1 dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

1001 Minh Họa Lời Chúa
Mỗi ngày một câu chuyện

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
http://jmtaiby.blogspot.com.tw
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com

MIẾU THẦN TIÊN 6/28/2013

Ngày xửa ngày xưa, có một viên quan lại đem báu vật là sừng tê giác dâng cho đại vương nước Ngô là Tôn Quyền, đương khi ông ta ngồi thuyền đi qua miếu, thì ông ta cầu khẩn xin thần thánh ở miếu phù hộ cho ông ta đi đường bình an.
Không ngờ thần trong miếu mượn báu vật sừng tê giác của viên quan lại, khi viên quan lại chưa mở miệng trả lời thì sừng tê giác đã nằm trong tay của thần miếu. Thần miếu nói:
- “Khi ngươi đi đến thành Thạch Đầu thì ta sẽ đem sừng tê giác trả lại cho ngươi.”
Trên đường đi viên quan lại lo lắng không ngủ được, lại còn lo lắng nếu không lấy lại được báu vật thì sẽ bị Tôn Quyền xử tội chết. Nhưng khi thuyền vừa vào đến thành Thạch Đầu thì đột nhiên có con cá chép rất lớn nhảy vào trong thuyền, viên quan lại kêu người mổ bụng cá thì nhìn thấy sừng tê giác trong bụng cá.
Viên quan lại rất cảm kích, đi đến đâu cũng nói với mọi người:
- “Thần tiên trong miếu là một vị thần trung tín với lời nói.”
(Tấn, Can Bảo “Sưu thần ký”)

Suy tư:
Đức Chúa Giê-su là Thiên Chúa thật và là người thật, vì là Thiên Chúa nên Ngài luôn giữ giao ước của Ngài với nhân loại; vì là con người thật nên Ngài cũng đã sống kiếp sống con người, chia sẻ những vui buồn với con người, cho nên Ngài thật sự là Thiên Chúa tạo dựng và là Thiên Chúa cứu chuộc.
Có một vài người Ki-tô hữu vì để được việc của mình mà hối lộ cho cấp trên nhiều vật quý giá, kể cả danh dự của mình; nhưng để tạ ơn Thiên Chúa thì lòng dạ họ lại biến nhỏ hơn cả lỗ kim: họ coi một vài đồng bạc đem dâng cúng cho nhà thờ thì lớn hơn cả tiền họ ăn nhậu một đêm; họ rất hào phóng phung phí thời giờ cho những buổi tán ngẫu với bạn bè, nhưng lại so đo thời gian khi được mời gọi tham gia công việc của giáo xứ...
Đem tình yêu của Thiên Chúa quảng bá cho mọi người biết là bổn phận của mọi người, nhất là những người Ki-tô hữu, vì không ai hiểu biết tình yêu của Ngài cho bằng chính họ, khi mà họ được Đức Chúa Thánh Thần dạy bảo trong cuộc sống hằng ngày.
Viên quan lại nhận ra được sự trung tín của thần minh nên đi đâu cũng khen ngợi các thần mình, còn chúng ta, những người Ki-tô hữu lại không biết ca ngợi và tán dương tình yêu của Thiên Chúa hay sao ?

 

LAI LỊCH CỦA HỒ HÃM 23-6-13

Nước của Hổ Hãm rất trong veo có thể nhìn tận dưới đáy hồ, đứng bên bờ hồ có thể nhìn thấy mấy căn nhà bị lún xuống dưới hồ đã trăm năm, trong đó có một căn nhà nhỏ rất cũ bị nước phá hư vẫn còn đứng yên, do đó mà ngư dân vẫn thường vào trong thủy vực ấy để tránh sóng to gió lớn.
Truyền thuyết nói rằng, trước đây có một bà già ở trong nhà này rất yêu mến các loài động vật nhỏ, nên đứa con trai nhỏ của long vương hóa thành con rắn nhỏ để thử thách bà già, quả nhiên bà già rất chăm sóc cho con rắn nhỏ, khi con rắn nhỏ cắn chết con ngựa của quan huyện thì bà già bị quan huyện đánh cho đến chết.
Con trai của long vương rất đau lòng, nó hô phong hoán vũ liên tục bốn mươi đêm ngày, khiến cho tất cả huyện thành bị ngập trong nước và biến thành Hồ Hãm, tên quan huyện ấy cũng bị chết chìm.
(Tấn, Can Bảo “Sưu thần ký”)

