Suy Niệm Chúa nhật 23c
Buông bỏ để theo Chúa - CN 23c-2025
Anh chị em thân mến,
Cuộc đời của chúng ta vốn đầy những bận tâm và nặng nề: nào là lo toan cơm áo, nào là ám ảnh quá khứ, nào là bất an về tương lai. Chính vì mang trong lòng quá nhiều gánh nặng ấy mà con người dễ đánh mất niềm vui và bình an.
Có một vần thơ đã gợi mở cho chúng ta một con đường:
“Của đời xin buông xuống,
Giữ chi bóng mây tàn.
Thênh thang hồn tự tại,
Nhẹ bước dưới ân ban.”
Thật vậy, chỉ khi nào ta biết buông xuống những gì không cần thiết, tâm hồn ta mới rộng mở để đón lấy ơn lành từ Thiên Chúa.
Người ta kể rằng: có chiếc xe chở hàng quá cao, khi đi qua cầu thì mắc kẹt, không tiến cũng chẳng lùi được. Mọi người xúm lại bàn: nào là đào đường, nào là cắt mui xe… nhưng đều bất khả thi. Cuối cùng một cậu bé hồn nhiên kêu lên:
“Bác tài, hãy xì bớt hơi trong bánh xe đi!”
Quá đơn giản, nhưng lại đúng.
Chúng ta cũng thế, đôi khi đời mình cũng từng rơi vào thế kẹt tiến thoái lưỡng nan, không phải vì đường không lối đi, mà vì lòng ta quá đầy những nặng nề: tham vọng, ích kỷ, hận thù, đam mê. Chỉ cần “xì bớt” – nghĩa là biết buông bỏ – thì ta mới nhẹ nhàng bước tiếp.
Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói rằng: “Ai không từ bỏ tất cả của cải mình có, thì không thể làm môn đệ Ta.”
Đây không phải là lời mời ghét bỏ gia đình hay chối bỏ mọi sự, nhưng là lời nhắc rằng: Thiên Chúa phải là ưu tiên số một. Nếu lòng ta cứ chất đầy lòng tham bởi tiền tài, quyền lực hay đam mê, thì không còn chỗ cho Chúa nữa.
Người xây tháp mà không tính toán thì dễ bỏ dở, nhà vua ra trận mà không cân nhắc thì sẽ thất bại. Cũng vậy, người môn đệ mà không sẵn lòng từ bỏ, thì khó mà đi trọn con đường theo Chúa.
Từ bỏ không dễ. Bỏ điều mình thích đã khó, bỏ điều mình gắn bó lâu dài càng khó hơn. Nhưng Chúa mời gọi ta bước vào một cuộc “đổi chác” kỳ diệu: từ bỏ điều chóng qua để nhận lấy điều vĩnh cửu, bỏ thập giá khổ đau để được thánh giá vinh quang.
Chúa Giêsu đã sống như thế: Ngài từ bỏ trời cao, nhận lấy thân phận con người, ôm lấy thập giá, và chính thập giá ấy trở thành cây thánh giá cứu độ.
Cuộc đời của ta cũng vậy. Người mẹ chấp nhận đau đớn khi sinh con, nhưng hạnh phúc vỡ òa khi đứa bé cất tiếng khóc chào đời. Người học trò từ bỏ những thú vui vô bổ để chuyên tâm học tập, sau này được hưởng hoa trái thành công. Người Kitô hữu cũng cần từ bỏ những tham sân si, để được bình an ở đời này và hạnh phúc vĩnh cửu ở đời sau.
Chúng ta không từ bỏ vì khinh ghét cuộc đời, nhưng vì tình yêu dành cho Chúa. Từ bỏ như thế chính là vác thập giá. Thập giá vì tình yêu không còn là gánh nặng, mà là con đường dẫn đến vinh quang.
