| |
Một hình ảnh cũ
Ở đây, câu truyện Hoàng hậu Ette (Esther) rất hợp với đề tài chúng
ta đang theo dõi. Thánh Anbêtô Cả đã áp dụng truyện đó vào Nữ
Vương Maria chúng ta, mà Hoàng hậu Ette trước kia chỉ là một hình
ảnh.
Truyện kể trong chương thứ bốn sách Ette. Dưới triều đại Hoàng
đế Assuêrô, một sắc lệnh được ban bố truyền tru diệt toàn thể
người Do thái lưu đầy trong nước Ba tư. Ông Macđôkêo, một người
Do thái nạn nhân của sắc lệnh trên và là cữu phụ của Hoàng hậu
Ette, tìm cách nhờ Hoàng hậu cứu sống toàn dân, xin Hoàng hậu
can thiệp với Hoàng đế trừu sắc lệnh kia lại. Thoạt đầu Ette từ
chối vì sợ làm xung nộ oai rồng. Nhưng ông Macđôkêo đàn hặc và
cho người đến nói với Hoàng hậu rằng: Cháu đừng nghĩ cháu được
tuyển vào cung để cứu sống một mình cháu, mà để toàn thể đồng
bào bị hại (Et 4, 13-14). Ông lại thêm rằng: Chúa đặt cháu lên
làm Hoàng hậu chỉ có mục đích để cháu cứu nguy cho dân tộc lúc
này mà thôi. Cũng thế, nếu có khi nào Nữ Vương Maria ngần ngại
cầu xin Chúa tha thứ cho chúng ta, thì bọn tội lỗi khốn nạn chúng
ta, bọn tội lỗi đã bị án phạt chúng ta, cứ nói với Mẹ rằng: Lạy
Nữ Vương chúng con, Mẹ ngự trong cung khuyết Vua Trời, vì Chúa
đã tuyển nhiệm Mẹ là Mẫu Nghi thiên hạ. Mẹ đừng nghĩ được thế
là để Mẹ mưu phúc lấy một mình, còn để loài người chúng con phải
tiêu diệt cả. Có phải Chúa nâng Mẹ lên chức cao quyền cả để làm
lợi cho mình Mẹ thôi đâu: tuyển nhiệm Mẹ làm Nữ Vương cao trọng,
mục đích của Chúa chính là cốt để Mẹ cảm thương nỗi thống khổ
chúng con mà cứu vớt nữa đấy.
Khi thấy Hoàng hậu Ette đến trước ngai vàng, Hoàng đế Assuêrô
đã âu yếm hỏi xem Hoàng hậu đến có việc gì: Ái khanh muốn xin
gì? Hoàng hậu tâu lên: Tâu Bệ hạ, nếu thần thiếp có ngon mắt cửu
trùng, thì thần thiếp xin Bệ hạ tha chết cho dân tộc thần thiếp
(Et 7,2). Và lời Hoàng hậu xin đã được chuẩn nhận: một sắc lệnh
của Hoàng đế tức thời được ban bố để trừu sắc lệnh tru diệt trước
kia lại.
Đó, nếu Hoàng đế Assuêrô còn biết cứu sống dân Do thái vì sủng
ái hoàng hậu Ette, thì sao Thiên Chúa yêu dấu Mẹ Maria vô cùng,
lại không ưng nghe lời Mẹ, khi Mẹ đến cầu xin cho những tội nhân
thảm thương cậy nhờ đến Mẹ? Mẹ sẽ thưa lên: Lạy Chúa là Vua con,
nếu con được ơn nghĩa trước mặt Chúa... Nhưng, Mẹ không cần phải
đặt điều kiện nào nữa. Là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ biết Mẹ là người có
phúc, là người được ơn nghĩa Chúa, là người độc nhất trong nhân
loại có thể tìm lại được ân sủng họ đã bỏ mất; Mẹ biết Mẹ được
Chúa yêu đương, được quí trọng hơn hết các thần thánh hợp một.
Nên Mẹ lại tiếp lời: Chúa đã thương yêu con, thì xin Chúa ân xá
cho thần dân của con, xin Chúa tha thứ cho những tội nhân mà con
đang thành khẩn xin Chúa cho họ đây. Chúa sẽ không thẩm nhận lời
Mẹ chăng? Nhưng còn ai không biết lời Mẹ cầu xin đó có giá trị
trước nhan Chúa thế nào? Miệng lưỡi Mẹ chính là khoản luật khoan
dung kia mà (Cn 31,26). Mỗi lời Mẹ cầu xin có mãnh lực như một
khoản luật, vì Chúa đã dụng tâm sẽ đem tình thương xử với hết
mọi người được Mẹ cầu xin cho. Thánh Bênađô nêu một câu hỏi: “Tại
sao Giáo hội lại gọi Maria là Mẹ tình thương?” Rồi ngài trả lời:
“Tại vì cốt để cam đoan với ta rằng Mẹ sẽ khai thác vực sâu khôn
dò tình Chúa thương, rồi ban xuống cho người nào Mẹ muốn, khi
nào Mẹ muốn, và cách nào Mẹ muốn, sao cho không một tội nhân nào,
dầu là thân tàn ma dại đến đâu đi nữa, có thể bị trầm vong, một
khi đã được Mẹ chí thánh nhận trách nhiệm phù trì cho”.
Thánh
Anphong Ligouri
|
|