Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa 2022

Kinh Truyền Tin (09/01/2022): Cần biết và nhớ ngày rửa tội của mình

Trưa Chúa Nhật 9/1, Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, sau khi dâng lễ với việc ban bí tích Rửa tội cho 16 em bé tại Nhà nguyện Sistine, lúc 12 giờ, ĐTC đã cùng đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. ĐTC khuyên các tín hữu hãy tìm biết và nhớ ngày Rửa tội của mình, và nhớ nó như một ngày lễ.

Bài huấn dụ của ĐTC trước khi đọc Kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay cho chúng ta thấy khung cảnh nơi cuộc đời công khai của Chúa Giêsu bắt đầu: Người là Con Thiên Chúa và là Đấng Mêsia, đến bờ sông Giođan và được Gioan Tẩy Giả làm phép rửa. Sau khoảng ba mươi năm sống ẩn dật, Chúa Giê-su không xuất hiện với một phép lạ nào đó hay ngồi trên ghế giảng dạy. Người xếp hàng với những người đến lãnh nhận phép rửa từ Gioan. Bài ca phụng vụ hôm nay nói rằng dân chúng đến để chịu phép rửa với linh hồn và đôi chân trần, một cách khiêm tốn. Và Chúa Giêsu chia sẻ số phận của chúng ta là những kẻ tội lỗi, Người bước xuống về phía chúng ta: Người xuống sông như trong lịch sử thương tích của nhân loại, Người dìm mình trong dòng nước của chúng ta để chữa lành nó và Người dìm xuống với chúng ta, giữa chúng ta. Người không đi trên chúng ta, nhưng bước xuống về phía chúng ta. Người không đi riêng, cũng không với một nhóm đặc quyền. Nhưng Người đi với dân chúng, thuộc về đoàn dân đó và đi cùng với dân chúng để chịu phép rửa với đoàn dân khiêm tốn đó.

Chúng ta hãy dừng lại ở một điểm quan trọng: vào lúc Chúa Giêsu lãnh nhận phép rửa, bản văn cho biết “Người đang cầu nguyện” (Lc 3,21). Thật tốt khi chúng ta suy ngẫm điều này: Chúa Giê-su cầu nguyện. Nhưng bằng cách nào? Người, là Con Thiên Chúa, có cầu nguyện như chúng ta không? Có, Chúa Giê-su – như các sách Tin Mừng lặp lại điều này nhiều lần – dành nhiều thời gian để cầu nguyện: vào đầu mỗi ngày, thường là vào ban đêm, trước khi đưa ra những quyết định quan trọng... Lời cầu nguyện của Người là một cuộc đối thoại, một mối tương quan với Chúa Cha. Như vậy, trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể thấy “hai thời điểm” của cuộc đời Chúa Giêsu: một đàng, Người bước xuống về phía chúng ta, xuống nước sông Giođan; đàng khác, Người hướng tầm nhìn và con tim lên khi cầu nguyện với Chúa Cha.

Đó là một bài học lớn cho chúng ta: tất cả chúng ta, đều đắm chìm trong những vấn đề của cuộc sống và trong nhiều tình huống phức tạp, được kêu gọi đối diện với những khoảnh khắc và chọn lựa khó khăn vốn kéo chúng ta xuống. Nhưng, nếu chúng ta không muốn bị đánh bại, chúng ta cần phải nâng mọi thứ lên. Và đây chính là tác dụng của việc cầu nguyện. Cầu nguyện không phải là một lối thoát, không phải là một nghi thức ma thuật hay lặp đi lặp lại những câu kinh đã thuộc lòng. Nhưng cầu nguyện là cách để Chúa hành động trong chúng ta, để chúng ta nắm bắt được điều mà Người muốn truyền đạt cho chúng ta ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất, để có sức mạnh tiến về phía trước. Cầu nguyện giúp cho chúng ta vì nó liên kết chúng ta với Thiên Chúa, mở ra cho chúng ta cuộc gặp gỡ với Người. Cầu nguyện là đối thoại với Thiên Chúa, lắng nghe Lời Người, là thờ lạy Người: ở đó trong im lặng, phó thác cho Người những gì chúng ta sống. Và đôi khi, cầu nguyện cũng là kêu lên với Người như ông Gióp, thổ lộ ra với Người.

