32. NƠI TÒA THƯỢNG TẾ
Khi
đã điệu Chúa Giêsu tới nhà thượng tế Anna, bọn quân dữ trình
bẩm lên thượng tế rằng: "Bẩm
thượng tế, chúng tôi điệu về cho ngài kẻ gian ác từng dùng
pháp thuật làm xáo trộn cả nước Giuđêa. Lần này, pháp thuật
của y đã không cứu y thoát khỏi tay chúng tôi".
Viên
thượng tế kiêu hãnh đó chễm chệ trên bục cao. Luxiphe ngồi
sát bên ông ta. Chúa Giêsu dâng sự nhục nhã Ngài chịu
lúc ấy lên Chúa Cha, trong khi đó có thiên thần rất đông đảo
tôn vinh Ngài. Phúc Âm đã thuật lại câu Ngài trả lời cuộc thẩm
vấn của Anna, và cái tát tai mà tên đầy tớ ngu dại vả mặt Chúa,
cũng như sự bình tĩnh êm đềm của Ngài như thế nào rồi.
Chính
lúc đó, thánh Gioan và thánh Phêrô vào được trong sân tiếp
giáp với phòng xử án. Và thánh Phêrô đã chối Chúa lần
thứ nhất ở đây. Chúa Giêsu cầu nguyện cho ông và quyết định
rằng ông sẽ được ơn tha thứ nhờ sự can thiệp của Mẹ chí thánh
Ngài. Mẹ cay đắng khóc lóc vì cuộc sa ngã của vị Thủ lãnh Tông
đồ đoàn ấy cho tới lúc biết ông đã hối hận. Mẹ cảm thấy sự
sa ngã của ông làm Mẹ đau khổ hơn cả những tạt vả người ta
đánh lên Chúa Giêsu Con Mẹ, những tạt vả mà Mẹ cảm nghiệm thấy
là như có một bàn tay phạm thánh đập đánh lên chính Mẹ. Lòng
Mẹ cảm thương rất chua xót đến rơi lệ máu.
Trong
khi đó, bằng tâm hồn, Mẹ vẫn theo dõi Chúa Giêsu khi Ngài bị
dẫn nộp cho Caipha. Viên thượng tế này đã đem hết cung
giọng châm biếm chế riễu ra mà đón tiếp Chúa, coi như Chúa
đã bị thua trận. Thực ra, lúc ấy Chúa đã chiến thắng tội lỗi,
sự chết và hoả ngục bằng đức nhẫn nại, đức khiêm nhượng và
đức ái của Ngài. Khi đã nghe những chứng nhân dối trá, gian
xảo, viên thượng tế Caipha, được Luxiphe xúi giục, hỏi Chúa
xem có phải là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa không. Tất cả mọi
người có mặt lúc ấy đều run rẩy trước câu trả lời phân minh
rõ rệt của Chúa: "Phải,
Tôi là Con Thiên Chúa". Bọn quỷ phải kinh hoàng nhất, chúng có thể sẽ xô nhau nhào xuống hoả ngục và
không còn dám vác mặt đến trước tôn nhan Chúa Giêsu nữa, nếu
Chúa Quan Phòng không xê xếp cho chúng nảy ra những hoài nghi
mới.
Caipha
bực bội quát lên với Hội Đồng Cộng Toạ: "Cần
gì phải có chứng nhân nữa? Quí vị có nghe thấy Y nói lời phạm
thượng không?" Toàn thể những người đứng đó đều điên cuồng nhao nhao lên, thét: "Nó đáng chết! Diệt nó đi cho rảnh!" Thế rồi tất cả mọi người đều đồng loạt nhào vào Chúa Giêsu, y như một đàn chó
sói nhào vào một con chiên hiền từ. Người này đập đánh túi
bụi, kẻ khác kéo tóc giật râu; bọn này giơ chân đá lên Chúa,
bọn kia đạp lên cổ Chúa, coi Chúa là người đáng khinh bỉ hơn
hết loài người. Nhưng lúc đó, gương mặt Chúa giãi toả một hào
quang khác thường làm chúng hoảng hốt, la ầm lên bảo là Chúa
đã dùng tà thuật. Bọn chúng lấy một mảnh vải hết sức nhớp nhúa
che mặt Chúa đi, rồi tiếp tục vừa tạt vả vừa nói: "Ê! bói đi xem ai đánh mày!"
