49. TUYỆT ĐỈNH HOÀN THIỆN
Những
mầu nhiệm của Đấng Khôn Ngoan càng hoàn tất nơi Mẹ, Mẹ càng
cao vượt lên trên tầm thánh thiện mà các thụ tạo
khác có thể quan niệm.
Nếu không có một ơn giúp sức đặc biệt, những khí lực sự sống
tự nhiên có thể đã bị tan nát trong những đà tiến rất mạnh
của Trái Tim Mẹ hướng về Thiên Chúa, nơi Mẹ khao khát nóng
bỏng chìm ngập, tan biến vào. Đồng thời, Mẹ lại cảm thấy bị
tình hiền mẫu lôi kéo rất mạnh về loài người mà Mẹ là sự sống
của họ, như mặt trời là sự sống của thực vật. Do đó, nảy ra
một cuộc tranh đấu giằng co giữa tình Mẹ yêu mến Thiên Chúa
và tình Mẹ yêu thương loài người. Lúc đó Thiên Chúa phán với
Mẹ: "Những dằn vật và ước vọng yêu đương của con đã in vết thương trên Trái Tim Cha.
Cha muốn tạo cho con một công trình độc nhất mãi trong các
linh hồn. Cho một mình con, Cha đã chuẩn bị một nơi tịch mạc.
Ở đó, Cha sẽ nuôi dưỡng con bằng Thần Tính của Cha, và con
sẽ liên tục hoan hưởng sự sống của Cha, không bị một thụ tạo
nào cản trở, và cả thân phận đang ký thế của con cũng không
trói buộc được. Từ nơi tịch mạc đó, con sẽ bay lên tới những
khoảng vô cùng, rồi từ những khoảng vô cùng đó, con lại bay
xuống Giáo hội Cha, để trào đổ các kho tàng của Cha cho Giáo
hội".
Đó
là ân huệ mà thánh Gioan từng diễn lại một cách mầu nhiệm trong
chương mười hai sách Khải Huyền: "Người
Nữ được ban hai cánh phượng hoàng, bay lên nơi tịch mạc Thiên
Chúa đã chuẩn bị cho, để được cung dưỡng ở nơi đó 1260 ngày".
Lương
cung dưỡng nói đây là thị kiến trừu xuất mà từ ngày đó Mẹ vẫn
được bồi bổ liên tục, sống động và hoàn bị hơn mãi lên.
Trạng thái mới này đòi phải có một trật tự trong hoà điệu về
quan năng tự nhiên của Mẹ. Vì thế, theo ý muốn của Thiên Chúa,
tất cả những ảnh niệm thụ tạo mà giác quan đưa vào trí năng
của Mẹ đều bị xoá bỏ hết để thay vào bằng những ảnh niệm thuần
tuý hơn, vô chất hơn, làm cho Mẹ nhận biết sự vật cách tuyệt
vời hơn. Những ảnh niệm từ giác quan đưa vào đều ngưng lại
ở tưởng tượng như tại một kho chứa, không vào được trí năng
là quan năng được giãi chiếu bằng những ảnh niệm thiên phú
và siêu nhiên. Nhờ những ảnh niệm Mẹ nhìn thấy tất cả mọi sự
vật trong Thiên Chúa như trong một tấm gương. Chính vì thế
mà Mẹ nhận thức được tất cả những nhu cầu thiên hình vạn trạng
của con cái Giáo hội và cách thức liệu tìm phương dược cho
họ.
Thiên
Chúa gạt ra ngoài cách nhận thức và hành động này tất cả những
gì liên hệ đến sự Mẹ tùng phục thánh Phêrô, thánh
Gioan và các Tông đồ khác. Chính Mẹ đã xin Chúa ơn chuẩn miễn
này để khỏi cắt đứt đức tuân phục Mẹ rất quý yêu, và để dậy
cho loài người hiểu rằng tuân phục là đảm bảo cho việc tuân
hợp thánh ý Chúa. Còn mọi sự việc khác, Mẹ đều sử dụng thị
kiến trừu xuất, một thị kiến mà việc làm hay giấc ngủ đều không
gián đoạn được. Vì thế, Mẹ không cần phải lý luận gì cũng bang
trợ được Giáo hội, hoặc phân biệt được điều nào là điều đẹp
lòng Thiên Chúa hơn. Việc gì Mẹ cũng quan phòng mà không phải
lo lắng; việc gì Mẹ cũng chuyên chú mà không phải phân tâm.
