|
"Đại kết, như tôi đã nói, là một tiến trình chầm chậm; nó là một hành trình từ từ đi lên, khi tất cả là cuộc hành trình thống hối hoán cải".
Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI: Buổi Triều Kiến Chung hằng tuần Thứ Tư 24/1/2007 – Về Các Biến Cố Hiệp Nhất Kitô Giáo trong Năm 2006
Anh Chị Em thân mến:
Tuần Lễ Cầu Nguyện Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo sẽ kết thúc vào ngày mai, một tuần lễ năm nay có chủ đề bằng những lời theo Phúc Âm Thánh Marcô: ‘Người làm cho kẻ điếc nghe thấy và người câm nói được’ (7:37). Chúng ta cũng có thể lập lại những lời này, những lời bày tỏ cái ngỡ ngàng của thành phần dân chúng đã chứng kiến thấy việc chữa lành của con người không thể nghe hay nói được ấy, khi thấy được việc phát triển lạ lùng của cuộc dấn thân cho vấn đề tái thiết mối hiệp nhất Kitô Giáo. Khi ôn lại cuộc hành trình 40 năm qua, chúng ta cảm thấy ngỡ ngàng về những gì Chúa đã làm cho chúng ta bừng lên khỏi tình trạng hôn mê của niềm tự mãn và lạnh lùng dửng dưng; những gì Ngài đã làm cho chúng ta hơn bao giờ hết có thể ‘lắng nghe nhau’ chứ không phải chỉ ‘nghe mình’ thôi; những gì Ngài đã làm cho môi miệng của chúng ta mở ra để lời nguyện c ầu chúng ta dâng lên Ngài trở thành một quyền lực mạnh mẽ của niềm tin tưởng trước thế giới.
Phải, đúng thế, Chúa đã ban cho tôi nhiều ơn, và trong ánh sáng của Thần Linh, đã làm sáng tỏ nhiều chứng từ. Những chứng từ ấy đã là những gì cho thấy rằng hết mọi sự đều có thể chiếm đạt bằng việc nguyện cầu, khi chúng ta biết tin tưởn g tuân phục và khiêm tốn trước lệnh truyền thần linh về tình yêu thương và gắn bó với niềm mong mỏi của Chúa Kitô đối với mối hiệp nhất của tất cả mọi thành phần môn đệ của Người.
Công Đồng Chung Vaticanô II đã xác nhận rằng: Việc chiếm đạt mối hiệp nhất là mối quan tâm của toàn thể Giáo Hội, cả tín hữu lẫn các vị chủ chăn. Mối quan tâm này liên quan tới hết mọi người, tùy theo khả năng của họ, cho dù nó được thể hiện trong đời sống Kitô hữu thường nhật, hay trong cuộc nghiên cứu thần học hay lịch sử của họ’ (Unitatis Redintegratio, 5).
Phần sự chung đầu tiên đó là cầu nguyện. Nhờ việc nguyện cầu, và cùng nhau nguyện cầu, Kitô hữu có được một ý thức hơn nữa về tình trạng huynh đệ của mình, cho dù vẫn còn chi rẽ; và nhờ việc nguyện cầu chúng ta biết lắng nghe Chúa hơn, vì chúng ta chỉ có thể tìm thấy con đường tiến đến hiệp nhất bằng việc lắng nghe Chúa và theo tiếng của Người mà thôi.
Đại kết thực sự là một tiến trình chầm chậm, có những lúc thậm chí còn chán nản nữa, khi người ta đầu hành trước khuynh hướng ‘nghe’ mà không ‘lắng nghe’, trong việc nói lên không trọn các sự thật, thay vì can đảm công bố những sự thật ấy. Không dễ gì để thoát ra khỏi tình trạng ‘điếc lác dễ chịu’, như thể Phúc Âm bất đổi thay không có khả năng để tái nở hoa, tái khẳng định mình như là một thứ men thuận lợi cho việc hoán cải và canh tân thiêng liêng cho mỗi một người trong chúng ta.
Đại kết, như tôi đã nói, là một tiến trình chầm chậm; nó là một hành trình từ từ đi lên, khi tất cả là cuộc hành trình thống hối hoán cải. Tuy nhiên, nó là một cuộc hành trình mà, sau những khó khăn ban đầu và thực sự là nơi những khó khăn ấy, cũng có những lúc rất hân hoan vui sướng, những lúc dừng bước nghỉ ngơi, và để cho con người được hoàn toàn thở hít mầu khí rất trong lành của mối hiệp thông trọn vẹn.
