suy niệm của Lm. Jude Siliano

năm C Lm Jude Siciliano, OP

mùa vọng năm C

 

Chúa Nhật IV Mùa Vọng C-2018

Lm. Jude Siciliano

Mikha 5: 1-4; T. Vịnh 83; Do Thái 10: 5-10; Luca 1: 39-45

Tôi muốn tập trung nói về bài Phúc âm hôm nay. Nhưng, trước hết, chúng ta hãy dành một chút thời giờ xem lại những điều trước đó để giúp chúng ta hiểu rõ thêm về Tin mừng trong Chúa Nhật này. Phúc âm thánh Luca bắt đầu với đề tài về thế giới phụ nữ. So sánh với Phúc âm thánh Mátthêu khởi đầu với dòng dõi của Đức Giêsu qua thánh Giuse. Còn Phúc âm thánh Máccô thì bắt đầu với ông Gioan Tẩy Giả. Phúc âm thánh Gioan mở đầu nói về Ngôi Lời. Thánh Luca bắt đầu nói về một cặp vợ chông của một vị tư tế, ông Dacaria và bà Elisabét không có con.

Trong mở đầu, Phúc âm thánh Luca không nói gì nhiều về bà Elisabét, có lẻ vì ông Dacaria bị câm không nói được, và ông Gioan Tẩy Giả là người đi trước dọn đường cho Chúa Giêsu. Nhưng chúng ta cũng được biết tên bà Elisabét, vì thường trong Kinh Thánh chúng ta không biết tên của các phụ nữ. Họ được gọi là mẹ, con gái, vợ hay bà, khi nói đến người đàn ông liên hệ dến họ (Thí dụ: chúng ta không hề biết tên mẹ vợ ông Phêrô, mặc dù bà ta đã được Chúa Giêsu chữa lành; nên bà ấy chỉ được gọi là mẹ vợ của thánh Phêrô). Trong Kinh Thánh tên một người được nói rõ ý Chúa muốn người đó là ai. Thí dụ Elisabét có nghĩa là "Đức Chúa cúa tôi là Đấng tôi thuộc về", hay có nghĩa là "Thiên Chúa là viên mãn cho tâm hồn tôi". Thế nên bây giờ chẳng phải là thời gian tốt để dâng lên lời cầu nguyện cho lễ Giáng Sinh chăng? Như dùng tên bà Elisabét để bày tỏ niềm hy vọng là chúng ta sẽ trung thành với chỉ mình Thiên Chúa thôi, hay là chúng ta cảm nghiệm ơn của của Chúa đã tràn đày trong mùa Giáng Sinh.

Có những sự kiện trong Thánh kinh nói về các phụ nữ không thể có con. (Vào thời điểm đó, những người dân không bao giờ nghĩ đến việc người phụ nữ không thể có con là do người đàn ông bị vô sinh). Thế nên chức năng chính của người phụ nữ thời đó là có bổn phận phải có con, và con cái không phải là ơn huệ của Thiên Chúa. Nên người phụ nữ không có con có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của họ. Người đó sẽ bị dèm pha và chỉ trích. Không có con, đôi khi cũng có thể bị xem là bị Thiên Chúa trừng phạt do tội lỗi họ đã phạm. Nhưng thánh Luca đã nói rõ ông Dacaria và bà Elisabét là hai người công chính trước mặt Thiên Chúa (1: 6). Đây là điều cần chú ý, vì Kinh Thánh ít dùng từ "công chính", hay "không ai chê trách" để tả một phụ nữ. Cho dù bà Elisabét không làm điều gì sai trái trước mặt Thiên Chúa, nên khi biết mình có thai, bà đã cám tạ Thiên Chúa đã thương cất nỗi khổ nhục mà bà phải chịu trước mặt người đời (1:25).

Trong Phúc âm hôm nay, sự kiện bà Maria viếng thăm bà Elisabét là một câu chuyện độc đáo. Chúng ta nên nhớ là lúc đó ông Dacaria đã bị câm vì nghi nghờ lời sứ thần nói với ông ta về tin bà Elisabét sẽ có thai. Bà Elisabét không như ông Dacaria. Bà ta nhìn thấy ngay hồng ân của Thiên Chúa ban xuống cho bà trong thời gian bà sống ẩn mình theo năm tháng(1:24). Thánh Luca nói bà Elisabét là người có phản ứng mau lẹ với ơn Thiên Chúa trong đời bà. Bà cảm nhận được ý định Thiên Chúa đã ban cho bà không còn phải chịu sự ô nhục. Bà đã không than trách Thiên Chúa. Trái lại, bà đã nhận được Thiên Chúa là Đấng đã giải thoát bà khỏi sự ức chế. Thiên Chúa mà bà Elisabét và bà Maria ca ngợi là Đấng cứu độ muôn dân. Ngài đã đưa dân Israel ra khỏi cảnh lưu đày ở Ai Cập và ở Babylon.

