dongcong.net
 
 

Suy Niệm Chúa nhật

ChúaNhật 16 Năm C-2019

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: "Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với". Nhưng Chúa đáp: "Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà thôi: Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất".

Ðó là lời Chúa.

Chúa Nhật 16 thường niên, năm C

Hiện Tuợng “Thánh soi”

Chuyện lạ ở đời là chẳng ai thích người khác săm soi chuyện của mình, nhưng đáng tiếc là họ lại thích săm soi chuyện người khác dẫn đến biết bao điều thị phi. Đây là loại người thích “sống hộ” cuộc sống người khác, nghĩa là không lo cho tròn việc của mình mà chỉ dành thời gian săm soi để rồi bình phẩm, phán xét những người xung quanh mình.

Mỗi người chúng ta ít nhiều cũng từng là đề tài của người khác khi mà họ sống hộ cho chúng ta. Tôi nhớ khi đó tôiđã 23-24tuổi rồi mà vẫn chưa một mảnh tình vắt vai, bà hàng xóm nhìn tôi chép miệng than thở “haimấy tuổi đời  rồi mà chưa có nọ kia gì hả cháu?”, và không lâu sau, hầunhư các mẹ trong xóm gặptôi đều nói câu tương tự khiến chẳng muốn trả lời ai!

Năm 2019 là thời đại của mạng xã hội, của Facebook. Người người nhà nhà đều sử dụng Facebook, già trẻ lớn bé dường như đều có tài khoản Facebook. Tuy nhiên, thay vì là nơi để trò chuyện, kết bạn, chia sẻ buồn vui như mục đích ban đầu,thì Facebook giờ đây chẳng khác nào cái “chợ” thị phi để người Việt săm soi, bới móc, bình phẩm cuộc sống người khác.Họ vào facebook để săn tin, để“rình” xem có gì hay, có gì lạ để mà nhảy vào bình luận, phán xét, có khi chửi rủa chẳng tiếc lời. . . Theo tôi thì lực lượng này rất đông và hung hãn!!!

Chúngtachỉ cần đăng một thứ gì đó mà họ cho là không đúng, không ổn thì chắc chắn chúng ta sẽ nhận một cơn mưa lời chê bai, trách móc, thậm chí “một xe gạch đủ để xây nhà” như cư dân mạng thường hay bảo.Thí dụ, một bác sĩ gác chân lên ghế khi khám bệnh liền bị các thánh soi và chửi đến nỗi phải nghỉ việc, hoặc một người mẫu ngủ trên máy bay vô tình gác chân trên ghế cũng bị ném gạch dư để dây nhà . . .!

Lời Chúa hôm nay cho ta thấy một câu chuyện rất đời thường. Khi Matta tất bật nấu nướng đãi khách, còn Maria lại ngồi hàn huyên với Chúa. Xem ra Matta không để mắt rời xa Maria. Bà vừa làm vừa liếc, vừa săm soi và xem ra chẳng vừa lòng cô em chút nào. Khi sự chịu đựng đã không còn, bà liền lên tiếng trách móc cả cô em và cả vị khách đáng quý. “Thầy coi , em con để một mình con hầu hạ Thầy?”, nhưng Chúa Giê-su đã nhắc nhở Matta: “Matta, Matta con lo lắng bối rối về nhiều chuyện quá”. Con hãy làm tốt việc của con đừng quan tâm việc của Maria. Maria cũng đang làm việc, và “Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất". 

Mỗi người đều có những việc cần làm, và họ nghĩ việc này quan trọng hơn. Thế nên, chúng ta đừng bao giờ lấy suy nghĩ của mình để áp đặt người khác và nhất là đòi người khác phải sống theo ý mình.

Những người thích soi mói chuỵện người khác người ta gọi đó là “thánh soi”. Có những chuyện rất riêng của người này người khác nhưng rồi người ta cứ thoải mái soi để đưalên mạng bình luận, câu “like”. Đời tư của mỗi cá nhân cần và cất cần được tôn trọng và bảo vệ nhưng dường như các “thánh soi” lại rất thích tìm kiếm chuyện người khác, việc người đời để mổ xẻ và kết án.