Cầu nguyện sẽ “mở cửa trời” (x. c. 21) như lối dùng một hình ảnh đẹp của bài Tin Mừng hôm nay: cầu nguyện cung cấp dưỡng khí cho sự sống để hít thở ngay cả khi đang gặp khó khăn và giúp cho chúng ta nhìn mọi sự với một tầm nhìn rộng lớn hơn. Trên hết, cầu nguyện cho phép chúng ta có kinh nghiệm giống như Chúa Giêsu tại sông Giođan: làm cho chúng ta cảm nhận mình là những người con được Thiên Chúa yêu thương. Khi cầu nguyện, Chúa Cha cũng nói với chúng ta, như đã nói với Chúa Giêsu trong Tin Mừng: “Con là con yêu dấu của Cha” (x. câu 22). Việc chúng ta trở thành con cái bắt đầu từ ngày Rửa tội, cho chúng ta được dìm mình trong Chúa Kitô và làm cho chúng ta trở thành những người con yêu dấu của Chúa Cha. Chúng ta đừng quên ngày Rửa tội của chúng ta! Nếu bây giờ tôi hỏi anh chị em: ngày rửa tội của anh/chị là ngày nào? Có thể một số sẽ không nhớ. Một điều đẹp là hãy nhớ ngày rửa tội của mình, bởi vì đó là ngày tái sinh của chúng ta, giây phút chúng ta trở thành con Thiên Chúa với Chúa Giêsu! Nếu không nhớ, khi trở về nhà, hãy hỏi mẹ, dì, ông bà: “Con rửa tội ngày nào?”, và học cách mừng lễ ngày được Rửa tội, để tạ hơn Chúa.

Và hôm nay, trong giây phút này, chúng ta tự hỏi: việc cầu nguyện của tôi thế nào? Tôi có cầu nguyện theo thói quen, miễn cưỡng, chỉ như đọc những công thức không? Hay tôi nuôi dưỡng sự thân mật với Chúa, đối thoại với Người, lắng nghe lời Người? Giữa bao nhiêu việc chúng ta làm hằng ngày, chúng ta đừng bỏ qua việc cầu nguyện: chúng ta hãy dành thời gian cho cầu nguyện, hãy dùng những lời khẩn cầu ngắn để lặp lại thường xuyên, hãy đọc Tin Mừng mỗi ngày. Cầu nguyện sẽ mở cửa trời.

Và bây giờ chúng ta hướng về Đức Mẹ, Đức Trinh Nữ cầu nguyện, người đã làm cho cuộc đời của mình trở thành một bài ca ngợi khen Thiên Chúa.

Vietvatican.news

 

ĐTC dâng Thánh Lễ tại Nhà nguyện Sistine và rửa tội cho 16 em bé

Lúc 9:30 sáng Chúa Nhật, 9/1/2022, Lễ Chúa Giêsu chịu Phép rửa, Đức Thánh Cha đã dâng thánh lễ tại nhà nguyện Sistine, và rửa tội cho 16 em bé là con của các nhân viên Vatican.
Văn Yên, SJ - Vatican News

Nhà nguyện Sistine là nơi diễn ra các mật nghị hồng y bầu giáo hoàng. Đây được coi là nơi linh thiêng và vượt thời gian, nơi Chúa Thánh Thần soi sáng cho các hồng y để bầu chọn người kế vị thánh Phêrô.
Truyền thống rửa tội cho trẻ sơ sinh trong Nhà nguyện Sistine do thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II thiết lập vào năm 1981. Trong 40 năm qua, hàng trăm trẻ em, là con của các nhân viên Vatican đã được các Đức Giáo Hoàng rửa tội tại nơi linh thiêng và đẹp nhất này trong nội thành Vatican.

