Thành tâm kính mến Ðức
Mẹ. Các Thánh đều dạy:
Ai thành tâm kính mến Ðức Mẹ
chắc sẽ được rỗi linh hồn
1. Thế
nào là thành tâm kính mến Ðức
Mẹ?
Ta
nhận thấy: có người hiến dâng
toàn thân cùng mọi việc mình làm
cho Ðức Mẹ nhận Người làm
Mẹ bênh vực và chỉ dẫn trong
mọi công việc. Họ hết sức
noi gương bắt chước Ðức
Mẹ. Giữ giới răn Chúa và
sống cuộc đời đạo đức
sốt sắng. Những người này
thật xứng đáng là con cái thành
tâm kính mến Ðức Mẹ cách
trọn hảo.
Lại
nhiều người khác, cũng vui lòng
hiến thân cùng mọi công việc
mình làm cho Ðức Mẹ, nhưng đôi
khi còn sa ngã theo tính xác thịt lỗi
giới răn Chúa. Họ chưa được
vững vàng trong đường thánh thiện
như hạng người trên. Nhưng,
sau cơn yếu đuối, họ biết trở
về cùng Chúa ngay, cậy nhờ Ðức
Mẹ giúp sức. Những người
này cũng là con cái thành tâm mến
Mẹ. Tuy có khi sa ngã, vì còn
mang xác thịt loài người, nhưng
biết ăn ở như tích người
con phung phá trở lại.
Sau
hết, còn một hạng người, chúng
ta thường gặp. Họ là những
người, tuy cũng có khi siêng năng
đi lễ và đọc kinh cầu nguyện.
Nhưng nói đúng, họ chỉ đạo
đức sốt sắng lúc ngồi trong
nhà thờ mà thôi. Còn đời
sống hằng ngày thì những bê tha,
tội lỗi, ích kỷ, cay nghiệt. . .
Họ sống hời hợt không cố gắng
hy sinh noi gương mến Chúa yêu người
thành tâm kính mến Ðức Mẹ
đâu. Ðối với họ, Ðức
Mẹ luôn luôn rộng lòng thương
chờ đón họ. Vậy họ hãy
cứ tiếp tục làm việc lành đã
quen làm xưa nay. Họ hãy mau mau trở
về cùng Chúa và Ðức Mẹ,
hãy thành thực yêu mến Mẹ đi,
hãy ăn ở sốt sắng đạo đức
thật.
2.
Chúng ta hãy thành tâm kính mến
Ðức Mẹ cho vững vàng. Ta đừng
bắt chước như ai: lúc được
sự may mắn hoặc không bị tai ương
thì sốt sắng cầu khẩn Ðức
Mẹ, còn lúc gặp sự trái ý
buồn bực hoặc tai vạ phần xác
hoặc bị cám dỗ trong tâm hồn
thì sờn lòng cậy trông và lửa
kính mến Ðức Mẹ tắt dần.
Những người ấy làm cho Ðức
Mẹ đau lòng biết mấy.
Lạy
Mẹ Maria, nay là cuối tháng của Mẹ,
chúng con tạ ơn Mẹ vì đã
ban cho chúng con tháng vừa qua để
tôn kính Mẹ, chúng con tạ ơn Mẹ
vì các ơn Mẹ đã ban cho chúng
con xưa nay và nhất là trong tháng này.
Lạy
Mẹ, giờ đây, quì trước nhan
thánh Mẹ, chúng con xin phó mình chúng
con cho Me,?xin Mẹ vui lòng nhận lấy chúng
con. Xin Mẹ ở bên chúng con liên,
để khi vui lúc buồn, chúng con hằng
làm đẹp lòng Chúa Giêsu và
Mẹ. Xin Mẹ hãy ở gần chúng
con, nhất là trong giờ chết, để
đời chúng con, thành một đời
kính mến Chúa và Mẹ. Và
sau hết, xin đưa chúng con về cùng
Mẹ ở trên thiên đàng.
Thánh Tích:
Xưa,
ở thành Mi-lăng nước Ý, có
Maria 19 tuổi, mồ côi cha từ thuở
nhỏ. Con nhà nghèo khổ. Maria
đi chăn chiên thuê để kiếm
cơm ăn. Cô rất đạo đức
sốt sắng. Cô có lòng yêu
mến Ðức Mẹ lắm. Thường
khi chăn chiên một mình vắng vẻ,
Maria hay lần hạt và hát kính Ðức
Mẹ.
