệt, ăn được, nhìn trắng như sương muối, rơi xuống từ trời vào ban đêm, trong như pha lê hoặc giọt sương, rồi cứng dần và dính, biến thành màu trắng, vàng, hoặc hơi nâu, giàu chất carbohydrates (chất cần thiết để cơ thể hoạt động), nhưng manna sẽ tan biến khi nắng lên. Từ ngữ manna được đề cập 5 lần trong sách Xuất Hành (Xh 16:26-35), được đề cập 3 lần trong Kinh Koran.
Một số học giả cho rằng manna do tiếng Ai Cập là mennu, nghĩa là “đồ ăn”. Theo Kinh Thánh, manna là “man hu”, có nghĩa là “cái gì đây?” – tương tự Anh ngữ là “what is it?”, hoặc Pháp ngữ là “qu'est-ce que c'est?”. Nhưng người ta cho rằng từ “man hu” có thể có từ nguyên là tiếng A-ram chứ không phải là tiếng Do Thái.
Trình thuật Xh 16:2-4. 12-15 cho biết: Trong sa mạc, toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en kêu trách ông Mô-sê và ông A-ha-ron. Họ nói: “Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai-cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thoả thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!”. Khổ gì thì khổ, chứ khổ vì đói khát thì khổ lắm. Vì miếng ăn người ta có thể dám làm bất cứ điều gì, thậm chí không ngần ngại bán rẻ danh dự hoặc lương tâm. Bất chấp hết! Vì miếng ăn mà xảy ra tranh chấp, chiến tranh, ngay cả tình thân cũng có thể mất chỉ vì miếng ăn. Khốn nạn thật!
Nhà ngụ ngôn La Fontain (1621-1695, Pháp) nói: “Cái bụng đói không thể lắng nghe”. Và rồi, cũng chỉ vì cái bụng đói cồn cào, thằng Bờm chứ không cần thứ gì quý giá mà không thể ăn ngay, chỉ cần nắm xôi ăn ngay, thực tế là thế đó! Danh y Anthony: “Thực phẩm là cội rễ của vạn vật. Chính thực phẩm và chỉ có thực phẩm mới là thuốc chữa bách bệnh”. Ăn không chỉ để no bụng mà còn để duy trì sức khỏe. Chế độ ăn uống tốt khả dĩ ngăn ngừa bệnh tật.
Thiên Chúa cũng rất thực tế, Ngài thấu hiểu nỗi khổ của dân nên Ngài phán với ông Mô-sê: “Này, Ta sẽ làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. Dân sẽ ra lượm lấy khẩu phần cho mình, ngày nào cho ngày đó; Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân theo Luật của Ta hay không”. Và Ngài cho ông Mô-sê biết: “Ta đã nghe tiếng con cái Ít-ra-en kêu trách. Vậy, ngươi hãy bảo chúng rằng: Vào buổi chiều, các ngươi sẽ được ăn thịt, và ban sáng, các ngươi sẽ được ăn bánh thoả thuê, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi”.
Thật vậy, vào buổi chiều, chim cút bay đến rợp cả trại. Buổi sáng có lớp sương phủ quanh trại. Rồi khi sương tan đi, trên mặt hoang địa có một thứ gì nho nhỏ mịn màng, nho nhỏ như sương muối phủ mặt đất. Khi con cái Ít-ra-en thấy thế, họ liền hỏi nhau: “Man hu? – Cái gì đây?”. Ông Mô-sê bảo họ: “Đó là bánh Đức Chúa ban cho anh em làm của ăn!”. Thật hay mơ? Nếu thật như thế thì đỡ khổ, khỏi lo đói khát nữa, vì đã có thịt chim cút và bánh để ăn. OK lắm!
Thiên Chúa thử thách chúng ta không phải vì Ngài không biết nên phải “dò sóng”, mà Ngài biết trước cả những gì chúng ta chưa nghĩ tới. Ngài thử thách để tôi luyện niềm Tin Cậy Mến của chúng ta mà thôi. Một khi nhận ra phép lạ của Thiên Chúa thì người ta không thể lặng im: “Điều chúng tôi đã từng nghe biết do cha ông kể lại cho mình, chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả, sẽ tường thuật cho thế hệ mai sau: sự nghiệp lẫy lừng, quyền uy của Chúa, với những kỳ công Chúa đã làm” (Tv 78:3-4).
Với Thiên Chúa, tất cả chỉ là “chuyện nhỏ”, một lời tuyên phán là có cả trời đất và muôn loài trong đó, nói chi chuyện rẽ nước cho dân Ít-ra-en băng qua và vùi lấp quân Ai Cập trong biển nước (Xh 14:15-31). Manna và chim cút chỉ là “chuyện nhỏ của chuyện nhỏ” mà thôi: “Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm, lại truyền mở rộng cánh thiên môn; Người khiến man-na tựa hồ mưa đổ xuống, và ban bánh bởi trời nuôi dưỡng họ. Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần, Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực” (Tv 78:23-25). Manna được gọi là “bánh thiên thần”, nhắc chúng ta nhớ tới Bí tích Thánh Thể – bánh thiên thần đặc biệt mà chúng ta được tận hưởng, còn dân Ít-ra-en xưa không hề biết đến. Chúng ta hạnh phúc hơn họ mà không biết tạ ơn Chúa đấy!
Thánh Phaolô nói: “Đây là điều tôi nói với anh em, và có Chúa chứng giám, tôi khuyên anh em: đừng ăn ở như dân ngoại nữa, vì họ sống theo những tư tưởng phù phiếm của họ” (Ep 4:17). Lời khuyên dành cho dân Êphêsô ngày xưa nhưng vẫn “nóng hổi” với chúng ta ngày nay, vì chúng ta vẫn chưa loại bỏ được sự ảo tưởng trong nhiều lĩnh vực của cuộc sống – cả đời và đạo. Nói hay, muốn nhiều, làm chẳng bao nhiêu!
Chẳng oan ức gì đâu, như Thánh Phaolô đã cảnh báo: “Còn anh em đã chẳng học biết về Đức Kitô như vậy đâu; ấy là nếu anh em đã được nghe nói về Đức Giêsu và được dạy dỗ theo tinh thần của Người, đúng như sự thật ở nơi Đức Giêsu. Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4:20-24). Quả thật, phàm nhân chúng ta vẫn mê muội, ù lì, viện nhiều cớ nên vẫn giậm chân tại chỗ – đôi khi còn thụt lùi mới đáng sợ. Bao Mùa Vọng, bao Mùa Chay, bao kỳ tĩnh tâm, bao lần xưng tội, bao lần quyết tâm,... Tất cả cứ theo nhau qua đi, con người cũ vẫn chẳng đổi mới được bao nhiêu! Đúng như tiền nhân ví von: “Chó đen giữ mực. Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ”. Chắc hẳn đã nhiều lần chúng ta tự nhủ : “Tại sao vậy?”. Lý do thực tế và đơn giản lắm, vì “chiến thắng một đạo quân còn dễ hơn chiến thắng chính mình” (Đại đế Napoléon), và “sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7:19). Khốn nạn thân tôi!