Bà Maria ca ngợi Thiên Chúa trong bài Magnificat (1:46-55). Bài ca ngợi khen quan trọng đó không được đọc trong những ngày Chúa Nhật trong năm Phụng vụ, và chỉ được đọc lên trong ngày 22 tháng 12 (có lời chỉ trích đối với người sắp các bài đọc theo năm phụng vụ đã không trích dẫn cựu ước và tân ước nói đến phụ nữ). Bà Elisabét nói lên được những điều Thiên Chúa đã làm cho bà, và để bà ta sống ẩn mình, và bà đã sẵn sàng chờ đón bà Maria đến viếng thăm. Nên khi bà Elisabét đã nghe lời Chúa đã khiến khởi động được sức sống trong lòng bà.

Bây giờ chúng ta sẵn sàng cho sự xuất hiện của Bà Maria trong sự thăm viếng Bà Elisabét. Đây là một câu chuyện độc đáo xãy ra từ khi ông Dacaria bị câm không nói được, vì thế lời nói của hai người phụ nữ mang đậm tính hiện diện của Thiên Chúa. Trong phúc âm và sách Công Vụ Tông Đồ của thánh Luca, Chúa Thánh Thần xuất hiện ở đâu? Trong câu chuyện giữa hai người phụ nữ trong nhà riêng. Trong nơi tầm thường này, hai người phụ nữ ca ngợi việc Thiên Chúa làm cho muôn loài. Và việc hai phụ nữ đều có thai bởi hành vi thương xót của Thiên Chúa. Ở đây, chúng ta, các nam nhân, nhất là những người không có gia đình thiếu kinh nghiệm. Đây là cách Phúc âm nhắc chúng ta phải nhìn qua nhản quan của phụ nữ, nhất là phụ nữ đã có thai. Có thể, chúng ta nên hỏi những bạn nữ nào đã có con để họ nói rõ ý nghĩa những điều gì đang xãy ra giữa Bà Maria và Bà Elisabét.

Các phụ nữ có thai nói là họ cảm thấy an lòng khi họ gặp nhau, chia sẻ nỗi niềm hy vọng và lo sợ với nhau, giúp nhau hiểu về việc thai nghén và cơ thể họ đang thay đổi. Cả hai người, Bà Maria và Bà Elisabét có nhiều chuyện chia sẻ với nhau vì cả hai đều rất ngạc nhiên được ơn huệ của Thiên Chúa. Bà Elisabét nghĩ mình có thể sống cho đến khi già lão và chết cũng vẫn không có con! Bà Maria còn trẻ, việc có thai sẽ gây khó khăn cho ông Giuse và gia đình bà! Cả hai người đều không bao giờ nghĩ câu chuyện sẽ xãy ra như thế. Bà Elisabét nói lên điều gì đang xãy ra, là bà được tràn đầy Thánh Thần khi bà vừa nghe tiếng Bà Maria chào hỏi. Ngôi Lời của Thiên Chúa đã được "ứng nghiệm". Bà Elisabét 3 lần báo Tin mừng là Thiên Chúa đã ban "ơn phúc" cho Bà Maria và cho toàn thể nhân loại. Thời giờ viên mãn đã đến.

Cả hai phụ nữ bày tỏ sự liên hệ với nhau qua qua đấng cao cả trong đức tin. Họ không tranh chấp với nhau về thứ bậc trong chương trình thực hiện ơn cứu độ cho loài người. Trái lại, Bà Elisabét và Bà Maria ca ngợi việc Thiên Chúa đã tác thành trong họ (1:46-55). Đức tin đã đem họ đến với nhau trong sự nâng đở, khuyến khích và hổ trợ lẫn nhau. Trong Phúc âm thánh Luca có nhiều câu chuyện phụ nữ cộng tác với nhau. Như các phụ nữ người Galilea giúp Chúa Giêsu trong sứ vụ của Ngài (8:1-3) Các phụ nữ ra mộ để ướp xác Chúa Giêsu (25: 26), và chính các phụ nữ này đã báo tin cho các môn đệ về việc Chúa Giêsu sống lại (22:24).