Một
hôm ngồi dưới bóng cây sồi,
đang lúc Maria lên cung véo von ca ngợi
Ðức Mẹ chợt có ông chủ
rạp hát thành Mi-lăng qua đấy.
Nghe giọng du dương êm ái của
cô, ông rất ngạc nhiên: nơi đồng
ruộng mà có thiếu nữ hát hay
như vậy. Ông rất khâm phục
cái tài hiếm có của Maria. Ông
vội dừng bước lân la gợi chuyện.
-"Chào
cô, cô hát hay quá. Chẳng hay
cô quê quán ở đâu, học nghề
hát từ bao giờ mà giỏi thế.
Nhưng tôi không khỏi không thương
hại một người không biết dùng
tài của mình, mà để cuộc
đời phải vất vả tiều tụy
như cô. Vậy nếu cô bằng
lòng, tôi xin sẵn sàng giúp đỡ
cô. Và tôi hy vọng: cô chỉ
cần tập luyện thêm một thời
gian ngắn là có thể trở nên danh
ca vô địch, không rạp hát nào
có thể hơn được, như thế
dĩ nhiên cô sẽ hái ra tiền và
chẳng bao lâu trở thành giàu có
phú quí"
Maria
lãnh đạm trả lời: "Dù ông
cho tôi nhiều vàng bạc thế nào
đi nữa, dù trở nên giàu có
đến đâu, thì cũng không đời
nào tôi đi theo ông, mà dùng miệng
lưỡi này để ca hát điều
hoa tình lãng mạn. Vì thế là
tự gieo mình xuống hỏa ngục, và
còn làm dịp cho nhiều người phải
phạt trong biển lửa ấy nữa.
Tôi đây, dù có ăn đói
mặc rách, mà được sống đời
trong sạch để kính mến Ðức
Mẹ, còn hơn là ở lầu son gác
tía mà làm con hát. Thôi xin phiền
ông đừng nói đến chuyện
ấy nữa kẻo uổng công"
Ông
chủ rạp hát biết có nói cũng
bằng thừa nên ông hỏi thăm tìm
vào nhà cô. Lúc gặp mẹ cô,
ông nói chuyện thuê Maria làm con hát
và hứa sẽ trả tiền nhiều cho
cô. Vì đang gặp cơn túng
quẫn, mẹ cô Maria nhận lời ngay.
Chăn chiên về, Maria biết chuyện thì
buồn rầu vô cùng. Dù mẹ
khuyên răn, dù chú dì giảng giải,
cho đó là việc hiếu với mẹ
và yêu các em, Maria không khỏi lo buồn
và bối rối.
Ðêm
hôm ấy Maria trằn trọc đến sáng.
Không biết nghe theo bên nào: Vâng lời
mẹ đi làm con hát thì không thể
giữ linh hồn trong trắng, đẹp lòng
Chúa và Ðức Mẹ được.
. . Mà nếu không nghe lời mẹ, thì
mẹ ghét bỏ, đánh mắng, và
gia đình vẫn phải sống trong sự
túng đói. Giữa lúc bối rối
lo lắng, âu sầu, cô sực nhớ
đến Ðức Mẹ, cô vội quì
gối, đôi mắt đẫm lệ ngước
nhìn ảnh Ðức Mẹ và nói:
"Lạy Mẹ Maria rất nhân từ; xin
Mẹ giúp con đừng bao giờ trở
nên thù địch với Mẹ. Xin
Mẹ giúp con quyết chí dù sống
chết không bao giờ bỏ Mẹ".
Cầu nguyện xong, cô thấy mình khoan
khoái nhẹ nhàng và bình tĩnh.
Trưa
hôm sau, đúng hẹn, chủ rạp hát
đưa xe đến dẫn Maria ra tỉnh.
Trước lời đe loi của mẹ, lời
van xin của chú dì và làng xóm, Maria
đành gạt nước mắt bước
lên xe. Nhưng trong lòng không ngớt
cầu xin Ðức Mẹ cứu giúp mình.
Ðến rạp, thừa lúc được
tự do, Maria lấy một viên gạch đập
gẫy hai răng cửa, vì trước đây,
cô đã nghe một chị bạn nói:
người hát hay , nhưng đã mất
răng cửa thì không thể hát được
như trước nữa.