Thánh Phaolô từng xác tín: “Những đau khổ đời này chẳng đáng sánh với vinh quang sẽ tỏ hiện nơi chúng ta.” (Rm 8,18). Chính niềm tin ấy làm cho người Kitô hữu dám đi vào cửa hẹp, dám buông bỏ để tìm sự sống thật.
Anh chị em thân mến,
Có thể hôm nay Chúa đang hỏi mỗi chúng ta:
· Con có sẵn sàng buông bỏ ích kỷ để yêu thương nhiều hơn không?
· Con có sẵn sàng buông bỏ đam mê bất chính để sống trong sạch hơn không?
· Con có sẵn sàng buông bỏ những dính bén chóng qua để Chúa là gia nghiệp đời con không?
Buông bỏ không phải là mất, mà là được thêm. Buông bỏ không phải là trống rỗng, mà là để Chúa lấp đầy.
Xin cho chúng ta biết khôn ngoan chọn Chúa trên hết mọi sự, biết buông bỏ những điều chóng qua, để thênh thang bước theo Người.
Và để kết thúc, xin được nhắc lại lời thơ mở đầu như một lời nguyện dâng:
“Của đời xin buông xuống,
Giữ chi bóng mây tàn.
Thênh thang hồn tự tại,
Nhẹ bước dưới ân ban.”
Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
https://www.youtube.com/watch?v=BKkkKSJnT-o
Tập Buông Bỏ-CN 23 TN-C-2022
Con người chúng ta thường đau khổ là bởi vì trong lòng có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều ưu tư, quá nhiều nỗi buồn,… Có nỗi buồn của quá khứ. Có nỗi buồn vì tương lai còn tăm tối. Đôikhi chỉ cần buông bỏ thì tâm hồn sẽ bình an và hạnh phúc hơn.
Có chiếc xe chở hàng khá cao, khi đi qua cầu, chiếc xe bị kẹt ở đó vì chiều cao nhất của hàng cũng vừa với độ cao của cầu ở vị trí đó. Anh tài xế loay hoay mãi mà không tới, không lui được.
Nhiều người xúm lại góp ý: Có người cho rằng phải đào đường cho thấp xuống xe mới qua được, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn.
Bất ngờ một cậu bé hét lớn: “Bác tài hãy xì bớt hơi mấy bánh xe đi”
Ðám đông cười ồ lên. Hóa ra tình huống quá đơn giản mà không ai nghĩ ra.
Đừng vội cười về người tài xế hay là gợi ý của em bé, có đôi khi chính chúng ta cũng không khác gì chiếc xe kia đang kẹt vì tham vọng, thất bại, nghèo đói, bệnh tật, thử thách…. Và khi ta chỉ cần buông bỏ những bận tâm ấy lại giúp cho tâm hồn chúng ta vui tươi và bình an. Người khôn ngoan là đừng để cho tâm hồn ta bị mắc kẹt vì những tham vọng vượt quá khả năng.
Cho nên, nếu chúng ta biết buông bỏ trong đời sống hiện tại, buông đi những danh lợi, những hận thù tranh chấp, những “Tham – Sân – Si” thì niềm an vui và thanh thản sẽ đến trong tâm hồn.
Buông bỏ cũng là cách chúng ta chữa trị tâm hồn khỏi lắng lo muộn phiền như có ai đó viết rằng:
“Bận lòng chi nắm bắt
Trăm năm nữa không còn
Xin về làm mây trắng
Nhẹ nhàng trôi thong dong”.
Chỉ có buông bỏ hết tất cả thì lòng ta mới rộng mở, mới có thể thấy được những điều tốt đẹp ở phía trước. Đau khổ là bởi vì chúng ta cầu mà không được. Hạnh phúc chính là vui với phận mình và bằng lòng với những gì mình đang có.