Vì bà Elisabét lớn tuổi hơn nên quý cha giảng có thể nhân dịp này nói đến các phụ nữ lớn tuổi trong giáo xứ. Thường, những người lớn tuổi được xem là những người yếu đuối, không còn minh mẩn và cần được giúp đở. Nhưng, Bà Elisabét không như vậy, cũng không như các phụ nữ lớn tuổi thường giúp đở các công việc trong giáo xứ: như họ lo công việc nhà thờ, trong văn phòng, thăm viếng các người ốm đau và dạy dỗ các người trẻ. Họ san sẻ sự khôn ngoan của họ cho thế hệ sau như Bà Elíabét đã làm trong câu chuyện này. Các phụ nữ lớn tuổi có thể chăm sóc tré em trong lúc cha mẹ chúng phải đi làm việc hay không có ở nhà. Họ nghe câu chuyện của những người cần được giúp đở, người bị xúc phạm, người bị khổ đau như "bà nội ngoại". Họ đón tiếp niềm nỡ và lắng nghe những câu chuyện chúng ta âu lo. Kinh nghiệm sống của họ đã làm cho họ trông thấy mọi sự kiện với sự am hiểu mà người trẻ chưa biết và kể chuyện tào lao. Vì các người lớn tuổi có nhiều thái độ lạc quan, họ có thể dạy chúng ta không nên quá bi quan và phải chăng đó là ơn huệ Thiên Chúa ban hay không?

Các người lớn tuổi có thể giúp chúng ta không nên quá bận tâm về sự chết, và như thế họ giúp chúng ta giãm bớt sự lo lắng. Thật vậy, họ trình bày cho những người tré đang sợ hãi bằng một quan điểm hãy hình thành nên một niềm vui xuất phát từ đức tin luôn tin cậy vào Thiên Chúa. Bà Elisabét vui vẻ hớn hở đón chào Bà Maria. Tôi nghĩ cử chỉ của Bà Elisabét đã nâng đở được tinh thần Bà Maria, vì sự thai nghén của người phụ nữ mang đến nhiều khó khăn cho một phụ nữ chưa có gia đình. Bà Elisabét vui mừng nói lên việc Thiên Chúa đã làm. Theo lời thánh Luca, Bà ta nói lời ngôn sứ như: "Bà ta được tràn đây Thánh Thần". Bà ta báo tin hớn hở vui mừng ngay trong hòan cảnh đáng lo sợ cho Bà Maria. Trong câu chuyện này, chính Bà Elisabét cho chúng ta biết là các người lớn tuổi giúp đở các phụ nữ trẻ mới có thai, ngay cả các người không có gia đình, những người bị hà hiếp và những người có con cái bị nghiện, những người mồ côi và những ra khỏi nhà. Các phụ nữ lớn tuổi có thể giúp những người trẻ tìm việc làm, hay học tập lại, làm việc ở nhà hay ở văn phòng. Các phụ nữ lớn tuổi như Bà Elisabét đã sống đức tin lâu năm có thể giúp các người trẻ thấu hiểu lời Chúa và tin mừng cứu rổi.

Chuyuển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


4th SD OF ADVENT C
Micah 5: 1-4; Psalm 84; Hebrews 10: 5-10; Luke 1: 39-45

I would like to focus on today's gospel, but before we do, let's back up for a moment so we can better appreciate the good news in the reading. The beginning of Luke's gospel brings us into the world of women. Compare that with: Matthew, whose story opens with the genealogy, tracing Jesus' lineage through Joseph; Mark, who begins with John the Baptist; John, who gives us the Prologue about the Word. Luke starts with the story of the aged couple, Zechariah, a priest, and Elizabeth, whom we are told was "sterile."

Elizabeth's story in the beginning of Luke has been overlooked, probably because of the dramatic silencing of Zechariah and the role John the Baptist plays as Jesus' precursor. At least we are told Elizabeth's name; many women in the bible are not even named. They are called mother, daughter, wife or woman, that is, they are identified in relation to a male character. (For example, we never learn the name of Peter's mother-in-law, though she was cured by Jesus. She is just called Peter’s mother-in-law.) A biblical person's name tells something about her or him. Elizabeth's name means, "my God is the one by whom I swear," or, it could mean, "God is my fullness." Now wouldn't that make a good prayer from now till Christmas? Use the name of Elizabeth to express our prayerful hope that we be faithful to God alone; or that we experience God's fullness at Christmas.

There is biblical background that relates to women who can’t have children. (At that time, it never would occur to them that the reason a couple was childless might be due to the man's infertility.) Bearing children was seen as women's main function, children were most prized as a blessing from God. Not having a child affected the status and security of a woman; blame and disdain were placed on her. Not being able to have children was sometimes even seen as a punishment on the woman for some sin committed. But Luke has already described both Elizabeth and Zechariah as just, or righteous (1:6). This is remarkable since the bible rarely uses the adjective "righteous," or "just," to describe a woman. Nevertheless, though she had done nothing wrong before God, when she realized that she was pregnant Elizabeth thanked God for removing "my reproach among men" (1:25).

The visitation scene in today's gospel is a very unique story. Remember that Elizabeth's husband has been struck mute for doubting the angel's message about Elizabeth's pregnancy. She, unlike her husband, is quick to recognize God's gracious action on her behalf and goes into seclusion (1:24). Luke portrays Elizabeth as more responsive to God's unexpected intercession. She senses that God's intention is that a person should not have to carry the burden she has had to bear. She does not blame God for the humiliation she has had; indeed she sees God as one who delivers people from all oppression. The God Elizabeth and Mary praise is the God who delights in liberating oppressed people. This is the God who brought the Israelites out of slavery from Egypt and again from Babylon.

