TỪ
CỦA MẪU GIÁO
Từ
bé đến giờ, tôi đã gặp rất nhiều người nhưng tôi chỉ còn nhớ
được rất ít. Những người tôi nhớ nhiều nhất đều là những người
đã nói với tôi bằng một thứ từ đơn sơ nhất. Từ đó là lòng nhân
ái. Có những người tôi không hiểu tiếng, nhưng tôi vẫn hiểu
được họ và vẫn nhớ họ. Bởi vì họ đã nói với tôi bằng một thứ
từ mà tôi gọi là từ của mẫu giáo, từ đó là tình thương chân
thành.
Những
sự kiện trên đây gợi ý cho tôi nghĩ rằng: Từ của mẫu giáo là
từ của tình thương, từ của Công Giáo cũng là tình thương, bởi
vì bản chất của đạo tôi là tình thương: Mến Chúa và yêu người.
Khởi
đi từ tư tưởng đó, tôi đã suy nghĩ và dưới đây tôi xin chia
sẻ một số suy nghĩ ấy.
Suy
nghĩ thứ nhất của tôi là: Như
trẻ mẫu giáo, chúng ta đừng quên nói với Chúa và với con người
bằng thứ từ sơ đẳng nhất. Đó là lịch sự.
Tôi
vừa nói “đừng quên”, bởi vì trên thực tế, nhiều người chúng
ta, khi liên hệ với Chúa và với con người, hay có thói quen
để ý đến những điều phức tạp, mà quên đi những gì giản đơn sơ
đẳng như lễ phép lịch sự. Lịch sự là những dấu chỉ bề ngoài.
Cha mẹ và cô giáo dạy trẻ mẫu giáo khi chào hỏi thì phải khoanh
tay cúi đầu. Những cử chỉ đó là dấu chỉ bề ngoài tỏ ra lòng
mình kính trọng kẻ khác, nhưng đồng thời, chính những cử chỉ
lễ phép ấy cũng uốn nắn tâm tình bên trong của chính đứa trẻ.
Cũng
thế, những cử chỉ lịch sự của ta đối với Chúa và đối với con
người là những dấu chỉ bề ngoài diễn tả thái độ bên trong tâm
hồn ta, đồng thời chúng cũng rèn luyện nhân cách của ta.
Khi
Thiên thần Gabriel đến báo tin vui cho cô gái xứ Giuđêa, Thiên
thần đã rất lễ phép. Mặc dầu là sứ giả của Thiên Chúa, Thiên
thần đã nói với Trinh Nữ Maria những lời khiêm nhu đầy kính
trọng.
Đức
Mẹ cũng thế. Theo lời thuật lại của Bernadette, mỗi lần Đức
Mẹ hiện đến với cô ở Lộ Đức, Đức Mẹ đều khởi sự bằng cử chỉ
cúi đầu chào. Và khi Đức Mẹ ngỏ ý muốn gặp cô bé lần sau, Đức
Mẹ đã dùng những lời yêu cầu rất nhã nhặn: Lần
tới, con vui lòng đến đây gặp Bà.
Những
thái độ nhã nhặn như thế là một thứ hương thơm nhiệm mầu của
những tâm hồn bác ái vĩ đại, có sức chinh phục các trái tim
hơn mọi lý lẽ cao siêu.
Vì
thế, nhiều nơi trong tuần tĩnh tâm đã có mục nhắc bảo về lịch
sự: Lịch sự trong cách đi đứng, nói năng, lui tới. Lịch sự ở
nhà thờ, ở nơi chung, ở nhà riêng. Lịch sự khi giao tiếp với
người quen bạn bè, với Chính Quyền...
Lịch
sự là một từ của mẫu giáo, nhưng vẫn mãi mãi là từ của những
con người có giáo dục, dù ở tuổi nào, ở địa vị nào. Và đó cũng
là từ của đạo đức.
Suy
nghĩ thứ hai của tôi là: Như
trẻ mẫu giáo, chúng ta đừng ngại làm những việc nhỏ.
Ở
trường mẫu giáo, đứa trẻ được khuyến khích làm những việc tốt
rất nhỏ. Như giữ đồ vật của mình được sạch sẽ, không cãi lộn,
không lấn chỗ của bạn vv... Những việc tốt nhỏ như thế là những
bước nhỏ đưa đứa trẻ bước đi vào đời. Lớn lên, con người bước
vào lịch sử bằng nhiều bước lớn, nhưng vẫn không được miễn những
bước nhỏ.
