MỘT
GẶP GỠ BUỒN
Từ
kho tàng kỷ niệm, trong ký ức của tôi, có một hình ảnh hay bất
chợt hiện ra. Đó là hình ảnh một cảnh chết tang thương. Tôi
chứng kiến cảnh chết này, lúc tôi còn rất trẻ. Cảnh chết này
đã đào sâu con người tôi.
Tôi
muốn quên mà không quên được. Suy đi nghĩ lại, tôi cho rằng:
Có những đau buồn, mình nên nhớ, mình dám nhớ, mình cần nhớ.
Đối
với tôi, đây không là một hình ảnh để tả lại, nhưng là một ray
rứt để gẫm suy.
Tháng
Ba năm ấy, nay quen gọi là tháng Ba đói của năm Ất Dậu, 1945,
tôi đang sống tại đất Bắc. Phải nói là cảnh đói bấy giờ khủng
khiếp không thể tưởng. Đúng là một một chặng đường lịch sử ảm
đạm, âm u, sầu thảm. Nhiều người đói quá, đã chết vì đói. Nhiều
người đói quá, nên đành bỏ nhà, bỏ quê.
Một
gặp gỡ buồn
Chiều
hôm ấy, tôi đi bộ từ Thái Bình về Thượng Phúc. Đường vắng. Thỉnh
thoảng tôi gặp những thân người tiều tuỵ ốm o, lê bước, ngẩn
ngơ, mệt mỏi. Họ đi kiếm ăn. Đi một mình, hoặc đi chung gia
đình. Họ tìm bới hy vọng ở những đám cỏ, ở những đống rác bụi
cây.
Đến gần một bờ sông, tôi thấy ba người gầy guộc nằm bất động.
Một phụ nữ trẻ đã chết, tay vẫn ôm đứa con nhỏ. Đứa con nhỏ
cũng đã chết, miệng còn ngậm vú người mẹ đã chết. Một người
đàn ông trẻ nằm sát bên kia đứa nhỏ đã chết, tay như đang cố
với tìm chiếc chiếu rách cạnh bên, để đắp cho vợ con. Anh ngấp
ngoái chết. Tôi nghẹn ngào ngồi lại. Anh nhìn tôi. Vài phút
sau, anh tắt thở.
Tôi
không có gì để giải quyết cảnh tang thương đó. Tôi tiếp tục
tiếp nối cuộc sống họ để lại. Với tình cảm xót thương dạt dào,
tôi cảm nhận nỗi khổ đau và tuyệt vọng họ trối lại cho tôi.
Tôi tự an ủi mình là những người này đã được an táng trong trái
tim tôi. Họ như những người thân đồng hành với tôi. Thỉnh thoảng
họ có những nhắn nhủ nhẹ nhàng, thân thương, để giúp tôi biết
sống. Sống sao cho xứng là người. Sống sao cho xứng là môn đệ
Đức Kitô. Một trong những điều kiện để được thế, là hãy biết
thương cảm, xót thương.
Biết thương cảm, để nên người
Đã từ lâu, nhưng nhất là từ cuộc gặp gỡ đau buồn ấy, tôi tự
nhiên phân định: Ai là người mà không nên người. Ai là người
mà xứng là người. Khác nhau ở chỗ biết xót thương người hay
không.
Dần
dần, tôi xác định với tôi: Biết xót thương người là một chiều
kích tâm linh làm cho một người trở nên người đích thực.
Đến
một kinh nghiệm trưởng thành hơn, tôi dám nghĩ rằng: Phải biết
xót thương người, để có thể biết suy tư về con người.
Nếu
những suy tư và cách suy tư của một người phác hoạ nên chân
dung của chính người suy tư, thì tâm tình xót thương của họ
sẽ là dây chỉ vàng xuyên suốt dòng suy tư của họ. Nhờ đó chân
dung người suy tư sẽ toát ra được nét đẹp của cái tâm nhân hậu.
Cuộc
đời không thiếu những dữ dằn. Lịch sử có vô số những độc ác.
Nhưng nếu mọi người hay ít là phần đông con người tại quê hương
ta có một chiều kích nội tâm nặng tình xót thương, thì loài
người nói chung, và đồng bào ta nói riêng, sẽ nên người hơn.