Đây là việc lỗi công bằng và bác ái với tha nhân. Lỗi công bằng vì những lời ném đá của chúng ta đã gây nên tổn thương tâm lý và có khi tổn thất cả danh dự và tiền bạc của người bị hại. Lỗi bác ái vì chúng ta đã thiếu yêu thương khi toa rập với nhau ném đá anh em.

Thích soi mói chuyện người khác còn làm cho mình trở thành thù nghịch vô cớ với anh em, khi mà họ chẳng làm gì tới mình, họ chỉ lo chuyện của họ mà cũng bị ta kết án tẩy chay.

Ước gì chúng ta đừng sămsoi chuyện người khác mà chỉ biết làm tốt bổn phận của mình và dành thời giờ cho Chúa thì Chúa sẽ chúc phúc cho chúng ta.Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền 2019

 

Chúa nhật 16 thường niên, năm C-2013

Thời giờ cho Chúa và cho nhau

Một người cha có thói quen, sau giờ làm việc, đi dạo chung với cô con gái. Ông cảm thấy rất hạnh phúc được chuyện trò với con. Thình lình, cô gái bắt đầu cáo lỗi vì không thể đi dạo hằng ngày với cha được. Người cha cảm thấy đau khổ nhưng không nói ra. Sau cùng vào ngày sinh nhật của ông, cô con gái mang đến tặng cha  một cái áo len mà cô mới đan. Người cha đã nhận thấy rằng cô con gái đã đan áo len trong lúc ông đi dạo một mình. Ông nói với con :”Martha. Martha, Ba rất quí chiếc áo này. Nhưng Ba thích con đi dạo với Ba hơn. Một cái áo len Ba có thể mua ở bất cứ tiệm bán quần áo nào. Nhưng con gái cưng của Ba, Ba không thể mua được. Con làm ơn đừng bao giờ bỏ rơi Ba nữa nhé”.

Hóa ra một món quà tặng không quan trọng bằng sự hiện diện bên nhau. Vì món quá có thể mua được, có thể thay thế được, nhưng không thay thế một người trong trái tim một ai đó. Có lẽ vì thế mà nhiều người cảm thấy cô đơn khi thiếu sự chia sẻ, sự hiện diện của người mình yêu. Họ được chu cấp tiền. Họ có thể đang ngồi trên nhung lụa nhưng vẫn không hạnh phúc cho bằng có người mình yêu bên cạnh.

Thế nhưng, vẫn còn đó những người chồng bỏ rơi vợ con chỉ vì quá chú trọng đến công việc để kiếm tiền. Vẫn còn đó những người cha người mẹ chỉ mải mê công việc mà thiếu quan tâm đến con cái. Vẫn còn đó những người con nại vào nhiều lý do để trì hoãn việc về thăm gia đình, thăm cha mẹ. Họ đã vì công việc, vì đồng tiền mà để cho những người thân của mình sống trong cô đơn. Họ đâu hiểu rằng: tình người quan trọng hơn đồng tiền. Ai cũng cần được quan tâm, được hỏi han, được chia sẻ, nhưng đôi khi chúng ta lại tưởng chỉ cần hàng tháng mang về ít tiền là đủ rồi! Đây là một sai lầm khiến cho biết bao gia đình tan vỡ.

Chúa Giê-su trong thân phận con người, Ngài cũng đề cao tình người. Mân cao cỗ đầy là tốt, nhưng tốt hơn vẫn là thời giờ dành cho nhau. Ngài đã trách Matta lo lắng nhiều chuyện. Ngài trách Matta lấy phụ thành chính. Ngài đề cao Maria, biết chọn phần tốt nhất là dành thời giờ cho Chúa và bên Chúa. Bữa ăn biểu lộ lòng hiếu khách nhưng bữa ăn sẽ mất ngon nếu thiếu những câu chuyện, những lời nói rộn ràng với nhau. Maria đã chọn phần tốt hơn. Khi cô không vì công việc mà bỏ bê khách. Cô ân cần, chu đáo ngồi bên Chúa để lắng nghe và tâm sự với Chúa.

