|
Cảm ơn đất đá nở hoa
Một hôm tôi chợt thấy một con ve sầu đang đong đưa trên một cành
cây ở vườn sau nhà, nhưng đến gần thì nhận ra đó chỉ là một cái
xác, có một kẽ nứt phía sau lưng. Đúng là mồ trống rồi. “Nó” đi
đâu mất? Bên cạnh là một nụ hoa chớm nở đầy sức sống. Không thấy
“nó”, nhưng trông thấy biểu hiện của “nó” nơi một nụ hoa mới thì
chẳng phải mất công tìm ở đâu nữa. Nó đã lột xác và đã phục sinh
mang một dạng hình khác đầy hoạt lực tươi trẻ. Với cảm hứng này,
tôi đã lấy máy chụp ra mà chộp được cái nét hồn của chính mình
đang chuyển biến qua biểu tượng đời sống, và đặt tên là "Xác
Ve Sầu và Nụ Hoa Mới: Mồ trống và Phục Sinh."
CHỜ
ĐÓN MÙA HOA
"Hope
For the Flowers"
tạm dịch là Chờ Đón Mùa Hoa. Đó là tên một cuốn sách tâm linh
khá nổi tiếng, bán chạy nhất trong nhiều năm liền của tác giả
Trina Paulus. Cái đặc biệt của cuốn sách này là rất ít chữ mà
chỉ có hình vẽ thôi. Mà lại toàn là hình sâu róm, sợ quá!
Con
sâu róm sinh ra trên một cành cây trong một ”gia
đình êm ấm”. Một hôm nó nhận ra mình đã trưởng thành,
cần ”đi xuống cuộc đời”.
Và nó đã bò xuống. Nó lấy làm lạ là tại sao nó toàn gặp những
con sâu đang đi hối hả về phía trước. Nó hỏi đi đâu, thì những
chú sâu không có giờ trả lời, chỉ ngoắc đầu thật nghiêm trọng.
Nó cũng sinh tò mò đi theo. Một lúc lâu thì nó thấy một cái cột
thật cao, ngọn chạm tới trời. Nhìn kỹ hơn, nó nhận ra đó là một
cái cột toàn sâu lúc nhúc đang chen nhau bò lên. Nó hỏi trên đó
có gì thì không đứa nào trả lời. Thấy đông đứa hăm hở như thế
chắc là phải có gì hồ hởi lắm. Vậy là nó cũng hòa mình vào đám
đông ”ai sao tôi dzậy” mà cố sức leo lên, đạp văng nhiều thằng
khác mà đạt mục tiêu. Lên đến lưng chừng thì nó ”thấm
mệt cuộc đời”, ”ngựa nản
chân bon”, bèn nghĩ chuyện bỏ cuộc. Chắc là chả có
gì đâu. Và nó bò được xuống đất. Hú hồn.
Nhưng
rồi nó đâm hồ nghi chính nó. Hay là mình chẳng giống ai. Nó quan
sát thấy ”người ta” miệt
mài tranh nhau bò lên thế kia, ắt là phải có cái gì chứ. Thế là
nó lại ra sức trèo lên một lần nữa. Lần này nó hung hãn hơn trước.
Đấm đá kỹ hơn. La hét kỹ hơn. Tỏ ra ta đây lắm. Và cuối cùng nó
đã leo lên được đỉnh cao chót vót. Nhưng cũng chính là lúc nó
thất vọng nhất. Chẳng có gì cả. Thì ra cái cột giầu sang cuộc
đời này chỉ là một ảo tưởng được tạo bằng chính những con sâu
bon chen đặt ra tiêu chuẩn giá trị. Nhìn sang rừng cây bên cạnh,
nó thấy một đàn bướm đủ màu tung tăng vỗ cánh thảnh thơi. Nó có
dịp lắng đọng nhìn kỹ để phát giác một điều lạ là ở cành cây đang
đeo lủng lẳng những cái tổ kén. Đó là những cái mồ chôn để sâu
có thể chui vào mà lột xác thành bướm. Con đường thật là kham
khổ đầu tắt mặt tối "chân lấm tay bùn", ai mà chẳng
sợ! Nhưng có con đường nào khác nữa đâu?!
TIN
VUI TÌM ĐỘNG HOA VÀNG
Mặc
dù đang thấy hiện trạng là con sâu, nhưng con sâu biết bản chất
của nó là có thể mọc cánh thành bướm bay lên được. Này nhé: Sâu
có thể trở thành bướm, những mô đất đá cằn cỗi hai bên đường bỗng
bật lên những mầm nụ mới vào buổi sang xuân, chẳng phải là sửng
sốt lắm sao?!
Cao
điểm của năm phụng vụ trong Đạo Chúa là Lễ Phục Sinh. Kể cũng
lạ đấy, Tuần Thánh bao giờ cũng trùng vào đầu mùa xuân hoa nở.
Hằng ngày đi đến nhà thờ, tôi thật may mắn được lái xe qua con
đường quê thật đẹp vùng Avondale ngoại ô thành phố New Orleans,
bang Louisiana. Nhưng đẹp nhất phải kể là những ngày đầu xuân.
Bãi cỏ xơ xác hai bên đường mùa đông nay bỗng trải dài một thảm
hoa vàng mênh mông. "Động hoa vàng" là đây rồi chứ sao
phải mất công mơ tưởng mãi đâu đâu để phải hát nghêu ngao theo
kiểu Phạm Thiên Thư với nhạc Phạm Duy:
Rằng
xưa có gã từ quan,
lên
non tìm động hoa vàng ngủ say.