Đọc
Phúc Âm, ta thấy Chúa Giêsu đã khen người đàn bà nghèo dâng
những xu vào đền thờ. Ngài đã ca ngợi thái độ tỉnh thức của
mười trinh nữ khôn ngoan. Ngài đã nhận lời xin khiêm tốn của
kẻ trộm lành. Toàn là những việc lành nhỏ, nhưng đã được Chúa
Giêsu đánh giá cao.
Trong
một cuốn sách giảng, tác giả đã kể chuyện này: Một ông giám
đốc muốn chọn một người vào làm việc cho ông. Ông nhận được
khá nhiều đơn xin với những hồ sơ đủ chuẩn. Để có thể chọn ai,
bỏ ai, ông đã đề nghị gặp các ứng sinh. Sau cùng, ông chọn được
một người. Được hỏi tại sao ông chọn người đó, thì ông nói,
ông chọn người đó, bởi vì qua những chi tiết nhỏ mà ông quan
sát được ở cử chỉ, lời nói, thái độ của ứng sinh đó trong khi
giao tiếp, ông thấy ứng sinh đó là người cẩn thận. Ông muốn
có một người cẩn thận giúp việc, nên ông chọn ứng sinh đó. Chuyện
trên đây cho thấy, những chi tiết nhỏ nhiều khi đưa tới kết
luận lớn.
Nữ
tu Têrêxa đệ Giêsu, suốt đời làm những việc tốt nhỏ. Sau cùng,
nữ tu đã nên thánh. Có thể nói, thánh nữ đã nên thánh bằng những
từ của mẫu giáo.
Suy
nghĩ thứ ba của tôi là: Như
trẻ mẫu giáo, chúng ta hãy nói với Chúa và với con người, bằng
một thứ từ dễ hiểu nhất, đó là tình thương chân thành.
Tình
thương là điều đứa trẻ biết sớm nhất. Lâu dần, nó mới hiểu được
những gì người lớn nói. Nhưng ngay từ rất nhỏ, nó chỉ chịu những
ai mà nó cảm thấy là thương nó. Trái lại, nó muốn tránh những
ai nó cho là không thương nó. Có nghĩa là từ nhỏ, nó đã phân
biệt được phần nào thế nào là yêu thương, thế nào là không yêu
thương. Rồi từ đó, nó thương ai thì tin người ấy. Tin người
rồi mới tin lời. Vì tin người nên mới tin lời. Có điều nó vâng
nghe vì nó hiểu. Có điều nó không hiểu. Nhưng nó vẫn vâng nghe,
vì nó tin vào người nó thương. Nó luôn luôn qui chiếu vào tình
thương. Đối với nó, tình thương là từ có sức cắt nghĩa nhiều
nhất. Tình thương cũng là một từ mà đứa trẻ khôn sẽ dùng trong
các liên hệ với người lớn, khi nó chưa có những từ khác. Có
vẻ như nó nghèo vì không có nhiều từ như người lớn, nhưng thực
sự với từ tình thương, đứa bé đã có thể lãnh nhận được nhiều,
và cho đi được nhiều.
Rất
tiếc là cái từ đẹp đẽ ấy của tuổi thơ nhiều khi lại ít được
dùng trong các liên hệ người lớn chúng ta. Thực vậy, nhiều người
chúng ta đã không gặp Chúa và gặp con người bằng tình yêu thương,
mà chỉ bằng những cách quá nặng nề về hình thức bề ngoài, hoặc
quá nặng về lý lẽ khô khan.
Chúa
là Tình Yêu. Người đã nói với nhân loại bằng tình thương. Hãy
lắng nghe Thánh Giá, hãy lắng nghe nhà chầu, ta sẽ thấy rõ những
từ mà Chúa nói với ta, và cũng là từ mà Chúa muốn được nghe
ta nói với Chúa và với mọi người chung quanh. Tiện đây, tôi
cũng xin nhắc để chị em nhớ năng đọc đi đọc lại thông điệp “Đấng
giàu lòng thương xót” của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Tôi
nói “năng đọc đi đọc lại”,
có nghĩa là đọc để suy gẫm và để cầu nguyện.
Lạy
Chúa Giêsu mến yêu, Chúa đã dạy chúng con hãy trở nên như con
trẻ để được vào Nước Trời, xin cho chúng con biết dùng những
từ tươi mát của tuổi thơ trong mọi hiệp thông với Chúa và với
con người, để sự hiệp thông này dẫn đưa chúng con vào nước Thiên
Chúa là nơi dành cho các trẻ nhỏ và những người giống như trẻ
nhỏ.
+
Gm. GB. Bùi Tuần