Mary proclaims this liberating God in her Magnificat (1:46-55), but this powerful and prophetic statement by Mary does not appear on any Sunday in the year, and only once during the weekday liturgies – December 22nd. (One of the criticisms of the lectionary is its lack of significant accounts from both the Old and New Testaments about women.) Elizabeth professes what God has done for her and from her seclusion, her quiet reflective place, she is prepared for Mary when she comes. Elizabeth has heard the Word, taken it within and nurtured it.

Now we are ready for Mary's arrival. This is a unique narrative since the male voice, Zechariah, is silent, thus giving dramatic emphasis to the women’s conversation. Where does the Holy Spirit show up in Luke's Gospel and Acts? Well, in this story the Spirit comes to two women in a domestic setting. In this seeming-insignificant place the women proclaim what God is doing in the world; and their pregnancies give bodily witness to God's merciful acts. Here is something we men, especially celibate men, lack in experience. This is a moment in the gospel we need to see through the eyes of women, especially those who have borne children. Perhaps we could contact our women friends who have had children and ask their input on what is happening between Mary and Elizabeth.

Pregnant women say they find comfort in being with one another, sharing hopes and fears, gaining practical information about pregnancy and their changing bodies. Both Elizabeth and Mary have much to share, both have experienced blessings – both are surprised. Elizabeth expected to go to her grave without having children. Mary is young, but her pregnancy will pose problems for her, Joseph and her family. Neither woman planned these events to happen in this way. Elizabeth proclaims what is happening: the Spirit of God is present and acting on behalf of humanity. The Word of God is being "fulfilled." Three times Elizabeth announces the good news; God is doing a "blessed" thing for Mary and also for all humanity. A time of fulfillment has begun.

These two women show a great partnership in their faith. They are not rivaling each other for the first position in any hierarchy of favorites, or blessed. Rather, Elizabeth here, and Mary immediately afterwards ( 1:46-55), both announce the good thing God has done in them. Their faith is what unites them in mutual encouragement and support. In Luke's Gospel there are wonderful examples of collaboration among women: Galilean women are among those who assist in Jesus' mission (8:1-3); women are at the tomb to embalm his body (25: 56) and they announce the resurrection to the disciples (22:24).

Since Elizabeth is an older woman, the preacher has an opportunity to acknowledge the older women in the congregation and the world. The elderly are often cast as frail, needy and with diminished mental acuity. But Elizabeth is not like that; nor are the older women who form the backbone of most parishes. They serve in the sanctuary and work in parish offices; visit the sick and train the young. They pass on their wisdom to the next generation, as Elizabeth is doing in this story. Older women care for children when parents are at work or absent; they listen with compassion to the stories of the needy, humiliated and wounded. Women "of an age," like grandmothers, often are the ones who greet us with a smile and listen to our troubles. Their life experience gives them perspective and many older women I know do not, as we would say in Brooklyn, "put up with boloney." Thanks to their humor they can teach us not to take everything so seriously – and isn't that a gracious gift from God?

The elderly can teach us not to be preoccupied with death; they can relieve our anxieties. Indeed, they present to the young and fearful, a prophetic disposition of joy that comes from trust in God. Elizabeth is joyful and energized and she greets Mary. I imagine her ebullience was uplifting for Mary, whose pregnancy would have been awkward for a young, single girl. Elizabeth enthusiastically names the work that God is doing. In her proclamation to Mary, Luke describes Elizabeth in terms reserved for the prophets, she is "filled with the Holy Spirit." Elizabeth announces joy, even in a situation that, at first, may seem frightening and confusing to Mary. In particular Elizabeth, in this story, reminds us of those of older women who mentor and support new mothers, including unwed young mothers; abused women and their children; alcohol and drug-addicted girls; the orphaned and runaway children. Older women also help young women find jobs, learn new skills in the home and office. Like Elizabeth, older women, long practiced in their faith, help younger ones interpret God's Word and hear the Good News of salvation.

 

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG (C),
Mikha 5: 1-4; T. vịnh 83; Do Thái 10: 5-10;Luca 1: 39-45

HÃY THĂM VIẾNG VÀ TRAO YÊU THƯƠNG CHO NHAU NHƯ Thiên Chúa ĐÃ YÊU CHÚNG TA

Ngôn sứ Mikha sống trong thời đại của những biến động chính trị và ngoại xâm. Nhưng, mặc dù có những sự đe doạ từ bên ngoài, bên trong còn tệ hại hơn nữa. Ngôn sứ Mikha than phiền về các thầy cả và những việc họ làm về phụng vụ quá ư tồi tệ và phản lại lời giao ước. Ngôn sứ lại còn chỉ trích những sư bất công trong xã hội như các vua Giuda không che chở cho người nghèo, người giàu tham lam, tệ đoan tham nhũng của chính quyền và các ngôn sứ thất bại trong việc nói về tệ nạn của xã hội, và tội lỗi về tôn giáo của thời đó.