Mình
như đang đi giữa vùng đất thần tiên thơ mộng quá chừng, mà cũng
thật gần tầm tay với. Con đường này chắc cũng nhiều người qua
lại mỗi ngày. Không biết được mấy người lái xe chậm lại một chút
để chiêm ngưỡng vẻ hút hồn của đất trời hòa nhập, nhất là vào
những lúc mặt trời đang lăm le đòi đi ngủ, nhoẻn miệng cười toát
ra một sắc đẹp quyến rũ vô cùng. Mình bỗng bật lên lời thơ của
Tô Thùy Yên:
Ta
về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời.
Cảm ơn hoa đã vì ta nở,
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.
Tim
mình bỗng đánh nhịp bản hoan ca mùa xuân sau những ngày lạnh thu
mình lại ẩn dưới những cành trơ trụi tiêu sơ. Mình đọc tiếp lời
thơ trên:
Ta
về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đâu mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay.
Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ.
NHỊP
ĐIỆU LUÂN VŨ
Chắc
là Tô Thùy Yên đã bị đầy đọa vùi dập mười năm chứ gì. Đời như
đã bỏ. Lỡ vận. Lỡ thời. Nỗi buồn dài dệt bằng những tiếng thở
dài, mênh mang, mênh mang. U uất thâm gan tím mật. Mười năm coi
như mình đã chết dấp.
Vậy
mà mình bỗng bắt lại được nhịp đời bật nụ non khi nhìn hoa nở.
Nó nở thì nở chứ có mắc mớ gì mà dám bảo là đã vì ta nở? Nhưng
mình thấy rõ là nó vì mình mà nở. Ai muốn nói sao, kệ. Nó nở để
cho hoa mình nở. Mọi phiền muộn bỗng dưng thành hòa khúc dịu êm.
Mặt trời đang rạng lên trong tâm ta. Một bình minh mới như bình
minh đầu tiên thuở hoang sơ nổ ra từ tiếng “big bang”.
Thiên
nhiên quả là người mẹ hiền có phép mầu hóa giải những oan khiên,
những phiền muộn. Mẹ có điệu ru của mẹ, qua bốn mùa đong đưa nhịp
đời trong nôi đại dương dòng sinh lực vẫn tuôn chảy. Nhìn nụ hoa
vừa nở, mọi tàn lụi đời mình bỗng mở lối thênh thang. Một nhịp
mới bắt đầu. Tự nhiên lắm. Tự nhiên như dòng nước chảy, như tia
nắng vừa lên, như dòng hơi thở bơm sinh khí mỗi khoảnh khắc. Thì
ra vạn vật đều đi theo một vũ khúc bao la đất trời, gồm ba giai
đoạn, tức là nhịp ba, nhịp luân vũ. Đây cũng là tiến trình chết
đi và phục sinh, niềm tin gốc của đạo Chúa, nơi Đức Giêsu, và
nơi mỗi người.
Nhận
ra hiện trạng mình là một hạt cây hay con sâu với hướng vọng thành
lá hoa với đàn bướm tung tăng.
Dám
chấp nhận bị vùi giập thối rữa hay chui vào tổ kén, chấp nhận
được những trở ngại, những khổ đau. Mình đâu có dễ tự mình lột
xác được. Thì đây mình được gửi đến những thập giá giúp mình lột
xác biến thể. Hạt lúa nếu không rơi
xuống đất và chịu thối mục, sẽ vẫn trơ trọi một mình (Gioan
12:24). Ai cố giữ mạng sống mình thì
sẽ mất, ai vui chết đi sẽ được sống tròn đầy (Gioan
12:25).
Mọc
cánh thành bướm vươn lên một cuộc sống mới thênh thang thảnh thơi,
không còn gì có thể chế ngự ràng buộc được nữa.
PHÚT
TỊNH TÂM
Nhưng
con người nhiều khi lại không khôn ngoan được như thế, mà cứ cố
bám lấy lớp vỏ dầy cứng khiến đời sống mỗi ngày mỗi tàn tạ?! Nhà
thơ Luân Hoán thấy cảnh đáng thương như vậy liền cất lời tự tình:
Cảm
ơn đất đá trổ thơ
Lòng ta hạt bụi vu vơ bám hoài.
Ta
không tự mình buông xả dễ dàng đâu. Thì đây thập tự như “ỷ thiên
kiếm” được gửi đến để chém chặt khai quang cho lòng ta phải trống
trơn. Cảm ơn những khổ đau đã làm ta nên người. Cảm ơn hạt cây
chịu thối mục để hoa bỗng nở tràn. Ngày lễ Phục sinh thể hiện
đúng tiết nhịp hoa nở. Hoa trong vườn. Hoa trong tâm ta.
Hạt
cây không phục sinh trở lại hạt cây, nhưng đã là hoa lá mới. Con
sâu không rụng lông sống lại với kiếp sâu róm, nhưng đã thành
con bướm bay. Đó mới là cảm nghiệm phục sinh cho tôi lúc này.
Liệu
tôi đã bắt đầu dám lột xác vươn mình lên hay vẫn tiếp tục bám
vào lớp bụi bặm phù du, tự đầy đọa mình và làm khổ nhiều người?
Những gì tôi đang cần xả bỏ để bắt đầu sống thảnh thơi hơn? Và
lời thơ vang vọng trở thành lời phản tỉnh:
Cảm
ơn đất đá trổ hoa
U mê hạt bụi lòng ta bám hoài.
Lm.
Dũng Lạc Trần Cao Tường
|