Trong bài giảng ngắn ứng khẩu, Đức Thánh Cha nói:

Hôm nay chúng ta tưởng niệm Phép rửa của Chúa. Có một bài ca phụng vụ rất hay, trong ngày lễ hôm nay, nói rằng dân Israel đi đến sông Giođan với đôi “chân trần và linh hồn trần”, nghĩa là một tâm hồn muốn được rửa bởi Chúa, không có một sự giàu có nào, nhưng cần có Chúa. Hôm nay, những em bé này cũng đến đây với “linh hồn trần” để nhận được sự công chính của Thiên Chúa, sức mạnh của Chúa Giêsu, sức mạnh để tiến bước trong cuộc sống. Các bé đến để nhận căn tính Kitô. Đơn giản là như thế. Hôm nay, con cái của anh chị em sẽ nhận được căn tính Kitô. Và anh chị em, cha mẹ và cha mẹ đỡ đầu, phải bảo vệ căn tính này. Đây là nhiệm vụ của anh chị em trong suốt cuộc đời mình: bảo vệ căn tính Kitô cho con cái anh chị em. Đó là một dấn thân hàng ngày: làm cho căn tính ấy lớn lên với ánh sáng mà chúng sẽ nhận được ngày hôm nay. Tôi chỉ muốn nói với anh chị em điều đó, đây là thông điệp của ngày hôm nay: hãy bảo vệ căn tính Kitô mà anh chị em đã có và hôm nay làm cho con cái của anh chị em được đón nhận.

Nghi thức này hơi dài, và các bé cảm thấy lạ lẫm khi ở đây trong một môi trường không quen thuộc. Chúng là những nhân vật chính: hãy đảm bảo là các bé không quá nóng, để chúng cảm thấy thoải mái ... Và nếu các bé đói, thì cứ cho chúng bú sữa ở đây, trước Chúa, không có vấn đề gì. Và nếu chúng la hét lên, cứ để chúng hét, bởi vì chúng có một tinh thần cộng đoàn, có thể nói là “tình thần tập thể”, tinh thần chung, và chỉ cần một bé bắt đầu thì ngay lập tức có một dàn nhạc. Hãy để chúng tự nhiên khóc, để chúng cảm thấy tự do. Nhưng đừng để chúng cảm thấy quá nóng và đừng để chúng đói.
Và vì vậy, với sự bình an này, chúng ta tiếp tục cử hành nghi thức. Và đừng quên: chúng sẽ nhận được căn tính Kitô và nhiệm vụ của anh chị em là bảo vệ căn tính Kitô này. Cảm ơn anh chị em.

 

Kinh truyền tin Chúa Nhật I thường niên 2019

của Đức Thánh Cha Phanxicô

bài giảng của ĐTC lễ Chúa chịu phép rửa

J.B. Đặng Minh An dịch

 

Sáng Chúa Nhật 13 tháng Giêng, theo truyền thống, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa trong nhà nguyện Sistina. Dịp này, ngài đã rửa tội cho 27 hài nhi, gồm 12 bé trai và 15 bé gái.

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đã nhắc nhở các bậc cha mẹ về tầm quan trọng của việc thông truyền đức tin cho con cái và trách nhiệm to lớn mà nghĩa vụ này đòi hỏi. Đức Thánh Cha nói:


Khi bắt đầu buổi lễ, tôi đã đặt ra cho tất cả anh chị em một câu hỏi: anh chị em xin gì cho con cái mình? Và tất cả anh chị em đã trả lời: đức tin. Anh chị em xin nơi Giáo hội đức tin cho con cái mình. Và hôm nay, các em sẽ nhận được Chúa Thánh Thần, và hồng ân đức tin trong trái tim họ, trong thần khí của chúng. Và đức tin này phải phát triển. Nó phải lớn lên. Có người có thể nói: vâng, vâng, chúng cần học hỏi đức tin. Chính thế. Khi các em đi học giáo lý, chúng sẽ được học rành rẽ về đức tin. Chúng sẽ tìm hiểu về đức tin. Nhưng trước khi học hỏi đức tin, đức tin phải được thông truyền, và đây là nhiệm vụ được đặt trên vai anh chị em. Nghĩa vụ của anh chị em là thông truyền đức tin. Và anh chị em làm điều này ở nhà, bởi vì đức tin luôn phải được thông truyền theo phương ngữ, phương ngữ của gia đình, nơi mái nhà. Đây là nhiệm vụ của anh chị em: hãy thông truyền đức tin bằng gương sáng, bằng lời nói, dạy chúng biết cách làm Dấu Thánh Giá. Điều này quan trọng. Anh chị em biết có những đứa trẻ không biết làm Dấu Thánh Giá. Chúng nguệch ngoạc như thế này [và Đức Thánh Cha minh họa cách thức làm dấu của những trẻ em không biết làm Dấu Thánh Giá cho đúng cách]. Anh chị em không thể hiểu đó là gì.