Có
vô cùng những biến cố kỳ diệu làm sáng lên cách nhận thức và
hành động này của Mẹ. Ở đây chỉ xin kể ra vài trường hợp.
Tại
Giêrusalem có một nhân vật danh tiếng nọ, đức tính luân lý
không nhiều, nhưng rất nhiệt thành với Cựu Luật, chẳng khác
gì thánh Phaolô ngày trước. Mẹ đã xin Chúa cho ông được ơn
trở lại. Nếu là trước khi lên tới bậc nhận thức đang nói đây,
có lẽ Mẹ đã phải bàn hỏi đức khôn ngoan để liệu cho ông quy
hồi. Nhưng bây giờ Mẹ chỉ nhìn trong Chúa là khám phá được
việc Mẹ phải làm. Với ơn siêu nhiên soi sáng như vậy, Mẹ bảo
thánh Gioan đến giảng tại một nơi nhân vật đó có thể nghe được,
đồng thời Mẹ uỷ một thiên thần hầu cận soi cho ông ước muốn
đến thăm Mẹ. Ông đến chỉ vì hiếu kỳ, nhưng thoạt nghe Mẹ nói,
ông đã cảm thấy được đổi mới. Ông sụp lạy dưới chân Mẹ, nhìn
nhận Chúa Giêsu là Chúa Cứu Thế và xin chịu phép rửa. Trong
lúc thánh Gioan rửa tội cho ông, Chúa Thánh Linh hiện xuống
trên ông rõ ràng khiến ông được nên thánh.
Cũng
tại Giêrusalem, có một phụ nữ kitô hữu, nghe một người bà con
làm phù thuỷ đánh lừa, nên đã bội giáo. Nhìn thấy trong
Chúa như vậy, Mẹ liền cầu nguyện khóc lóc nài xin cho người
đó được sám hối. Mẹ cũng nhờ thánh Gioan đến khuyên bảo bà
ta, bà ta dễ dàng vâng nghe và xưng tội. Sau đó chính Mẹ còn
chỉ dẫn cho nhiều điều lành để bà ta bền vững.
Bọn
ma quỷ khiếp đảm khi thấy Mẹ, nên không dám lần mò đến Giêrusalem
nữa. Chúng sang Tiểu Á, nơi thánh Phaolô và các
Tông đồ khác đang giảng đạo. Chúng tìm cách giăng lưới bắt
các tín hữu. Chúng đã làm hỏng nhiều người và xui họ bội giáo.
Thấy rõ tình trạng ấy trong Chúa, Mẹ cầu xin Ngài phá mưu cơ
của chúng. Chúa trả lời để Mẹ cứ hành động với tư cách là Chủ
Mẫu của muôn loài. Được phép ấy Mẹ liền giựt khỏi con rồng
cái mồi nó sắp nuốt, và truyền cho nó phải nhào xuống vực sâu
hoả ngục ngay. Vào hồi đó, Mẹ được 57 tuổi.
Sau
1260 ngày, tức gần ba năm rưỡi, như sách Khải Huyền nói, lúc
Mẹ lên 60 tuổi, tình Mẹ mến Chúa, cũng như khát vọng hợp
nhất với Chúa trên thiên đàng đã tăng triển rất cao, làm cho
Mẹ phải liên tục chịu tử đạo. Nhưng Mẹ không dám xin cắt đứt
những dây trần thế ngăn cản Mẹ bay lên. Một hôm, những nồng
nàn và nhiệt hứng đó trở nên mãnh liệt nôn nao đến nỗi Trái
Tim Mẹ rời vị trí: Thiên Chúa đã là nguyên nhân để gây ra tai
nạn đó, Ngài cũng là nguyên nhân chữa lành. Để dịu giảm cơn
dày vò kỳ diệu của Mẹ, các thiên thần sửng sốt đến đàm đạo
với Mẹ về cuộc chiếm hữu Thiên Chúa mà Mẹ khát vọng với bao
mãnh liệt ấy. Nhưng những lời an ủi đó càng tăng thêm khát
vọng, càng đốt bùng cháy thêm những ngọn lửa khát khao của
Mẹ. Mẹ nhờ các thiên thần đi nói với Chúa là Mẹ héo hắt vì
yêu, như đã nói trong sách Diễm Ca, cuốn sách chứa tất cả những
mầu nhiệm về tình yêu của Mẹ đối với Thiên Chúa. Sự héo hắt
khổ sở này thực tế rõ ràng, các thiên thần hầu cận phải nâng
đỡ Mẹ.