Thấy manna, dân Ít-ra-en lấy làm lạ, vì chưa hề thấy bao giờ, thế nên họ hỏi nhau: “Cái gì thế nhỉ?”. Tương tự, khi thấy người lạ, chúng ta thường hỏi: “Ai đây?”. Và còn nhiều câu hỏi tương tự như vậy trong cuộc sống đời thường này. Thắc mắc không chỉ vì tò mò mà để tìm hiểu. Biết thắc mắc đúng sẽ dẫn tới sự khôn ngoan.
Một hôm, khi dân chúng thấy Đức Giêsu và các môn đệ cũng không có ở đó, thế là họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Ngài. Khi gặp thấy Ngài ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6:25). Ngài trả lời nhưng có ý trách họ: “Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận” (Ga 6:26-27). Khi cầu nguyện, chúng ta cũng thường chỉ muốn xin là chính, nhất là muốn “xin như ý mình”, mà lại quên chúc tụng và tạ ơn! Chúng ta có đáng trách không nhỉ? Chắc chắn ngại trả lời ghê đi!
Nghe Chúa Giêsu nói vậy, họ liền hỏi Ngài: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” (Ga 6:28). Thật lòng mà hỏi như vậy thì tốt lành biết bao, vì muốn vâng ý Chúa chứ không theo ý mình. Và Đức Giêsu trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm là tin vào Đấng Người đã sai đến” (Ga 6:29). Thế nhưng họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời” (Ga 6:30-31). Thì ra họ chẳng thành tâm chi cả, mà họ chỉ muốn “bắt bẻ” Chúa Giêsu mà thôi. Đúng là họ dốt mà chảnh. Và chúng ta cũng thế!
Đức Giêsu vẫn thản nhiên và nói thẳng: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian” (Ga 6:32-33). Có lẽ lúc này họ đã “sáng mắt” nên họ liền xin Ngài cho họ được ăn mãi thứ bánh ấy. Biết xin như vậy là tốt. Và Chúa Giêsu xác định: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35). Và họ lại xì xầm với nhau, cho rằng Chúa Giêsu nói những lời “khó lọt lỗ tai”.
Tuy nhiên, đó là sự thật, thật hơn cả sự thật. Ngày nay, chúng ta may mắn hơn họ vì đã được hưởng di sản quý báu vô cùng: Đức tin Công giáo, đức tin tông truyền. Và chúng ta không phải thắc mắc như dân Ít-ra-en xưa: “Cái gì thế nhỉ?”. Vâng, chúng ta thực sự vô cùng may mắn!
Lạy Thiên Chúa, xin giúp con biết thắc mắc đúng và tìm hiểu cho thấu đáo, nhờ đó mà có thể duy trì ba nhân đức đối thần trong mọi hoàn cảnh. Vâng, lạy Thiên Chúa, xin thêm đức tin cho con, để nhờ vững tin mà con có thể trông cậy nơi Ngài, và yêu mến Ngài qua tha nhân. Xin cho con được no thỏa ân tình Thiên Chúa và Thánh Thể Đức Giêsu Kitô. Ngài là Đấng hằng sinh và hiển trị cùng với Thiên Chúa Cha, hiệp nhất với Thiên Chúa Thánh Linh, đến muôn đời. Amen.
TRẦM THIÊN THU
Để Trở Nên Kitô Hữu Tốt
Không ai dám nói rằng làm Kitô hữu quá dễ, chẳng có gì khó. Thiên Chúa trao ban cho chúng ta mọi thứ và cũng đòi chúng ta đáp trả mọi thứ – thời gian, tài năng, chính mình. Chúng ta được kêu gọi trở nên sứ giả của Đức Kitô, và phản ánh Thiên Chúa trong mọi động thái của chúng ta.
Nhưng trong cuộc sống thường nhật, chúng ta có đầy những trách nhiệm, bổn phận và những viẹc phải làm, chúng ta thường “mất dấu” tiếng gọi cao cả nhất.
Dưới đây là một số đề nghị về cách đến gần Thiên Chúa và sống yêu thương tha nhân. Một số điều dễ thực hiện, nhưng một số điều cần nỗ lực hơn. Nhưng tất cả đều có thể giúp bạn theo chân lý: Sống đời Kitô hữu, đó là cuộc sống của bạn – nhưng không là của riêng bạn.
1. Hãy sáng tác, nghiên cứu, vẽ, viết, hát,... và sáng tạo. Cứ thử nghiệm với sự sáng tạo ngay cả lúc bạn cảm thấy “trống rỗng”, và hãy làm nhân Danh Thiên Chúa. Tại sao? Vì bất cứ điều gì cũng được làm để dâng kính Thiên Chúa qua sự sáng tạo vô biên của Ngài. Một lý do khác là bạn có thể thấy rằng Thiên Chúa đã trao ban cho bạn những tặng phẩm mà chính bạn cũng không hề biết mình đang có.
2. Rất nhiều Kitô hữu coi nhà thờ như “điểm hẹn” hằng tuần: Cứ vào rồi ra và về nhà – đôi khi than vãn rằng nhà thờ là nơi không sống động. Nhưng các nhà thờ cũng sôi nổi như lời chúc mừng. Thánh Phaolô nói với chúng ta rằng chúng ta là “chi thể của Nhiệm Thể Đức Kitô”, như vậy tất cả chúng ta đều được yêu cầu thi hành nhiệm vụ đặc biệt. Hãy tìm ra “cái tài riêng” của mình để có thể phục vụ Giáo hội địa phương tốt hơn.
3. Nghiền ngẫm Lời Chúa có thể là lĩnh vực quan trọng nhất trong việc trở thành một Kitô hữu trưởng thành. Mỗi ngày hãy dành một khoảng thời gian nhỏ để đọc Kinh thánh để có thể gợi hứng và hướng dẫn người khác, chính điều đó cũng giúp bạn tập trung vào những gì quan trọng nhất.
4. Điều này không có nghĩa là bạn phải làm việc gì to tát. Chỉ cần biết các Kitô hữu tôn kính Thiên Chúa thế nào. Nhiều tôn giáo thuộc Kitô giáo có sức thu hút khá mạnh, hãy tìm hiểu cách thờ phượng của họ để có thể hiểu thêm về các Kitô hữu, nhờ đó mà bạn đánh giá đúng về họ và chính mình.
