dongcong.net
 
 

Suy Niệm Tin Mừng 2009

Pm Cao Huy Hoàng

NỖI BẤT HẠNH CỦA CHÚA
( Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 5 Phục Sinh năm B, 2012 )

Hạnh phúc của người làm cha làm mẹ là được nhìn thấy con mình mỗi ngày mỗi lớn, khỏe mạnh xinh xắn, và càng thêm tuổi càng thêm khôn ngoan, cho đến lúc thành người hữu ích cho chính bản thân con, cho gia đình, cho xã hội, cho Giáo Hội, và đặc biệt là hữu ích cho Nước Thiên Chúa.

Không dễ gì có được hạnh phúc ấy, nếu cha mẹ không có những hy sinh triền miên, hay đúng là những hy sinh từng ngày và cả đời. Và không chỉ hy sinh mà còn biết kết hợp với lời cầu nguyện và giáo dục con cái cảnh giác trước những nguy cơ hư hỏng trong cuộc đời đầy những chước ma theo chiều hướng hạ.

Tiếc thay, đã có những cha mẹ trút hết bao hy sinh lớn lao cho con, nhưng vẫn phải nhận lấy nỗi bất hạnh vô cùng vì con mình hư hỏng. Hư hỏng từ suy nghĩ đến nhân cách, từ cách nhìn nhận cuộc đời đến cách thẩm định cái đẹp cái tốt trong cuộc đời, hư hỏng từ trong nhà ra ngoài ngõ… Và hư hỏng lớn nhất là con đã có tín hiệu đi vào con đường vô thần, vô nhân đạo, vô cảm, bất tín bất trung với Chúa, dấu chỉ có nguy cơ mất linh hồn.

Nhớ lúc còn nhỏ, cha cầm tay đắt đi Lễ, mẹ dạy cho con từng mẫu kinh, và lần chuỗi với Mẹ. Còn nhỏ, mẹ tập cho con thói quen làm Dấu Thánh Giá trên mình dâng mình cho Chúa khi vừa nằm xuống, làm Dấu Thánh Giá trên mình tạ ơn Chúa và dâng ngày cho Chúa khi vừa thức dậy. Bây giờ, con đã có vợ, có nhà cửa, có hai ba mặt con rồi, tối nào cũng lai rai ba xị cho đến lúc say mèm lăn ra ngủ khò, sáng ra, mặt trời xỏ lỗ mũi chưa chịu dậy…

Ôi ngày xưa ấy nay còn đâu ! Lời khuyên dạy của cha mẹ ngày thơ ấu có còn là lời vàng lời ngọc nữa không, hay chỉ là một mớ lý thuyết suông không giá trị bằng những đồng tiền con kiếm được nhờ những phi vụ bất chính ? Hay là không giá trị bằng những trận lãng phí với đời để khẳng định sự trưởng thành của con giữa những người dạy con theo lối bước gian tà của họ ?

Lúc nhỏ mẹ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa cho con xinh đẹp mặn mà, ủ ấm cho con từng đêm, lo từng viên thuốc ly sữa thìa cháo… Bây giờ, chưa tới tuổi tam thập nhi lập con đã hóa ra ông già nằm ho lụ khụ vì hậu quả của những thói ăn chơi vô độ, nghiện ngập chích choác… Thật vô lý không thể hiểu thấu ! Lòng cha mẹ quặn thắt từng cơn đau ! Trời ơi ! Còn bất hạnh nào hơn nữa ?

Thiết nghĩ, nếu chúng ta thấu được nỗi bất hạnh của những người làm cha mẹ trên trần gian này, thì càng phải thấu hiểu hơn nỗi bất hạnh của Thiên Chúa, Cha của chúng ta trên Trời khi nhìn thấy những đứa con được dựng nên giống hình ảnh Ngài đang biến dạng, đang hư hỏng.