Suy tư:
Yêu mến các loài động vật là điều rất tốt, nhưng không vì một con chó kiểng của mình bị què chân hay bị giết mà lấy mạng của người khác, hoặc vì các loài mình yêu thích mà làm hại mạng sống con người, nhất là dùng quyền uy của mình mà giết người chỉ vì một con vật nay còn may mất.
Thiên nhiên là kỳ quan mà Thiên Chúa tạo dựng cho con người thưởng thức, làm chủ nó và nhờ thiên nhiên mà con người được sinh tồn trong vũ trụ, phá hoại thiên nhiên là phá hoại công trình tạo dựng của Thiên Chúa.
Tất cả các loại động vật trên mặt đất đều được Thiên Chúa tạo dựng để cho con người tùy nghi sử dụng: ăn thịt, kéo cày, giữ nhà.v.v...tuy có nhiều loại động vật rất có ích cho con người, nhưng nó vẫn chỉ là một con vật chứ không phải con người, sinh mạng nó không thể so sánh với sinh mạng của con người, càng không thể coi nó ngang hàng với con người được, bởi như thế là chúng ta đi ngược lại với trật tự của Thiên Chúa đã an bài trong vũ trụ.
Mạng sống con người rất cao quý vì con người còn có linh hồn, cho nên không thể coi con người ngang hàng với con vật làm kiểng (chó, mèo, rắn, rùa, ngựa, chim.v.v...) của mình.

 

MỘC SƯ CỔ GIẾT DƠI YÊU TINH 22-6-13

Mộc Sư Cổ là người rất thích đi du lịch.
Một hôm ông ta đi ra ngoại ô thành Nam Kinh để du ngoạn, và đi vào trong một ngôi miếu cổ, Mộc Sư Cổ muốn vào nghỉ chỗ cao nhất trong phòng khách, lão hòa thượng nói với ông ta:
- “Ta đến ở nơi miếu này đã ba mươi năm rồi, trong phòng đó có đã có ba mươi người chết rồi, ông ở phòng khác nhé !”
Nhưng Mộc Sư Cổ lại không tin tà thần nên cương quyết ngủ đêm ở căn phòng ấy.
Ngủ đến nửa đêm thì Mộc Sư cổ bị một trận gió lạnh làm cho tỉnh dậy, ông ta sợ hãi lông tóc dựng đứng, trong lúc hoảng loạn thì cầm dao nhọn huơ múa lung tung, khi tai nghe hai tiếng bộp bộp thì gió lạnh mất tiêu.
Trời sáng, lão hòa thượng nhìn thấy Mộc Sư Cổ vẫn còn sống thì rất vui mừng, tiếp theo ông ta nhìn thấy trên đất có hai con dơi thật lớn đã chết thì mới chợt tỉnh ngộ, nói:
- “Hai con dơi này đã ăn thịt ba mươi người rồi.”
Từ đó Mộc Sư Cổ trở thành người anh dũng.
(Đường, Dung Thần tử “Bác dị chí”)

Suy tư:
Sự sơ hãi đã làm cho Mộc Sư Cổ trở thành người anh dũng, dù rằng ông ta quá hoảng loạn mà giết được hai con dơi ăn thịt người, trừ hại cho dân.
Trong đời sống thiêng liêng cũng thế, vì sợ tội lỗi mà các thánh đã ngày đêm suy tư đến sự chết để răn mình; vì sợ sự dữ nên các thánh đã không để cho thân xác mình chuộng theo cám dỗ; vì sợ hỏa ngục nên các thánh luôn tỉnh thức đề phòng bằng cách cầu nguyện và đền tội luôn.
Thế là các ngài đã trở thành những anh hùng trong đời sống thiêng liêng của các tín hữu.
Khi chúng ta mất ân sủng của Thiên Chúa thì tâm hồn chúng ta biến thành căn phòng chết, căn phòng lạnh lẽo u ám vì những tội lỗi của chúng ta đã phạm. Nhưng nếu chúng ta biết hồi tâm thống hối ăn năn xin Chúa thứ tha, và quyết tâm làm lại cuộc sống, thì chắc chắn chúng ta không những sẽ trở thành những anh hùng trước mặt người đời mà còn cả trước mặt Chúa nữa.

 

THAY ĐẦU 20-6-13

Giả Bi là một người đi tòng quân tướng mạo anh tuấn đẹp đẽ, một buối tối nọ anh ta nằm mơ thấy một người mặt mày đen xì rất xấu xí đến cầu cứu, nói: “Tướng mạo của tôi mặc dù xấu xí nhưng đầu óc tôi rất đẹp, chúng ta đem đầu đổi cho nhau.”
Tối ngày hôm sau, người mặt đen lại đến với Giả Bi trong giấc mộng yêu cầu đổi đầu, cuối cùng thì Giả Bi đồng ý. Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi Giả Bi từ trong phòng đi ra thì tất cả mọi người đều bỏ chạy khi nhìn thấy anh ta, anh ta lớn tiếng nói:
- “Tôi là lính tòng quân Giả Bi đây mà !”
Nhưng khi anh ta soi mình trong gương thì thấy trong gương chính là khuôn mặt của người mặt đen xấu xí mà mình thấy trong giấc mơ, anh ta đưa tay rờ nơi cổ thì thấy có một vết thẹo mới, lúc ấy mọi người mới tin.
Về sau Giả Bi trở thành người rất có năng lực và khôn ngoan, đó chính là người mặt đen xấu xí báo đáp anh ta vậy.
(Nam triều, Tống, Lưu Nghĩa Khánh “U Minh lục”)