Kinh nghiệm của những thập niên này, sau Công Đồng Chung Vaticanô II, cho thấy rằng việc tìm kiếm mối hiệp nhất Kitô Giáo là những gì được hiện thực ở các mức độ khác nhau và trong vô số những trường hợp, như ở các giáo xứ, các bệnh viện, các cuộc giao tiếp giữa dân chúng, trong cuộc hợp tác giữa các cộng đồng địa phương ở tất cả mọi phần đất trên thế giới, và nhất là nơi những miền cần thực hiện những cử chỉ thiện chí thuận lợi cho một người anh em nào đó cần nhiều nỗ lực hơn cũng như cần đến việc thanh tẩy ký ức.
Trong bối cảnh của niềm hy vọng ấy, một bối cảnh lốm đốm những bước tiến cụ thể hướng đến mối trọn vẹn hiệp thông Kitô hữu này, còn có cả những cuộc gặp gỡ và những biến cố liên lỉ làm nên nhịp điệu nơi thừa tác vụ của tôi, thừa tác vụ của Vị Giám Mục Rôma, vị chủ chăn của Giáo Hội hoàn vũ. Giờ đây tôi muốn ôn lại những biến cố quan trọng nhất đã diễn ra tron g năm 2006, những gì trở thành nguồn vui và niềm tri ân cảm tạ Chúa.
Năm 2006 được bắt đầu bằng cuộc chính thức viếng thăm của Liên Hiệp Thế Giới Chư Giáo Hội Cải Cách. Ủy Ban quốc tế giữa Giáo Hội Công Giáo và Chư Giáo Hội Cải Cách đã trình bày một văn kiện, về việc cứu xét tới các thẩm quyền riêng, một văn kiện đã kết thúc tiến trình đối thoại được khởi sự từ năm 1970, một văn kiện bởi thế đã kéo dài 36 năm trời. Bản văn kiện này mang tựa đề ‘Giáo Hội như Cộng Đồng Cho Chứng Từ Chung của Vương Quốc Thiên Chúa’.
Vào ngày 25/1/2006, một năm trước đây, nhân dịp long trọng kết thúc Tuần Lễ Cầu Nguyện Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo, các vị đại biểu cho vấn đề đại kết ở Âu Châu, đã được tiệu tập bởi Hội Đồng của Chư Hội Giám Mục Âu Châu và Hội Đồng Chư Giáo Hội Âu Châuđể tham dự vào giai đoạn đầu tiên cho tiến trình của Hội Nghị Đại Kết Âu Châu lần thứ ba sẽ được tổ chức ở phần đất Chính Thống Giáo là Sibiu vào Tháng 9 cùng năm.
Vào những buổi triều kiến chung Thứ Tư hằng tuần, tôi đã được tiếp các phái đoàn đại biểu thuộc Liên Minh Baptist Thế Giới cũng như thuộc Giáo Hội Luthêrô Tin Lành ở Hiệp Chủng Quốc, một giáo hội trung thành thực hiện những cuộc viếng thăm Rôma định kỳ. Ngoài ra, tôi cũng có dịp gặp gỡ các vị lãnh đạo Giáo Hội Chính Thống ở Georgia, một Giáo Hội tôi ân cần theo dõi việc tiếp tục mối liên hệ thân hữu đã nối kết Đức LLia II với vị tiền nhiệm đáng kính của tôi là Người Tôi Tớ Chúa Gioan Phaolô II.
Tiếp nối với diễn tiến biên niên của những cuộc gặp gỡ đại kết năm ngoái là cuộc thượng nghị của các vị lãnh đạo tôn giáo được tổ chức ở Moscow vào tháng 7/2006. Đức Thượng Phụ Alexy II ở Moscow và Toàn Dân Nga, trong một sứ điệp đặc biệt, đã yêu cầu hãy gắn bó với Tòa Thánh. Sau đó là cuộc viếng thăm hữu ích của ĐTGM Kirill thuộc Tòa Thượng Phụ Moscow, vị đã bày tỏ ý định muốn tiến đến một cuộc bình thường hóa minh nhiên hơn trong các mối liên hệ song phương của chúng ta.
