dongcong.net
 
 

suy niệm mùa vọng năm A
(Pm Cao Huy Hoàng)

MÙA BÌNH AN
(Suy niệm lời Chúa CN I Vọng A-2010)

Mùa vọng mở ra với niềm vui trong một nền hòa bình vĩnh cửu.
Nền hòa bình ấy, không còn là một viễn tưởng, một khát vọng nhưng phải là một thực tiễn ngay trong cuộc sống con người ở trần gian này.
Thực tiễn ấy chỉ có được khi “ta cùng lên núi ĐỨC CHÚA, lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ”. (Is 2, 3)
Và cụ thể hơn nữa là: “đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến”.(Is 2, 4)
Như vậy, hai tiêu chuẩn để có nền hòa bình vĩnh cửu: một là tin, nghe lời Chúa dạy, hai là cùng nhau xây dựng cuộc sống yêu thương, ấm no. Xã hội nào thiếu một trong hai tiêu chuẩn nầy, xã hội ấy không có hòa bình. Tâm hồn nào thiếu một trong hai tiêu chuẩn nầy, tâm hồn ấy ắt không có bình an.
Dân xưa trông đợi Đấng Cứu Thế, được Chúa mời gọi hãy hướng lòng về Chúa đồng thời thay đổi cuộc sống tranh chấp hỗn độn bằng cuộc sống bình an. Và Đấng Cứu Thế đã đến, đem bình an cho con người, đem ánh sáng cứu rỗi cho con người. Tiếc là, con người không tiếp nhận bình an của Chúa, cứ thích sống hoài trong sự hỗn độn của nếp sống cũ. Tiếc là, con người không sống trong ánh sáng của Chúa mà lại cứ thích ở lì trong tình trạng tối tăm của tội lỗi, làm những điều không đẹp lòng Chúa, sống cách sống không theo tinh thần của Chúa. Với chúng ta cũng vậy, hướng về Chúa và sống trong bình an của Chúa là điều Chúa mong ước cho mỗi chúng ta trong khi chờ đợi Chúa lại đến.
Để sống trong bình an, trong ánh sáng của Thiên Chúa, thánh Phaolô khuyên chúng ta: “Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng”.(Rm 13, 12-14)
Cả bạn và tôi, cần một khoảng lặng, để nhìn vào lòng mình và tự hỏi, chúng ta có thực sự bình an chưa?
Trong một lần tham dự tĩnh tâm với các em sinh viên, thay vì câu hỏi thảo luận, người thuyết trình yêu cầu suy nghĩ và trả lời trên giấy cho câu hỏi này: Theo bạn, lúc nào bạn mất bình an nhất? Tôi bất ngờ nhận được nhiều câu trả lời ngắn, nhưng đầy thú vị:
-khi thiếu tiền đóng học phí
-khi có hẹn mà không đi được
-lúc sợ có thai
-lúc sợ bố mẹ biết chuyện đang sống thử với anh chàng nhỏ hơn mình tới 5 tuổi.
-khi đến cơn nghiền mà không có tiền mua thuốc
-lúc sợ không qua được đại học, vì bị bắt lỗi cóp bài
-lúc làm cho một người nổi giận
-thích làm lớp trưởng mấy năm rồi mà chẳng được
-ghét con nhỏ kia nhà giàu, chảnh quá
-lúc tôi sống trong tình trạng tội trọng
-phân vân bỏ hay không bỏ anh chàng đẹp trai dễ ghét đó
…..Thiết tưởng, mỗi chúng ta cũng có thể trả lời ngắn gọn cho câu hỏi nầy, để tìm ra nguyên nhân sâu xa làm mất bình an tâm hồn chúng ta.
Có thể các câu trả lời đều gặp nhau ở một điểm chung, một nguyên nhân chung, đó là, chúng ta đã đặt khát vọng của mình vào chỗ không chính đáng. Thánh Phaolô gọi những khát vọng ấy là dục vọng.
Trong tình huống bất an nầy, chúng ta không thể trở nên niềm hy vọng cho ai cả, nếu không nói điều ngược lại là trở nên mối thất vọng cho người khác.