5. Không gì tốt hơn là tự nhắc mình nhớ tới các tặng phẩm của Thiên Chúa hơn là lưu ý sự ngoạn mục và hùng vĩ của các tặng phẩm đó. Hãy ra bờ biển, lên núi, vào rừng, hoặc chỉ cần vào công viên, và dành thời gian chiêm ngắm những kỳ công của Thiên Chúa, cả điều to và nhỏ. Bạn sẽ nhận thấy Thiên Chúa quá đỗi kỳ diệu!
6. Hãy phục vụ nhau. Hãy dạy chữ cho các trẻ em chịu thiệt thòi và bất hạnh. Hãy trao tặng cho người khác tặng phẩm quý nhất: Thời giờ của bạn. Nhờ phục vụ người khác, bạn có thể noi gương cách phục vụ của Chúa Giêsu và chuyển tải tình yêu của Ngài, chỉ cần tập sống tình nguyện phục vụ.
7. Hơn 2.000 năm qua, một số người trí thức đã xử lý các nghịch lý “gai góc” của đức tin Kitô giáo. Qua những lời của Thánh Augustinô và Thánh Thomas Aquinas, hoặc của C. S. Lewis và nhiều người khác, đều có những cách giáo dục, sự thú vị, và sự kỳ lạ.
8. Thiên Chúa không bao giờ muốn chúng ta sống quá thoải mái và ung dung hưởng thụ. Để trở thành người như Thiên Chúa muốn, chúng ta phải luôn tìm kiếm sự thách thức mới – những dịp học hỏi đó là những bài học quan trọng mà chúng ta có thể thực hành vào lúc nào đó. Điều này không dễ, nhưng không gì hơn như vậy!
9. Một số ý tưởng, cảm xúc và hành động có thể trở nên sự hướng dẫn quan trọng trong “bước tâm linh” của bạn. Nếu nhìn lại quá khứ, bạn có thể ngạc nhiên vì chính bạn đã trưởng thành tâm linh hơn nhiều.
10. Hơn 2.000 năm rồi, Giáo hội Công giáo đã giúp một số Kitô hữu trở thành những tấm gương sáng sống động cho chúng ta. Nhiều vị đã được tôn phong hiển thánh, chân phước (á thánh), bậc đáng kính, tôi tớ Chúa. Một số các vị này, dù chính thức hay không, đều được tuyển chọn vì có đời sống anh dũng, dám quên mình hoặc xả thân vì công ích. Cuộc sống của họ có sức động viên chúng ta đấu tranh vì Chúa nhiều hơn.
11. Thánh Phaolô nói rằng “thân xác là đền thờ” – thân xác cần tập luyện để duy trì sức khỏe, linh hồn cũng vậy. Tập luyện thân xác (yoga, thiền, thể dục,…) giúp thăng tiến tinh thần, hãy tập trung vào những điều thuộc lĩnh vực tâm linh.
12. Bắt đầu với Chúa Giêsu và các Tông đồ, Kitô giáo luôn có đức tin chung, nghĩa là chúng ta cùng nhau tìm kiếm Thiên Chúa. Bằng cách chia sẻ sự hiểu biết, chúng ta xây dựng trên kiến thức của người khác – và có thể giúp đỡ nhau qua những mảng kiến thức riêng.
13. Kitô giáo mang tính cộng đoàn. Tân ước cho biết rằng các Kitô hữu đầu tiên quan ngại về bệnh tật, sự nghèo nàn và các vấn nạn của thời đó. Như vậy, chúng ta được kêu gọi quan tâm thế giới xung quanh, và nền dân chủ có nghĩa là bầu cử – bất kể nguồn gốc chính trị nào. Đó không chỉ là nhiệm vụ dân sự, mà còn là bổn phận Kitô hữu. Thiên Chúa kêu gọi chúng ta trở nên chân và tay của Ngài để chúng ta có thể làm cho tình yêu Thiên Chúa được cảm nhận ở khắp mọi nơi.
14. Mỗi ngày, hãy đến với Thánh Thể, dành thời gian để tìm hiểu Lời Chúa và cầu nguyện liên lỉ. Điều này giúp chúng ta biến đổi dần dần.
15. Thiên Chúa vui thích khi chúng ta tận hưởng những tặng phẩm của Ngài. Không tặng phẩm nào quý giá bằng chính gia đình của mình. Hãy cùng nhau đồng bàn mỗi bữa ăn, không chỉ chia sẻ lương thực phần xác mà còn chia sẻ cả những món ăn tinh thần. Khi chúng ta làm cho người thân hạnh phúc, chúng ta cho họ thấy diện mạo yêu thương của Thiên Chúa, điều này thực sự quan trọng.
16. Bạn không cần phải tới Giêrusalem hoặc đi đâu xa mới có thể đánh giá đúng về Thiên Chúa. Ngài hiện diện ở bất cứ nơi nào chúng ta tới: Chúng ta thấy sức mạnh của Ngài trong biển cả, sự uy nghi của Ngài nơi núi rừng, tài nghệ của Ngài nơi nương đồng,... Thiên nhiên luôn mang dấu ấn của Ngài. Hãy cao rao lòng thương xót vô biên của Ngài.
17. Có thể một trong những điều khó nhất là làm Kitô hữu. Khi chúng ta bị tổn thương, điều cuối cùng chúng ta muốn là thoát khỏi đau khổ đó: Chúng ta muốn trừng phạt người đã làm chúng ta tổn thương. Nhưng khi làm vậy, chúng ta lại tự trừng phạt chính mình. Đức Kitô kêu gọi chúng ta nới lỏng nắm tay và tha thứ cho những người làm hại chúng ta. Nếu làm vậy, chúng ta không chỉ tha thứ người khác mà còn tha thứ chính mình.
18. Thiên Chúa có thể nói trong cơn động đất và bão tố, nhưng Ngài thường nói bằng tiếng nói nhỏ nhẹ. Hằng ngày hãy dành thời gian để giữ im lặng và lắng nghe Tiếng Chúa. Bạn sẽ ngạc nhiên về những gì bạn nghe được.
PAUL ASAY
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)
Sự Thật về Tình Yêu Thương
Một vị giảng phòng cho ĐGH Biển Đức XVI đã nói: “Tình yêu con người và tình yêu Thiên Chúa luôn song hành, và phân tách hai tình yêu ấy dẫn đến những vấn đề tạo ra sự xa cách cả bên trong và bên ngoài giáo hội”.
Lm Raniero Cantalamessa, dòng Phanxicô (Capuchin), nói rằng người ta tin sai lầm đến nỗi mà tình yêu người ta dành cho nhau và dành cho Thiên Chúa không tương xứng với tình yêu vô điều kiện Thiên Chúa trao ban cho con người như thế đã góp phần tục hóa Tây phương và cả sự lệch lạc trong những người được thánh hiến.
Hai cách diễn tả tình yêu có thể được hòa giải bằng cách đặt tình yêu của Chúa Giêsu Kitô trước mọi thứ, Lm Cantalamessa nói trong lần suy niệm đầu tiên trong mùa Chay 2011 đã bày tỏ với ĐGH và các viên chức Tòa thánh.