Dù vậy, theo bài sách chúng ta đọc ngày hôm nay, ông Mikha không buông thả vì hoàn cảnh vô vọng đó. Tình yêu của Thiên Chúa sẽ chói sáng qua bóng tối âm u tội lỗi của dân tộc và quyền lực của kẻ thù của họ. Hình như Thiên Chúa có việc lớn lao phải làm. Thiên Chúa sẽ tìm phương thế lớn lao để đương đầu với những nhu cầu của dân chúng phải không?

Chúng ta nghĩ đến việc lớn lao như là: nhà lớn, xe cộ lớn, bữa ăn thịnh soạn, máy vi tính lớn, tủ áo lớn, trận đấu thể thao lớn như (trận super bowl) theo ý nghĩ của chúng ta. Nếu vấn đề nan giải lớn và lan rộng thì Thiên Chúa cần phải có một kế hoạch lớn lao để đối xử với vấn đề nan giải đó.

Nhưng, Thiên Chúa chúng ta là một Thiên Chúa hành xử những việc lạ đầy bất ngờ. Thiên Chúa sẽ đối xử với một hoàn cảnh không thể thay đổi được bằng cách rất lạ lùng. Mikha nói với chúng ta là Thiên Chúa sẽ làm việc nhỏ nhặt. Đấng Mêsia, Ngủỏ̀i sẽ củú dân chúng sẽ không tủ̀ một chi tộc lỏ́n lao đến, và cũng không đến tủ̀ thành phố lỏ́n là Giêrusalem, nhủng là tủ̀ làng Bếthlêhem- Ephrathah, là nỏi ông Jesse, cha vua David được sinh ra. Mikha không cho biết Thiên Chúa sẽ đến ngày nào, nhủng ông ta cho biết sụ̉ kiện "cho nên Ngủỏ̀i sẽ phó nộp chúng cho đến thỏ̀i 'Giáng Sinh' sẽ sinh con". Vậy thì bé hài nhi sẽ sinh ra. Dân chúng có thể tin tủỏ̉ng vào em bé đó. Vậy đấy có phải là giải pháp của Thiên Chúa sẽ giải quyết cho một dân tộc bằng sự ra đời của một hài nhi sẽ được sinh ra phải không? Thiên Chúa suy nghĩ nhỏ nhặt thật.

Em bé này sẽ không lỏ́n lên để thành một tủỏ́ng đánh trận, nhủng lại là một vị vua chăn chiên. Ngủỏ̀i sẽ gom góp các dân chúng đã bị tản mác, và băng bó vết thủỏng cho họ. Mặc dù Thiên Ch́úa sẽ bắt đầu làm việc này một cách nhỏ nhặt lạ lùng, việc Đấng Mêsia đến sẽ lan tràn "đến tận cùng mặt đất. Chính Ngài là sụ̉ bình an".

Trong phúc âm thánh Luca chúng ta nghe Thiên Chúa sẽ thụ̉c hành lỏ̀i hủ́a đó một cách thế nào. Nhủ ông Mikha đã tiên đoán, Thiên Chúa sẽ làm việc một cách nhỏ nhặt vỏ́i một em bé. Lỏ̀i mẫu tụ̉ trong Kinh Thánh "việc Thiên Chúa làm không phải là việc chúng ta làm" là điều chủ́ng tỏ ý các ngủỏ̀i suy nghĩ lỏ́n "để theo Thiên Chúa là việc Thiên Chúa giải quyết vấn đề của chủng ta: một em bé sẽ sinh ra". Tôi tụ̉ hỏi, chúng ta có cách nào sống hằng ngày một cách nhủ thế hay không? là làm mọi sụ̉ vỏ́i lòng yêu thủỏng và cảm thông trong nhủ̃ng việc nhỏ mọn. Nhủ thế thì có gì sẽ thay đổi trong thế giỏ́i chúng ta hay không? Có gì sẽ thay đôỉ trong đỏ̀i sống chúng ta vỏ́i nhủ̃ng việc đó?