Lời Chúa hôm nay mời gọi những ai là môn đệ Chúa cần phải biết buông bỏ. Buông bỏ những quyến luyến, thích thú hay đam mê. Buông bỏ những cái mình yêu thật là khó. Từ bỏ những cái mình gắn bó lâu dài càng khó hơn. Thế nhưng, vì Chúa chúng ta sẵn lòng. Vì Chúa chúng ta hy sinh. Vì Chúa chúng ta sống vâng theo thánh ý Chúa. Từ bỏ như thế gọi là thập giá. Thập giá vì lòng yêu mến Chúa sẽ trở thành thánh giá vinh quang.
Khi từ bỏ danh lợi thú thì tâm hồn ta sẽ thanh thoát, sẽ an nhiên vì không còn lệ thuộc bởi những phù du chóng qua. Khi buông bỏ mọi bám víu của trần gian thì lúc đó ta chỉ còn bám vào Chúa và đi theo Chúa. Khi bám vào Chúa thì đường đi sẽ hết âu lo, và cuộc đời sẽ rất an vui vì Chúa sẽ an bài mọi sự cho chúng ta.
Chúa Giê-su luôn mời gọi chúng ta hãy để Chúa dẫn dắt chúng ta. Hãy để Chúa dìu chúng ta qua những cám dỗ trần thế, còn chúng ta cứ vững bước theo Thầy. Có Chúa chúng ta sẽ không còn sợ nghi nan. Có Chúa dẫn đường sẽ dẫn đưa chúng ta đến bến bờ hạnh phúc. Thế nên, chúng ta hãy buông bỏ mọi sự để bước đi theo Chúa trong niềm tín thác trng kiên. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
https://www.youtube.com/watch?v=IyPSlpeGDsQ
Từ Bỏ Đẻ Thăng Tiến-CN 23c (2016)
Lm Tạ Duy Tuyền
Cuộc sống muốn thăng tiến phải biết từ bỏ. Trẻ con phải từ bỏ cái nôi để tập đi tập đứng. Lớn lên một chút phải từ bỏ mái nhà để đến trường học bao điều mới lạ. Trưởng thành lại phải can đảm từ bỏ quê hương để dấn thân vào đời. Từ bỏ cái cũ để nhận cái mới. Phải từ bỏ cái không còn phù hợp mới có khả năng đón nhận cái phù hợp với hiện tại mình hơn. Không từ bỏ con người sẽ đánh mất cơ hội để thăng tiến, để trưởng thành hơn. Từ bỏ dường như là lẽ tất yếu của định luật tự nhiên.
Có một người thanh niên luôn mong muốn mình giỏi hơn người khác, và còn muốn trở thành một học giả lớn. Nhưng qua rất nhiều năm đường học vấn vẫn ở sau nhiều người. Thất vọng, chán nản, chàng đến tâm sự với một đại sư.
Đại sư nói: “Chúng ta đi leo núi đi, đến đỉnh núi rồi con sẽ biết được nên làm như thế nào.”
Trên núi có rất nhiều hòn đá xinh xắn. Mỗi lần thấy người thanh niên nhìn thấy hòn đá ưng ý, đại sư bảo chàng cho đá vào túi để đeo sau lưng. Một lúc sau chàng thanh niên không chịu nổi nữa, nói: “Đại sư ơi, nếu cứ đeo túi này, đừng nói là leo lên đình núi, có khi bây giờ bảo con đi tiếp cũng không thể đi được nữa rồi.”
Khi đó đại sư cười nói: “Muốn tiến lên phải biết bỏ đi, nếu không bỏ đi làm sao có thể lên đỉnh núi được?”. Người thanh niên lặng người, tự dưng trong lòng sáng suốt, cảm ơn đại sư rồi ra về. Sau đó chàng tập trung học hỏi, cuối cùng trở thành một học giả lớn.
