43. THAM GIA CHỈ ĐẠO GIÁO HỘI
Khi
Chúa Giêsu trao quyền chỉ đạo Giáo hội cho Mẹ Maria, Ngài cũng
thông cho Mẹ một tri thức cân xứng với chức vụ tuyệt
vời ấy. Không những Mẹ nhận biết tất cả các tín hữu, mà còn
tất cả công việc họ làm, nên Mẹ cư xử với họ rất công bằng.
Vì biết rằng ai ai cũng có đam mê tự nhiên là thích được
những người cao quyền lớn chức quý yêu hơn những người khác,
nên Mẹ đã xử sự hết sức khôn ngoan không thiên lệch, để chẳng
ai có thể ganh tị phàn nàn được. Cũng vì lý do ấy, Mẹ tránh
cả việc phân chia chức vụ, để mặc các vị Tông đồ được hoàn
toàn liệu việc ấy; Mẹ chỉ cầu xin Chúa ban ơn soi sáng đặc
biệt cho các Ngài thôi. Tuy nhiên, sự cẩn trọng khôn ngoan
đó không cấm Mẹ tỏ lòng tôn kính đặc biệt đối với chức vụ
của các ngài, và chỉ dẫn cho các ngài, vì các ngài vẫn thường
đến học hỏi nơi sự khôn ngoan thần linh của Mẹ.
Tất
cả các tín hữu, không phân biệt người nào, cũng đầy tình yêu
và ca tụng Mẹ. Trong những người có lòng tôn sùng Mẹ nhất
và được Mẹ âu yếm đặc biệt, nổi nang nhất là thánh Têphanô,
một trong 72 môn đệ và một trong bảy vị phó tế đầu tiên. Mẹ
rất hài lòng vì nhìn thấy rõ là một hình ảnh đẹp đẽ của Con
Mẹ, với tâm hồn khiêm nhượng, hiền hoà và trong sạch. Mẹ càng
quý yêu ông hơn nữa vì biết ông sẽ là người đầu tiên được phúc
tử đạo. Muốn khích lệ ông can đảm và nhiệt thành hơn, một hôm
Mẹ đã báo rõ cho ông biết sự kiện đó: "Têphanô,
con hãy võ trang mạnh mẽ như lính chiến anh dũng, con sẽ mang
cờ thánh giá vào cơ binh tử đạo". Từ đó, ông Têphanô nuôi một chí quả cảm vô địch, dám tranh luận cả với các
luật sĩ Dothái thông minh và nói thẳng với họ là mình khát
khao được chết vì Chúa Giêsu. Cừu thù ông muốn giết ông. Nhưng
chỉ bằng cách ám sát ông thôi. Họ vẫn sợ dư luận. Nhiều lần
họ giương bẫy bắt ông, nhưng Mẹ Maria đã thấy rõ và làm lộ
mưu cơ của họ. Chẳng hạn, lần kia họ vây hãm định giết ông
trong một căn nhà nọ, Mẹ đã sai ngay một vị thiên thần đến
cứu ông cách lạ đem về nhà Tiệc Ly. Không những không vui vì
được giải thoát, ông còn nhỏ nhẹ phàn nàn với Mẹ Maria: "Ôi Nữ Vương con, bao giờ con mới được dâng mạng sống con cho Thánh Danh và Vinh
Quang của Thầy Chí Thánh Con, hả Mẹ?" Sung sướng vì được nghe những lời phàn nàn rất xây dựng ấy, Mẹ trả lời: "Chẳng mấy lúc nữa đâu, con! Trong khi chờ đợi, con hãy hết sức vận động để đáng
được phần thưởng Chúa đã sắm cho con!"
Quả
thật, ít lâu sau, bị tố cáo là đã phạm luật Thiên Chúa và luật
Maisen, ông phải điệu tới phòng công nghị, chịu các
tư tế, các quan trưởng xét hỏi. Trước khi ông tới nơi ấy, Mẹ
Maria đã sai một thiên thần đến khích lệ ông can đảm vào chiến
trận đang chờ ông. Ông nhờ sứ thần đó trả lời Mẹ rằng: ông
hân hoan được chết vì đức tin, nhưng ông đau khổ vì không được
Mẹ chúc lành cho trước đã.