Suy tư:
Giả Bi là người có khuôn mặt xấu xí, nhưng lại là người thông minh khôn ngoan là do câu chuyện thần thoại này mà ra.
Thời nay, y học có thể ghép tim người này cho người nọ, có thể ghép gan, thận, ruột phèo của người này cho người nọ, đó là một tiến bộ vượt bậc của y học hiện đại, nhưng chưa nghe nói ai có thể lấy đầu người này mà thay cho đầu của người kia, bởi vì khi cắt đầu là lập tức chết ngay không...kịp ngáp.
Người ta không thể lấy đầu người này thay cho đầu của người kia, nhưng con người ta có thể học hỏi cái hay cái khôn ngoan từ cái đầu của người khác, có nghĩa là chúng ta có thể học hỏi cái khôn ngoan trong cách cư xử của người khôn ngoan; học cách học hỏi và cách làm việc của người thông minh; học sự đạo đức nơi người đạo đức; học cách ăn nết ở nơi người đoan chính.v.v...như thế không phải là chúng ta có thể lấy “đầu óc” của người khác thay cho mình hay sao ?
Thiên Chúa rất yêu thương công bằng với nhân loại, qua vạn vật, qua tha nhân mà chúng ta nhìn thấy được ý định của Thiên Chúa muốn dạy chúng ta, nếu chúng ta biết khiêm tốn muốn thay cái “đầu” của mình bằng cái đầu của người khôn ngoan và khiêm tốn.
Bởi vì có những người thân hình đẹp đẽ, anh tuấn nhưng lại có một tâm hồn xấu xa và một đầu óc ngu đần; trái lại có những người bề ngoài xem ra xấu xí không đẹp, nhưng có một tâm hồn đẹp đẽ và một cái đầu thông minh và khôn ngoan.
-----------

NGƯU LANG VÀ CHỨC NỮ 18-6-13

Chức Nữ vừa đẹp lại siêng năng cần cù, là một tiên nữ dệt áo trên thiên đình, bầu trời mặc áo xanh ngắt và những đám mây muôn sắc rực rỡ đều là do Chức Nữ dệt, cô ta còn dệt cho Thiên đế và bà Vương mẫu những chiếc áo nhiều kiểu dáng đẹp nhất.
Khi mệt hoặc khi nóng thì Chức Nữ đến sông Ngân hà để tắm, cứ như thế sau một thời gian dài, Chức Nữ yêu một chàng trai người phàm tên là Ngưu Lang ở phía tây sông Ngân hà, và Chức Nữ tự mình quyết định kết hôn với Ngưu Lang, sau khi kết hôn thì cô ta vẫn cứ dệt áo thêu gấm cho thiên đình.
Do Ngưu Lang kết bạn với em trai của Chức Nữ, lại chuyển qua kết bạn với bà Vương mẫu, cứ như thế qua một thời gian, Chức Nữ sinh hạ hai đứa con. Sau khi bà Vương mẫu biết chuyện thì rất giận dữ, bà dùng kim trâm vẽ thành một con sông cách ngăn vĩnh viễn giữa trời và người, quy định người thế là Ngưu Lang và tiên trên trời là Chức Nữ, chỉ có thể gặp nhau mỗi năm một lần vào ngày mồng bảy tháng bảy âm lịch mà thôi.
(Lục triều, Lương, “tiểu thuyết”)

Suy tư:
Kinh Thánh dạy rằng Thiên Chúa đã tạo dựng nên hai loài cao trọng nhất, đó là loài thiên thần và loài người. Cả hai loài đều phải qua một sự thử thách mới được cùng Thiên Chúa hưởng hạnh phúc đời đời, loài người chỉ có hai ông bà nguyên tổ lại cùng nhau đồng phạm, nên khi không vượt qua thử thách thì cả hai ông bà đều bị Thiên Chúa đuổi ra khỏi vườn địa đàng, sống và làm việc rất cực khổ và cuối cùng phải chết; các thiên thần vì là nhiều vô số, lại chia ra nhiều phẩm trật nên có những thiên thần phản bội Thiên Chúa và có những thiên thần trung thành với Thiên Chúa, và các thiên thần phản nghịch muốn bằng Thiên Chúa đã bị Chúa tống vào trong hỏa ngục, gọi là ma quỷ.
Giữa hỏa ngục và thiên đàng có một khoảng cách vô tận, bên này không thể qua bên kia, và ngược lại bên kia cũng không thể qua bên này, và muôn đời sẽ không bao giờ gặp nhau, đó là hình phạt dành cho ma quỷ và những người chối bỏ Thiên Chúa trong cuộc sống của họ.
Ngưu Lang và Chức Nữ được phép mỗi năm gặp nhau một lần, dù là chuyện thần thoại, mà đã cảm thấy đau khổ vô cùng tận, huống chi chúng ta là con cái của Thiên Chúa, nếu chúng ta xa cách Ngài đời đời kiếp kiếp trong hỏa ngục thì sẽ đau khổ biết bao nhiêu !
Hỏa ngục và thiên đàng sẽ muôn đời không gặp nhau, nhưng ngay khi đang còn sống ở thế gian này, nếu chúng ta biết ăn năn sám hối, kính mến Thiên Chúa và thực hành lời dạy của Ngài, thì chúng ta sẽ có cơ hội gặp được Ngài trong các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể. Đó chính là điểm nổi bật nhất của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại.
-----------