Xem ra muốn leo lên được đỉnh núi cuộc đời cần biết từ bỏ. Những viên đá nặng ta mang trong mình là những tham sân si luôn làm ta trì trệ tiến bước. Lòng tham sẽ níu kéo chúng ta ở lại để tranh dành những danh lợi thú mau qua. Sự nóng giận như viên đá cản lối ta tiến bước bình an. Sự mê muội sẽ làm ta đi lầm đường lạc lối.
Bỏ đi không có nghĩa là thất bại, cũng giống như chơi cờ tướng, tuy phải bỏ đi lợi ích nhỏ, nhưng lại nhận được lợi ích lớn hơn. Bỏ đi đôi khi làm cho con người mình thanh cao hơn, đáng kính hơn, như người nghiện ngập bỏ được thói quen xấu sẽ được yêu mến hơn. Bỏ đi những công việc không phù hợp với mình để được kính trọng hơn, như người đi tu thì không buôn bán, không tích góp tiền của . . . Bỏ đi những thú vui bất chính để sống có trách nhiệm với cuộc đời hơn. . . Nói chung, con người cần phải biết từ bỏ: từ bỏ những quyền lợi và hư danh, từ bỏ những tranh chấp đấu đá danh vọng, từ bỏ những tình bạn đã thay đổi, những tình yêu đã thất bại, những quan hệ xã giao không có ý nghĩa, những tính cách xấu, những bận rộn và áp lực không cần thiết. Biết cách từ bỏ sẽ làm ta thanh thoát, nhẹ nhàng và bình an.
Hôm nay Chúa Giê-su cũng bảo chúng ta hãy can đảm từ bỏ để đi theo Chúa. Từ bỏ những cái mình yêu, mình thích thật là khó. Từ bỏ những cái mình gắn bó lâu dài càng khó hơn. Thế nhưng, vì Chúa chúng ta sẵn lòng. Vì Chúa chúng ta hy sinh. Vì Chúa chúng ta sống vâng theo thánh ý Chúa. Từ bỏ như thế gọi là thập giá. Thập giá vì lòng yêu mến Chúa sẽ trở thành thánh giá vinh quang.
Chúa Giê-su cũng từng đón nhận thập giá vì Chúa Cha. Thập giá của Chúa Giê-su đã biến thành thánh giá. Thánh giá vinh quang. Thánh giá đem lại nguồn ơn cứu rỗi cho nhân trần. Theo lẽ thường chẳng ai thích đau khổ. Ai cũng tìm an nhàn sung sướng. Thế nhưng, Chúa Giê-su đã chọn gian khổ, chọn hy sinh để vui lòng Chúa Cha, vì Ngài biết Chúa Cha sẽ ân thưởng vương quyền thiên quốc cho những hy sinh mà Ngài đã làm cho Chúa Cha.
Thánh Phao-lô đã từng nói rằng: những đau khổ đời này chẳng là gì so với hạnh phúc viên mãn đời sau. Thế nên, vì lòng yêu mến Chúa chúng ta biết đi vào cửa hẹp là từ bỏ những tham sân si, những niềm vui bất chính để được sống thanh thoát đời này và vinh hiển đời sau. Vì lòng yêu mến Chúa, chúng ta cũng sẵn lòng vác thập giá của bổn phận để phục vụ gia đình và tổ quốc hầu mai sau chúng ta cũng được ân thưởng hạnh phúc thiên đàng.
Xin cho chúng ta luôn biết đón nhận thập giá như là hồng ân Chúa gửi đến để ta lập công trước mặt Thiên Chúa. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Vác Thập giá vì Chúa
CN 23 TN-C-2013
“Ai không vác thập giá mình mà theo Tôi, thì không thể làm môn đệ Tôi được” (Lc 14,27)
Đôi khi để được việc nào đó chúng ta cũng phải hy sinh, phải từ bỏ rất nhiều để đạt được điều chúng ta mong muốn. Cách sống này người ta gọi là ”Khổ nhục kế”. Khổ nhục kế cũng là cách người ta dùng hy sinh, dùng nhục hình để nói lên lòng thành của mình.