Câu chuyện về việc Thiên Chúa sẽ đối xủ̉ vỏ́i nhu cầu của chúng ta tiếp tục. Trủỏ́c đó thiên thần báo cho gia đình ông Dacaria và bà Elizabeth, tuy đã cao niên nhủng sẽ sinh ra một con trai, và người con trai đó sẽ là ngôn sủ́ (Lc 1:10). Rồi thiên thần Gabriel hiện đến vỏ́i cô Maria đem thông tin tủỏng tụ̉ nhủ thế. Cô Maria sẽ thụ̉c hiện điều dân Israel mong đọ̉i, và sẽ sinh hạ một con trai. Mặc dù thông tin đó có vẻ không thể nào thụ̉c hiện đủọ̉c, cô Maria vẫn đặt niềm tin tủởng vào Lỏ̀i Thiên Chúa (Lc 1:38).Tin mủ̀ng về việc Thiên Chúa sẽ giải quyết nhu cầu của chúng ta bằng một cách nhỏ nhặt: một bà cao niên và một cô gái đồng trinh sẽ mang thai. Thiên thần cam đoan vỏ́i cô Maria là đủ̀ng sọ̉, và cô ta vội vả lên đủỏ̀ng đi thăm bà Elizabeth, ngủỏ̀i bà con mà thiên thàn báo tin là đang mang thai.

Và câu chuyện hôm nay bắt đầu tủ̀ đây: hai ngủỏ̀i phụ nủ̃ gặp nhau, cả hai đều rất ng̣ạc nhiên. Và riêng trủỏ̀ng họ̉p cô Maria có nhiều điều làm cô ta suy nghĩ trong lòng về lỏ̀i thiên thần nói vỏ́i cô ta. Cô ta "đầy ỏn phúc” và "Thiên Chúa ỏ̉ cùng cô ta". Nhủ̃ng ai sẽ đủọ̉c ỏn củ́u rỗi của Thiên Chúa qua Đúc Maria, sẽ suy nghĩ trong thâm tâm nhủ vậy. Chúng ta đủọ̉c đầy ỏn phúc và Thiên Chúa ỏ̉ cùng chúng ta. Đó là Thiên Chúa hủ́a qua Chúa Giêsu, và Thiên Chúa sẽ không bỏ qua lỏ̀i hủ́a đó.

Đủ́c Maria là gủỏng mẫu cho chúng ta. Mặc dù thông tin đến vỏ́i Maria thật là lạ lùng, thiên thần làm cho cô ta bình tĩnh. Cô ta nghe và tin vào lỏ̀i của Thiên Chúa. Cô ta không nhủ̃ng tin vào lỏ̀i cô đã nghe, mà cô còn hành động ngay và vội vã lên đủỏ̀ng đi thăm bà Elizabeth, một ngủỏ̀i bà con. Bà Elizabeth nói lỏ́n tiếng "chúc mủ̀ng cô Maria. Em đủọ̉c phúc hỏn mọi ngủỏ̀i nủ̃, và ngủỏ̀i con em đang củu mang cũng đủọ̉c chúc phúc". Đó không phải chỉ là lỏ̀i chúc phúc cho cô Maria trong lúc đó, nhủng là lỏ̀i chúc phúc trên việc cô Maria đã làm là cô đã nghe lỏ̀i Thiên Chúa, tin vào lỏ̀i Thiên Chúa và hành động ngay theo lỏ̀i Thiên Chúa.

Đó là việc chúng ta phải làm trong bí tích Thánh Thể. Chúng ta nghe Lỏ̀i Thiên Chúa, chúng ta tin vào Lỏ̀i Thiên Chúa và hành động ngay. Thiên Chúa giúp chúng ta làm điều đó qua cách cho chúng ta sụ̉ hiện diện của Chúa Kitô trong Lỏ̀i sách và trong bí tích Thánh Thể. Sụ̉ việc ấy trông nhủ nhỏ nhặt, nhủng đó là cách Thiên Chúa bắt đầu hoạt động trong đỏ̀i sống chúng ta. Bắt đầu từ sự nhỏ nhặt, nhủng vỏ́i điều chúng ta lãnh nhận, sẽ trở thành công việc lỏ́n lao. Lỏ̀i chúc phúc thủ́ hai của bà Elizabeth trên cô Maria cũng là lỏ̀i chúc phúc cho chúng ta. "Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện nhủ̃ng gì Ngủỏ̀i đã nói vỏ́i em". Chúng ta nghe Lỏ̀i Thiên Chúa và tin là Thiên Chúa sẽ thụ̉c hiện Lỏ̀i Ngài đã hủ́a hôm nay. Đó là chủ điểm chúng ta đã nghe suốt Mùa Vọng: Thiên Chúa đã hủ́a và Ngài sẽ giủ̃ lỏ̀i hủ́a của Ngài.