Những
lời sau hết đó xúc động Trái Tim Mẹ Maria. Mẹ phủ phục xuống
bày giải với Thiên Chúa ước nguyện muốn đi cứu viện người
môn đệ chí yêu của Mẹ. Lập tức rất đông thiên thần được lệnh
từ trời xuống phối hợp với các thiên thần hầu cận Mẹ, đặt Mẹ
lên một đám mây sáng láng và đưa tới phòng công nghị, nơi thầy
thượng tế đang xét những lời tố cáo vu khống thầy phó tế Têphanô.
Chỉ có một mình Têphanô nhìn thấy Mẹ trên không: Mẹ mặc vinh
quang ngời rạng, toả chiếu một tia sáng chói lọi xuống mặt
ông, mặt ông trở nên mỹ lệ lộng lẫy, cả đến thù địch ông cũng
coi ông là một thiên thần, như thánh Luca đã thuật lại (Act
6). Mẹ ban cho ông đầy vui tươi, can đảm và ân sủng. Mẹ cũng
xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho ông, khiến ông đã diễn thuyết
một bài dài, vừa hùng hồn vừa minh bạch, làm thẹn mặt kiêu
căng của đối phương.
Sau
bài diễn văn đó và nhờ Mẹ Maria vẫn hiện diện ở đó cầu nguyện,
Chúa Giêsu hiện ra với nhà hùng biện dũng cảm Têphanô,
ông ngây ngất kêu lên: "Tôi
thấy trời mở ra, và tôi thấy rõ Chúa Giêsu ngự bên hữu Thiên
Chúa trong vinh quang". Người Dothái xung lên, cho những lời đó là phạm thượng. Họ lôi ông ra ngoài
thành, rồi vừa la lối, vừa ném đá ông cho chết. Lúc ông bắt
đầu chịu nhục hình, Mẹ Maria ban phép lành cho ông, và truyền
cho tất cả các thiên thần hầu cận Mẹ, trừ ra một vị, phải giúp
ông trong cuộc tuẫn giáo. Các thiên thần từ trời xuống đưa
Mẹ về nhà Tiệc Ly trên cùng đám mây trước. Từ nhà Tiệc Ly,
qua một thị kiến đặc biệt, Mẹ chứng kiến tất cả sự thể xảy
ra trong tấn kịch đẫm máu đó, và Mẹ không ngừng sa lệ cầu nguyện
cho người anh hùng tử đạo đáng thán phục Têphanô. Lúc gần tắt
hơi ông nói: "Lạy Chúa, xin chớ kể tội này của họ". Nghe ông nói những lời sau cùng này, Mẹ Maria sung sướng vì ông đã trung thành
bắt chước Thầy mình hoàn toàn.
Ông
vừa tắt thở, Mẹ ra lệnh cho các thiên thần hầu cận Mẹ đem linh
hồn ông lên trời. Chúa Giêsu ra đón tiếp ông, và nói với
ông những lời này trong Phúc âm: "Con
đã tuyên xưng Thầy trước mặt mọi người, Thầy cũng sẽ nhìn nhận
con trước mặt Cha Thầy". Toàn thể thần thánh thiên đàng đều chúc mừng ông vì đã khải thắng, và được
hưởng một hân hoan phụ trội vì chiến thắng ấy. Mẹ Maria cũng
được tham dự cuộc khải thắng ấy qua một thị kiến. Mẹ liền cảm
tạ Chúa Ba Ngôi. Và các thiên thần từ trời xuống cảm tạ Mẹ
vì tất cả những ân huệ Mẹ làm cho thánh tử đạo Têphanô".
Cũng
hôm đó, Mẹ lo liệu an táng thánh Têphanô. Mẹ bảo người ta thu
lại máu ông để tôn kính và mang thánh giá của ông về
cho Mẹ. (Ngay từ ngày Linh Giáng, người ta đã treo Thánh giá
để tôn sùng, theo gương Mẹ). Trong cộng đoàn tín hữu, Mẹ đã
nhiệt liệt ca tụng thánh đức của vị tử đạo thanh xuân. Ông
sinh ra ngày 26 tháng 12 và chết cũng vào ngày ấy trong cùng
năm Chúa Giêsu tử nạn. Ông được 34 tuổi đúng từng ngày. Mẹ
giới thiệu ông với cộng đoàn như là mô phạm của lòng trung
thành mà tín hữu nào cũng phải noi theo.
