Suy Niệm của LM Ngà
Tháp nhập vào Thân Mình Chúa Giê-su
(suy niệm vọng phục sinh)
Vào tháng 9 năm 1998, Giáo sư Jean Michel, một bác sĩ phẫu thuật người Pháp, đã lấy cánh tay của một người Pháp mới chết vì bể sọ trong một tai nạn xe mô-tô để ghép vào phần tay cụt của ông Hallam, một người Úc bị cụt tay vì tai nạn giao thông 14 năm về trước. Cuộc giải phẫu kéo dài ba tiếng rưỡi đồng hồ tại bệnh viện Edouard Herriot.
Ông Hallam vui mừng cho các phóng viên báo chí biết: “Hiện nay ông có thể sử dụng cánh tay mới ghép để cầm bút viết tên của mình, để rửa mặt, thắt cà vạt, cài nút áo và dắt con đi chơi.”
Đây là vụ ghép cánh tay đầu tiên trên thế giới và đến tháng 10 năm 1999, giáo sư Jean Michel Dubernard còn ghép tay cho thêm năm người khác nữa tại bệnh viện Edouard Herriot ở thành phố Lyon bên Pháp. (Trích phụ san KHPT số 495)
Cánh tay của một người Pháp 41 tuổi trở thành cánh tay của ông Hallam. Từ đây, máu của ông Hallam chảy vào cánh tay của người Pháp, sức sống của ông Hallam chuyển thông vào cánh tay được tháp nối và làm cho cánh tay nầy chuyển động và làm được nhiều công việc.
Một cánh tay của người đã chết, tưởng đã tan nát thối rữa đi trong mồ, may thay nhờ được ghép nối với thân thể ông Hallam mà được sống lại. Thật là điều rất đáng mừng.
Đức Giê-su sống lại cũng đem lại cho chúng ta, là những người đã chết vì tội lỗi, một sự sống mới tương tự như thế.
Chúng ta tựa như cánh tay của người chết vì tai nạn trong câu chuyện trên đây, may thay, Đức Giê-su phục sinh đã đã dùng Bí Tích Thánh Tẩy để tháp nhập chúng ta vào thân thể Người, để chúng ta được nên một với Người, như bàn tay tháp vào thân thể, như cành nho tháp vào thân nho, nhờ đó Người chuyển thông sức sống thần linh của Người cho chúng ta.
Giáo lý Hội Thánh ghi rõ điều nầy: “Bí Tích Thánh Tẩy làm cho ta trở thành chi thể trong Thân Thể Chúa Giê-su” (GLHTCG số 1267)
Thế là từ đây, máu của Chúa Giê-su lưu chảy trong huyết mạch chúng ta; giờ đây sự sống của Chúa đang được thông truyền cho chúng ta. Đây là ơn huệ vô cùng lớn lao và quý báu do Đức Giê-su phục sinh mang lại cho chúng ta.
Vì thế, chúng ta hãy vui mừng hân hoan!
Chúng ta vui mừng hân hoan vì tuy chỉ là loại thụ tạo hèn kém, là những người tội lỗi đáng chết, thế mà Thiên Chúa đã thương đến thân phận khốn hèn của chúng ta, Người đã nâng chúng ta lên, cho chúng ta được kết hợp với Người, được trở nên chi thể, nên thân mình của Chúa Giê-su.
Chúng ta vui mừng hân hoan vì một khi được tháp nhập vào Thân Mình Chúa Giê-su, mạch sống của Chúa Giê-su sẽ được chuyển thông cho chúng ta như nhựa sống của thân nho chuyển thông cho cành nho, như máu từ tim chuyển về cho từng chi thể. Thế là chúng ta đang mang sự sống của Thiên Chúa trong con người chúng ta và nhờ đó chúng ta sẽ được sống đời đời.
Nhưng muốn có được ơn huệ quý báu nầy, chúng ta phải gắn bó bền chặt với Chúa Giê-su như cành liền cây. Khi phạm tội trọng, chúng ta tự cắt lìa mình ra khỏi Chúa, chúng ta không còn là chi thể của Chúa nữa do đó sự sống của Thiên Chúa không thể chuyển thông cho chúng ta được. Thật là một tổn thất rất lớn lao.
Lạy Chúa Giê-su,
Nguyện xin Chúa giúp chúng con thường xuyên gắn bó với Ngài bằng đời sống yêu thương phục vụ và đừng bao giờ tự tách lìa khỏi Chúa bằng những tội lỗi của mình.