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu tự bạch về thân phận của mình trong dòng chảy cứu độ, trong công trình Vườn Nho của Thiên Chúa: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho” ( Ga 15, 1 ). Chúa Giêsu xác nhận ngài là “Cây Nho Thật” để phân biệt với những cây nho mà Thiên Chúa đã trồng từ thưở tạo thiên lập địa nay đã hư hỏng.

Vâng, loài người như những cây nho mà Chúa đã trồng vào trần gian này lúc Ngài hoàn tất công trình sáng tạo. Thiên Chúa là Cha của loài người. Loài người là con cái của Thiên Chúa. Loài người ấy đã hư hỏng vì tội lỗi. Loài người ấy không vâng nghe Lời Cha, lại bằng lòng tách lìa tình nghĩa với Cha và rơi vào tình trạng hư hỏng theo tiếng gọi của ma quỷ.

Cũng vậy, Dân Riêng của Thiên Chúa như những cây nho Chúa lại trồng:  “Gốc nho này Chúa bứng từ Ai Cập, đuổi chư dân lấy chỗ mà trồng. Chúa khẩn hoang bốn bề quang đãng, cho bén rễ sâu mà lan rộng khắp nơi” ( Tv 79, 9 – 10 ).

 Công trình Vườn Nho, Dân Riêng, ấy là để chuẩn bị cho công cuộc cứu rỗi, nên đã được nuôi dưỡng bằng những mạc khải, bằng Lời Chúa qua miệng các Ngôn Sứ, nhưng rồi, cũng hư hỏng vì Dân Riêng bỏ Chúa mà thờ tà thần, thờ ngẫu tượng, cậy dựa vào thế quyền và làm theo ý thế quyền chống lại Thiên Chúa.

Còn nỗi đau nào hơn, còn nỗi bất hạnh nào hơn nỗi đau và nỗi bất hạnh của Thiên Chúa là Cha của nhân loại, khi nhìn nhân loại, những cây nho ưu tuyển, những đứa con xinh đẹp của Ngài đã bị phù phép của ma quỷ mê hoặc đến nỗi không chỉ quay lưng lại với Chúa mà còn thờ lạy các thế lực gian tà, im hơi lặng tiếng mà tiếp tay tiếp sức cho đường lối lọc lừa thêm hưng thịnh, còn đi đêm đi hôm đồng bàn với những đứa sát hại kẻ đồng liêu… Ôi những cây nho con người thời đại bị bơm thuốc tăng trưởng vinh thân phì gia cho chóng lớn, cho bóng mượt, làm nở mày nở mặt của ma quỷ và làm… lở mày lở mặt của Thiên Chúa là Cha vẫn một mực yêu thương tín thành. Còn bất hạnh nào hơn ? Còn nỗi đau nào hơn ?

Tội bội phản ấy, tội uốn cong mình, uốn cong công lý, uốn cong sự thật theo thói gian ngoa ấy đáng kinh tởm đến nỗi Ngôn Sứ Giêrêmia phải nặng lời ví von chua chát: “…Ngươi uốn mình như một con điếm” ( Gr 2, 20 ). Và còn nặng lời hơn khi “con điếm” ấy sinh ra những đứa con ngoại hôn, những đứa con gian tà, những đứa con của ma quỷ, sản phẩm của ma quỷ:  “Ta đã trồng ngươi như cây nho hảo hạng, cây nho thuần chủng, sao ngươi lại thoái hóa thành những cây nho tạp chủng ?” ( Gr 2, 21 ).

Vì thế lời kêu xin của những người công chính tha thiết thốt lên: “Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại, từ cõi Trời, xin ngó xuống mà xem, xin Ngài thăm nom vườn nho cũ. Xin bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng, và chồi non được Ngài ban sức mạnh” ( Tv 79, 15 – 16 ).