Lm Cantalamessa, người giảng phòng cho ĐGH, đã được mời giảng và suy niệm trong những dịp đặc biệt – kể cả mùa Chay. ĐGH Biển Đức XVI đã cùng với một số tiến sĩ quan trọng của giáo hội giải thích tính đồng nhất của “hai gương mặt tình yêu: eros và agape”. Lm Cantalamessa đã nói về thông điệp “Deus Caritas Est” (Thiên Chúa là Tình yêu) năm 2006 của ĐGH Biển Đức XVI để giải thích tầm quan trọng của việc kết hợp các khái niệm được tiếng Hy Lạp xác định là eros, tình yêu giữa người nam và người nữ có thể nâng cao tình yêu lên Thiên Chúa, và từ agape, tình yêu quên mình được diễn tả rõ ràng nhất bằng sự hạ mình xuống làm người nơi Đức Kitô.
Lm Cantalamessa nói: “Sự tục hóa và nhần mạnh vào eros đã tách tình yêu nhân loại ra khỏi tình yêu Thiên Chúa trong mọi hình dạng, làm giảm tình yêu đó thành hoàn toàn ‘trần tục’, mà Thiên Chúa lại ‘yêu quá nhiều’ và thậm chí phiền toái”. Mặt khác, Tình yêu Thiên Chúa được phân biệt bởi “agape mà không eros” là phổ biến đối với một số người sống đời thánh hiến chỉ là “tình yêu lạnh nhạt”.
Lm Cantalamessa nói thêm: “Nếu tình yêu nhân loại dẫn đến các mối quan hệ và tình yêu xúc cảm đối với Thiên Chúa bị từ chối hoặc bị ngăn chặn thì hệ quả chỉ là để con người thực hiện với sự mệt mỏi vì trách nhiệm, hoặc để tìm kiếm sự đền bù có thể không phù hợp, kể cả những giai đoạn đau khổ nhất mà chúng ta đã thấy, một sự ám chỉ việc lạm dụng tình dục trẻ em của các người trong Giáo hội”.
Nguồn gốc của các động thái “lệch lạc luân lý” của một số người được thánh hiến là “khái niệm méo mó về tình yêu” (distorted and contorted concept of love). Lm Cantalamessa nói: “Nếu tình yêu trần tục giống như cơ thể không có linh hồn, kiểu sống tu này như linh hồn không có cơ thể”.
Ngài chỉ ra rằng, trong thông tri của ĐGH Biển Đức XVI đã nói: “Eros và agape là tình yêu hướng thượng và khiêm hạ có thể hoàn toàn không bao giờ tách rời nhau và chúng được kết hợp bằng nguồn tình yêu là Thiên Chúa”.
Việc chấp nhận tình yêu nhân loại và luyến ái được ĐGH giải thích có lợi cho những người đang yêu, kể cả các Kitô hữu trẻ đã kết hôn, bằng cách “cho thấy vẻ đẹp và sự xứng đáng của tình yêu kết hiệp”. Sứ điệp của ĐGH Biển Đức XVI là “niềm hy vọng cho thế giới”.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ National Catholic Register)
THÁNH THỂ – SỨC MẠNH CHỐNG LẠI MA QUỶ
Mũi tên cần có trong túi đựng tên của người trung gian là bí tích Thánh Thể. Chúa Giêsu đã nói: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6:53–56). Không lâu trước khi Ngài bị bắt như chiên bị đem đi làm thịt, Ngài đã thiết lập bí tích Thánh Thể.
Như vậy, khi ăn mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, bẻ ra, rồi trao cho họ và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy” (Mt 26:26). Cũng vậy, Ngài cầm lấy chén rượu và nói: “Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội” (Mt 26:27–28). Sau đó, Ngài lên Can-vê hiến tế, Mình Máu Ngài trở nên sự sống cho nhiều người.
Chúa Giêsu KHÔNG NÓI đó là tượng trưng Mình Máu Ngài, mà Ngài trao ban chính Mình Máu Ngài cho những người tin nhận Ngài để họ được cứu độ. Đó là Thánh Thể được “bẻ ra” để làm cho chúng ta trở nên tổng thể. Ngài trao ban cho chúng ta Bửu Huyết mà Ngài đổ ra để nhiều người được cứu độ, tội lỗi được tha thứ. Để bảo đàm cho chúng ta luôn có loại Thần Lương này, Ngài đã căn dặn: “Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22:19; x. 1 Cr 11:25). Theo cách thức này, Ngài trao cho các tông đồ và những người kế vị được quyền thánh hóa bánh rượu để trở nên Mình Máu Ngài.
Lời hứa này chỉ có thể hiện thực qua việc bẻ bánh trong Thánh Lễ. Do đó, qua mỗi Thánh Lễ, Can-vê được tái hiện trên bàn thờ, và các sự kiện xảy ra từ hai ngàn năm trước cũng được thực sự tái hiện. Từ bí tích diệu kỳ này, người trung gian có thể lôi cuốn nhiều sức mạnh hơn họ tưởng.
Tuy nhiên, có thể hiểu rằng có thể có người lưỡng lự chấp nhận giáo huấn này. Làm sao một người bình thường được gọi là linh mục lại có thể đọc lời truyền phép để bánh rượu trở nên Mình Máu Đức Giêsu Kitô, Đấng chịu đóng đinh trên Thập Giá? Có thể bạn nghĩ vậy, nhưng hãy lắng nghe điều này...
THÁNH THỂ GIẢI THOÁT
Khi trao Thánh Thể, một linh mục nọ gặp thằng quỷ đã ám một cô gái trẻ vài năm. Nó ngoan cố và bướng bỉnh. Nó kháng cự dữ dội và muốn làm cho linh mục kia thất vọng. Nhóm người cầu nguyện cảm thấy chán nản và thất vọng. Linh mục chợt nghĩ: “Đưa nó tới Chúa Giêsu Thánh Thể”. Tại nhà thờ, linh mục đặt Mình Thánh Chúa Giêsu trên bàn thờ như Vị Vua cai trị trong vinh quang sáng ngời trong Mặt Nhật.
Các sự kiện thay đổi ngay lập tức. Quỷ sợ hãi và hét to: “Ai đây? Người này là ai?”. Đối với nó, Thánh Thể là “Đấng” và là “Người”, nhưng đối với con mắt vô thần thì đó là “cái đó” và là “vật đó”. Chúng ta có thể nhìn thấy vật tròn màu trắng, nhưng quỷ thấy một Con Người, một Chúa Tể vinh quang. Quỷ nhìn thấy vinh quang của Thiên Chúa và bị chói mắt. Nó nhắm mắt lại và luống cuống: “Để tôi đi. Tôi không muốn thấy Ông Ấy. Ai đưa tôi tới Nhà của Ông Ấy? Chúng tôi không ưa nhau. Hãy đưa tôi ra khỏi nơi này!”
