Suy Niệm Tin Mừng 2013
(Suy niệm thường niên, năm C )
TIN MỪNG CHO NGƯỜI TỘI LỖI
Suy niệm Tin Mừng CN 11 TN C, Lc 7, 36-50
Hôm nay, Chúa đến dùng bữa tại nhà một người Pharisieu tên là Simon. Người Pharisiêu có bao giờ đồng tình với Chúa điều gì đâu nhưng có ai dám thắc mắc tại sao Chúa nhận lời mời của người ấy. Tôi tin rằng chỉ có Chúa biết người này có ý hướng ngay lành hay không. Và Chúa muốn dùng cơ hội dùng bữa này để mạc khải cho cả những kẻ chống đối Ngài một Tin Vui: Chính Ngài là Thiên Chúa và Thiên Chúa có quyền tha tội.
Chúa Giê-su đến và ông Simon bỏ qua tục lệ lịch sự tối thiểu là ôm hôn, rửa chân, xức dầu thơm cho khách. Cách tiếp đón hời hợt của ông Simon cho thấy ông mời Chúa đến không vì Chúa, nhưng vì mình nhiều hơn: cho những người theo Chúa biết rằng ông là một tên Pharisiêu tiến bộ, biết điều. Ông mỵ dân đối với những người theo Chúa để giảm đi những cái nhìn không mấy tốt đẹp về người Pharisiêu. Thực ra, cái căn cốt giả dối vẫn luôn là giả dối. Đã vậy, câu chuyện trong bữa ăn cũng không mấy thiện cảm khi có người đàn bà tội lỗi xuất hiện. Đối với ông và nhiều người, thì chị ấy là “một người tội lỗi” công khai, và hẳn nhiên là bị mọi người xếp vào hạng bị xua trừ.
Chị ấy đến quỳ dưới chân Chúa, khóc lóc. Chị rửa chân Chúa bằng nước mắt trào tràn lên chân Chúa và xỏa tóc thề mà lau. Chị hôn chân Chúa. Chị còn lấy dầu thơm đựng trong bình bạch ngọc quí giá mà xức lên chân Chúa. Chúa không biết chị ấy là người nhơ nhớp và phải tránh cho xa sao? Sao Chúa vẫn để yên cho người tội lỗi biểu tỏ những cử chỉ trìu mến, đúng như tục lệ tiếp khách: ôm hôn quí mến, rửa chân trân trọng và xức dầu thơm thân tình?
Trả lời cho thắc mắc của ông Simon Pharisieu, Chúa nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? Ông Si-mon đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn. (c 41-43).
Thế là Chúa Giê-su đã mở dần cho ông ấy biết về “Thiên Chúa là Ông Chủ Nợ giàu có và cũng giàu có lòng nhân từ, khoan dung, tha thứ”để dẫn đến việc giới thiệu cho ông biết về vai trò của mình. “Tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít. Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi”. Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an”. (c 47-50)
Rõ ràng Tin Mừng hôm nay là Thông Điệp Vui Mừng gửi đến những người tội lỗi: Đức Giê-su là Thiên Chúa, có quyền tha tội. Người Simon Pharisieu tội lỗi chưa công khai cứ tưởng mình là đạo đức kia, và cả chị phụ nữ tội lỗi tày trời khét tiếng đều đón nhận Tin Mừng nầy. Nhưng ai khiêm tốn nhận mình có tội, yêu mến, thành tâm trở về với Chúa, thì được thứ tha. Yêu mến nhiều, được tha thứ nhiều.
Trong đời sống xã hội, và cả trong Hội Thánh nữa, chúng ta vẫn còn nhiều cái nhìn của Pharisieu đến mức đáng sợ: nhìn mình là đạo đức, nhìn người khác là tội lỗi xấu xa! Chưa biết con người ấy thế nào, chỉ cần nghe cái tên, tên thường gọi, bút danh…không đàng hoàng, cũng đủ để lại trong chúng ta những thành kiến, cũng vừa đủ để chúng ta tìm cách lánh cho xa, hay vội vàng đuổi xua cho khuất mắt… Ai mà dám hiểu tốt lành cho những cái tên thường gọi như: “gái làng chơi giữa ban ngày, ả giang hồ cuối xóm, con đĩ già gầy rọm, đám xướng ca vô loài, tên du côn du đảng, gã sở khanh trác táng, bà già mất nết lẳng lơ….”