Và nếu cứ sống trong tình huống bất an này, chúng ta không thể nhận ra, không thể gặp được Chúa Giêsu đang đến với chúng ta mỗi ngày để cứu rỗi chúng ta từng ngày, nhất là không thể gặp được Chúa khi Ngài sẽ lại đến với chúng ta lần duy nhất trong đời sống thế nhân để đưa chúng ta vào đời sống các thánh nhân.
Chúa đang đến mỗi ngày với chúng ta qua Lời Chúa, qua tinh thần Tin Mừng, để mỗi ngày sống là một bước tiến chắc chắn và kề cận  hơn với ơn cứu rỗi. Hằng ngày, nếu bạn và tôi đặt hy vọng vào Chúa,  chúng ta có thể vẫn gặp được Chúa đấy chứ. Không phải Ngài chưa đến, và Ngài cũng không ở đâu xa. Ngài ở ngay trong lòng ta, trong mọi người, trong thiên nhiên vũ trụ, trong biến cố… Không tin và không đặt hy vọng vào Chúa thì không có bình an và cũng không gặp được Chúa ngay lúc nầy, huống chi là được sống với Chúa muôn đời.Chúa Giêsu, trong bài Tin Mừng Mt 24, 37-44, nhắc đến cuộc sống theo dục vọng tự nhiên của con người thời Ông Noe, như một lời cảnh tỉnh mỗi chúng ta phải sẵn sàng cho ngày Chúa lại đến với mỗi người vào lần quyết định số phận chung cuộc. “Thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy” (Mt 24, 37-39)
Vâng Chúa đến bất ngờ. Chúa không hẹn giờ đến, không hẹn nơi đến, nhưng chắc chắn Chúa sẽ đến.
Chúa nào có hẹn với mấy người ở Ban-mê-thuột gặp Chúa ở Hà Tĩnh nơi chuyến xe định mệnh trong cơn lũ 2010? Chúa nào có hẹn với mấy người ở Campuchia gặp Chúa trong lễ hội Bon Om Thook nơi cây cầu định mệnh Koh Pich? Chúa nào có hẹn già hay trẻ, bình minh hay hoàng hôn, sang giàu hay nghèo khó, trí thức hay thất học…. Chúa không hẹn, nhưng Chúa đến lúc nào Chúa muốn. Còn nhiều nhiều điển hình những lần Chúa đến với biết bao người, không ai giống ai, chỉ có một điểm chung là Chúa muốn tất cả, không trừ ai, đều được hân hoan vui mừng tiến vào nhà Chúa để hưởng ơn cứu rỗi.
Vì vậy Chúa Giêsu khẩn thiết: "Vậy anh em hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”. (Mt 24,42-44)
Trở lại với giáo huấn của Thánh Phaolô trong thư gửi giáo đoàn Roma, và liên kết với Lời Chúa trong Isaia, chúng ta có thể thấy ước muốn của Thiên Chúa là cho chúng ta sống trong một nền hòa bình vĩnh cửu thật, một sự bình an thật, hôm nay trên trần thế nầy, và mai sau trong Nước Thiên Chúa.
Tìm đến Thiên Chúa là địa chỉ của mọi khát vọng, để sống bình an tâm hồn, là khôn ngoan, là biết tỉnh thức và sẵn sàng vậy. Chính sự bình an nhờ đặt mọi khát vọng vào Chúa mà con người có thể hát khúc khải hoàn tiến vào thành thánh Giêrusalem mới,  nơi Thiên Chúa ngự trị, nơi Hòa Bình Viên Mãn : “ Tôi mừng vui mỗi khi nghe nhủ rằng: nào ta tiến lên đền thờ Thiên Chúa” (Tv. 121)
Lạy Chúa, xin cho con khát khao điều thiện hảo chỉ có nơi Chúa, để tâm hồn con được bình an trong Chúa, vui mừng trong Chúa và được tiến vào nhà Chúa hưởng hạnh phúc hòa bình muôn đời. Chúa là khát vọng của con. Xin cho con sống sao cho thỏa niềm khát vọng cứu rỗi của Chúa và trở nên niềm hy vọng bình an cho mọi người. A men. PM. Cao Huy Hoàng