Linh mục nghĩ thầm: “Lạy Chúa! Nó nói gì vậy? Có phải nó nói về Thánh Thể trên bàn thờ không? Mình mới dâng lễ sáng nay mà. Sao lại mạnh mẽ vậy?”. Linh mục lý luận như ngôn sứ Dacaria, người đã dâng hương nơi Đền Thờ nhưng không tin lời của Tổng Thần Gabriel.
Từ lúc linh mục và nhóm cầu nguyện vào nhà thờ, mọi người không cầu nguyện mà chỉ hát: “Kính lạy Thánh Thể, ôi bí tích cực thánh, xin kính dâng mọi lời chúc tụng và tạ ơn”. Lúc đó linh mục nhận ra bánh được thánh hiến không còn là bánh nữa, đó chính là Chúa Giêsu, là Mình Máu Ngài.
Mặc dù Ngài ở trong dạng bánh rượu, nhưng Ngài vẫn là Thiên Chúa và xác định là “Đức Chúa, Đấng chữa lành ngươi” (Xh 15:26); “Người bị đời khinh khi ruồng rẫy, phải đau khổ triền miên và nếm mùi bệnh tật. Người như kẻ ai thấy cũng che mặt không nhìn, bị chúng ta khinh khi, không đếm xỉa tới. Sự thật, chính Người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta, còn chúng ta, chúng ta lại tưởng Người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng họa, phải nhục nhã ê chề. Chính Người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; Người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành. Tất cả chúng ta lạc lõng như chiên cừu, lang thang mỗi người một ngả. Nhưng Đức Chúa đã đổ trên đầu Người tội lỗi của tất cả chúng ta” (Is 53:3-6); là “Sư Tử xuất thân từ chi tộc Giu-đa, Chồi Non của Đa-vít đã chiến thắng, Người sẽ mở cuốn sách và bảy ấn niêm phong” (Kh 5:5). Sau khi được truyền phép, Bánh này được gọi là Sanctissimum, nghĩa là “Cực Thánh”, và chỉ có Thiên Chúa mới xứng với danh xưng này.
Chính “trang chiến binh” này (Xh 15:3) sẽ chiến đấu với con quỷ đang hành hạ cô gái này nhiều năm qua. Khi nó thấy mình bị dồn vào ngõ cụt, nó chống cự lại Chúa. Nó muốn hất Ngài xuống khỏi bàn thờ.
Trước tiên, nhóm cầu nguyện cố gắng bảo vệ Thánh Thể khỏi rơi xuống đất, nhưng suy nghĩ lại, linh mục cảm thấy cứ để cho quỷ làm theo ý nó. Rồi quỷ chạy tới gần bàn thờ, nhưng nó khựng lại như thể bị điện giật. Nó lại cố gắng tiến tới. Ba lần nó bị đẩy lui, nó lại cố gắng hết sức. Lần này nó tới sát và nắm khăn trải bàn thờ. Nhưng nó bị ngã lăn ra đất, lăn lóc, quằn quại, hét lớn và xin thả nó ra.
Chúa Giêsu Thánh Thể là sức mạnh bất khả kháng đối với ma quỷ. Nó thực sự nhìn thấy Chúa Giêsu bị đóng đinh trong Bánh Thánh. Phàm nhân không thể thấy nếu không có con mắt đức tin. Đó là lý do mà Giáo Hội gọi là bí tích – bánh là dấu bề ngoài của thực thể vô hình ân bên trong đó. Giáo Hội biết quyền lực trong Bánh Thánh và đặt trong Nhà Tạm tại các nhà thờ trên khắp thế giới.
Giáo Hội làm như vậy để Chúa Giêsu luôn hiện diện cho các tín nhân có thể kính viếng và thờ lạy Ngài, đồng thời cho Ngài biết mọi rắc rối cuộc đời để được Ngài chữa lành.
THÁNH THỂ CHỮA LÀNH
Bởi vì chính Chúa Giêsu hiện diện trong mỗi Thánh Lễ, các phép lạ kỳ diệu được nhiều người trải nghiệm hàng ngày mỗi khi Thánh Lễ được cử hành. Trong thời gian thánh thiêng này, Chúa Giêsu hiện diện trọn vẹn, sự kiện trên đồi Can-vê lại được tái diễn, các tội nhân được thanh tẩy, người ngã lòng được tăng lực, bệnh nhân được chữa lành, và người cầu xin được đáp lại.
Lm Emiliano Tardif, qua đời hồi tháng 6-1999, có tặng phẩm đặc biệt là khả năng chữa lành. Nhiều người trên khắp thế giới được chữa lành qua tác vụ của ngài. Đáng nói là có kết hợp với Thánh Lễ. Trong hoặc sau Thánh Lễ, ngài biết ai đã hoặc đang được chữa lành. Khi ngài bắt đầu cầu nguyện, vinh quang của Con Chiên trong Thánh Lễ bắt đầu công việc chữa lành. Lm Tardif cho biết điều đã xảy ra tại Nagua (Cộng Hòa Dominica): “Khi chúng tôi cử hành Thánh Lễ thì Chúa Giêsu cũng bắt đầu chữa lành bệnh nhân... Vào Chúa Nhật hôm đó, Ngài chữa lành không chỉ vài bệnh nhân mà cả một đám đông”.
Với các biểu hiện như vậy, các tín nhân tiếp tục nhận ra rằng “lý do mà Con Thiên Chúa xuất hiện là để phá hủy công việc của ma quỷ” (1 Ga 3:8). Điều gì ngăn cản một người trung gian cầu xin sức mạnh này để có kết quả tích cực tuyệt vời? Nhiều phép lạ vẫn được ghi nhận từ những cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Thánh Thể hàng ngày trong Thánh Lễ, chầu Thánh Thể, và các hoạt động khác liên quan Thánh Thể trên khắp thế giới.
Chứng cớ như vậy đã được một cô gái trải nghiệm vì bị ma quỷ kiềm chế. Cô đã từng bị tấn công trong giấc mơ bởi những người lạ, họ bóp cổ cô tới chết. Khi tỉnh dậy, cổ họng cô bị nghẹn và đau nhức, hầu như cô không thể nói hoặc nuốt thứ gì được. Cô không biết mình có rước lễ được không. Cô được đưa tới nhà thờ tham dự Thánh Lễ và rước lễ. Sau đó vài giờ, cô trở lại nhà thờ tôn vinh Thánh Thể vì cô được chữa lành hoàn toàn. Như vậy không phải là ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia nói “Người đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành” (Is 53:5d) hay sao?
