18.
Ðến nhà đằng ý chơi.... quên cả đường về !!!!
Tí
Cận có chuyện muốn hỏi Lệ Vũ:
Tí
Cận và đằng ý quen nhau đã 3 năm. Vì bận học hành nên ít
có dịp gặp nhau, trừ ra những ngày lễ lớn. Ðằng ý theo học
pre-med năm thứ hai; Tí Cận theo ngành điện tử. Ba má đằng
ý tốt lắm. Lâu lâu Tí Cận mượn cớ lái xe – Tí Cận ở thành
phố khác - tới nhà đằng ý chơi, ăn chực, rồi quên cả đường
về. Nhưng hai bác tốt lắm; chỉ bắt Tí Cận rửa chén, lau
nhà... để trừ vào tiền ăn, tiền phòng.
Hai
đứa rất hợp và thương nhau. Quen nhau rất lâu, nhưng hai
đứa ít khi bất hòa với nhau lắm. Có điều Tí Cận vẫn cảm
thấy sao sao ấy. Nhiều khi suy nghĩ không biết có nên tiếp
tục chuyện tình yêu lẩm cẩm này không? Ðôi khi Tí Cận cảm
thấy không xứng đáng với cô ta. Biết rằng hai đứa học hành
xong xuôi rồi mới tính, nhưng sợ lúc đó va chạm với thực
tế, xã hội, hai đứa sẽ có nhiều thay đổi chăng? Lo xa quá
chăng? Ý kiến của Vũ thế nào? Thân ái.
Tí
Cận, Texas
*
Này Tí Cận thị nặng ơi,
Tí
Cận thiệt xì trum hết cỡ nói! Không còn chuyện lo đi lo
làm sao con bò hàng răng trắng. Ðành rằng “ai biết được
ngày mai,” và lòng người có thể nay thế này mai thế khác;
nhưng lo xa, worry nhiều quá như Tí Cận, mình đâu co làm
gì khác hơn! Thở dài nhiều chỉ tủi thêm thân, ai thèm thương
đâu. Có khi bực mình người ta còn ghét nữa đó.
Tí
Cận thị được cả nhà đằng ý cô nương thương, đối xử đẹp như
vậy đúng có phước 5 đời để lại. Theo Vũ, Tí Cận hãy xì trum,
bằng lòng và hãnh diện với gì mình đang có. Chuyện ngày
mai hãy để cho ngày mai lo. Ngày nào có problem của ngày
đó.Tiếp tục xì trum tới nhà người ta chơi, rồi ăn chực quên
đường về. Tiếp tục rửa chén, lau nhà cho người ta thương
và thương người ta, chờ ngày mai tươi đẹp đến. Thân
mến.
|