Trong phúc âm thánh Luca, Đủ́c Maria có địa vị quan trọng. Các bạn có nghe trong nhủ̃ng đề tài chính trong Kinh Thánh đoạn nói về Đủ́c Nủ̃ Maria hay không? Đủ́c Maria nghe Lỏ̀i Thiên Chúa, lãnh nhận Lỏ̀i đó vỏ́i đủ́c tin và hành động theo Lỏ̀i đó. Đủ́c Maria là môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu trong phúc âm thánh Luca. Và hỏn nủ̃a, Đủ́c Maria là ngôn sủ́ đầu tiên. Sau khi bà Elizabeth chúc phúc, Đủ́c Nủ̃ Maria ca ngọ̉i lỏ̀i "Magnificat" (Lc 1: 46-55). Và đó là bài ca ngọ̉i trong phụng vụ hôm nay. Và cuối cùng, Đủ́c Maria sẽ cho thế giỏ́i Lỏ̀i cô ta đã lãnh nhận và ca ngọ̉i.

Trong thế giỏ́i xáo trộn của chúng ta, thật khó mà tin lỏ̀i ca ngọ̉i chúng ta nghe hôm nay. Có thật đúng là có ngày Thiên Chúa sẽ gom góp các dân tộc, đủ mọi màu sắc và đủ mọi đủ́c tin trong một Trìều Đại bình an nhủ ông Mikha tiên đoán hay không? Có thể xãy ra nhủ lỏ̀i Đủ́c Maria tiên đoán, một ngày mà lỏ̀i hủ́a của Thiên Chúa hù́a vỏ́i Đủ́c Maria sẽ thụ̉c hiện hay không? Thật khó mà tin đủọ̉c. Nhủng bây giỏ̀ là Mùa Vọng phải không? Ch́úng ta hãy mỏ ủỏ́c điều không mỏ ủỏ́c đủọ̉c "trái vỏ́i sụ̉ kiện" đối ngủọ̉c.

Hôm nay phụng vụ kêu gọi chúng ta hãy tin cậy và vủ̃ng lòng chỏ̀ đọ̉i. Thiên Chúa sẽ thụ̉c hiện điều Ngài đã hủ́a. Trong vài ngày nủ̃a sẽ đến lễ Giáng Sinh, khi Lỏ̀i hủ́a của Thiên Chúa sẽ nhập thể trong Chúa Giêsu, và Ngài sẽ ban cho chúng ta tất cả nhủ̃ng gì Ngài đã cam đoan vỏ́i chúng ta là Triều Đại bình an và công chính chắc chắn sẽ đến.

Trong khi chỏ̀ đọ̉i, chúng ta không thể ngồi yên, và không làm gì cả. Chúng ta cần phải hành động ̣điều chúng ta hy vọng. Đủ́c Trinh Nủ̃ Maria không rút lui ra khỏi thế gian để nâng niu của quý giá mà Ngài đã lãnh nhận. Chúng ta học hỏi nỏi Đủ́c Maria, khi Bà đến thăm bà Elizabeth, vì lúc hai ngủỏ̀i gặp nhau là lúc cần đủọ̉c giúp đỏ̉: chia sẻ, đón chào, săn sóc và yêu thủỏng. Nhìn vào việc hai ngủỏ̀i gặp nhau, chúng ta thấy đó là dịp để chúc phúc và đủọ̉c vui mủ̀ng. Trủỏ́c lễ Giáng Sinh có ai tôi cần phải thăm viếng hay không? Tôi cần đem sụ̉ bình an đến cho ngủỏ̀i đó hay không? Ngủỏ̀i đó có phải là ngủỏ̀i mà tôi tránh không gặp họ hay không? Tôi nên để chút thì giỏ̀ thăm ngủỏ̀i già nua, ngủỏ̀i đau yếu, ngủỏ̀i đang mang thai cần đủọ̉c giúp đỏ̉. Và chính bây giỏ̀ là lúc chúng ta phải trả lỏ̀i vỏ́i lỏ̀i của Thiên Chúa.


Chuyển ngữ FX. Trọng Yên, OP

4th SUNDAY OF ADVENT -C
Micah 5: 1-4; Psalm 84; Hebrews 10: 5-10; Luke 1: 39-45

The prophet Micah lived in times of political upheavals and foreign invasions. But even worse than these threats from without, were the corrupting ones from within. Micah railed against the priests and their poor liturgical practices and betrayals of the covenant. He also criticized social injustices: failures of Judah’s kings to protect the poor; the greed of the rich; corruption of the government and the failures of the prophets to speak out against the social and religious sins of the day.

Yet, as we read today, Micah did not give up on, what seemed, a hopeless situation. God’s love would shine through the darkness of the nation’s sins and the powers of its enemies. Sounds like God is facing a big job. What big solutions will God come up with to deal with the monumental needs of the people?

We think big: big homes, big cars, big meals, big computer capabilities, big wardrobes, big sports spectacles (think Super Bowl). If the problems are big and widespread, then God must have a big plan to deal with them – we would reason.