Quả
thực, căm hờn vì tấm gương anh dũng đó, ma quỷ đã xui siểm
các thượng tế và các quan chức Dothái tiêu diệt tất cả các
kitô hữu, dưới nước sơn nhiệt thành với luật Maisen. Cuộc bách
hại bùng ra rất dữ dội, nhưng Mẹ Maria là Mẹ của Giáo hội vẫn
săn sóc để nó đừng làm hại các linh hồn. Sau khi bắt ma quỷ
phải ở lại hoả ngục tám ngày, Mẹ củng cố các Tông đồ đang ở
Giêrusalem. Vì Mẹ thấy rất rõ rất đúng tương lai, nên Mẹ là
một cố vấn đảm bảo nhất cho các ngài. Về các môn đệ, vì quá
đông, không thể ẩn náu trong thành thánh được, nên Mẹ có ý
kiến là phân tán họ ra khắp xứ Giuđê. Theo lời Mẹ khuyên nhủ
và nương cậy vào Mẹ, các môn đệ đã rao giảng Chúa Giêsu tử
giá cho khắp xứ ấy. Khi họ phải gặp thử thách, Mẹ đã sai thiên
thần đến cứu trợ họ, khuyến khích họ, và đem họ đi, như trường
hợp thầy phó tế Philippê trên đường đi Gaza, mà thánh Luca
đã kể lại (Cv 8,39). Mẹ luôn nâng đỡ các tín hữu có mặt, nhưng
cũng không bỏ quên những tín hữu vắng mặt. Những ai nguy tử,
Mẹ vẫn sai thiên thần đến giúp, và không quên họ khi
họ đã xuống luyện ngục.
Mẹ
săn sóc đến nhu cầu của từng người như là chỉ có mỗi mình họ
cần Mẹ phải lo cho. Như một mặt trời toả sáng, sưởi nóng
và làm sống động mọi vật trên mặt đất mà không mệt mã, không
quên sót chỗ nào, không hao tổn mất nhiệt lượng, Mẹ cũng hướng
dẫn con cái Giáo hội như vậy, mà vẫn giữ được sự bình thản
hoàn thiện giữa biết bao lao nhọc, bao đau khổ, bao lo âu.
Mẹ xếp đặt mọi bận rộn bên ngoài rất trật tự, nên vẫn còn thời
giờ làm việc đạo đức để đổi mới lại sự Mẹ được thông phần vào
Thần Tính Thiên Chúa. Vì thế, Mẹ hành động cách tràn đầy khôn
ngoan thánh thiện, đến nỗi chỉ là một thụ tạo đó, mà xem ra
Mẹ thật không còn là thụ tạo nữa. Mẹ cao cả tuyệt vời, nên
tai biến cũng chẳng làm Mẹ náo động được. Mẹ hoàn toàn là hình
ảnh sống động của Người Con luôn hoạt động của Mẹ trong mọi
sự, một cách rất thiện hảo , khoan dung, hiền từ, uy nghi,
nghiêm nghị lạ lùng tuỳ từng trường hợp.
Chính
vào hồi đó, Mẹ nảy ra ý tưởng phải có một bản tổng yếu những
chân lý đức tin, để mọi tín hữu đều có thể học hỏi dễ
dàng. Bản ấy sẽ hợp nhất tất cả mọi người lại và sẽ là cây
cột chính của Giáo hội. Chính Thiên Chúa đã gợi cho Mẹ sự quan
phòng đó. Nhưng trước khi đưa ra thực hành, Mẹ còn bắt chước
Maisen, ăn chay cầu nguyện bốn mươi ngày để chuẩn bị. Một hôm,
Mẹ thưa lên với Thiên Chúa: "Lạy
Chúa, sự khôn ngoan của Chúa chẳng bao giờ lại để việc lập
luật của Chúa bất toàn. Vậy xin Chúa chớ để tội lỗi loài người
ngăn cản được Chúa, vì tiếng ác tâm của chúng chẳng kêu to
hơn tiếng Máu của Con Chúa được. Xin Chúa đoái thương đổ đầy
thần trí Chúa trên Phêrô và các vị Tông đồ, để họ xác định
vào một bản tổng yếu lý tất cả những gì Giáo hội phải chung
lòng tin giữ".