KHÁT VỌNG Suy niệm Lời Chúa CN 1 vọng A

Mỗi con người được sinh ra trên trần gian, đều có một khát vọng vô biên. Và nếu định nghĩa con người là một hữu thể gồm nửa cái “con” và nửa cái “người” thì nỗi khát vọng trong hai nửa ấy không chỉ đơn thuần là song song tiến bước, mà còn luôn luôn đối   nghịch và mâu thuẩn: một bên là dục vọng và một bên là khát vọng chân chính. Mùa vọng không dừng lại cách tiêu cực ở một niềm hy vọng vụ lợi về mặt thiêng liêng, về ơn được cứu rỗi,  mà là cơ hội để mỗi con người hướng cái khát vọng vô biên của mình đến chính Thiên Chúa. Thông Điệp của Đức Thánh Cha Benedict 16 có tên “Spe Salvi” và đã được dịch thật chuẩn là “Được Cứu Rỗi nhờ Hy Vọng”, chứ không phải là “hy vọng được cứu rỗi”, cũng cho thấy tầm quan trọng chủ động nơi chính con người phải hướng cái khát vọng vô biên đến Thiên Chúa .
Mùa Vọng cho các tín hữu cơ hội tuyệt đẹp để “tái khám phá ý nghĩa niềm hy vọng của mình”-  không nhất  thiết phải mảy may đặt một thỉnh cầu hay yêu sách nào đối với Thiên Chúa cả, khi đặt trọn niềm tin tưởng hy vọng vào Ngài. Vì đặt trọn niềm tin tưởng hy vọng vào Chúa, chính là đáp lại tình thương của Thiên Chúa đã ban cho con người lòng khát khao tìm kiếm Thiên Chúa và đã tỏ mình cho ai thành tâm khát khao tìm kiếm.
Với tâm tình ấy, trong suốt mùa vọng, chúng ta có thể sốt sắng cất tiếng thân thưa lời TV 24:  “Chúa là khát vọng, là ước mơ đời con. Hồn con hướng tới Ngài, hồn con cậy trông nơi Ngài. Hồn con vươn lên tới Chúa. Hồn con sướng vui trong Ngài” (Tv 24, 1-3). Như thế, mùa vọng là một mùa vui, một mùa yêu, khi niềm hy vọng nỗi mong đợi  người mình yêu đã có tín hiệu đến hẹn.Vào Mùa Vọng với Lời Chúa CN thứ nhất, Tiên tri Isaia xuất hiện giữa lúc dân Thiên Chúa trong cảnh nô lệ khốn cùng, Ngài đã loan báo cho Dân Chúa – và cũng là cho chúng ta- một tin vui, đó là một con đường “lên” , “ta cùng lên núi Đức Chúa, lên nhà Thiên Chúa của Giacop, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường người chỉ vẽ…” (Is 2,3). Con đường “lên Thiên Chúa”, không thể thực hiện được nếu không có một niềm tin tưởng, một khát vọng chân chính, khát vọng tìm đến Thiên Chúa; càng không thể thực hiện được, nếu chúng ta vẫn đang mê mãi chạy theo con đường dục vọng. Vì thế, thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Roma đã bổ sung cho con đường lên của khát vọng tìm kiếm Thiên Chúa bằng lời khuyên cụ thể: “ Đêm sắp tàn và ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cải cọ ghen tương. Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô và đừng chiều theo tính xác thịt mà thỏa mãn các dục vọng” (2Rm 13,12-14). Phải chiến đấu với các khuynh hướng bằng chính khát vọng vươn lên tới Thiên Chúa, nghiêng về phía Thiên Chúa hơn là nghiêng về phía những dục vọng; và để chiến thắng, cần phải mặc lấy đức Kitô, là phải thấm nhuần tinh thần của Chúa Kitô trong đời sống. Tinh thần của Chúa Kitô chính là vũ khí của sự sáng mà Thánh Phao lô đề cập đến như phương thế để giúp chúng ta loại bỏ những lôi kéo chúng ta về phía tạo vật, thế tục.Tình trạng linh hồn luôn khát khao tìm kiếm Thiên Chúa có thể nói là tình trạng tỉnh thức mà Chúa Giêsu nói đến trong trang tin mừng hôm nay. Chúa Giêsu nói: “Trong những ngày trước nạn hồng thủy, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng cho đến ngày ông No-ê vào tàu”. (Mt 24,38). Một toàn cảnh xã hội loài người đang sinh hoạt  hoàn toàn tự nhiên theo cách của  con người, không nghe thấy tiếng lòng nhắc đến việc tìm kiếm điều gì vượt lên trên cái tự nhiên ấy, chỉ có mỗi ông No-e biết khao khát tìm kiếm Thiên Chúa, và điều hẳn nhiên đã xảy ra, chỉ có mỗi gia tộc No-e được cứu thoát. Sự cứu thoát mang hình dáng ơn cứu rỗi của Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô sau nầy. Vì thế, Ngài nói: “ Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy”.  