Ngày hôm nay, thế giới càng văn minh, con người càng vội vã, bận rộn. Người ta có trăm ngàn công việc để quan tâm nên tình người bị xao nhãng. Người ta mải mê với công danh sự nghiệp mà quên đi tình người. Điều đáng sợ cho con người hôm nay là không còn thời giờ bên Chúa. Họ đi lễ vội vàng. Họ đến muộn nhưng về sớm. Họ đi lễ nhưng không gặp Chúa vì chỉ tranh thủ đi lễ cho xong. Họ có thể ngồi hàng giờ bên quán cafe để tán ngẫu với nhau nhưng lại không thể ngồi yên đến năm phút để tưởng nhớ đến Chúa. Họ bận rộn công việc làm ăn buôn bán mà quên rằng có một Đấng luôn chúc phúc cho việc làm ăn của mình. Họ quên sự hiện diện của Chúa. Họ quên cám ơn Chúa. Họ mải mê với công việc và vui chơi giải trí mà quên rằng cuộc đời của họ được như vậy là bởi ơn trời ban xuống.

Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy quảng đại dành thời giờ cho Chúa. Chúa vẫn viếng thăm chúng ta. Chúa vẫn đang lặng lẽ viếng thăm hồn ta. Hãy mở rộng lòng đón nhận Chúa. Hãy ngồi lại bên Chúa để tạ ơn về những ơn lành Chúa ban, để thưa chuyện với Chúa về những khó khăn mà chúng ta đang trải qua.

Việc chúng ta dành thời giờ cho Chúa xem ra có ích cho chúng ta hơn là cho Chúa. Vì qua thời giờ bên Chúa ta kín múc được muôn vàn ơn thánh của Chúa. Ta cầu xin ơn trên ban xuống cho cuộc đời chúng ta. Ta phó dâng vào sự quan phòng của Chúa những ưu tư khó khăn trong cuộc đời chúng ta.

Xin Chúa giúp chúng ta biết ưu tiên cho việc thờ phượng Chúa và biết dành thời giờ cho nhau. Ước gì chúng ta đừng phung phí thời giờ trong những giải trí vô bổ, những đam mê bất chính. Amen.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

July 23, 2019

Chúa viếng thăm
Chúa nhật 16 thường niên, năm C-2010

Người Việt Nam thường có câu: “lời chào cao hơn mân cỗ”. Vì cái tình quý hơn là cái ăn cái mặc. Người ta bị bỏ đói một bữa chẳng sao nhưng sẽ cay đắng cả đời khi bị người đời bỏ rơi, hay bị đối xử ngược đãi xem thường. Thực vậy, cái qúy giá ở đời là được anh em yêu thương, tôn trọng và nhất là luôn được anh em chia sẻ, cảm thông. Dù cuộc đời có đau khổ. Dù cuộc đời có gặp bất hạnh hay đói khổ nhưng được anh em đùm bọc, cảm thông, an ủi thì vẫn cảm thấy lạc quan và bình an.

Người ta kể rằng thời Ông Abraham Lincoln làm Tổng Thống của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, ông vẫn thường có thói quen đến thăm các nhà thương để có dịp chuyện vãn với các anh em thương binh trong thời nội chiến.

Một hôm, bác sĩ dẫn Tổng Thống tới phòng các thương binh đang được điều trị và đến bên một bệnh nhân rất nặng. Với giọng nhẹ nhàng, ôn tồn ông hỏi:

  1. Tôi có thể làm chút việc gì giúp anh được không?

Có lẽ không nhận ra người khách đến thăm mình là ai, nên bệnh nhân gắng gượng nói:

  1. Xin ông làm ơn viết lá thư cho mẹ tôi.

Người ta trao bút giấy cho Tổng Thống, và ông bắt đầu viết xuống những gì bệnh nhân có thể nói lên được.
“Mẹ rất yêu dấu của con!  Con bị thương nặng trong khi thi hành nghĩa vụ quốc gia.  Có lẽ con sẽ không bao giờ bình phục được nữa.  Xin mẹ đừng khóc nhiều vì con.  Xin mẹ hôn hai em Mary và John dùm con.  Nguyện xin Chúa chúc lành cho mẹ, cho ba và hai em.”
Nói tới đây, người thương binh ngừng vì không còn sức để nói tiếp nữa, nên ông Lincoln ký thay cho anh ta và thêm:  “Viết thay cho con trai của bà.  Ký tên:  Abraham Lincoln.”
Bệnh nhân xin cho xem lại những gì người khách đã viết thay cho mình, anh ta sửng sốt khi nhận ra người đã tới thăm mình.  Anh hổn hển hỏi với giọng ngạc nhiên:

- Ông thật là Tổng Thống của Hoa Kỳ ư?