Lúc
đó, Chúa Giêsu từ trời xuống thăm Mẹ. Chúa đến gần và nâng
Mẹ lên, tăng sức cho Mẹ mà nói: "Mẹ
rất yêu dấu, tiếng than van và ước vọng của Mẹ làm Trái Tim
Con toạc vết thương. Xin Mẹ hãy lên nước trời để đau khổ châu
lệ của Mẹ đổi nên hoan hỉ". Tức thì các thiên thần đặt Mẹ lên ngai bên cạnh Con Mẹ, rước lên thiên đường,
giữa muôn nhạc ca thiên quốc. Khi Mẹ dã thờ lạy Chúa Ba Ngôi,
Nhân Tính Chúa thưa với Cha hằng hữu: "Lạy Cha, đây là Đấng đã cho Con hình hài Con Người, đã nuôi sữa Con và làm việc
dưỡng nuôi Con; Đấng đã đồng công vào tất cả công trình Cứu
Chuộc của Con, và đã tới bậc thánh thiện tràn đầy vì đã chu
toàn ý muốn Chúng Ta. Vì vinh quang của Chúng Ta và lợi ích
của Giáo hội, Người đã chịu hoãn ân thưởng đời đời. Từ nay,
Người phải tham dự vào các kho tàng hạnh phúc của Chúng Ta,
ngoài luật chung đã định, mới là chính đáng". - Cha hằng hữu trả lời: "Hỡi Con, Cha hoàn toàn toại nguyện nơi Con, Cha đã trao phó mọi sự trong tay
Con. Con hãy thông trao cho Người Yêu Dấu của Chúng Ta tuỳ
ý Con". - Lúc đó, Chúa quyết định là, từ đây, cứ vào ngày Chúa Nhật là ngày kỷ niệm
Chúa sống lại, Mẹ lại được lên trời cả hồn xác để mừng kính
mầu nhiệm hân hoan này. Ngoài ra, Chúa con quyết định: trong
việc Mẹ hiệp lễ hằng ngày, Nhân Tính hợp nhất với Thiên Tính
của Ngài sẽ biểu lộ nơi Mẹ một cách tân kỳ hơn, để Mẹ nếm hưởng
đảm bảo hạnh phúc vĩnh cửu trong đặc ân ấy. Thần thánh vang
ca chúc tụng quyết định cao cả của Chúa.
Rồi
Chúa Giêsu nói với Mẹ: "Mẹ
rất yêu dấu, Con sẽ luôn luôn ở với Mẹ trong quãng đời còn
lại của Mẹ. Mặc dầu cuộc lưu đầy của Mẹ sắp chấm dứt, Con cũng
sẽ giảm bớt nỗi đau khổ của nó: thỉnh thoảng Con sẽ mở tấm
màn cản ngăn ước vọng của Mẹ". Giữa khi Chúa hứa ban những ơn ấy, Mẹ Maria tự chìm xuống vực khiêm nhượng
rất sâu khôn tả của Mẹ, Mẹ nhìn nhận và ca tụng lòng đại lượng
của Chúa. Cuộc tranh nhau giữa Chúa khi nâng Mẹ lên rất cao
và Mẹ Maria khi hạ mình chìm xuống rất thấp tới hư vô ấy, là
một cảnh tượng thật say lòng. Linh hồn Mẹ ngời sáng và quan
năng của Mẹ tôi luyện trong lửa thần linh, tấm màn mầu nhiệm
bị cắt bỏ trước mắt Mẹ. Trong nhiều giờ, Mẹ được phúc hưởng
kiến trọn hảo hơn hết các thánh. Ra khỏi trạng thái vinh quang
này, Mẹ liền cảm tạ Thiên Chúa, cầu nguyện cho Giáo hội, và
lại được rước về phòng nguyện, nơi một thiên thần đã mặc xác
thay thế để không ai nhận thấy Mẹ vắng mặt.
Từ
đó cho đến khi chết, lời hứa của Chúa vẫn thực hiện nơi Mẹ.