Và Thiên Chúa Cha đã sai Con Một đến trong trần gian, thăm lại vườn nho cũ, phục hồi vườn nho. “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho”. Chúa Giêsu là Cây Nho Thật mà Thiên Chúa Cha đã trồng trên trần gian này, là Cây Nho Cứu Rỗi, cây nho khởi đầu cho một kỷ nguyên nho tươi tốt, cây nho xóa nỗi bất hạnh của Thiên Chúa Cha và đem lại niềm vui, hạnh phúc cho Ngài. Ai tin vào Đức Kitô thì được Cứu Rỗi. Ai gắn liền với Đức Kitô như cành nho sống bởi sức sống của Thân Nho thì không bị héo úa, khô gãy, không bị hư hỏng.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu cũng cảnh cáo những cành nho gắn liền với thân nho mà không chịu sinh hoa trái, sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. Cách gắn liền kiểu lắp ráp công nghệ, hay chỉ gắn liền trên danh nghĩa, trên căn cước, trên hình thức, trên chức danh cho có vậy thôi, chẳng phải là cách gắn liền của mỗi chúng ta. Bởi theo cách ấy thì chẳng khắc nào gắn liền với thân nho mà vẫn tiếp tục sống bằng lương thực của thế gian, ma quỷ, chẳng khác nào một sự cài đặt có chủ ý của thế lực chống lại Thiên Chúa. Ma quỷ đang trả lương hậu hỷ, thiết đãi sang trọng, đang tạo điều kiện tốt để có cơ ngơi bền vững và kể cả bảo vệ mạng sống an toàn cho ai chịu để nó cài đặt vào Thân Nho Hội Thánh.

Nhưng ngược lại, gắn liền với Thân Nho phải là sống chính sức sống của Thân Nho. Sức sống của Thân Nho là tình yêu cho đi, là hy sinh phục vụ, là dám sống dám chết, làm chứng cho sự thật cho Công Lý, là dám vâng theo lời Chúa Trời hơn là vâng lời người đời, là dám làm theo ý Chúa, khao khát hưởng dùng lương thực của Thiên Chúa Cha ban cho: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người” ( Ga 4, 34 ).

Gắn liền với Thân Nho Giêsu còn là bằng lòng chung số phận với Thân Nho chịu sự cắt tỉa của người trồng nho: chấp nhận sự từ bỏ mình đi, chấp nhận chịu đau đớn với Cây Nho Thật: chịu đóng đinh với Chúa Giêsu. Người chịu bỏ mình đi là người chấp nhận sửa sai, cầu tiến, khát khao nên công chính thánh thiện…

Gắn liền với Thân Nho còn phải bảo toàn sự hiệp nhất trong cùng một thân nho. Hiệp nhất trong ý hướng cùng làm theo ý Cha trên Trời. Hiệp nhất trong yêu thương, cảm thông sẻ chia tha thứ. Hiệp nhất trong tình khoan dung… Cành lớn cành bé trong Thân Nho đều có cùng trách nhiệm duy trì và bảo vệ sự hiệp nhất toàn vẹn. Ngược lại, cành nào gắn liền với Thân Nho mà vẫn cứ sống bằng bổng lộc của thế lực gian tà thì chính là đang lần hồi phá hoại chính Thân Nho.

Nỗi bất hạnh của người làm cha mẹ trên đời này vẫn đang còn chồng chất. Nỗi bất hạnh của Thiên Chúa cũng chưa nguôi !

Lạy Thiên Chúa là Cha, Đấng đã trồng Cây Nho mang tên Giêsu vào giữa thế gian, xin cho mỗi chúng con biết kết hiệp cả tâm hồn và thân xác chúng con với Cây Nho tuyệt vời ấy, để chúng con trở nên những cành nho sống động bằng chính sức sống của Cha, trong Chúa Giêsu. Xin đừng để chúng con ra hư hỏng, chất chồng thêm nỗi bất hạnh cho Cha, cho Chúa Giêsu của chúng con. Amen.

PM. Cao Huy Hoàng, 4.5.2012

TÔI VAN XIN MỘT LẦN CUỐI...
Chúa nhật 5 Phục sinh –B 2009

Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15, 4-5).