March 27, 2013
Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà
Chúa Giê-su khai sinh kỷ nguyên mới
(suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật phục sinh)
Thế là cuối cùng, sau bao ngày chịu bắt bớ, xét xử, vu cáo, chịu đòn vọt rách nát thịt da, chịu vác thánh giá nặng nề tiến lên núi sọ trong khi sức tàn lực kiệt nên phải ngã xuống nhiều lần, rồi lại phải chịu đóng đinh thân mình rất đỗi đau thương vào thập giá… Chúa Giê-su đã gục đầu tắt thở và được mai táng trong mồ. Tảng đá lấp cửa mồ đã đóng lại, đóng lại lịch sử một đời người đã làm những việc diệu kỳ … Cuối cùng, ngôi mộ đá được đóng lại, chôn vùi một Con Người tưởng là sẽ đem lại niềm hy vọng cho Ít-ra-en.
Thế là hết! Còn đâu nữa những ngày nắng đẹp Người ngồi trên núi giảng bài tám phúc giữa đám đông quần chúng. Còn đâu nữa những buổi chiều trong hoang địa Người hoá bánh ra nhiều nuôi trên năm ngàn người ăn. Còn đâu nữa vị ngôn sứ oai hùng dùng lời quyền uy truyền cho sóng yên biển lặng. Còn đâu nữa Con Người kỳ diệu đã làm cho kẻ chết đội mồ sống lại, người phong hủi được chữa lành, người câm được nói, người điếc được nghe… Còn đâu nữa vị ngôn sứ đầy quyền năng trong lời nói và hành động phán bảo những điều đem lại phấn khởi cho bao người…
Đức Giê-su đã chết thật rồi, chẳng còn hy vọng gì nữa. Những môn đệ thân tín sau khi hoàn tất việc an táng Thầy thân yêu, giờ đây ra về trong u sầu tuyệt vọng. Mọi sự như chìm vào tang tóc đau thương.
Thế rồi điều kỳ diệu bất ngờ xảy ra: qua ngày thứ ba, từ lúc tờ mờ sáng, Maria Madalêna đi viếng mộ ngay từ sáng sớm cho vơi bớt đau thương. Tới nơi, Chị hoảng hồn vì mồ đá mở toang. Nhìn vào bên trong không còn thấy thi hài của Thầy đâu nữa, Chị hoảng hốt chạy về báo tin cho các môn đệ. Các vị nầy ra tận nơi xem xét ngôi mộ trống và rồi sau đó lại ngỡ ngàng gặp gỡ Chúa phục sinh.
Niềm vui tràn ngập cõi lòng. Bấy giờ các ngài mới biết là Chúa Giê-su đã sống lại. Ngôi mộ đá tưởng là nơi chôn vùi, nơi xoá sổ cuộc đời Thầy dấu ái, là điểm tận cùng của Chúa Giê-su nay đã trở thành khởi điểm cho một đời sống mới, thành tảng đá đầu tiên xây dựng Vương Quốc trường sinh.
Hôm nay, từ ngôi mộ trống và qua những lần hiện ra với các môn đệ sau khi phục sinh, Chúa Giê-su tỏ cho thấy Người là Sự Sống lại và là Sự Sống như đã từng khẳng định với chị em Mác-ta và Maria: "Ta là sự sống lại và là sự sống! Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống. Và bất cứ ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ." (Gioan 11,25)
***
Từ thời nguyên tổ phạm tội đến nay, tội lỗi thống trị và huỷ diệt sự sống con người. Con người vừa được sinh ra là đã mang án chết, như hoa còn đang nụ mà đã chớm lụi tàn, như nhộng chưa thành bướm mà đã phải tiêu vong… Mầm mống chết chóc hiện diện ngay giữa lòng cuộc sống và một sớm một chiều sẽ huỷ diệt sự sống. Lưỡi hái tử thần như đang kề cổ mọi người và cướp đi sinh mạng của mọi người chẳng trừ ai.
Thế rồi qua sự phục sinh vinh hiển, Chúa Giê-su đã mở ra một kỷ nguyên mới: kỷ nguyên của sự sống vĩnh hằng. Người đã thắng sự chết. Thần Chết phải buông khí giới quy hàng. Loài người không còn phải bị tiêu diệt bởi lưỡi hái tử thần nhưng đã được cứu sống bởi quyền lực của Chúa Giê-su phục sinh. Sự sống đã được khai thông. Cái chết đã bị đẩy lùi. Ngôi mộ không còn là điểm tận cùng của kiếp người nhưng là khởi điểm cho một đời sống mới. Cái chết không còn là dấu chấm hết của cuộc đời nhưng là khúc dạo đầu cho bản giao hưởng trường sinh. Sự phục sinh của Chúa Giê-su đã xoá đi đêm dài tăm tối của kiếp sống đau thương để làm bừng lên bình minh của cuộc đời vĩnh cửu.
Xin mọi người hãy đến cùng Chúa phục sinh để đón nhận cuộc sống hồng phúc Người ban tặng.
Linh mục Inhaxiô Trần Ngà- dongcong.net