|
‘Một ngày đen tối trong lịch sử loài người’ - ‘Vẫn còn kịp’ ‘Không bao giờ là quá trễ đâu!’
2 Chi tiết về Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II với Cuộc Chiến Nhân Danh Thiên Chúa (11/9/2001 và 3/2003) ở chương 34 ‘Nhân Danh Thiên Chúa Sát Hại’ của tác phẩm ‘Một Cuộc Đời với Karol’
Về ngày 11/9/2001, vị Giáo Hoàng đã trông thấy trên truyền hình cao ốc Tháp Đôi sụp đổ.
Bấy giờ Đức Thánh Cha đang ở Castel Gandolfo. Điện thoại reo lên, và từ đầu giây bên kia ngài nghe thấy giọng run run của Hồng Y Sodano, Quốc Vụ Khanh của Tòa Thánh Vatican. Ngài bảo bật truyền hình lên để có thể xem thấy những hình ảnh thảm thương ấy, hình ảnh cao ốc tháp đôi sụp đổ, trong đó có rất nhiều nạn nhân đáng thương bị vướng mắc. Ngài đã giành cả buổi chiều hôm ấy giữa nguyện đường và truyền hình, cảm thấy hết sức nhức nhối đau thương.
Vào sáng ngày hôm sau, vị Giáo Hoàng đã cử hành Thánh Lễ. Sau đó ngài đã thực hiện một cuộc triều kiến chung đặc biệt ở Quảng Trường Thánh Phêrô. Tôi nhớ những lời ngài nói rằng: ‘Một ngày đen tối trong lịch sử loài người’. Tôi cũng nhớ rằng, trước khi cầu nguyện, tin hữu được yêu cầu là không vỗ tay, không hát xướng. Đó là một ngày thương khóc.
Ngài cảm thấy lo âu, hết sức là âu lo, sợ rằng vấn đề không chỉ có thế; cuộc tấn công ấy sẽ làm bùng lên một cơn lốc bạo lực khôn cùng. Bởi vì, một phần, theo quan điểm của ngài, tình trạng gia tăng nạn khủng bố đã xuất phát, trong số những lý do khác, từ quốc gia hết sức nghèo khổ, thiếu những cơ hội giáo dục và phát triển văn hóa, những gì đang được nhiều dân tộc Ả Rập trải qua. Bởi thế, để khắc phục nạn khủng bố, đồng thời cũng cần phải loại trừ đi những thứ b ất quân bình về xã hội và kinh tế giữa Bắc và Nam.
Vào Tháng 3/2003, vị Giáo Hoàng đã cố gắng ngăn chặn Cuộc Chiến Vùng Vịnh Thứ Hai.
Thứ Bảy 15/3. Cùng với ĐHY Sodano và ĐTGM Tauran, ĐTC đã tiếp ĐHY Pio Laghi khi vị hồng ý này hoàn tất sứ vụ của mình ở Hiệp Chủng Quốc. Và ĐHY Laghi, bất chấp sự kiện là ngài vẫn không cảm thấy cuộc chiến này bị thua bại, đã thuật lại những gì ngài đã nói với tổng thống Hoa Kỳ. Ông Bush đã hoàn toàn hiểu được những lý do về luân lý của Đức Giáo Hoàng, thế nhưng ông không thể nào quay đầu trở về nữa. Ông đã gửi tối hậu thư 48 tiếng cho Saddam Hussein.
Trong khi đó, ĐHY Etchegaray đã có câu trả lời, không hoàn toàn quá tiêu cực, nhưng thực sự là mơ hồ, về các nhà lãnh đạo ở Iraq, đó là họ đã sẵn sàng cộng tác với những thanh tra viên của LHQ, thế nhưng lạ tỏ ra lưỡng lự về những gì được gọi là ‘các thứ vụ khí đại công phá’.
Đến lúc ấy thì mọi sự cần biết đã được biết. Bởi thế mà, từ cuộc họp vào hôm 15/3 ấy mới có bài huấn từ Truyền Tin vào ngày hôm sau, với lời kêu gọi khẩn trương và quyết liệt cả Saddam Hussein và các xứ sở thuộc Hội Đồng Bảo An LHQ. Và từ cửa sổ phòng mình, Đức Thánh Cha đã tỏ ra ủng hộ niềm hy vọng cuối cùng đang lan tràn khắp các nẻo đường trên thế giới. Ngài đã lập lại ba lần rằng: ‘Vẫn còn kịp!’ ‘Không bao giờ là quá trễ đâu!’
Thế nhưng, hiển nhiên là tất cả những điều ấy ngài cảm thấy vẫn chưa đủ. Ngài trực giác thấy rằng tình hình ấy sắp sửa xẩy ra, và nó đang tiến tới chỗ chiến tranh, nhất là có cơ nguy là nó trở thành một cuộc chiến tranh của các nền văn minh, hay tệ hơn nữa, một thứ ‘thánh chiến’.
Bấy giờ ngài cảm thấy cần phải nói những gì chất chứa trong lòng của mình, cần phải cống hiến chứng từ riêng của ngài. Ngài đã muốn nhắc nhở rằng ngài thuộc về thế hệ của những ai đã nếm mùi chiến tranh, và vì thế, ngài cảm thấy nhiệm vụ cần phải khẳng định là ‘Đừng bao giờ xẩy ra chiến tranh nữa!’ Tôi đã có thể thấy được từ nơi tôi đang ở dáng điệu nghiêng người của ngài, với bàn tay phải ngài dường như tỏ ra còn muốn nhấn mạnh hơn nữa những gì ngài muốn nói.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 26/1/2007 - Thoidiemmaria.net
|