Từ
trời, Chúa Giêsu hiện xuống với Mẹ giữa một vinh quang bao
la. Chúa nói: "Con
có thể và Con muốn ban cho Giáo hội tất cả những cứu trợ cần
thiết, và chính vì Mẹ mà Con quyết định như thế. Mẹ xin gì,
muốn gì là Con không từ chối được". Trong khi Chúa Giêsu nói những lời ấy, Mẹ Maria sấp mình thờ lạy Ngài. Chúa
liền nâng Mẹ dậy, làm Mẹ tràn ngập hân hoan, và Chúa đàm đạo
với Mẹ cách rất nhiệm mầu, để Mẹ an tâm về những mối nhiệt
thành ưu tư đối với Giáo hội Chúa. Không những Chúa hứa trợ
lực các Tông đồ trong việc soạn thảo kinh Tin kính, mà Con
mạc khải cho Mẹ biết từng lời của tín biểu ấy. Chúa muốn Mẹ
phải khiêm nhượng chịu nhận việc dành cho Mẹ một khoản trong
kinh ấy cách rất hiển vinh. Chúa ban cho Mẹ nhiều ơn mới, và
chúc lành cho Mẹ, rồi về trời.
Từ
trên trời, Chúa soi sáng cho thánh Phêrô và các Tông đồ ý định
cùng nhau làm một tín biểu. Các ngài bàn luận với Mẹ,
cùng hợp lòng ăn chay cầu nguyện mười ngày để chuẩn bị. Khi
tới ngày định làm, thánh Phêrô trình bày vắn tắt về những lý
do của bản tổng lược ấy, cử hành thánh lễ, cho Mẹ Maria và
các Tông đồ hiệp lễ. Rồi tất cả đều sấp mình cầu xin ơn Thánh
Linh. Một lúc sau, nghe tiếng động lớn, nhà Tiệc ly rực sáng
và mọi người đều được đầy ơn Chúa Thánh Thần. Bấy giờ Mẹ Maria
mời các Tông đồ đọc lên mỗi vị một khoản phải tin, theo ơn
Chúa Thánh Linh soi sáng. Thánh Phêrô: bắt đầu, và các tông
đồ theo thứ tự tiếp tục đọc thành bản tín biểu này:
Thánh
Phêrô: Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha Toàn Năng, Đấng tạo
thành trời đất.
Thánh
Anrê: Tôi tin kính Đức Giêsu Kitô, Con một Thiên Chúa, Chúa
chúng tôi.
Thánh
Giacôbê Trưởng: Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, Người thụ thai,
sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria.
Thánh
Gioan: Người chịu nạn đời Phongxiô Philatô, chịu đóng đanh
vào thập giá, chịu chết và an táng.
Thánh
Tôma: Người xuống ngục tổ tông và ngày thứ ba từ cõi chết sống
lại.
Thánh
Giacôbê Thứ: Người lên trời, ngự bên hữu Thiên Chúa là Cha
toàn năng.
Thánh
Philippê: Và ngày sau Người sẽ bởi trời lại xuống phán xét
kẻ sống và kẻ chết.
Thánh
Batôlêmi: Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần.
Thánh
Matthêu: Tôi tin Giáo hội Công giáo, các thánh hiệp thông.
Thánh
Simon: Tôi tin phép tha tội.
Thánh
Tađêô: Tôi tin xác thể sống lại.
Thánh
Matthia: Tôi tin sự sống đời đời.Amen.
Kinh
tin kính vừa làm xong, Thánh Linh chuẩn y qua những lời này: " Các
con đã định tín tất đúng". Tất cả mọi người đều cảm tạ Chúa. Mẹ Maria, để nêu một tấm gương, đã đến quỳ
dưới chân thánh Phêrô mà nói: "Mẹ chỉ là một con sâu đất yếu hèn, Mẹ cũng xin nhân danh Mẹ và nhân danh cả các
tín hữu của Giáo hội mà tin nhận các chân lý con vừa định tín.