Chuyện kể rằng tại lối vào một trung tâm mua sắm sầm uất ở tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) đã thực sự bị ùn tắc trước "sự cố nghiêm trọng": một thanh niên quỳ gối nhất quyết không chịu đứng lên, khiến cho mọi người xúm lại coi! Ngay cả khi cảnh sát đến can thiệp, anh chàng cũng không chịu rời vị trí để trả lại sự yên tĩnh cho đường phố!
Anh chàng cho biết bản thân đang cực kỳ đau khổ và giày vò vì đã không giữ lời hứa với người yêu mà uống rượu, khiến cô nàng tuyên bố đường ai nấy đi! Khổ thân anh chàng lếch thếch chạy theo năn nỉ và mất dấu cô bồ ở trung tâm mua sắm này. Vì thế, anh ta quyết định quỳ gối cho đến khi nào cô ấy xuất hiện mới thôi. May mà sau vài tiếng "thi gan", anh chàng đã khiến cho trái tim cô gái "chảy nước" nên cô đã đến và đưa anh ta đi.
Hóa ra để được việc đôi khi phải từ bỏ, từ bỏ danh dự, từ bỏ chính mình để được điều mình mong ước. Tựa như một cậu học sinh cần từ bỏ những niềm vui vô bổ để tập trung học hành mới mong công thành danh toại. Cuộc sống không có vinh quang nào mà không qua gian khó. Gian khổ càng nhiều vinh quang càng lớn. Quy luật cuộc đời trường tồn vẫn là thế.
Cuộc sống của người môn đệ cũng phải trải qua gian khổ, hy sinh, tập luyện và từ bỏ. Đôi khi phải hy sinh hay từ bỏ cả những cái mình quyến luyến, thích thú hay đam mê. Từ bỏ những cái mình yêu, mình thích thật là khó. Từ bỏ những cái mình gắn bó lâu dài càng khó hơn. Thế nhưng, vì Chúa chúng ta sẵn lòng. Vì Chúa chúng ta hy sinh. Vì Chúa chúng ta sống vâng theo thánh ý Chúa. Từ bỏ như thế gọi là thập giá. Thập giá vì lòng yêu mến Chúa sẽ trở thành thánh giá vinh quang.
Chúa Giê-su cũng từng đón nhận thập giá vì Chúa Cha. Thập giá của Chúa Giê-su đã biến thành thánh giá. Thánh giá vinh quang. Thánh giá đem lại nguồn ơn cứu rỗi cho nhân trần. Theo lẽ thường chẳng ai thích đau khổ. Ai cũng tìm an nhàn sung sướng. Thế nhưng, Chúa Giê-su đã chọn gian khổ, chọn hy sinh để vui lòng Chúa Cha, vì Ngài biết Chúa Cha sẽ ân thưởng vương quyền thiên quốc cho những hy sinh mà Ngài đã làm cho Chúa Cha.
Là người ai cũng ham sướng sợ khổ. Nhưng chúng ta vẫn có thể đón nhận vì một hạnh phúc lớn hơn. Tựa như người mẹ mang thai nặng nhọc và còn sinh con trong đớn đau nhưng niềm vui thật to lớn khi con được sinh ra chào đời. Là người ky-tô hữu chúng ta cũng đón nhận thập giá không phải vỉ chúng ta thích đau khổ mà vì một phần thưởng thật lớn lao trên trời mà Chúa dành cho chúng ta. Thánh Phao-lô đã từng nói rằng: những đau khổ đời này chẳng là gi so với hạnh phúc viên mãn đời sau. Thế nên, vì lòng yêu mến Chúa chúng ta biết đi vào cửa hẹp là từ bỏ những tham sân si, những niềm vui bất chính để được sống thanh thoát đời này và vinh hiển đời sau. Vì lòng yêu mến Chúa, chúng ta cũng sẵn lòng vác thập giá của bổn phận để phục vụ gia đình và tổ quốc hầu mai sau chúng ta cũng được ân thường hạnh phúc thiên đàng.