 

CHÍ DỜI NON LẤP BIỂN 15-6-13

Theo truyền thuyết: loài chim Tinh Vệ là tinh linh của Nữ Oa con gái út của thần thái dương Viêm đế. Nữ Oa là cô gái rất yêu thích biển lớn, cô rất thích nhặt vỏ ốc trên bãi cát, cho nên mỗi ngày cô ta đều ra bãi biển đùa giỡn.
Trời chạng vạng tối báo trước một trận cuồng phong sắp ập tới, nhưng Nữ Oa vẫn cứ ra bãi biển chơi, và rồi một trần cuồng phong nổi lên với sóng lớn cuốn chìm Nữ Oa chìm trong biển cả, cô ta không bao giờ trở về nữa.
Thật tội nghiệp cho Nữ Oa, cô ta không bao giờ nghĩ tới là mình rất yêu thích biển, mà biển lại vô tình nuốt sống sinh mạng nhỏ nhoi của mình, do đó, sau khi cô ta chết thì linh hồn hóa thành con chim Tinh Vệ, không phân biệt ngày đêm, mỏ nó đều có ngậm một viên đá hoặc cành cây khô ném vào trong biển, nó muốn lấp bằng biển lớn, kẻo lại có người bị biển lớn nuốt chìm.
(Tần Hán, “Sơn Hải kinh”)

Suy tư:
Khi con người ta yêu thích chiều theo ý muốn và xác thịt dục vọng của mình, thì sẽ có ngày họ không ngờ là chính xác thịt dục vọng và ý muốn ấy sẽ nuốt con người trong hỏa ngục, và sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm lại cuộc đời. Khi con người ta yêu thích những gì thuộc về thế gian thì sẽ không màng đến chuyện trên trời, do đó mà con người rất dễ dàng chiều theo những cám dỗ của ma quỷ. Khi con người ta biết rằng ý muốn và dục vọng sẽ tấn công mình trong cuộc sống mà không chịu tránh xa, thì sẽ có ngày chính mình sẽ bị những cám dỗ ấy ập đến và cuốn con người mình chìm trong biển khổ thế gian, dễ dàng nhảy vào trong hỏa ngục.
Con gái của thần thái dương rất thích biển, biết biển sẽ mang lại cuồng phong bão tố mà vẫn cứ chơi đùa trên biển, kết quả là bị cuồng phong cuốn vào trong biển cả, để rồi hối hận và linh hồn biến thành con chim muốn lấy đá lấp biển...
Người Ki-tô hữu tin rằng linh hồn bất tử, nhưng linh hồn con người ta không thể hóa thành con chim hay con cá hay con cọp để làm việc thiện, nhưng những linh hồn lành thánh sẽ được cùng Thiên Chúa vui hưởng hạnh phúc vĩnh viễn trên thiên đàng, còn những linh hồn của người tội lỗi sẽ bị phạt đời đời trong hỏa ngục với ma quỷ...
-------------

 

NỮ OA VÀ ĐẠI VŨ 14-6-13

Các cô gái ở nước Đồ Sơn coi Đại Vũ như là thần tượng, trong đó có một cô tên là Nữ Oa quyết tâm phải lấy Đại Vũ làm chồng, bởi vì cô ta tin tưởng rằng Đại Vũ là một con thần long, Đại Vũ cũng rất thích Nữ Oa bèn kết hôn với cô ta.
Sau khi kết hôn thì Đại Vũ vì lo việc trị thủy nên tám năm rồi mà không về nhà, Nữ Oa đi tìm Đại Vũ và tình nguyện ở lại nơi làm việc để nấu ăn cho Đại Vũ. Một hôm, Nữ Oa vì nghe lầm tiếng trống nên đến nơi làm việc rất sớm, không nhìn thấy Đại Vũ đâu cả, Quy thần chỉ con gấu lớn đang đục đá trên núi và nói với Nữ Oa:
- “Đó là Đại Vũ.”
Nữ Oa không tin bèn kêu lớn tiếng và bỏ chạy.
Cuối cùng bà ta té xuống đất và biến thành một hòn đá lớn, Đại Vũ vội vàng chạy đến nói:
- “Trả con lại cho ta.”
Một đứa bé từ trong hòn đá bật ra.
Đại Vũ đặt tên cho đứa bé là Khởi, và hòn đá lớn ấy được gọi là “mẹ đá của Khởi”.
(Tây Hán, Lưu An “Chuẩn Nam tử”)