Abraham Lincoln trả lời cách âu yếm.

- Phải chính tôi đây.

Tổng Thống hỏi thêm xem mình còn có thể giúp anh thương binh được việc gì nữa chăng.  Gương mặt anh bỗng chốc bừng lên, anh sung sướng nói:

- Xin Tổng Thống cầm tay tôi, và giúp tôi đi đến cùng.

Trong căn phòng bé nhỏ, ông Tổng Thống với tâm hồn của người cha, âu yếm cầm lấy tay chàng thương binh trẻ trong tay mình và tiếp tục nói với anh những lời khích lệ thân mật cho tới khi anh ta trút hơi thở cuối cùng.

Lời Chúa hôm nay cũng gợi lại một cuộc viếng thăm đầy tình người mà Chúa Giê-su đã dành cho gia đình ở Betania.  Ngài đã đến với gia đình Matta và Maria. Cả hai cô đều vui mừng vì có Chúa viếng thăm. Kẻ thì bận rộn rót nước, nấu ăn. Người thì ríu rít chuyện trò bên Chúa. Thật là hạnh phúc cho gia đình côi cút nay lại được ấm áp vui tươi vì có Chúa hiện diện. Thế nhưng, Matta lại quá chú trọng đến việc thiết đãi tiệc tùng. Cô muốn làm một bữa ăn thật thịnh soạn cho Chúa. Cô còn muốn cả em cô hãy ngưng tâm sự với Chúa để cùng giúp cô chuẩn bị bữa ăn. Cô đã mạnh dạn đề nghị với Chúa: xin Thầy hãy nói với Maria giúp con một tay. Lời đề nghị xem ra không được chấp nhận. Vì Chúa đến đây không vì miếng ăn. Vì Chúa không đến để được phục vụ. Con đường Chúa đến với tha nhân là để yêu thương và phục vụ. Chúa không muốn trở thành gánh nặng cho tha nhân. Sự hiện diện của Chúa nơi ngôi nhà này là để nói lên sự quan tâm, tình liên đới và cảm thông. Thế nên, Chúa đã nói với Matta: “Matta, con lo lắng nhiều chuyện, điều quan yếu không phải là việc phục vụ Chúa, mà hệ tại ở việc lắng nghe lời Chúa dạy bảo”.

Cuộc sống hôm nay cũng thật tất bật. Người ta ít có thời giờ để tâm sự với nhau. Người ta càng ít có thời giờ để viếng thăm nhau. Không có tâm sự sẽ không có sự hiểu biết, cảm thông lẫn nhau. Không có những cuộc viếng thăm tình người sẽ phôi phai theo thời gian. Đôi khi những người trong gia đình cũng chẳng có thới giờ viếng thăm nhau, hay chuyện trò với nhau. Thiếu sự viếng thăm tình người như xa dần. Thiếu sự đối thoại sẽ đánh mất sự cảm thông. Vì tình yêu đích thực không dừng lại ở đầu môi chóp lưỡi. Tình yêu không dừng lại ở việc chạnh lòng thương xót mà phải dấn thân để xoa dịu những nỗi đau của đồng loại, để băng bó những thương tích của anh em. Tình yêu đích thực luôn đòi hỏi sự gần gũi, sự cảm thông và nâng đỡ. Chính nhờ sự gần gũi người ta mới hiểu nhau, thông cảm với nhau và nâng đỡ cho nhau.

Ước gì mỗi người chúng ta hãy biết dành thời giờ cho nhau qua những việc viếng thăm, qua những việc giúp đỡ, qua sự săn sóc đầy tình người, Ước gì mỗi người chúng ta hãy biết quên đi cái tôi của mình để lo cái lo của anh em, để biết sống mình vì mọi người, để cùng nhau xây dựng một thế giới đầy ắp tình yêu thương. Amen

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền
- dongcong.net
2010

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)