Xin cho chúng ta luôn biết đón nhận thập giá như là hồng ân Chúa gửi đến để ta lập công trước mặt Thiên Chúa. Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
September 4, 2025
Niềm tín thác vào Chúa
Chúa nhật 23 thường niên, năm C
Ở đời người ta cần có niềm tin để sống với nhau. Nhờ tin vào nhau con người sẽ gần gũi nhau hơn, sẽ dễ dàng cảm thông với nhau hơn. Nhờ tin vào nhau con người sẽ vượt qua những rào cản của nghi kỵ, hiểu lầm để sống thân ái với nhau hơn. Ngoài tương quan giữa người với người còn có một tương quan khác chính là giữa Thiên Chúa và con người. Trong tương quan với Thiên Chúa, con người cần có đức tin. Đức tin để con người bước đi với Đấng mà mình chưa một lần gặp gỡ diện diện đối diện. Đức tin để con người có thể nhìn xem trời đất biển rộng bao la mà khám phá ra sự hiện diện đầy tình yêu quan phòng của Chúa mà phó thác, mà tin tưởng, cậy trông. Đức tin sẽ giúp con người dấn thân một cách trọn vẹn cho Thiên Chúa, cho dù có phải đi trong mênh mông đêm tối của biển đời, cho dù phải trải qua những thử thách gian truân, con người vẫn luôn xác tín một điều: Thiên Chúa không bỏ rơi con ngừơi. Thiên Chúa luôn đồng hành với chúng ta. Thiên Chúa luôn là thuẫn đỡ chở che cho cuộc đời chúng ta.
Có người đã kể lại giấc mơ của mình như sau:
- Tôi mơ thấy mình đang cầu nguyện, bỗng có luồng ánh sáng xuất hiện, trong đó có Chúa Giêsu đang ngự trên một tấm thảm. Người mỉm cười bảo tôi:
- Con hãy ngồi trên tấm thảm này với Ta.
Lòng tràn ngập vui sướng, tôi đến gần Chúa và ngồi trên tấm thảm bên cạnh Người và tấm thảm từ từ bay bổng lên. Nhưng rồi tôi cảm thấy như Chúa không còn bận tâm đến tôi nữa, Người chăm chú rút từng sợi chỉ từ chiếc thảm chỗ Người và tôi. Chẳng mấy chốc tấm thảm chỉ còn lại một nửa, và giữa chỗ Chúa và tôi đang ngồi lại có một lỗ trống to lớn. Tay chân tôi bắt đầu run lên vì sợ rơi xuống đất chết. Nhưng Chúa Giêsu vẫn thản nhiên tiếp tục rút từng sợi chỉ, đến nỗi tôi khiếp sợ kêu lên:
- Lạy Chúa, Chúa làm gì vậy? Chúa không thấy tấm thảm của chúng ta đã tan tành sao?
Chúa cười rồi cầm lấy tay tôi nói:
- Sao con nghi ngờ, kém lòng tin? Con hãy bám chặt vào Ta. Con sẽ không phải sợ gì nữa, mặc dầu con phải bị tước đoạt hết cả đến sợi chỉ cuối cùng.
Người vừa dứt lời thì quả thực, sợi chỉ cuối cùng đã bị rút đi. Tôi sợ hãi quá, giật mình thức dậy….
Nếu sự kiện đó xảy ra trong cuộc đời chúng ta, chúng ta sẽ phản ứng ra sao? Chúng ta có dám bỏ tất cả để chỉ bám vào một mình Thiên Chúa không? Chúng ta có dám thả trôi những sợi chỉ của tiền tài, danh vọng để chỉ còn lại một mình ta với Chúa hay không?