Suy tư:
Đại Vũ là thần tượng của cô Nữ Oa, bởi vì cô ta cứ đinh ninh rằng Đại Vũ chính là con rồng thần, nhưng khi nghe con Rùa thần nói con gấu chính là Đại Vũ thì lại thất vọng chạy trốn...
Dù là chuyện thần thoại, nhưng có một điểm giống trong cuộc sống chính là “trai tài gái sắc” , tức là các cô gái thích chàng trai có tài, các chàng trai thích các cô gái đẹp. Tình yêu chân thật không phải là vì danh vọng hay tước vị, cũng không phải là đẹp trai hay đẹp gái, nhưng chính là tiếng nói chân thành và sự cảm nhận yêu thương của con tim.
Khi mà không có một tình yêu chân thật, thì con người ta thường luẩn quẩn trong cái vòng đau khổ và thất vọng, mà tình yêu chân thật được bắt nguồn từ Đức Chúa Giê-su, Đấng đã yêu thương con người, khi con người còn sống trong tội lỗi...
-------------------

 

ĐẠI VŨ TRỊ NƯỚC LŨ 10-6-13

Đại Vũ bỏ không dùng phương pháp xây dựng để đề phòng nước lũ của cha mình là Cổn, mà là dùng cách khơi thông cho nước chảy ra biển lớn, Thiên đế nhìn thấy Đại Vũ tìm ra phương pháp chính xác để trị thủy, thì rất phấn khởi cung cấp cho Đại Vũ bảo vật thần kỳ là “mẹ đất”, Đại Vũ cảm khái nói:
- “Trước đây cha tôi dùng “mẹ đất” để trị thủy thì bị giết chết, nếu như hôm nay tôi được thoải mái sử dụng thì thật là không công bằng.”
Thiên đế nói:
- “Cha của ngươi không nên trộm báu vật của thiên đình mới phải. Ngươi rất có trí tuệ, chuyên tâm trị thủy, nhưng việc đầu tiên là ngươi phải đi đánh bại Cộng Công, Cộng Công chính là quái thần làm cho lũ lụt, hắn ta đã tông đổ núi Bất Chu khiến cho trên không thủng một lỗ lớn.”
Đại Vũ dẫn đầu một đoàn thần long trầm xuống dưới nước đánh nhau một trận lớn với Cộng Công và rắn nước, Đại Vũ đánh bại Cộng Công và cũng thành công trị thủy, hoàn thành tâm nguyện của cha mình là Cổn.
(Tây Hán, “Chuẩn Nam kinh”)

Suy tư:
Người ta nói “con hơn cha là nhà có phúc”, Đại Vũ đã giỏi hơn cha mình trong việc trị thủy vì không dùng phương pháp “cha truyền con nối”, nhưng đã độc lập sáng tạo cách trị thủy mới, đó là phương pháp “khơi thông”.
Khơi thông nghĩa là làm cho thuận lợi, là dễ dàng hiểu nhau giữa hai đối thủ, là đem cách suy nghĩ của mình nói cho người khác biết để họ đồng cảm...
Mở con đường khơi thông cho nước lũ chảy ra biển lớn là sự khôn ngoan của Đại Vũ, và thế là lũ lụt không còn nữa.
Nếu chúng ta –người Ki-tô hữu- muốn người khác trở thành bạn mình, thì hãy mở một con đường để khơi thông, đó là con đường vui vẻ hòa đồng; nếu chúng ta muốn sống hòa bình thân ái với mọi người, thì hãy mở một con đường khơi thông, đó là con đường nhẫn nại và tha thứ; nếu chúng ta muốn trở nên người mục tử nhân hiền, thì hãy mở một con đường khơi thông, đó là con đường đối thoại, hiền lành, yêu thương và sáng tạo.
Dùng khiêm tốn để khơi thông con đường đang bị những tảng đá kiêu ngạo cản lối; dùng yêu thương để khơi thông con đường đi đầy những hận thù; dùng tha thứ để khơi thông con đường đầy những ghét ghen...
Khơi thông rất cần thiết cho con người thời nay.
--------------