Trước
cử chỉ gan dạ đó của Maria,
chủ rạp hát phải khâm phục và
không thuê nữa.
Lạy
Mẹ nhân từ, là Mẹ chúng con,
xin cho chúng con được gan dạ yêu
mến Chúa và Ðức Mẹ dù phải
hy sinh mọi sự, dù tính mạng, dù
tài năng, xin Mẹ cho chúng con được
sẵn lòng đủ can đảm hy sinh để
luôn được Chúa và Ðức
Mẹ làm phần thưởng.
Những
Ân Xá Tòa Thánh ban cho những kẻ
làm việc Tháng Ðức Bà:
1.
Ai làm việc tháng Ðức Bà chung,
hay là riêng ngày nào thì được
ân xá 300 ngày.
2. Ai làm việc tháng Ðức Bà chung,
hay là riêng mọi ngày trong tháng ấy
thì được ăn mày ơn Ðại
Xá, miễn là phải xưng tội chịu
lễ và cầu nguyện như ý Ðức
Giáo Hoàng.
Đức Mẹ Thăm Viếng 31-5
Lễ Đức Mẹ Thăm Viếng nhắc nhở chúng ta về các sự thật và sự kiện này: Cuộc thăm viếng của Đức Mẹ dành cho người chị họ Êlidabet ngay sau khi được Sứ thần truyền tin; Thánh Gioan Tẩy giả khỏi tội Nguyên tổ khi còn trong lòng mẹ, lúc Đức Mẹ cất tiếng chào; Elizabeth's proclaiming of Mary – theo linh hứng của Chúa Thánh Thần – là Mẹ thiên chúa và “được chúc phúc giữa các phụ nữ”; Thánh ca siêu phàm Magnificat (Linh hồn tôi ngợi khen Chúa) trở thành một phần trong lời cầu nguyện chính thức của Giáo hội. Sự Thăm Viếng thường được mô tả trong nghệ thuật và là mầu nhiệm trung tâm trong các sự sùng kính của Thánh Phanxicô Salê.
LỊCH SỬ
Lễ này kính chào Đức Mẹ đã mang trong lòng chính Vua Trời Đất, Đấng Tạo Tác thế gian, Con Thiên Chúa, Mặt Trời Công Chính. Đức Maria được diễm phúc làm “Mẹ Thiên Chúa” và nhận biết hồng ân xuống trên Thai nhi Gioan, Đức Mẹ đã thốt lên lời ca tụng Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!” (Lc 1:46-49).
Lễ này có nguồn gốc từ Thời Trung Cổ, được Dòng Phanxicô duy trì từ trước năm 1263, và mau chóng lan truyền khắp Giáo hội hoàn vũ. Trước đây, lễ này kính vào ngày 2 tháng Bảy. Nay được cử hành vào khoảng giữa lễ Truyền Tin và lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy giả, phù hợp với trình thuật Phúc Âm. Một số nơi mừng lễ này theo thực tế và thánh hóa các thai nhi. Phụng vụ sử dụng màu Trắng.
Theo Sách lễ năm 1962 thời Chân phước GH Gioan XXIII, hôm nay là lễ Đức Maria Trinh Vương và Thánh nữ Aurelia Petronilla. Ngày nay, lễ Đức Maria Trinh Vương được cử hành vào ngày 22 tháng Tám. Thánh Aurelia Petronilla được Thánh Phêrô, giáo hoàng tiên khởi, hướng dẫn vào đức tin. Bà qua đời sau ba ngày từ chối kết hôn với Flaccus, một nhà quý tộc ngoại giáo. Không có chứng cớ lịch sử về việc bà tử đạo, nhưng một bức bích họa (fresco) thời sơ khai cho thấy bà chịu tử đạo. Ngày nay, lễ Thánh Aurelia Petronilla không còn trong lịch phụng vụ.
THĂM VIẾNG
Cuộc thăm viếng bắt đầu: “Đức Maria vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa” (Lc 1:39). Như một bài thơ trữ tình mở đầu cách diễn tả của Thánh sử Luca về cuộc thăm viếng. Chúng ta có thể cảm thấy ấm lòng và thánh thiện, lòng yêu thương gấp rút đã thúc đẩy Thục Nữ Maria băng qua núi đồi để đến với người chị họ. Trái tim Đức Mẹ đã đập nhịp đập của Đức Kitô.