Mẹ
Maria nghiệm thấy tất cả những sỉ nhục vấy máu của Chúa Giêsu
phải chịu: những đập đánh đau điếng, những vết thương
toé máu Chúa chịu vào phần Thân Thể nào và lúc nào, Mẹ cũng
phải chịu y như thế nào phần Thân Thể ấy và vào lúc ấy. Cứ
nghị lực tự nhiên, có thể Mẹ đã gục chết dưới tất cả bấy nhiêu
đau đớn trong tâm hồn lẫn ngoài thân xác, nếu sức mạnh thần
linh không ban thêm nghị lực để Mẹ tiếp tục chịu đau khổ cùng
với Con của Mẹ, theo như Mẹ ước muốn. Mẹ luôn hợp tâm với những
lời cầu nguyện Chúa Giêsu dâng tiến lên Thiên Chúa cho kẻ thù
Ngài, cũng như với những chúc phúc Chúa ban cho người lành
mà Mẹ đã nhận làm Mẹ phù trợ họ.
Mẹ
đặc biệt lo đến thánh Phêrô lúc ấy. Luxiphe sách động bọn nữ
tì và quân lính đến hạch hỏi ông, đồng thời nó cám dỗ ông
rất mạnh, làm ông phải nao núng. Ông đã chối Thầy mình hai
lần nữa, trước khi gà gáy lần thứ hai, tại sân nhà thượng tế
Caipha. Chối lần thứ hai xong, ông định bụng lẻn ra ngoài.
Nhưng vừa không thuộc đường lối, vừa không dám ra phía cổng
đang bị canh giữ nghiêm ngặt, ông cứ luẩn quẩn mãi trong sân.
Cho tới lúc một kẻ bà con với tên Manchu đến quả quyết nói
thẳng với bọn lính chính hắn đã gặp ông ở vườn Cây Dầu với
Chúa, ông to tiếng thề rằng: mình chẳng hề có biết ông Giêsu
là ai bao giờ cả. Nhìn thấy cảnh tượng đó trong Linh Hồn Chúa,
Mẹ Maria liền sấp mình xuống đất, châu lệ chứa chan, xin ơn
tha thứ cho ông. Theo lời Mẹ xin, Chúa Giêsu tỏ tình thương
xót ghé nhìn ông, và ban cho ông đầy ánh sáng sinh ra trong
ông một hối hận cay đắng. Trong lúc gà gáy lần thứ hai, ông
nhớ lại lời Chúa báo trước. Tâm hồn tan nát, vừa đau đớn vừa
khóc nức nở, ông lủi thủi lẻn ra một cái hang. Ở đó ông chua
xót khóc mãi tội mình. Sợ ông thất vọng, Mẹ Maria sai một thiên
thần hầu cận đến bí mật ban thêm nghị lực, lòng tin tưởng và
ơn an ủi cho ông.
Nhưng
Giuđa không vậy. Y hối hận cách khác. Y cũng vào dinh thượng
tế Caipha. Khi thấy Thầy mình bị lên án bất công và
bị hành hạ quá dã man; khi y nhớ lại tình nhân hậu và phép
lạ Thầy làm, y đâm đay nghiến với tội ác mình phạm, nhưng chỉ
vì lý do hoàn toàn tự nhiên, chứ không có một chút hy vọng
nào. Bị Luxiphe thúc đẩy, y điên cuồng căm phẫn chính mình,
muốn lên một tầng lầu cao, nhảy qua cửa sổ xuống mà chết. Nhưng
không đạt được ý định, y lao mình ra đường phố, y như một con
thú dại, tức tối, đập đầu vỡ máu, giật tóc bứt râu và phun
ra những lời nguyền rủa ghê gớm mà chửi bới chính mình. Y nghe
theo lời Satan xúi dục, đem trả ba mươi đồng bạc cho các thượng
tế, sau khi thú nhận tội mìmh. Nhưng vẫn chưa yên, mà lại càng
thêm thất vọng. Y lang thang tất tưởi cho tới giữa trưa hôm
sau, ngày thứ sáu, y đã thắt cổ trên một cây khô. Ma quỷ ném
linh hồn y vào một hang tối tăm và rất rộng, có những hình
phạt rất khủng khiếp đón chờ y và hết những Kitô hữu không
chịu lợi dụng ơn Cứu Chuộc của Chúa. Hang tối này, từ
trước ma quỷ không sao đem một ai vào được, dầu làm hết cách.