ĐẠI VŨ (1) SINH RA 8 tháng 6-13

Cổn, bởi vì trị nước lũ để cứu dân mà ăn cắp “mẹ đất”, thế mà tại sao lại lại bị thần hỏa bắn cho chết chứ, do đó mà Cổn chết không nhắm mắt ! Xác của ông ta bị quăng vào dưới khe núi Ủy Vũ, ba năm rồi mà không thối rữa. Cự thần Chúc Long trên núi Ủy Vũ lấy làm lạ bèn đi xuống núi để coi như thế nào, có một con quạ bay phía sau Chúc Long. Con quạ đến gần xác chết của Cổn, vừa thấy xác thì vồ lấy kêu lên:
- “Bụng của ông ta to lớn giống như người phụ nữ mang thai đã mười tháng.”
Cự thần Chúc Long nói:
- “Banh bụng ra coi thế nào.”
Bụng của Cổn sau khi banh ra thì có một người khỏe mạnh từ trong bụng nhảy ra, đó chính là Đại Vũ.
Thi thể của Cổn trong nháy mắt hóa thành một con rồng vàng, mở miệng nói:
- “Đại Vũ, con trai của ta, con nhất định phải thành công khi trị nước lũ.”
Nói xong thì rồng vàng lặn xuống giòng sông, Đại Vũ âm thầm khóc nhớ thương.
(Tần Hán, “Sơn Hải kinh”)

Suy tư:
Theo truyền thuyết: Cổn là quan đại thần được nhà vua giao trách nhiệm là trị nước lũ để cứu dân, nhưng trách nhiệm chưa xong thì bị giết, con là Đại Vũ được sinh ra cách không bình thường sẽ tiếp tục thay cha mình để trị nước lũ cứu giúp dân...
Các thánh là những người con ưu tú của Chúa, qua mỗi thời đại khi mà trong Giáo Hội có những người làm gương mù gương xấu ảnh hưởng đến nhiều người, và làm cho nhân loại không nhận ra Giáo Hội là khuôn mặt thánh thiện của Đức Chúa Giê-su, thì từ trong Giáo Hội có những người được sinh ra, trở thành mẫu gương sáng cho Giáo Hội và cho nhân loại: thánh Phan-xi-cô Át-xi-xi đã sống khó nghèo và trở thành mẫu mực của Giáo Hội; thánh Đa-minh được sinh ra để giảng thuyết về tình yêu của Thiên Chúa và trở thành mẫu gương sáng yêu mến Đức Mẹ Ma-ri-a cho Giáo Hội; thánh Biển Đức đã trở thành tổ phụ của các cộng đoàn chiêm niệm trong Giáo Hội và là mẫu gương cầu nguyện của Giáo Hội; thánh Tê-rê-xa Hài Đồng đã khai mở con đường thơ ấu cho người thời hiện đại đi đến với Thiên Chúa, và còn rất nhiều vị thánh nam nữ tiếp tục con đường cứu độ của Thiên Chúa và trở thành mẫu gương cho chúng ta...
Mỗi người Ki-tô hữu là một bản sao của Tin Mừng yêu thương, tiếp tục công trình cứu độ của Đức Chúa Giê-su ngày trong cuộc sống của mình.
-------------------

 

CỔN ĂN TRỘM “MẸ ĐẤT” 6 tháng 6-13

Đại thần Cổn được vua Nghiêu phong cho làm quan lo việc trị nước lũ sông Hồng, nhưng đối diện với giòng nước cuồn cuộn ấy thì Cổn chịu bó tay, không biết phải làm thế nào để đối phó.
Thần Quy trong hồ nói: xây nhiều ngọn núi lớn trên mặt đất thì có thể ngăn chặn được nước lũ; diều hâu trên không nói: xây đập đề phòng. Thế là dưới sự chỉ đạo của diều hâu, Cổn cưỡi thần Quy vượt qua nhạn môn san lấy trộm “mẹ đất” của thiên đế, có “mẹ đất” rồi thì có thể sinh sôi nảy nở rất nhiều bùn đất để xây núi đắp đập.
Cổn khổ công trị nước lũ trong chín năm trời, không những bị vua Nghiêu bắt tội khi thất bại mà còn không cho ông ta kế thừa ngôi vua, lại còn bị thiên đế phát hiện ông ta ăn cắp “mẹ đất” bèn sai thần hỏa là Chúc Nhung bắn chết ông ta.
Sau khi Cổn chết thì hai con mắt cứ mở trừng trừng.
(Tần Hán, Sơn Hải kinh)