Sáng mỗi Chúa nhật, vào đúng giờ Chúa sống lại, các thiên
thần rước Mẹ trên một ngai sáng láng lên thiên đàng, nơi đây,
Chúa Giêsu ra đón Mẹ vào. Thị kiến Mẹ được lúc ấy rất gần với
thị kiến thần thị, kèm theo những hiệu quả rất lạ, không một
trí năng nhân loại nào có thể quan niệm được. Các thiên thần
xướng lên bài ca "Lạy
Nữ Vương Thiên Đàng, hãy vui mừng, Alleluia". Đó là một đại lễ cho các thánh, và nhất là thánh Giuse, thánh Gioakim, thánh
nữ Anna, những thân nhân rất gần của Mẹ, và cho các thiên thần
hầu cận Mẹ. Mẹ hỏi Chúa về những vấn đề quan trọng của Giáo
hội, và cầu nguyện cho Giáo hội; rồi trở lại thế gian, mang
theo rất nhiều hồng ân mới lạ và nhiệm mầu.
Đặc
ân thứ hai liên quan đến việc hiệp lễ , ta nên nhớ từ trước
đến ngày ấy, Mẹ không hiệp lễ hằng ngày, vì đôi khi bị ngăn
trở, chẳng hạn thánh Gioan đi vắng. Từ nay, Chúa Giêsu muốn
Mẹ hiệp lễ hằng ngày, trừ ngày Chúa Nhật Mẹ đã hợp nhất với
Chúa trên trời. Nhưng vì bao giờ cũng khiêm nhượng và thận
trọng dè dặt, Mẹ không nói việc ấy với thánh Gioan. Một hôm,
thánh Gioan còn quá bận bịu với việc đi giảng, Mẹ hỏi các thiên
thần xem phải làm thế nào, các vị đó trả lời: "Thánh
ý Chúa là một trong chúng con đi báo tin cho thánh Gioan". Được tin, thánh Gioan cấp tốc trở về nhà Tiệc Ly, nơi Mẹ Maria đang dọn mình
hiệp lễ và thưa Mẹ: "Mẹ ạ, theo lời thiên thần nói với con, Chúa muốn con cho Mẹ rước lễ hằng ngày". - Mẹ khiêm nhượng nói: "Nữ tì của Chúa xin sẵn sàng tuân vâng ý Chúa".
Từ
ngày đó, lúc hiệp lễ, Mẹ nhìn thấy Nhân Tính Chúa Giêsu rõ
như trong ngày Thứ Năm Thánh, nhưng rực rỡ hơn ở trên núi
Taborê nhiều. Mẹ được thưởng thức những êm ngọt của thị kiến
ấy suốt ba giờ. Chúa muốn như vậy để bù cho Mẹ phần nào phúc
hưởng kiến mà Mẹ xin triển hạn, và đền bồi trước sự nguội
lạnh và cách dọn mình không đủ của các giáo hữu trong các thế
kỷ
tương lai sẽ tỏ ra khi hiệp lễ.
LỜI
MẸ HUẤN DỤ
Hỡi
con, người ta không thể tự bào chữa được nếu không nên hoàn
thiện, khi đã nhìn thấy Ngôi Lời Nhập Thể. Nhưng vì
ưu ái, Ngài đã tách biệt một số linh hồn ra khỏi đám
đông, để
hiệu lực của Máu Thánh Ngài sinh hiệu quả nhiều hơn nơi
họ. Khi cộng tác vào ơn đặc tuyển này, họ đã lĩnh nhận
biết bao
hồng ân, khiến thế gian phải bỡ ngỡ, vì thế gian chỉ
thẩm giá họ theo trí khôn hẹp hòi của nó. Nhưng nếu họ không
trung tín,
họ xúc phạm đến Oai Nghi Chúa hơn những linh hồn không
được ưu đãi như vậy. Có những người chán nản vì gặp những
biến
cố ngược với xu hướng của họ. Có người lại lầm lạc vì
khiêm
nhượng
giả dối, không muốn để Chúa dùng làm dụng cụ thi hành
tất cả những gì là thánh ý Ngài, họ chỉ chấp nhận thánh ý Ngài
trong
những điểm hợp với ý họ thôi. Họ tự đi tìm mình hơn tìm
Chúa, họ còn dám ngấm ngầm điều khiển Ngài, và cả kiểm
tra
Ngài
nữa.
Để
khỏi rơi vào lầm lỗi đó, con phải luôn luôn xin Chúa hướng
dẫn mọi việc con làm, phải rất cẩn thận đóng chặt
các cửa
giác quan con, để không một hình ảnh trần tục nào lẻn
được vào nội
tâm con. Cho nên, đối với thụ tạo, con hãy chỉ giao
tiếp khi cần thiết, rồi nài xin Chúa xoá bỏ khỏi linh hồn
con những
hình ảnh nào không cần phải giữ lại.