Lm Tardif cũng dẫn chứng một người đàn ông được người ta khiêng trên cáng tới tham dự Thánh Lễ, vì biết linh mục này có khả năng chữa bệnh. Người đàn ông này bị nứt cột sống nên bị liệt hơn 5 năm rồi. Họ cầu nguyện cho anh ta, và vì cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, xin Ngài chữa lành anh. Lm Tardif cho biết rằng bệnh nhân này bắt đầu toát mồ hôi và run người. Ngài biết điều gì sắp xảy ra và nói: “Chúa sẽ chữa lành, anh hãy đứng dậy nhân danh Chúa Giêsu”. Ngài đưa tay kéo anh đứng lên và anh có thể tự bước đi. Anh ta rụt rè bước chậm từng bước, Lm Tardif lại nói: “Nhân danh Chúa Giêsu, hãy bước đi, Chúa đang chữa cho anh đấy”. Và rồi anh ta đi lại hoàn toàn bình thường. Quyền năng như vậy là của Chúa Giêsu ngự trong bí tích Thánh Thể.
Alessandro, một người Ý ở Rôma, làm chứng về quyền năng của Thánh Thể. Theo anh kể, ma quỷ đã hành hạ anh về thể lý suốt 5 năm. Anh cảm thấy toàn thân như bị kim châm, nhất là các cơ phận chính yếu. Anh đau khổ lắm, và các cảm giác khác cũng tương tự. Anh đi gặp nhiều người trừ quỷ ở Rôma và cầu nguyện nhiều với hy vọng được chữa lành, nhưng không kết quả gì. Cuối cùng, anh phát hiện phương thế chữa lành là tham dự Thánh Lễ hàng ngày và ăn chay. Anh chia sẻ: “Theo kinh nghiệm của tôi, đây là cách mạnh mẽ nhất để giải thoát, cùng với việc xưng tội và rước lễ”.
Khám phá Chúa Giêsu Thánh Thể là khám phá một kho tàng vô giá, làm việc với Ngài là nguồn sức mạnh và thành công. Hãy đến với Chúa Giêsu Thánh Thể, thờ lạy Ngài và mặc lấy tinh thần của Ngài.
“Lạy Thiên Chúa, con tin tưởng vào Ngài” (Tv 91:2).
VENATIUS OFORKA
T.A. TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Chiều Thứ Năm, 2-8-2018
THANH LỌC Ý MUỐN
Bất cứ làm điều gì, hãy làm bằng cả tấm lòng, như làm cho Chúa chứ không phải cho loài người, Chúa sẽ thưởng phần gia nghiệp.
Ý muốn trong sáng mà Thánh Phaolô đề nghị ở đây là điều xác định giá trị và công lao của các hành động và mức độ phần thưởng của chúng ta, có thể mô tả rất đơn giản là có mục đích, có ý muốn và động lực trong mọi việc chúng ta làm: để làm vui lòng Chúa. Ý muốn trong sáng là biểu hiện của đức tính giản dị.
Có các mức độ trong sáng của ý muốn. Ý muốn của chúng ta càng trong sáng càng ít có cái tôi và ý riêng trong lý do hoặc động lực hành động của chúng ta. Ý muốn của chúng ta càng trong sáng thì hành động của chúng ta càng có giá trị và càng đem lại nhiều vinh quang cho Thiên Chúa.
Tín nhân nên sống vì mục đích đó. Lý do chính mà mọi thụ tạo được dựng nên: để vinh danh Thiên Chúa. Ngài đã tạo dựng chúng ta cho chính Ngài, để chúng ta có thể tôn vinh Ngài. Do đó, chúng ta có thể tham dự vào hạnh phúc của Ngài. Thánh Phaolô nói với chúng ta: “Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa.” (1 Cr 10:31) Nếu chúng ta làm được điều đó, chúng ta xứng đáng với sự bình an vượt qua sự hiểu biết, sự bình an mà Thiên Chúa trao tặng và ban cho do chúng ta như chúng ta được tiền định để sống và hoàn thành mục đích tồn tại của mình, sự bình an đó là sự yên tĩnh của trật tự thích hợp.
Vì vậy, bình an là kết quả của sự nỗ lực phấn đấu để làm vui lòng Thiên Chúa chứ không phải là người khác hoặc chính mình. Bằng cách làm việc với ý muốn trong sáng, chúng ta vinh danh Thiên Chúa, đem lại niềm vui cho Ngài, cho các thiên thần và các thánh trên Thiên Đàng.
1. NHẬN BIẾT Ý MUỐN TRONG SÁNG
Chúng ta có thể thắc mắc rằng liệu có cách nào mà chúng ta có thể biết mình có ý muốn trong sáng hay không. Suy cho cùng, chúng ta rất dễ tự lừa dối mình trong chuyện này. Có thể nói rằng chúng ta đang làm những gì chúng ta làm cho Chúa, nhưng có thật vậy không? Có cách nào để biết chắc? Có dấu hiệu nào để chúng ta có thể tự tin biết mình đang làm những điều vui lòng Thiên Chúa?
Thực sự cũng có những dấu hiệu không thể lầm. Chúng ta có thể biết mình có đang làm việc để chỉ làm vui lòng một mình Thiên Chúa hay không bằng thái độ của chúng ta đối với những gì chúng ta làm, đối với kết quả chúng ta đạt được, đối với thành công của người khác, và đối với phần thưởng hoặc sự chấp thuận mà chúng ta có thể nhận được hoặc không nhận được từ những việc chúng ta làm.
2. THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI VIỆC LÀM
Trước tiên, ý muốn trong sáng của chúng ta có thể được đánh giá bằng thái độ của chúng ta đối với những gì chúng ta làm hoặc được giao để làm. Nếu chúng ta có ý muốn trong sáng, nếu chúng ta đang làm những gì chúng ta muốn làm vui lòng Thiên Chúa chứ không phải chính mình, chúng ta sẽ không có ưu tiên cho việc này hoặc việc kia, vì đó là việc Thiên Chúa Toàn Năng giao cho chúng ta làm. Chúng ta bằng lòng dù Ngài có giao cho chúng ta nhiệm vụ này hay nhiệm vụ khác. Biết rằng nhiệm vụ của mình là làm theo ý Chúa, chúng ta rất vui khi thực hiện với cả con tim và sức lực của mình. Nếu chúng ta hỏi “Tại sao tôi phải làm điều đó?” thì chúng ta đang rời xa sự đơn giản và sự trong sáng của ý muốn.