Suy tư:
Dù cho vua Nghiêu là một ông vua đức độ của Trung Quốc thời cổ đại, nhưng ông ta vẫn cứ là một con người, nên có những sai lầm trong việc cai trị nước, biết đâu ông ta vì nghe nịnh thần mà giết hại Cổn.
Thiên Chúa là tình yêu, là Đấng thông suốt mọi sự, hiểu thấu tâm hồn của con người, do đó mà khi Thiên Chúa chọn ai và giao cho họ làm công việc gì đó, thì nhất định Ngài sẽ ban ơn sủng và lòng sốt mến để họ chu toàn bổn phận của mình, đó chính là niềm xác tín của những ai biết tin tưởng và trông cậy vào Ngài.
Thiên Chúa chọn bạn làm linh mục, cho cô làm nữ tu, chọn anh làm giám mục hay làm giáo hoàng, hoặc chọn người này làm giáo sư, người kia làm bác sĩ.v.v...thì chắc chắn Ngài sẽ ban ơn lành và ân huệ cho họ. Chỉ có khi chúng ta lợi dụng ơn sủng Chúa ban cho để thỏa mãn tư dục của mình, để làm gương mù gương xấu cho người khác, thì lúc đó chúng ta sẽ chịu án công bằng của Thiên Chúa mà thôi.
Không ai nhận ân huệ của Chúa nhiều cho bằng các linh mục, giám mục, các tu sĩ nam nữ, nhưng án phạt của Chúa cũng rất nặng trên con người của họ, khi họ cố tình không làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình.
-------------

 

TƯỢNG HẾT SỨC SỬA SAI LẦM TRƯỚC ĐÂY 5 tháng 6-13

Tượng là em cùng cha khác mẹ của vua Thuấn, nguyên trước đây ảnh hưởng xấu xa của bà mẹ mà nên hư đốn, rất ghét vua Thuấn, cho nên mới cùng bà mẹ cấu kết nhau để làm hại vua Thuấn. Nhưng nhìn thấy vua Thuấn chăm chỉ việc triều chính và yêu mến bá tánh, sau khi chết rồi thì cũng được bá tánh luyến tiếc nhớ thương, Tượng rất là hối hận vì không thể đối xử tốt với anh mình, nên chạy đến trước mộ Thuấn lớn tiếng khóc lóc, khóc mãi khóc mãi đến nỗi từ một thanh niên to lớn biến thành con voi mũi dài, sau đó chạy đến bên núi cày ruộng.
Do đó mà mỗi năm đến hai mùa xuân và thu thì nông dân rất bận, người ta thấy một con voi to lớn vì tế vua Thuấn mà cày ruộng, mọi người đều tin tưởng Tượng thành tâm hối cải, thế làm làm một cái đình bên cạnh mộ của vua Thuấn, trong đình cung phụng Tượng là thần chủ, gọi là Tỵ Đình Thần.
Từ đó về sau, Thuấn và Tượng không hề lìa nhau.
(Tây Hán, Tư Mã Thiên “sử ký”)

Suy tư:
“Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời gì ghẻ mà thương con chồng”, chuyện vua Thuấn và em trai con mẹ ghẻ tên là Tượng đều cho chúng ta thấy được điều ấy. Mẹ kế và con trai mình liên kết với nhau để hại Thuấn, nhưng Ông Trời không để người ngay lành bị hại, trái lại sự tốt lành của vua Thuấn đã làm cảm động em trai cùng cha khác mẹ của mình –dù là trễ- nhưng vẫn là một bài học cho chúng ta.
Con người ta ai cũng có lỗi lầm, không ai vỗ ngực nói mình không có lỗi lầm với ai cả, nói như thế là kiêu ngạo và xúc phạm đến tình yêu vô biên và khiêm hạ của Thiên Chúa.
Ai biết mình có khuyết điểm thì rất dễ dàng hối hận và sửa chữa, đây chính là hồng ân của Chúa tác động trong tâm hồn của họ, làm cho họ nhận ra mình là ai và Chúa là ai; trái lại ai nói mình không có khuyết điểm là những người tội nghiệp nhất, và bởi vì họ không nhìn thấy những khuyết điểm của mình nên họ không bao giờ biết hối hận...
Ai lừa đảo hoặc mưu mô hãm hại người công chính, người yếu đuối, người thật thà và trẻ em, thì chắc chắn họ sẽ không bao giờ được Thiên Chúa chúc phúc...
------------------

 

NGUYÊN LAI CỦA CÂY TRÚC TƯƠNG PHI 1 tháng 6-2013

Vua Thuấn cai quản thiên hạ làm rất nhiều việc tốt, người ta rất yêu mến ông ta. Do đó khi Thuấn tuổi đã cao thì đi về phương nam thị sát, bất hạnh thay trên đường đi thì từ trần, người ta than khóc mãi không thôi; mà hai bà vợ của Thuấn thì lại càng bi thương tuyệt vọng, vừa khóc vừa đi đến phương nam để tế trước mộ của Thuấn, nước mắt của họ chảy ra tưới trên các cây tre của phương nam, lưu lại vết hằn tích, người về sau đem các cây tre có vết hằn này gọi là trúc Tương phi.
Sau này, khi hai bà phu nhân đến ngồi thuyền trên sông Tương thì gặp sóng gió lớn làm lật thuyền, hai bà phu nhân mất tích trên sông Tương không thấy tung tích đâu cả.
Truyền thuyết kể rằng, hai bà phu nhân từ đó trở thành thần linh của sông Tương, bảo vệ cho người ngồi thuyền qua sông.
(Tây Hán, Tư Mã Thiên “sử ký”)