Nhưng lại ném Giuđa vào được cách rất dễ dàng. Còn xác y treo
mãi trên cây, nứt bụng sổ hết ruột ra ngoài nhầy nhụa. Người
Dothái làm hết cách mà không tháo được xác y xuống. Họ rất
xấu hổ, vì cái chết đó đã tố cáo sự bất công của họ. Mãi ba
ngày sau, Thiên Chúa mới cho phép chính ma quỷ đến để tháo
khỏi và lôi luôn xác y xuống hoả ngục, cho hợp với linh hồn
mà chịu khổ hình muôn kiếp.
Trong
đêm thứ năm, Chúa Giêsu chịu biết bao nhiêu khổ nhục vì tội
bội phản của Giuđa! Tra vấn Chúa đến quá nửa đêm, Caipha
ra lệnh đem giam Chúa vào một hầm dưới đất. Bọn quân dữ cứ
để nguyên cả xiềng trói như trước mà dẫn Chúa xuống hầm. Hầm
này dành riêng cho những phạm nhân ghê gớm nhất. Nó rất tối
tăm, lại rất hôi thối, đến nỗi nếu không đóng cẩn thận cửa
miệng hầm, cả nhà phải nhiễm hơi độc. Vừa giong Chúa đi, bọn
quân dữ vừa rủa sả vừa đánh đập Chúa túi bụi cho thoả lòng
ghen ghét mà quỷ Luxiphe khơi lên trong chúng. Hai đầu dây
thừng và xiềng sắt còn dài, nên chúng đem trói Chúa vào một
tảng đá tròn và cao như một cái cột ở góc hang. Chúng trói
Chúa cách rất dã man, như treo lên nửa vời, ngồi không được
mà đứng cũng không được. Sau một hồi đánh khảo và chửi rủa,
nhổ đờm nhổ rãi vào mặt Chúa, chúng để nguyên Chúa ở thế bị
trói đó rồi ra đi, trao chìa khoá hầm cho một tên lính giữ
và canh gác.
Trong
lúc Chúa Giêsu ở lại một mình trong hầm, các thiên thần vẫn
theo Chúa trong cuộc Tử Nạn đến tỏ lòng tôn kính thờ lạy
Chúa, và hát lên để ca tụng Chúa. Các vị ấy nhân danh Đức Nữ
Vương mình, xin Chúa cho phép được tháo dây xiềng trăng trói
Chúa, được bảo vệ Chúa trước những nhục mạ hành hạ người ta
sắp làm cho Chúa. Nhưng Chúa trả lời: đó không phải là ý của
Chúa, Chúa không muốn thiên thần an ủi nâng đỡ một chút nào.
Chúa muốn chịu đựng tất cả để thoả mãn lòng Ngài yêu thương
loài người và để lại cho họ một tấm gương nhẫn nhục, dạy họ
biết quý trọng ân sủng mà Chúa phải mua giá đắt, và để tỏ cho
những kẻ bị đoạ phạt trong hoả ngục biết rằng: khinh dể cuộc
Tử Nạn đau đớn nhường ấy của Chúa, nên phải phạt như vậy thật
là đáng tội họ. Chúa lại truyền cho các thiên thần đi nói với
Mẹ Ngài: xin Mẹ cứ an tâm đợi chờ ngày hoan hỉ. Các thiên thần
liền đi ngay thi hành sứ mạng ấy nơi Đức Nữ Vương họ. Thực
ra, lúc ấy Mẹ rất cần được an ủi, vì tất cả những đau khổ mà
Chúa Giêsu chịu đã phản dội lại trên Thân Xác khiết
trinh của Mẹ như là một tiếng vang lạ lùng: cùng một lưỡi gươm
đau khổ ấy đã đồng thời xuyên lút qua cả Con cùng Mẹ.