But our God is a God of surprises. God will address an impossible situation in a most unlikely way. Micah tells us God will act small. The Messiah who will deliver the people will not come from a powerful clan, nor from the important city of Jerusalem, but from Bethlehem-Ephrathah, which was the birth place of Jesse, the father of David. Micah doesn’t give the date God’s holy one will come. But he does give an event. "Therefore the Lord will give them up, until the time when she who is to give birth has borne." So, a child shall be born, one in whom the people can place their trust. Is that God’s solution for the travails of the nation, the birth of a child? God thinks small.

This child will not grow up to be a conquering warrior, but a shepherd king who will gather the scattered people and heal their wounds. Though God will begin this work in a small and surprising way, the coming Messiah’s reach will extend "to the ends of the earth, he shall be peace."

In Luke we hear how God is going to fulfill the promise. Just as Micah anticipated, God will act in a seeming insignificant way, with the birth of a child. The biblical dictum, "God’s ways are not our ways," is once again borne out. "For heaven’s sake," the world’s big thinkers exclaim, "is that God’s solution to our problems – the birth of a child!" I wonder if we shouldn’t approach our daily lives in a similar way: do everyday acts of kindness and compassion in little ways. What kind of change would that bring about in our everyday world? What kind of change would such acts make within us?

The story of how God will address our need continues. Previously the angel announced to the priestly family of Zechariah and Elizabeth that she, in her old age, would bear a son who would become a prophet (Lk 1:10ff). Then Gabriel appeared to Mary with similar news. She would fulfill the longings of Israel and bear a child. As impossible as that news seemed to Mary, she put her trust in God’s Word (Luke 1: 38). The good news of God’s solution to our need comes in a small way – an aged woman and a young virgin will each bear a child. The angel reassures Mary not to be afraid and Mary rushes off to see her kinswoman Elizabeth, whom the angel said was also pregnant.

That’s where today’s story picks up: with the initial meeting of the two women, two very surprised and, in Mary’s case, bewildered women. Mary had much to ponder from what the angel told her: she is "full of grace," and "the Lord is with you." Those who will be the beneficiaries of God’s salvific event through Mary, will also be able to say the same thing. We are graced and the Lord is with us. That’s God’s promise in Jesus and God doesn’t go back on God’s promises.

Mary is our model. As impossible as the news the angel brought her sounded, she hears and believes God’s Word. She not only believes what she heard, she acts on it by making the journey to the hill country to be with Elizabeth. Elizabeth "cried out in a loud voice" a blessing to Mary. "Blessed are you among women and blessed is the fruit of your womb." It’s not only a blessing on Mary’s current state, but a blessing on what Mary has done: she heard the Word of God, believed it and, despite the imponderables, acted upon in.

Which is what we are called to do at our Eucharist: we hear the Word of God, put our trust in it and act on it. God helps us to do that by giving us Christ’s presence in both the Word and the Eucharist. It may seem like a little thing, but that’s how God begins to act in our lives: starts small but, with our consent, accomplishes great things. Elizabeth’s second blessing from Mary is also a blessing for us. "Blessed are you who believe that what was spoken to you by the Lord would be fulfilled." We hear the Word and trust God will accomplish what God has promised today. That has been a familiar theme through Advent. God makes a promise to us and keeps it.

Mary is significant in Luke’s gospel. Do you hear a familiar biblical pattern in the narrative about Mary? She hears the Word of God, receives it in faith and acts on it. She is the first disciple in Luke’s Gospel. Still more, she is also the first prophet. After Elizabeth’s blessing she will proclaim her prophetic message in her "Magnificat." (Lk 1:46-55. Which would be a good hymn to include in today’s celebration.) Finally, she will deliver to the world the Word she has received and proclaimed in her prophecy.

In our tumultuous world it’s hard to believe the prophetic words we hear today. Will there really be a time some day when God will gather all nations, colors and faiths into a peaceable kingdom, as Micah proclaims to us? Will there be, as Mary prophesies, a time when the promise entrusted to Mary comes true? Hard to believe. But it is Advent, isn’t it? It’s our time "to dream the impossible dream," against all the "facts" to the contrary.

Our liturgy calls us today to believe, trust and wait patiently for God to accomplish what God has promised. Christmas is coming in a few days, when God’s promise will take flesh in Jesus who will give everything he has to assure us that his kingdom of peace and justice will not be denied and will surely come.

Meanwhile, we cannot sit back and do nothing. We must put into practice the hope we have. Mary did not withdraw from the world to treasure the gift she had received. We learn from Mary’s meeting with Elizabeth to go out to meet another in need: share with them a gesture of welcome, care and love. Judging from Mary and Elizabeth’s meeting today such encounters are potential moments of grace, blessing and joy. Before Christmas arrives is there someone I should visit? Bring a peaceable presence? Is this someone I have been avoiding and need to spend a little time with… the elderly, sick, needy pregnant? The time for our response to God’s Word is now.