Suy tư:
Người xưa nói: “hổ chết để da, người ta chết để tiếng”. Vua Nghiêu và vua Thuấn là hai vị vua nhân từ biết chăm lo cho bá tánh, nên khi chết rồi thì tiếng tốt để đến ngàn năm sau, đó là những người sống thuận theo lẽ trời mà cai trị thiên hạ, mà thuận theo lẽ trời chính là biết lấy yêu thương để chăm lo cho mọi người vậy.
Các thánh nam nữ của Giáo Hội Công Giáo là những người đã sống không những đẹp lòng Chúa, mà còn đẹp lòng mọi người nữa, các ngài đã vì yêu mến Thiên Chúa mà hết lòng phục vụ tha nhân trong cuộc sống của mình, và tên tuổi của các ngài sẽ không bị đi vào quên lãng.
Các thánh nam nữ trên thiên đàng không phải là thần sông hay thần núi, nhưng các ngài chính là những bậc đàn anh đi trước chúng ta về miền hạnh phúc với Chúa, và trở thành những mẫu gương sáng ngời tốt lành cho chúng ta noi theo. Chính nhờ lời cầu bàu của các ngài mà chúng ta được nhận lãnh từ ơn này đến ơn khác của Thiên Chúa, đó chính là nguyên lai của mầu nhiệm “các thánh thông công” của Giáo Hội Công Giáo vậy.
--------------


-----------
http://jmtaiby.blogspot.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com

1-Một tờ giấy...
VietCatholic News (06 Jan 2010 18:18)
MỘT TỜ GIẤY VÀ CUỘC ĐỜI

Một tờ giấy khai sinh- Cả đời bắt đầu.

Một tờ giấy tốt nghiệp- Phấn đấu cả đời.

Một tờ giấy kết hôn- Giày vò cả đời.

Một tờ giấy thăng quan- Đấu tranh cả đời.

Một tờ giấy bạc (tiền)- Nhọc nhằn cả đời.

Một tờ giấy vinh dự- Hư vinh cả đời.

Một tờ giấy khám bệnh- Đau khổ cả đời.

Một tờ điếu văn- Kết thúc cả đời.

Mấy tờ giấy nhạt ấy- Hiểu rõ cả đời.

Quên đi mấy tờ giấy ấy- Vui vẻ cả đời.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

dịch từ tiếng Hoa
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

 

Mỗi ngày một câu chuyện
VietCatholic News (06 Jan 2010 18:10)
LÁNH NẠN

Nhà của kinh sư Na-lu-tin bị hỏa hoạn, ông ta trèo lên nhà lánh nạn, một mình đứng trên nóc nhà, dáng rất nguy kịch. Bạn của ông ta vội vàng chạy đến, căng một tấm thảm trên đường phố có mấy người nắm chặt, sau đó hét lớn với ông ta: “Mau nhảy xuống, kinh sư, mau nhảy xuống.”

Na-lu-tin trả lời:

- “Ô, không được, ta không nhảy, ta biết mấy người các ngươi, khi ta vừa nhảy là các ngươi sẽ buông tay ra và cười thầm trong bụng.”

- “Đừng cố chấp nữa, kinh sư, đây không phải là chuyện đùa, nhảy xuống mau.”


- “Không được”, Na-lu-tin tiếp lời: “Ta không tin tưởng các ngươi, đem tấm thảm trải ra trên đất thì ta nhảy xuống ngay.”

(Lắng nghe của loài ếch)

Suy tư:
Bạn bè trong cơn hoạn nạn mà không tin tưởng nhau, thì chứng tỏ trong cuộc sống họ thường hồ nghi tất cả những việc làm tốt xấu của bạn bè.

Người Ki-tô hữu có một “khuyết điểm” rất dễ thương, đó là luôn tin tưởng bạn bè, dù bạn bè chơi xấu, dù bạn bè hứa lèo, dù bạn bè tráo trở thì họ vẫn cứ tin, bởi vì họ luôn thực hành lời dạy của Chúa Giê-su: yêu thương. Chỉ có yêu thương mới đặt tin yêu vào bạn bè và tha nhân, chỉ có yêu thương mới không câu nệ tính xấu và khuyết điểm của bạn bè.

Đặt tấm thảm trên đất và sợ bạn bè buông thảm ra thì có khác nhau gì, có khi bỏ tấm thảm trên đất thì thảm hại hơn bạn bè buông tấm thảm, chỉ có một điều tệ hại nhất, đó chính là không tin tưởng vào sự chí tình của bạn bè.

Tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa là căn bản để chúng ta yêu thương tha nhân, bởi vì Thiên Chúa là nơi an toàn nhất để cho chúng ta lánh nạn.

---------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.myblog.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com

 

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)