Nhưng
trong đêm nay, Mẹ còn phải khổ sở hãi hùng một lần nữa. Tên
lính giữ chìa khoá và canh giữ hầm bị Satan xúi giục, đã
đi tìm một bọn khác cũng tàn nhẫn chẳng kém gì y, xuống hành
hạ Chúa dưới hầm. Mẹ đau đớn hết sức, khóc chảy máu mắt, khi
thấy lũ côn đồ hung ác đó mở cửa hầm đi xuống. Thoạt vừa đến
bên Chúa Giêsu, chúng khạc nhổ đầy đờm rãi vào mặt Chúa, lấy
đế giầy đánh ngang mặt Chúa để cưỡng bách Ngài phải dùng quyền
năng mà chúng nghĩ là tà thuật để chống lại xem sao. Nhưng
Chúa không hề ngước mắt lên, không hề động cựa. Sự hiền từ
vô địch ấy không những không xúc động bọn côn đồ man rợ, mà
còn làm chúng nổi xung cuồng bạo. Bị cuốn theo chước sách động
của Luxiphe, như những dụng cụ ngoan ngoãn của nó, bọn chúng
cởi Chúa khỏi tảng đá trong góc và lôi ra giữa hầm để hành
hạ cho dễ hơn. Một lần nữa, chúng lấy khăn bịt mặt Chúa lại,
rồi lần lượt mặc sức đánh đập, tạt vả, khạc nhổ, vừa hành hạ
vừa reo hò chế nhạo: "Bói
thử đi! Ai đánh ngươi?" Chúng cười cợt và nói những lời rất tục tằn, những chửa rủa rất thô bỉ ghê sợ,
tưới vào mặt Chúa. Việc quân dữ nhạo cười Chúa ở đây cũng như
lúc ở dinh Caipha, Phúc Âm chỉ nói tắt là Chúa bị nhạo cười
đánh đập.
Chúa
Giêsu vẫn hoàn toàn bình thản y như một Con Chiên hiền từ.
Điên giận lên đến cực điểm, Satan nhồi cho bọn nô lệ đê
hèn đó của nó cái ý tưởng lột trần Chúa ra, để chọc chơi cho
hết sức bất kính và tàn bạo, mất dậy hết chỗ nói. Bọn côn đồ
phàm phu đó muốn thực hiện ngay trò chơi khả ố hạ cấp ấy, nhưng
Mẹ Maria vội vã can thiệp. Với quyền lực thống trị muôn loài
Chúa ban, Mẹ làm chúng tê bại cả tứ chi và cả trí óc. Cứ mỗi
lần chúng muốn tra tay làm, tay chúng lại cứng đơ, không cử
động được. Và trí óc cũng quên luôn không biết mình định làm
gì. Mặt khác, Mẹ lại ra lệnh cho ma quỷ không được gợi cho
bọn lính tráng bất nhân ấy những ý tưởng đê tiện như thế. Bọn
lính phàm phu cứ tưởng là chúng bị bại tứ chi như vậy là tại
phù phép ma thuật Chúa làm, và nói Chúa đúng là một pháp sư
rất cao tay. Chúng bèn bỏ ý định không chơi cái trò bỉ ổi đó
nữa, tứ chi chúng lại trở lại bình thường. Đêm đã sắp tàn,
chúng trói Chúa lại, đem buộc vào tảng đá như cũ, rồi ra khỏi
hầm.
Lần
thứ hai, Chúa được ở một mình trong hầm tối. Lúc ấy chỉ có
các thiên thần đến thờ lạy Chúa; các vị không ngớt tôn vinh
và ca tụng Thánh Danh Chúa. Về phần Chúa, Người cầu nguyện
dài cho Giáo hội, cho các Tông đồ, nhất là cho thánh Phêrô
là người đang khóc lóc tội mình, cho những người nhục mạ Chúa,
và cho tất cả những ai sau này bắt chước Chúa mà chịu thế gian
ngược đãi; đặc biệt là Chúa cầu nguyện cho Mẹ Maria, Mẹ cũng
hợp ý cùng lời Chúa nguyện cầu mà than rằng: "Ôi
Con Mẹ và Chúa của Mẹ, Con là Tình Yêu và là Sự Sống của linh
hồn Mẹ, Con đáng được mọi loài thụ tạo tôn thờ và chúc tụng,
sao Con lại để chúng kinh chê nhục mạ con như thế? Nhưng như
vậy là Con đã thực hành giáo lý con dậy: Con đã cài đạp tính
kiêu căng. Mẹ là người thứ nhất phải noi gương Con! -t là,
xin Con bằng lòng cho Mẹ được chịu khổ cực với Con cho đến
giờ chết".