Một cách nào đó, đời sống của mỗi người chúng ta cũng bị trói buộc bằng những sợi chỉ tuy nhỏ bé mong manh, nhưng là những chướng ngại vật cản trở đà bay của chúng ta. Biết bao lần chúng ta tưởng mình đang đi tìm hạnh phúc thật, nhưng thật sự nó chỉ đem lại cho chúng ta thứ hạnh phúc mau qua chóng tàn, khác nào như những sợi chỉ mỏng manh kia. Biết bao lần chúng ta bám víu vào những tình cảm của con người, nhưng rồi cũng gặp phải biết bao ê chề của sự vô ơn, bội tín, bất trung. Biết bao lần chúng ta tưởng như ngồi mãi trên tấm thảm danh vọng cao sang nhưng rồi địa vị, chỗ ngồi như “của đồng lần” cũng bỏ ta để sang tay kẻ khác. Biết bao lần, thay vì bám chặt vào Chúa, đặt hết niềm tin cậy nơi Chúa, chúng ta lại chạy theo những người, những vật mỏng dòn chóng qua.
Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng và hay thương xót. Người biết rõ chúng ta dễ gắn bó với tạo vật mà bỏ quên Người. Thế nên, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy đặt chúa trên hết mọi quyến luyến trần gian. Hãy biết cậy dựa vào ơn Chúa để thắng vượt những ràng buộc, trở ngại trong cuộc đời.
Đã có thời người Do Thái tưởng rằng đã đến lúc Chúa Giêsu khôi phục lại vương quyền nhà Israel. Họ tưởng rằng Chúa sẽ đánh đông dẹp tây để xây dựng một nước Israel hùng cường và thịnh vượng. Họ theo Chúa xem ra chỉ nhằm mục đích để được hưởng những vinh hoa phú qúy trần gian. Tiền tài và bổng lộc trần gian là những thứ mà họ cần Chúa đáp ứng cho họ. Chúa Giêsu muốn đánh tan quan niệm, ý nghĩ sai lầm của nhiều người đang đi theo Chúa. Chúa đưa ra lời mời gọi những người muốn đi theo Ngài hãy suy nghĩ, đắn đo, tính toán xem họ có đủ can đảm, đủ nghị lực để theo Chúa đến cùng hay không? Và để theo Chúa, con người phải dành cho Ngài chỗ ưu tiên, chỗ nhất trong đời sống của mình và làm mọi việc để phụng sự Chúa, để tôn vinh Ngài. Theo Chúa là chấp nhận một cuộc mạo hiểm như Abraham đã rời quê cha đất tổ để đi theo sự hướng dẫn của Chúa. Theo Chúa là buông mình theo thánh ý Chúa như Đức Trinh Nữ Maria đã mạnh dạn thưa lên cùng Chúa:”này tôi là nữ tỳ của Chúa, xin vâng như lời sứ thần truyền”. Theo Chúa là chấp nhận trải qua những gian nan thử thách của giông ba bão tố, của bách hại và tù đầy như thánh Phaolô tông đồ đã từng trải qua. Như vậy, theo Chúa là uốn mình theo thánh ý Chúa và bằng lòng với phận mình mà Thiên Chúa đã an bài. Vui với phận mình là cách mà chúng ta đang để cho ý Chúa thực hiện trong cuộc đời chúng ta.
Xin Chúa thanh tẩy trí lòng chúng ta khỏi những toan tính lợi lộc trần thế khi theo Chúa. Xin thêm ơn trợ giúp để luôn trung thành sống cho Chúa. Cho dẫu có phải hy sinh những vinh hoa phú qúy trần gian. Cho dẫu có phải hy sinh những tình cảm chính đáng và cao thượng. Cho dẫu có phải bước đi trong đêm tối của đức tin với bao hiểm nguy và chông gai, nhưng luôn có Chúa là gia nghiệp và chiếm hữu hạnh phúc Nước Trời mai sau. Amen.
Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net
September 4, 2025