Con Người trở lại với những tâm hồn tỉnh thức: tâm hồn khao khát tìm kiếm Người, để cùng Người vui tiệc thiên thu. Thiết nghĩ, không chỉ có một mùa vọng trong lòng tín hữu, mà suốt đời là một mùa vọng; không chỉ có một lần chiến đấu loại trừ những dục vọng thấp hèn của cái “con” nơi con người, mà cả một đời chiến đấu; không chỉ một lần bước ra khỏi bóng tối của những đam mê thế gian mà còn phải thắp lên một ngọn đèn bằng chính sự rực cháy của lửa tình yêu mến Thiên Chúa trong lòng chúng ta.
Thiên Chúa đến với mỗi người, Ngài đang đến, và Ngài muốn cư ngụ giữa lòng con người. Tại sao chúng ta chỉ có thể khao khát tìm kiếm Chúa khi chúng ta rơi vào tình cảnh khốn cùng nhất của cuộc đời như bệnh tật, nghèo túng, nợ nần, gặp tai ương hoạn nạn, trong khi chính Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương và khao khát được chúng ta đón nhận, cả khi chúng ta ảo tưởng bình an hay bất hạnh theo cách nhìn của mình.Thiên Chúa gõ cửa, còn chúng ta mở cửa. Thiên Chúa tỏ tình, và chúng ta đón nhận. Chúng ta chỉ có thể mở cửa cho Thiên Chúa, khi chúng ta thực sự khao khát Ngài. Tôi vẫn thấy những người chờ đợi người yêu đến, vẫn thường mở cửa, thấp thỏm … trước khi người yêu mình đến, và gõ cửa kia mà. Tôi vẫn thấy có người, trong khi chờ đợi người yêu mình đến, đã chắng làm gì khác ngoài việc viết cả ngàn lần tên người yêu mình trên bàn trên giấy. Sao ta không thể bày tỏ niềm tin, nỗi mong đợi và tình yêu của chúng ta một cách si tình như thế đối với một Thiên Chúa đang yêu ta, yêu tha thiết đến nỗi Ngài vẫn đang gõ cửa, đứng chờ trước cửa…Như thế tỉnh thức còn là một biểu hiện của tình yêu, và mùa vọng, mùa trông đợi Đấng Cứu Thế giáng sinh cũng là mùa của tình yêu. Giàu nghèo, sang hèn trên đời, ai cũng có những ước ao cả đời người mà chưa bao giờ thực hiện được, người càng sống trong cảnh thiếu thốn vật chất, càng có nhiều ước ao hơn. Điều quan trọng đối với tín hữu là cần “ước ao những sự trên trời”.  Ước ao một chút no đủ của những người kiếm sống qua ngày trên vĩa hè, nơi gánh cháo lòng, nơi lọn rau, bó chỗi, nơi thúng lạc luộc, nơi tấm vé số… Những ước mơ đơn sơ, nhỏ bé lắm… mà ước ao cả đời, vì lòng yêu đã đặt trọn vào trong những cái qua ngày mà thực tế ấy... làm cho cả cuộc đời trở thành một “mùa vọng” vào những thực tại đáng vô vọng. Và nếu đổi hướng của tình yêu về phía Thiên Chúa, thì chắc chắn những thực tại trần gian kia sẽ không còn là những ước mơ đáng kể có thể làm nhũng nhiểu tâm hồn gây nên những xáo trộn, những bất an không đáng có. Bà bán cháo lòng có thể gặp Chúa ngay trong những người ăn cháo lòng của bà mỗi buổi sáng, vì bà có tình yêu và khao khát tìm Chúa trước khi tìm những đồng tiền lẻ gom được để chu toàn bổn phận với chồng con…“Anh em hãy sắn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ thì Con Người sẽ đến”. Chúa muốn chúng ta sẵn sàng bằng cách luôn sống trong lòng khao khát, mong đợi, yêu mến để phút bất ngờ Chúa đến, không còn là một nỗi lo sợ kinh hoàng như lụt hồng thủy, như một tai nạn, nhưng lại là phút tương phùng, giờ giao duyên của hai lòng yêu gặp gỡ.Lạy Chúa, trong mùa vọng nầy, và suốt đời vọng của con, xin cho lòng con luôn khao khát được thuộc về Chúa khi còn sống trên đời nầy. Vì ngoài Chúa ra, có nơi nào hạnh phúc. Vì ngoài Chúa ra, có nơi nào bình an. Chúa là khát vọng của đời con, hồn con vươn lên tới Chúa, hồn con trông cậy nơi Chúa và hồn con sướng vui trong Ngài.

PM. Cao Huy Hoàng

dongcong.net - sưu tầm

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)