Mẹ
cũng kêu gọi các thiên thần đã ca tụng đức nhẫn nhục của Chúa,
hãy đền tạ những sỉ nhục Chúa chịu. Trong lúc Mẹ Maria
khóc than như vậy, thượng tế, các luật sĩ, các kỳ lão, các
trưởng tế họp tại dinh Caipha để lên án giết Chúa Giêsu, với
lý bề ngoài là công minh. Họ ra lệnh đem Chúa vào công đường.
Bọn lính lập tức xuống hầm tối, nhạo cười mà nói: "'!
Giêsu Naxarét! Có làm phép lạ cũng chẳng cứu mình được nữa!
Các quan trưởng sắp sửa chấm dứt những trò bịp bợm của mi rồi". Chúng để Chúa bị trói nguyên như cũ mà điệu Ngài ra. Mặt Chúa đã mất dạng,
sưng húp vì bị đập đánh tạt vả, lem luốc vì đờm rãi và vấy
máu, trông mà phát ớn. Nhưng người ta chẳng hề cảm thương,
vì mối căm hờn đã giập lụi tất cả lòng trắc ẩn của họ rồi.
Một lần nữa , người ta lại chất vấn xem Chúa có phải là Đấng
Kitô không, không cốt để đầu hàng trước sự thật mà họ đã thấy,
song để kiếm một lý do để lên án tử cho Chúa như họ đã định.
Ngài trả lời họ: "Các ông nói đúng: Tôi là Đấng Kitô". Nghe thế, họ gào lên: "Cần gì phải chứng cớ nữa. Ta đã nghe chính miệng y nói ra rồi. Y thật đáng chết".
Nhưng,
từ khi xứ Palestina rơi vào quyền đô hộ của đế quốc Roma, chỉ
viên trấn thủ mới có quyền lên án tử. Vì thế họ quyết
định đem nộp Chúa Giêsu cho Philatô, một trấn thủ người Roma
đang ở Giêrusalem nhân dịp lễ Vượt Qua của người Dothái,
để thị uy và giữ trật tự. Các trưởng tế lại lấy việc đó làm
dễ
chịu, như vậy vừa mượn được tay bọn thống trị ngoại quốc
giết Chúa, vừa khỏi bị dân chúng quy trách nhiệm cho mình.
LỜI
MẸ HUẤN DỤ
Hỡi
con, rất ít Kitô hữu biết đau khổ với Mẹ và an ủi Con chí thánh
Mẹ khi Người chịu đau khổ! Đến ngày phán xét
sự vô tâm
vô tình đó sẽ làm cho họ phải xấu hổ bẽ bàng. Con nên
biết rằng Chúa Giêsu và Mẹ vẫn đặc biệt ưu ái những người cùng
với Chúa và Mẹ chịu đau khổ để cứu các linh hồn khỏi
hư
mất.
Ngày
nay người ta đã quên những lời khuyên của Phúc Âm, vi phạm
các huấn giới, và hầu như dập tắt cả đức ái.
Theo gương
Mẹ, con hãy thực thi những hành vi nhân đức đối nghịch
với những tội ác người ta phạm. Mẹ cũng đã làm những
việc ca
tụng như vậy, để đền tội hết mọi lời phạm thượng của
loài người
xúc phạm đến Chúa.
Con
cũng hãy nhớ việc ông Phêrô sa ngã mà tránh xa những nguy hiểm
thụ tạo liều mình rơi vào. Như Phêrô,
con hãy
khóc lóc
ngay những lỗi con phạm vì yếu đuối, và hãy nhẫn
nại bình thản vui tươi mà đền tạ những tội ấy khi gặp tai
ương,
đau khổ,
bệnh tật, bị người ta sỉ nhục, bị cám dỗ. Muốn hăng
hái chịu đựng, con hãy chiêm ngắm sự nhẫn nại vô
địch, sự
hiền từ
vững vàng, sự bình tĩnh im lặng của Con chí thánh
Mẹ, khi Người
chịu bọn quân đao phủ dã man ngược đãi.