Điều quan trọng là anh chị em phải thông truyền niềm tin qua cuộc sống đức tin của anh chị em để trẻ có thể nhìn thấy tình yêu phu phụ, sự bình an trong gia đình, và như thế các em thấy rằng Chúa Giêsu hiện diện ở đó. Nếu anh chị em cho phép tôi đưa ra một lời khuyên: thì xin lỗi, tôi sẽ khuyên anh chị em như thế này: đừng bao giờ cãi nhau trước mặt con trẻ. Đừng bao giờ. Vợ chồng cãi vã nhau là chuyện bình thường. Rất là bình thường. Vợ chồng không bao giờ cãi nhau mới là lạ. Nhưng khi cãi nhau, đừng để trẻ nghe thấy, hay nhìn thấy điều đó. Tất cả anh chị em cần phải biết nỗi thống khổ mà một đứa trẻ phải chịu khi nghe bố mẹ cãi nhau. Tôi muốn trao cho anh chị em lời khuyên đó để giúp tất cả anh chị em thông truyền đức tin. Cãi vã nhau thì không hay, nhưng đôi lúc cũng cần phải tranh biện. Điều đó là bình thường thôi, nhưng anh chị em phải làm sao để con trẻ không nghe hay nhìn thấy, để chúng không phải trải qua nỗi thống khổ đó.

Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục nghi thức Rửa tội. Hãy ghi nhớ điều này: nghĩa vụ của anh chị em là thông truyền đức tin cho con em, truyền bá đức tin tại gia đình, bởi vì cũng chính ở đó, anh chị em đã học được đức tin, rồi anh chị em mới học trong các lớp giáo lý.

Nhưng trước khi tiếp tục, tôi muốn nói một điều khác nữa: các hài nhi hôm nay thấy mình ở một môi trường xa lạ.. có thể là chúng cảm thấy nóng quá, quần áo, khăn tã quấn quanh nhiều quá. Có lẽ chúng cảm thấy nhiệt độ tăng vọt. Chúng khóc vì những lý do này.

Chúng cũng khóc vì đói. Kiểu khóc thứ ba: là khóc ‘phòng ngừa’. Đó không phải là một chuyện lạ. Chúng không biết điều gì sẽ xảy ra. [Một đứa bắt đầu nghĩ] ‘Mình phải khóc ré lên trước’ cho chắc ăn. Đó là một động thái phòng thủ. Điều quan trọng là chúng cảm thấy thoải mái. Hãy cẩn thận đừng quấn quanh chúng nhiều quá khiến chúng bị nóng.

Nếu chúng khóc vì đói, hãy cho chúng ăn uống. Đối với các bà mẹ, tôi nói điều này: đừng sợ cho các em bé bú để giữ cho bầu khí được yên tĩnh. Chúa muốn điều này, bởi vì khi có nguy hiểm, có một tiếng gọi đa âm hưởng. Một đứa bắt đầu khóc, rồi đứa khác khóc theo, những đứa khác bắt chước khóc ré lên. Khi đó, nó sẽ là một dàn đồng ca những tiếng khóc.

Chúng ta sẽ tiếp tục buổi lễ này, trong yên bình, với một nhận thức được đặt trên vai anh chị em, đó là hãy thông truyền đức tin cho con cái mình.

Linh Tiến Khải - vietvatican.net

January 10, 2022