Có một tác giả thơ chọn bút danh là Hồ Giang A, đôi khi lại ký dưới bài thơ của mình là “ả giang hồ”, đã kể lại việc anh ấy gửi một bài thơ ký tên tác giả “ả giang hồ” và gửi đến website Giáo Phận, đã bị một bà Sơ “mới lớn” trong BBT từ chối qua email “xin tác giả đổi bút danh, thì bài mới đăng được!”. Không cần biết nội dung bài thơ thế nào, thì cái tên ‘ả giang hồ” cũng đủ tiêu chuẩn để loại bỏ sao? Thật đáng tiếc! Rõ ràng chúng ta cũng đang đối xử với nhau theo tiêu chuẩn “chức vụ, áo mão, ngai ghế” quá nhiều mà đành quên đoạn Tin Mừng dành cho người tội lỗi hôm nay.
Có nhiều người đang nhìn thấy một thực trạng: các cửa nhà Chùa hầu như mở cửa cả ngày cho thiện nam tín nữ đến viếng, cho cả các em sinh viên đến tìm chỗ thanh vắng mà học hành, cho cả những người chưa chắc đàng hoàng đến dạo chơi – biết đâu, họ tìm được một chữ Ngộ. Ngược lại, được mấy khuôn viên nhà thờ và cửa nhà thờ mở cửa suốt ngày cho người tội lỗi đến “khóc lóc cho thỏa niềm đau, đến kêu gào lòng Chúa thương xót, đến tìm được niềm vui bình an tha thứ…”. Phải đóng cửa vì sợ trộm cắp hay sợ vô phép nơi tôn nghiêm chăng? Cuối cùng “nhà Chúa” lại “vắng như Chùa Bà Đanh”.
Chúa Giê-su vẫn không bao giờ đóng cửa lòng mình như các ông Pharisiêu đấy chứ.
Chúa Giê-su ban quyền tha thứ cho các linh mục qua việc cử hành Bí Tích Hòa Giải. Các Ngài không phải chỉ chờ ai đến xưng tội thì giải tội, còn ai không đến thì thôi. Nhưng ngược lại, đã có nhiều linh mục coi xứ rất chú tâm đến đoạn “Tin Mừng cho Người Tội Lỗi” hôm nay và nhiệt tình ủng hộ các hội đoàn Legio, Lòng Chúa Thương Xót, Phan Sinh…mời gọi những người tội lỗi vững Tin vào lòng Chúa thương xót vì “ Ta đến để tìm kiếm và cứu chữa những gì đã hư mất”. (Lc 19, 1-10). Đồng thời, tạo điều kiện để họ tự do,can đảm sám hối, đến với Chúa và quyết tâm làm lại cuộc đời mới trong Chúa.
Đã hơn 10 năm nay, anh T ở GX tôi, mặc cảm vì tội, xa lánh mọi người công giáo, xa lánh cả nhà thờ, không dự lễ, không lãnh các bí tích. Nay nhờ ơn Chúa thôi thúc, anh bằng lòng đến gặp Cha xứ và xin xưng tội. Anh em Legio đứng chờ lần xưng tội gần 1 giờ. Mồ hôi anh tuôn ướt đẫm cả áo. Nước mắt anh đầm đìa cả tòa giải tội. Ai dám biết anh xưng tội gì mà lâu thế! Xa xa nhìn vào, mọi người bỗng mừng vui rơi lệ khi thấy anh đã xưng tội xong: cha giải tội đứng lên, bắt tay anh, rồi ôm anh hồi lâu….anh khóc hạnh phúc! Vào nhà thờ, anh quỳ lâu hơn nửa tiếng nữa. Mọi người chờ anh ra để chúc mừng. Bước ra, anh khóc sung sướng và nói: “Lần xưng tội đáng nhớ nhất trong đời tôi. Chỉ biết nói là con cảm ơn Chúa đã yêu con”.
Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con biết mình là kẻ có tội và biết kẻ có tội là địa chỉ tìm kiếm của Chúa, để chúng con được can đảm đến với Chúa, quyết lòng trở về với tình yêu Chúa. Amen.
PM. Cao Huy Hoàng, 13-6-2013
HẠNH PHÚC ĐƯỢC THỨ THA
(Suy niệm lời Chúa CN 11 TN C)
Có những cái mất trong cuộc đời làm cho người ta đau khổ:
- Mất dạy là không được giáo dục cho nên người, làm cho cuộc sống buông tuồng cẩu thả, nếu không nói là luôn hướng chiều về điều xấu.
- Mất đức độ còn gọi là thất đức dẫn đến bao điều bỉ ổi xấu xa độc ác, coi mạng người như rác, mạng mình quí bằng vàng nên, không làm được điều chi thiện, điều gì phúc
- Mất việc còn gọi là thất nghiệp, không ăn nên làm ra, phải lâm cảnh nợ nần thiếu thốn, triền miên trong tâm trạng mặc cảm thấp bé đôi khi tuyệt vọng ê chề
- Mất cái quí ngàn vàng của đời người còn gọi là mất trinh tiết, dù có ai biết hay không có ai biết thì tự mình cũng xót xa vò võ một nỗi sầu riêng mang
- Mất danh dự, mất uy tín, mất sự nghiệp, mất bạn hữu, mất trí, mất ý chí, mất tình nghĩa, mất chung thủy vợ chồng, và những nguy cơ dẫn đến mất mạng.