Một lần nữa, nếu ý muốn của chúng ta là trong sáng, chúng ta đặt nỗ lực tương tự vào một nhiệm vụ khó nhọc như chúng ta thực hiện một nhiệm vụ dễ dàng; chúng ta đặt cùng một nỗ lực, nhiệt tình và sự chú ý vào một nghĩa vụ mờ nhạt, ẩn giấu, không hào hứng như chúng ta thực hiện một nghĩa vụ danh dự, hoặc một nhiệm vụ mang lại cho chúng ta lời khen ngợi, đưa chúng ta vào tâm điểm và khiến người khác ngưỡng mộ. Nếu chúng ta có ý muốn trong sáng, sự nhiệt thành của chúng ta đối với bất kỳ công việc nào sẽ không được đo lường bằng niềm vui riêng, sự hài lòng hoặc phần thưởng riêng.
Thông tin quan trọng duy nhất chúng ta cần là: Điều chúng ta sắp làm có làm theo ý Chúa hay không? Nếu đúng như vậy, và chúng ta đang làm điều đó để làm vui lòng Ngài, thì điều đó không có gì khác biệt cho dù đó là quét nhà, diễn thuyết hay giảng dạy một lớp học. Nếu chúng ta có ý muốn trong sáng, chúng ta sẽ nỗ lực và nhiệt tình giống như mỗi người trong số họ và tôn vinh Thiên Chúa giống như các thiên thần đã che mặt bằng đôi cánh và ca tụng: “Thánh, thánh, thánh!”
Nếu chúng ta miễn cưỡng làm những việc không tên, việc khó khăn, không thú vị hoặc không muốn, thì giống như một nô lệ bị đánh và miễn cưỡng chịu gánh nặng, chúng ta có thể chắc chắn rằng chúng ta không làm việc để làm vui lòng Thiên Chúa, mà chúng ta đang làm việc để làm vui lòng mình. Chúng ta có thể biết điều này từ thực tế rằng, vì chúng ta không hài lòng trong trường hợp này, chúng ta không làm việc chăm chỉ hoặc nhiệt tình. Chúng ta đang cố gắng hoàn tất công việc nhanh hết sức hoặc bỏ dở càng nhiều càng tốt.
Vì vậy, chúng ta có một trắc nghiệm: Làm thế nào chúng ta có thể biết mình đang làm việc để làm vui lòng bản thân hay làm vui lòng Thiên Chúa? Bằng thái độ của chúng ta đối với những gì mình không muốn làm.
3. THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI KẾT QUẢ
Một trắc nghiệm khác về sự trong sáng của ý muốn là thái độ của chúng ta đối với kết quả đạt được. Nếu chúng ta đang làm việc để làm vui lòng Thiên Chúa, chúng ta sẽ không buồn nếu những gì chúng ta làm không có kết quả tốt. Điều đó đúng cho dù chúng ta đang may vá, lau nhà, quét dọn, hay dạy học. Nếu có ý muốn trong sáng, chúng ta sẵn sàng chấp nhận ý muốn của Thiên Chúa, ngay cả khi chúng ta thất bại.
Nếu chúng ta cảm thấy khó chịu khi việc mình làm không tốt, hãy nhớ rằng Thiên Chúa không buồn đâu. Nếu chúng ta làm việc để làm vui lòng Ngài, vậy tại sao chúng ta lại khó chịu?
Tạ ơn Chúa vì Ngài không phán xét chúng ta bằng kết quả. Ngài chỉ nhìn vào nỗ lực mà chúng ta thực hiện với kiến thức chúng ta có, tức là ý muốn và động lực chúng ta có trong tâm trí và ý chí của mình. Chúng ta có ngu ngốc đến mức nghĩ rằng Thiên Chúa phụ thuộc vào những nỗ lực nhỏ bé của chúng ta để đạt được bất kỳ thành công nào không? Tất cả những gì Ngài muốn là cách phục vụ yêu thương của chúng ta, những nỗ lực của trái tim và linh hồn chúng ta muốn làm vui lòng Ngài. Nếu chúng ta dành cho Ngài điều đó thì không thể có thất bại, miễn là chúng ta làm theo ý Ngài, bất kể kết quả có thế nào.
Đó là điều chúng ta phải yên tâm. Tất cả những gì Chúa muốn là nỗ lực và ý muốn trong sáng của chúng ta, bởi vì: “Nếu mắt anh sáng thì toàn thân anh sẽ sáng. Còn nếu mắt anh xấu thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối thì tối biết chừng nào!” (Mt 6:22:23) Nếu ý muốn của chúng ta sai, dù chúng ta có đạt được thành công gì đi chăng nữa thì cũng chẳng là gì đối với Thiên Chúa. Mặt khác, dù công việc có vẻ thất bại như thế nào, nhưng nếu chúng ta làm đúng với ý muốn làm đẹp lòng Thiên Chúa thì đó là thành công.
Điều quan trọng không phải là chúng ta thành công như thế nào, mà là cách chúng ta cố gắng làm những gì Chúa muốn chúng ta làm để làm vui lòng Ngài. Không phải chúng ta làm được bao nhiêu trong số những gì chúng ta muốn làm có giá trị với Thiên Chúa, mà là chúng ta cố gắng thực hiện những gì Ngài muốn chúng ta làm tốt như thế nào. Vì vậy, chúng ta biết rằng chúng ta có ý muốn trong sáng nếu chúng ta chỉ quan tâm đến việc làm tốt nhất đối với bất cứ việc gì Chúa giao cho chúng ta, kết quả do Ngài định, cho dù việc đó thành công hay thất bại. Nếu chúng ta có ý muốn trong sáng, chúng ta chấp nhận tất cả với sự bình tĩnh, với tâm trí thanh thản, biết rằng Thiên Chúa được tôn vinh không phải bởi những gì chúng ta làm nhưng bởi ý muốn của chúng ta và nỗ lực mà chúng ta thực hiện những gì Ngài giao cho chúng ta.
Mặt khác, nếu chúng ta cảm thấy buồn khi mọi thứ không diễn ra tốt đẹp, khi mọi thứ diễn ra không mấy rực rỡ, đó là vì động lực và ý định của chúng ta muốn đạt được thành công cá nhân. Rồi khi chúng ta không làm được điều đó, chúng ta sẽ thất vọng và buồn bã. Đó là dấu hiệu chắc chắn rằng ý muốn của chúng ta không trong sáng, và chúng ta không làm việc cho Thiên Chúa.
Do đó, chúng ta có thể biết mình có đang làm việc cho Thiên Chúa với ý muốn trong sáng hay không bằng thái độ của chúng ta đối với kết quả mà chúng ta đạt được trong công việc, bằng thái độ của chúng ta đối với thất bại và thành công. Nếu việc chúng ta làm thành công, chúng ta nên cảm tạ Chúa về điều đó và tôn vinh Ngài. Khi các tông đồ trở lại khoe rằng họ có thể trừ quỷ, Chúa Giêsu nói ngay: “Anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.” (Lc 10:20) Đó là điều duy nhất để chúng ta vui mừng, chứ không phải bởi những thành công vụn vặt trên thế gian mà chúng ta có thể đạt được, vinh dự nhỏ bé, vô ích mà chúng ta có thể tích lũy. Chớ vui mừng về những điều như thế, mà hãy vui mừng vì chúng ta đã được ghi danh trên Thiên Đàng.