Lời Chúa thật tha thiết nồng nàn. Như một lời van xin! Vì thiết tưởng câu nói nầy không hiểu ở thể sai khiến, mà là câu yêu cầu. Một yêu cầu phát xuất từ lòng yêu thương.

“Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em”. Một cách hiểu khác, là Thầy vẫn có đó, Thầy vẫn ở đó trong anh em, nhưng thầy van xin anh em ở lại trong Thầy. Một tương quan song phương không cân đối nếu chỉ có một bên thấu đạt được vấn đề. Biết thế, nhưng ước muốn của Chúa Giêsu vẫn để cho tôi, cho bạn một sự tự do chọn lựa đồng ý hay không đồng ý, kết hiệp hay không kết hiệp. Ước muốn ấy còn khẩn thiết hơn bằng một lời hứa quyết liệt: “Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái”, và một cảnh tỉnh: “vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được”.

Đọc đi đọc lại lời nầy, tôi bỗng nhớ có lần anh bạn bại liệt của tôi từng nói sau  phút xuất thần trước ảnh Chúa Thương Xót: “ H ơi, mỗi lần anh đọc đoạn Tin Mừng nầy, anh nghe như Chúa Giêsu đang hát cho anh nghe với tất cả tấm lòng, diễn cảm qua đôi tay run lên đưa trước mặt anh, giọng kêu gào tha thiết: “Tôi van em, tôi van em một lần cuối... Hãy ở lại trong tôi... để tôi làm cho em được hạnh phúc tràn đầy.”

Chúa Giêsu muốn chúng ta kết hiệp với Ngài để chúng ta được hạnh phúc thật. Hoa trái mà Chúa Giêsu muốn cho tôi, cho bạn trổ sinh, không chỉ là hoa trái hạnh phúc thật của một cuộc sống viên mãn đời sau, mà còn là một hạnh phúc thật ngay trong cuộc sống đời nầy khi ngộ ra được rằng  tất cả những gì mình đang có đều nhờ bởi ơn Chúa. Và khi nhận ra chân giá trị hữu hạn của những gì thuộc về cõi đời tạm này, thì tự chúng ta sẽ cởi trói cho mình để được tự do mà kết hiệp với những gì là vĩnh cửu.

Chúa Giêsu muốn chúng ta kết hiệp với Ngài bằng một tâm tình đơn sơ phó thác. Ngài muốn chúng ta cùng Ngài đi hết hành trình đời người, và đi theo con đường Ngài đã đi. Có thể chúng ta rất kinh hoàng và không dám kết hiệp với Ngài, vì kết hiệp với Ngài là kết hiệp với những khổ đau bất hạnh. Nhưng, khi đã bằng lòng kết hiệp với Ngài, thì những khổ đau bất hạnh trong đời trở thành niềm vui, niềm vinh dự và hạnh phúc. Một điều ngược đời là, khi chúng ta không kết hiệp với Ngài, ta cứ tưởng là ta sẽ tìm được thoải mái hạnh phúc, nào ngờ, ta còn gặp đau khổ hơn, thất vọng hơn và không có lối thoát hiểm.

Chúa Giêsu muốn chúng ta kết hiệp liên lỉ với Ngài, như cành nho không ngừng kết hiệp với thân nho. Nhựa sống thân nho làm cho cành nho tươi tốt thế nào, thì nguồn ơn của Thiên Chúa tuôn trào cho chúng ta qua Chúa Giêsu cũng dồi dào thế ấy. Sự kết hiệp liên lỉ với Chúa Giêsu đòi hỏi thể hiện cùng một lúc cả ba nhân đức đối thần tin, cậy, mến cách tuyệt đối. Một đức tin lưng chừng, một đức cậy trục lợi, hay một đức mến mơ hồ, không thể đưa ta đến sự kết hiệp toàn bích và lâu bền. Đó cũng là lời giải thích cho chúng ta hiểu lý do sự kết hiệp giữa tâm hồn ta và Chúa Giêsu sao cứ lình xình mãi, lúc thế nầy, lúc ra thế nọ! Tất cả lý do nằm về phía chúng ta, những con người hay thay lòng đổi dạ, hay nghiêng về cái thực tại hấp dẫn trước mắt mà quên rằng, cành nho không thể lìa cành nho trong giây lát!