Nhiều phụ nữ, nếu đang mang thai, sẽ từ chối đi trên con đường gập ghềnh để có thể bày tỏ lòng tử tế với người khác. Họ sẽ nói rằng họ có trách nhiệm với chính mình và thai nhi trước khi làm điều gì hoặc đến với người khác, sợ “động thai”. Nhưng Mẹ Thiên Chúa không đắn đo những điều như vậy. Thánh Êlidabet cũng sẽ sinh con, và dù Con Trẻ trong lòng Đức Mẹ là Thiên Chúa, Đức Mẹ vẫn không thể làm ngơ nhu cầu cảu Thánh Êlidabet – hầu như không thể tin được đối với chúng ta, nhưng đó là tính cách của Đức Mẹ.
Đức Mẹ chào Chị Êlidabet, và vừa nghe lời chào, con trẻ Gioan đã nhảy mừng trong lòng mẹ. Chúa Giêsu đã xác định: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10). Ngay cả trước khi sinh ra, sự hiện diện của Ngài đã đem lại Sự Sống.
Làm sao Thánh Êlidabet biết điều gì đã xảy ra với Đức Mẹ? Điều gì làm Thánh Êlidabet nhận biết Cô em họ cũng đang mang thai như mình, là Mẹ Thiên Chúa? Thánh Êlidabet biết điều đó nhờ con trẻ trong lòng mình, khi con trẻ nhảy mừng trong lòng. Nếu chúng ta thực hành việc suy niệm này, chúng ta sẽ có kinh nghiệm như Thánh Êlidabet.
Nếu Đức Kitô lớn lên trong chúng ta, nếu chúng ta bình an, hồi tưởng, vì chúng ta cho rằng điều đó quan trọng, Ngài sẽ lớn mạnh trong chúng ta; nếu chúng ta nhiệt thành, “vội vã” đến nơi nào đó theo sự thúc giục trong lòng, vì chúng ta tin Chúa Giêsu muốn chúng ta có mặt ở nơi đó, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta được thúc đẩy càng ngày càng nhiều để mà hành động theo sự thúc đẩy theo xung động tình yêu của Đức Kitô. Chúng ta sẽ có câu trả lời theo các xung động này, chúng ta sẽ được đánh động và vui mừng.
Thánh Êlidabet là bổn mạng các thai phụ. Biểu tượng: Thánh Êlidabet chào mừng Cô em Maria, một phụ nữ luống tuổi đang mang thai Thánh Gioan Tẩy giả, Thánh Êlidabet đồng hành với Thánh Dacaria.
Những việc cần làm:
– Đọc Lc 1:39-47, câu chuyện về Cuộc Thăm Viếng. Suy niệm những lời trong kinh Magnificat và kinh Kính Mừng, hai lời cầu nguyện của lễ này. Với những người có con cái, tùy theo tuổi tác, hãy tổ chức một buổi cầu nguyện chung, và rồi cùng thảo luận về ý nghĩa hai lời cầu nguyện này như một gia đình.
– Lễ này nhắc chúng ta sống bác ái với những người hàng xóm và với mọi người. Hãy giúp đỡ mẹ (dù đang mang thai hay không), hãy giúp đỡ người già và các bệnh nhân, nếu có thể thì hãy mời một người nghèo đến cùng dùng bữa với gia đình...
TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ CatholicCulture.org)
LỜI THƠ DÂNG MẸ
Mùa hoa Đức Mẹ tuyệt vời
Muôn hoa nở rộ khoe tươi sắc màu
Mỗi hoa ướp một lời cầu
Mừng ơn Thiên Chúa đã trao Mẹ hiền
Riêng con ý thiển, lời hèn
Vần thơ chẳng đẹp, tứ chen không vừa
Dám xin dâng Mẹ nhân từ
Tâm can tơ rối mà thừa oan khiên
Nguyện xin Thánh Mẫu dịu hiền
Giúp con can đảm vượt triền sơn khê
Trùng trùng điệp điệp tư bề
Ngày qua tháng lại nhiêu khê cuộc đời
Khát khao yêu mến, Mẹ ơi!
Dù con bất xứng, dù tơi tả lòng
Trăm năm xuôi ngược một dòng
Cầu xin Từ Mẫu đỡ nâng sớm chiều
TRẦM THIÊN THU
Cuối Tháng Hoa – 2013
|