Tương tự, chúng ta cũng nên vui mừng với Thiên Chúa nếu điều chúng ta làm không thành công. Nếu chúng ta đã làm điều đó vì Ngài thì Ngài đã được tôn vinh. Vấn đề không phải là chúng ta không được tôn vinh vì sự thất bại của chúng ta: “Chúa phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi.” (Ga 3:30)
4. THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI THÀNH CÔNG CỦA NGƯỜI KHÁC
Một trắc nghiệm khác về sự trong sáng của ý muốn là sự vui mừng của chúng ta về thành công của người khác mà không ghen tị hoặc đố kỵ với họ. Nếu chúng ta chỉ nghĩ đến niềm vui tốt đẹp của Thiên Chúa, chúng ta sẽ vui mừng vì sự thành công của người khác về học tập, công việc, sự thành công rõ ràng của họ trong việc thực hành nhân đức và khắc phục lỗi lầm của họ.
Mặt khác, nếu chúng ta không an tâm về thành công của họ, cảm thấy ghen tị với nó, chỉ mong họ không thành công như vậy, thì đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta không tìm kiếm sự vinh hiển của Thiên Chúa. Đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta có trong tâm trí, ít là trong tiềm thức, muốn vươn lên dẫn đầu, và chúng ta đang làm việc để vinh danh chính mình thay vì vinh danh Thiên Chúa. Bởi vì họ dường như đang đe dọa vị trí của chúng ta nên chúng ta không hài lòng về điều đó, hoặc chúng ta ghen tị với họ, bực tức về thành công của họ.
Nếu có ý muốn trong sáng, chúng ta sẽ phản ứng như ông Môsê đã làm đối với thành công của người khác. Có người đến gặp ông phàn nàn rằng có người đang nói tiên tri, ông Môsê nói: “Mọi người có thể nói tiên tri!” Thật ra ông muốn nói: “Thiên Chúa sẽ ban điều đó cho mọi người để tôn vinh Ngài bằng cách nói tiên tri như Ngài đã ban cho tôi để có thể tôn vinh Ngài.” Vì vậy, nếu chúng ta có ý muốn trong sáng, nếu chúng ta đang làm việc để làm vui lòng Thiên Chúa, chúng ta sẽ vui mừng khi Ngài được tôn vinh bởi bất kỳ ai, ngay cả bởi những người mà chúng ta không thích.
5. THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI PHẦN THƯỞNG
Rõ ràng là chúng ta có thể kiểm tra ý muốn trong sáng của mình theo những cách sau: bằng thái độ của chúng ta đối với những gì chúng ta phải làm, cho dù nó có theo ý thích của chúng ta hay không; bằng thái độ của chúng ta đối với kết quả chúng ta đạt được, cho dù chúng có thành công hay không; và bằng thái độ của chúng ta đối với thành công của người khác. Cuối cùng, chúng ta có thể kiểm tra sự trong sáng của ý muốn bằng thái độ của chúng ta đối với phần thưởng hoặc lời cảm ơn mà chúng ta nhận được cho những gì chúng ta làm.
Nếu chúng ta làm việc để làm vui lòng Thiên Chúa chứ không làm vui chính mình, chúng ta thờ ơ với sự ca ngợi hoặc đổ lỗi cho người khác. Nếu sau khi làm xong công việc nào đó, chúng ta buồn hoặc bực bội vì không được người khác chú ý, vì họ không ca ngợi chúng ta về điều đó, hoặc vì họ không cho chúng ta biết chúng ta tuyệt vời như thế nào, đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta không làm việc vì Thiên Chúa mà vì phần thưởng hoặc sự chú ý nào đó. Tại sao chúng ta lại buồn khi chúng ta không được chú ý hoặc ca ngợi?
Nếu chúng ta làm việc vì Thiên Chúa, thực sự có ý muốn trong sáng, chúng ta làm những gì Ngài muốn chúng ta làm theo cách tốt nhất, ngay cả khi không ai biết, không ai nói gì về điều đó. Vậy thì tại sao người khác phải cảm ơn chúng ta vì đã làm nhiệm vụ của mình khi chúng ta không làm việc cho họ?
Chúng ta làm việc cho Thiên Chúa. Ngài không có thói quen thi thoảng bước xuống trái đất rồi vỗ nhẹ vào lưng chúng ta và nói: “Đó là công việc tuyệt vời. Cứ làm như thế!” Khi Ngài không làm điều đó rõ ràng, chúng ta biết rằng Ngài vẫn biết ơn. Chúng ta biết điều này nhờ đức tin, chính đức tin đó sẽ thúc đẩy chúng ta có ý trong sáng khi muốn làm việc để chỉ làm vui lòng một mình Thiên Chúa mà thôi.
Chính sự trong sáng của ý muốn làm cho chúng ta thờ ơ với cái xấu xa ma quỷ, sự tôn trọng của con người, mà chúng ta thường làm để mọi người sẽ nghĩ tốt về chúng ta, hoặc chúng ta tránh những gì chúng ta nên làm vì sợ mọi người sẽ nghĩ xấu về chúng ta. Nếu chúng ta hành động chỉ để làm vui lòng Thiên Chúa, chúng ta sẽ tiêu diệt con quỷ của sự tôn trọng trần tục đó.
Chúng ta không chỉ nên cố gắng bắt đầu với ý muốn đó mà còn phải thường xuyên làm mới nó trong quá trình hành động của mình. Chúng ta nên làm mới nó đặc biệt thường xuyên nếu chúng ta bị cám dỗ nổi loạn trong lúc làm điều gì đó mà chúng ta không thích; lúc chúng ta bị cám dỗ bực bội với kết quả mà chúng ta đạt được, hoặc buồn bã vì thất bại của mình; lúc chúng ta thường bị cám dỗ để cảm thấy buồn vì chúng ta không được khen. Tạ ơn Chúa khi chúng ta không thành công, tạ ơn Chúa vì những gì chúng ta không thích, đó là dấu hiệu chắc chắn nhất cho thấy chúng ta đang làm việc để làm vui lòng Ngài và chúng ta có ý muốn trong sáng. Có được điều đó, chúng ta có thêm niềm an ủi: nếu chúng ta có thể cảm tạ Chúa về những việc chúng ta không muốn làm, chứng tỏ rằng chúng ta có ý muốn trong sáng, đồng thời chúng ta có thể chắc chắn rằng chúng ta cũng có ý muốn trong sáng và làm việc để làm vui lòng Ngài trong những việc chúng ta muốn làm.
LM PHILIP DION - TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Lễ Song Ngoại Gioakim và Anna – 2021
July 30, 2024