Đem những suy niệm vào đời sống thực tế hôm nay, có thể thấy, Lời Chúa vẫn thiết thực, vẫn mới keng như ngày nào Chúa nói với các môn đệ, nếu không nói là càng lúc càng khẩn thiết hơn. “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy”

Đến bao giờ con người mới thấy cần có Chúa?! Những con người không tin có Thiên Chúa vẫn đang loại trừ Chúa ra khỏi cuộc sống mình, đã đành, mà cả những con cái Chúa, vẫn mù mờ mơ hồ giữa cái cần có và cái thích có. Thích có một cuộc sống hạnh phúc mà không cần có sự can thiệp của Thiên Chúa quả là một ý tưởng điên rồ.

Vậy mà, ý tưởng điên rồ ấy lại được viết thành cả kho sách giáo dục cho một thế hệ không cần có Thiên Chúa, cắt đứt mọi quan hệ với Thiên Chúa và khẳng định với hậu duệ rằng tự sức chúng ta làm ra tất cả!

Thiết tưởng, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho mọi gia đình công giáo về việc đặt lại một nền tảng đức tin, cậy, mến đối với chính các bậc làm cha mẹ và nhất là người trẻ, cho xứng với danh xưng con cái của Thiên Chúa. Người trẻ được giáo dục tại các nhà trường từ bé đến lớn đều không mảy may đề cập đến Thiên Chúa theo chiều hướng hữu thần, mà ngược lại, theo chiều từ chối sự can thiệp của Ngài vào trong tất cả mọi lãnh vực. Đối với họ, không chỗ nào có Thiên Chúa. Tòa án không Thiên Chúa. Bệnh viện không Thiên Chúa. Nhà trường không Thiên Chúa.... Và nhất là lòng người cũng không có Thiên Chúa! Thế rồi, người trẻ của Thiên Chúa bước vào cuộc đời giữa cái mơ hồ hỗn độn, lao đầu vào cuộc kinh tế chính trị xã hội không cần có sự can thiệp nào của Thiên Chúa, của lề luật Thiên Chúa... Và họ đang lao đầu vào chỗ diệt vong mà không hay không biết! Vì, “cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho”.

Một bà mẹ dặn con trước khi đi học: “Con nhớ thinh lặng một phút đầu giờ học  nhé”. - “Chi thế Mẹ?” - “Nhớ đến Chúa, xin Chúa giúp con”. Một cuộc điện thoại của Bố gọi cho con: “Bằng cấp chưa đủ! Vốn liếng chưa đủ! Con nhớ cầu nguyện thì công việc của con mới thành đạt được”.  Tôi vẫn nhớ ông bà, cha mẹ  ngày xưa hay dặn dò và tập cho anh em chúng tôi ý thức cần đến Chúa, nhớ đến Chúa bằng cách dâng những lời nguyện tắt liên lỉ trong mỗi công việc. Và ngày nay, nhiều anh em vẫn hỏi ý kiến Chúa trước khi thực hiện việc gì, để đẹp ý Chúa. Giờ kinh tối sáng tại các gia đình vẫn là một truyền thống tốt đẹp để gợi lên trong gia đình một chương trình kết hiệp cành nho với thân nho. Truyền thống ấy nay đâu? Không phải vì người trẻ lười biếng, mà có khi lại do người lớn không có chương trình!

Chúa Giêsu đang van xin một lần cuối: Hãy ở lại trong Ngài...
.....

Lạy Chúa, chúng con cần có Chúa, chúng con cần sự can thiệp của Chúa trong hành trình đời người chúng con. A men.

Pm. Cao Huy Hoàng

Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)