Nếu không, thì cho dù văn minh tiến, văn hoá cao, kinh tế mạnh,
con người sẽ ít nên người. Và như vậy, khủng hoảng sẽ nẩy sinh
thêm khủng hoảng. Một dây chuyền khủng hoảng, từ tư tưởng đến
đời sống, sẽ đưa lịch sử giật lùi về phía sau: Con người chưa
phát triển tính người. Hậu quả sẽ rất tệ hại, nhất là khi đem
cảnh đó soi dưới ánh sáng Phúc Âm.
Trong
Phúc Âm thánh Matthêu, khi nói về ngày phán xét chung, Chúa
Giêsu nhắm đặc biệt đến những người có tình xót thương. Xót
thương kẻ đói khát. Xót thương kẻ rách rưới. Xót thương người
bệnh, người tù. Chúa Giêsu nói rõ: "Ta bảo thật, mọi việc
các con làm cho một người trong những kẻ bé mọn nhất của Ta,
là các con làm cho Ta" (Mt 25,40).
Tất
nhiên, xót thương nói đây là xót thương thực sự bằng tình cảm
và việc làm, chứ không phải chỉ xót thương trong lý thuyết hoặc
bằng lời nói suông. Biết xót thương và sống xót thương chính
là phát triển tính người nơi ta.
Hơn
nữa, biết xót thương và sống xót thương còn là đặc điểm người
môn đệ Chúa Kitô.
Biết
xót thương, để nên môn đệ Đức Kitô
Qua
mấy xác chết tôi gặp chiều xưa ấy, Chúa vẫn đánh thức lương
tâm tôi trên đường sống ơn gọi của người môn đệ Đức Kitô tại
Việt Nam hôm nay.
Tại
Việt Nam hôm nay, tôi thấy có những người đang đói. Họ đói nhiều
thứ lương thực cần thiết. Số người đang đói lương thực Tin Mừng
là rất đáng kể.
Cùng
với Hội Thánh Việt Nam, tôi cố gắng góp phần bé nhỏ của tôi,
để phục vụ những người đang nghèo đói, nhất là trong lĩnh vực
Tin Mừng. Rất nhiều người đang làm gương cho tôi về việc đó.
Tuy
nhiên, xem ra phần đông đồng bào chúng ta chưa nhận ra những
người công giáo là chứng nhân thực sự của "Thiên Chúa tình
yêu" (1 Ga 4,6). Rất nhiều người cũng vẫn chưa nhận ra
cả nơi các môn đệ Đức Kitô sức sống của giới răn mà Đức Kitô
tha thiết để lại. Đó là "yêu thương nhau, như Chúa đã yêu
thương" (Ga 14,34). Rất nhiều người cũng vẫn chưa nhận
ra đặc điểm của người tin theo Chúa là yêu thương phục vụ con
người vì Chúa (x. Ga 13,35).
Lỗi
tại đâu?
Từ
ít lâu nay, tôi thấy trong Hội Thánh tại Việt Nam đang rộ lên
tưng bừng những lễ lạy, những mở mang, những bồi dưỡng, những
quy tụ, những tổ chức, những biểu dương quyền chức. Điều đó
đáng quan tâm. Nhưng cũng đáng ngại, nếu những phát triển đó
không cân đối với sự phát triển lòng xót thương, tình bác ái.
Theo tâm lý, sự phát triển khập khiễng đó sẽ làm yếu đi sức
thu hút thiêng liêng của đạo. Theo đạo đức, với sự kiện như
thế, nhiều hoạt động tôn giáo sẽ dần dần không còn là máng chuyên
chở ơn thánh vào các linh hồn.
Thực
đáng buồn, nếu cảnh những người chết đói Tin Mừng lại diễn ra,
ngay trong hoàn cảnh có nhiều người được nhận chức rao giảng
Tin Mừng và có nhiều phương tiện làm chứng cho Tin Mừng qua
8 mối phúc và 14 mối thương xót.
Nhiều
người sống đói, túng nghèo, cơ cực, cô đơn. Trước cảnh đó, thương
cảm hay vô cảm của chúng ta sẽ được Chúa phơi bày rõ rệt và
phân xử công minh trong ngày phán xét (x. Mt 25,31-46).
+ Gm. GB.
BÙI TUẦN