Mẹ xin chúc tụng Chúa đã soi sáng những chân lý ấy". Tuyên xưng đức tin xong, Mẹ hôn kính tay các Tông đồ.
Sau
đó, Mẹ cho sao lại ngay các tín biểu thành rất nhiều bản. Mẹ
gửi cho các môn đệ đem chia cho mọi nơi, cho các môn đệ
đang giúp các tín hữu, và nhờ các thiên thần hiện ra hoặc soi
sáng trong tâm hồn mà trao cho những môn đệ ở xa. Các Tông
đồ cũng truyền bá ra khắp Giêrusalem và các vùng phụ cận nhiều
bản sao chính các ngài chép. Các ngài cũng nói cho mọi người
biết nguồn gốc và các hoàn cảnh thiêng liêng làm nên tín biểu
ấy nữa.
Khắp
nơi đều hết sức tôn kính tiếp nhận tín biểu. Ngoài ra, để phấn
khích lòng tôn kính ấy, Thánh Linh còn hiện xuống trên
những ai tôn kính thiết tha hơn, lấy ánh sáng bao phủ họ và
cho họ được đầy một trí thức lạ lùng. Đem bản tín biểu ấy áp
vào bệnh nhân, họ được khỏi bệnh, khu trừ được ma quỷ và cả
làm cho kẻ chết sống lại. Một trường hợp lạ trái ngược xảy
ra là: có một người Do Thái bất tín nọ, nghe một giáo hữu kính
cẩn đọc tín biểu ấy, nổi giận, muốn giật bản kinh đi, liền
ngã chết ngay dưới chân giáo hữu đó. Chúa Thánh Thần cũng hiện
xuống rõ ràng trên những dự tòng lúc thụ tẩy đọc bản tuyên
xưng đức tin này. Ngoài ra, Ngài còn tiếp tục ban ơn nói tiếng
lạ và xuất hiện trên những người các Tông đồ ban phép thêm
sức cho. Trong thời kỳ hạnh phúc ấy, Chúa Thánh Thần ban mình
ra rộng rãi, theo gương Chúa Giêsu đã vâng ý Chúa Cha bỏ trời
xuống thế: thật, Thiên Chúa quý trọng ơn cứu rỗi các linh hồn
biết bao!
LỜI
MẸ HUẤN DỤ
Hỡi con, biết bao nhiêu lần Mẹ đã
lấy lòng tôn kính rất sâu xa quỳ đọc kinh Tin Kính. Khi Mẹ
đọc đến khoản: sinh bởi Đức
Trinh Nữ Maria Mẹ vừa khiêm nhượng, vừa tri ân sấp mình xuống.
Làm như thế, Mẹ chú ý đền bồi những sự bất kính người ta sẽ
tỏ ra sau này khi đọc những lời rất đáng kính ấy. Chính vì
lời Mẹ cầu xin mà Chúa soi cho Giáo hội rất năng đọc kinh Tin
Kính, kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng trong Các Giờ Kinh Phụng
vụ, và truyền cho các tín hữu phải bái gối khi đọc lời: "Người
đã Nhập Thể".
Các
thiên thần của Mẹ cũng chia sẻ với Mẹ lòng tôn sùng những kinh
này. Họ hát cho Mẹ nghe kinh Tin Kính với một hoà điệu
rất êm ngọt làm thần trí Mẹ hứng vui trong Thiên Chúa. Họ cũng
hát lên cho Mẹ nghe kinh Kính Mừng đến câu: "Và
Giêsu Con lòng Bà gồm phúc lạ". Khi đọc những danh điệu đó, họ cúi mình xuống rất sâu, còn Mẹ Mẹ hạ mình xuống
dưới bụi đất, Mẹ nhìn nhận Hữu Thể Thiên Chúa cao cả vô cùng,
và hữu thể trần ai của Mẹ chỉ là một hạt bụi quá bé nhỏ.
Cho
nên, hỡi con, con phải thuấm nhuần lòng tôn kính để đọc kinh
Tin Kính, Lạy Cha và Kính Mừng.