Cũng đáng cảm nhận là cuộc viếng thăm của các vị linh mục và sinh viên thuộc Đại Học Diakonia
Apostolica của Giáo Hội Chính Thống Hy Lạp. Tôi cũng muốn nhắc lại là ở cuộc đại hội của mình ở Porto Alegre, Hội Đồng Thế Giới Chư Giáo Hội đã giành một chỗ đặc biệt cho việc tham sự của Giáo Hội Công Giáo. Vào dịp này, tôi có gửi một sứ điệp đặc biệt.
Tôi cũng đã gửi một sứ điệp đến đại hội của Hội Đồng Thế Giới Methodist ở Seoul. Tôi cũng hân hoan nhớ lại cuộc viếng thăm thân tình của các vị tổng thư ký thuộc các Cộng Đồng Hiệp Thông Thế Giới Kitô Giáo, một tổ chức thông tin và liên hệ hỗ tương giữa các niềm tin khác nhau.
Tiếp nối ngày tháng của năm 2006, chúng ta tiến tới cuộc viếng thăm chính thức vào tháng 11 vừa rồi của ĐTGM Canterbury và là v ị Giáo Chủ của Cộng Đồng Hiệp Thông Anh Giáo. Tôi đã chia sẻ với ngài và đoàn tùy tùng của ngài giây phút nguyện cầu quan trọng ở Nguyện Đường Mẹ Chúa Cứu Thể trong Tông Dinh Giáo Hoàng.
Về chuyến tông du không thể nào quên được ở Thổ Nhĩ Kỳ và cuộc gặp gỡ Đức Bartholomew I, tôi vui mừng nhắc lại nhiều cử chỉ còn tác động hơn cả lời nói. Tôi đã lợi dụng dịp này để một lần nữa chào Đức Bartholomew I và tôi cám ơn ngài về bức thư ngàu đã viết cho tôi khi tôi trở về Rôma.
Tôi hứa nguyện cầu cho ngài và quyết tâm của tôi trong việc hành động để bảo đảm những thành quả của cái việc ôm hôn hòa bình chúng tôi đã trao cho nhau trong Giờ Kinh Thần Vụ tại nhà thờ Thánh George ở Phanar.
Năm ấy đã kết thúc bằng cuộc chính thức viếng thăm Rôma của ĐTGM Nhã Điển và Tòan Dân Hy Lạp là Đức Christodoulos là vị đã cùng tôi trao đổi quà tặng cần thiết, đó là những bức ảnh ‘Panaghia’, Toàn Thánh, và bức ảnh Hai Thánh Phêrô và Phaolô ôm nhau.
Những biến cố trên đây không phải là những trường hợp chất chứa những giá trị thiêng liêng cao quí, những giây phút hân hoan, những ý nghĩa cao cả trong cuộc thăng tiến chầm chậm đến mối hiệp nhất được tôi nói tới hay sao? Những giây phút ấy làm sáng tỏ lòng quyết tâm, thường âm thầm song thiết tha, là những gì nối kết chúng ta trong việc tìm cầu mối hiệp nhất. Chúng phấn khích chúng ta thực hiện nỗ lực bao nhiêu có thể để tiếp tục cuộc thăng tiến chầm chậm nhưng quan trọng này.
Chúng ta hãy ký thác bản thân mình cho việc chuyển cầu liên lỉ của Mẹ Thiên Chúa cũng như cho các vị thánh bảo hộ của chúng ta, để các vị nâng đỡ và trợ giúp chúng ta kiên trì với những ý hướng tốt lành của chúng ta, nhờ đó các vị sẽ phấn khích chúng ta gia tăng mọi nỗ lực, bằng nguyện cầu cũng như bằng việc cậy trông hoạt động, tin tưởng rằng Thánh Thần sẽ là Đấng làm những gì còn lại. Ngài sẽ ban cho chúng ta mối hiệp nhất trọn vẹn vào lúc nào và bằng cách nào tùy ý của Ngài. Và, được kiên cường bằng niềm tin tưởng cậy trông ấy, chúng ta hãy tiến bước trên con đường tin tưởng, cậy trông và yêu mến. Chúa là Đấng đang dẫn dắt chúng ta.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 24/1/2007 - Thoidiemmaria.net
|