…..
Vâng những cái mất trong đời người, ai cũng có thể hơn một lần cảm nghiệm được, và có thể còn cảm nghiệm hằng ngày nơi bản thân mình, nơi gia đình mình, trong bể khổ nhân loại.
Nhưng, thiết tưởng, với các Kitô hữu Công Giáo, thì những cái mất kinh khủng kia, đáng lý ra, vẫn chưa đau khổ cho bằng việc mất linh hồn. Thực ra, linh hồn không mất khi còn sống trên đời nầy, nhưng đúng hơn, linh hồn sống trong tình trạng mất ơn nghĩa Chúa, tình trạng tội lỗi, thì phải biết là đau khổ dường nào. Nếu một tín hữu không cảm thấy đau khổ khi sống trong tình trạng xa cách Thiên Chúa, mất liên lạc, mất tương quan, mất ân sủng của Ngài, thì quả thật, không có gì tệ hại cho bằng.
Vậy mà, có thể nói, các tín hữu thời nay, trong đó có cả tôi cả bạn, cả bất kỳ ai, thứ hạng nào…lại có thêm một cái mất quan trọng hơn nữa đó là mất cảm thức về tội lỗi, và mất sự quí chuộng linh hồn mình, thân xác mình , đến thờ Thiên Chúa ngự. Và vì vậy, cũng không tha thiết đến việc giữ cho khỏi mất linh hồn, giữ cho đền thờ Thiên Chúa xinh đẹp, xứng đáng.
Người đàn bà bị cho là tội lỗi trong Tin Mừng Lc 7,36-8, chưa chắc đã tội lỗi nhiều hơn tôi, hơn bạn, hơn chúng ta. Và Tin Mừng cũng không cho biết người ta đã tố cáo chị về tội gì. Nhưng oái ăm thay! thông thường khi nói đến tội lỗi của người phụ nữ trong thân phận liễu yếu đào tơ, nhẹ lòng nhẹ dạ, từ yếu đến đuối… người ta vẫn cho là các chị phạm tội “sống bằng vốn tự có”, buôn bán thân xác mình… Tội ấy chỉ nặng nề đối với phụ nữ thôi sao? Và không là nặng nề đối với nam giới sao? Nam giới không tòng phạm tội ấy, nếu không nói là chủ mưu sao?
Thiết tưởng người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay đang đại diện cho những người đau khổ vì tội lỗi, nhưng có hy vọng vì đã ngộ ra mình đang mất linh hồn hiểu theo nghĩa là sống trong tình trạng mất ân sủng và đang nỗ lực tìm lại linh hồn mình, tìm lại một chỗ cho Thiên Chúa ngự trị.
Nỗ lực tìm lại ân sủng khởi đi từ nhận ra mình xa cách Thiên Chúa, đến việc biết mình cần có Thiên Chúa, và đi tới quyết định mạnh dạn đến với Chúa trong tin tưởng và mến yêu.
Người phụ nữ không hổ thẹn khi xâm mình bước vào nhà của người biệt phái trước con mắt khinh bỉ của bao người vì chị cần gặp Chúa Giêsu. Chị cũng không che dấu nỗi niềm hạnh phúc ngập tràn khi tuôn trào những dòng lệ hạnh phúc vì gặp được Chúa Giêsu. Chị thể hiện nồng nàn cái tình cảm lấy tóc thề mà lau những giọt mắt ràn rụa. Chị càng không tiếc gì bình bạch ngọc đựng thuốc thơm đã đổ tràn lên chân Chúa như hương thơm nức tự lòng chân thành của tình mến yêu.
Những người chung quanh lấy làm khó chịu vì thấy Chúa Giêsu chẳng tránh né người tội lỗi, vì thấy Ngài không sợ nhiễm cái ô uế phàm trần mà thiên hạ cho là gớm ghiếc lắm. Họ không hiểu ý định của Thiên Chúa là Chúa Giêsu đến để cứu người tội lỗi. Họ không hiểu việc của chị hôm nay trong ý định mạc khải của Thiên Chúa về việc ướp xác Chúa bằng hương thơm của tình yêu.
Chị tin tưởng vào lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô, như Thánh Phaolô xác quyết: “sở dĩ tôi được thương xót, là vì Đức Kitô muốn tỏ bày tất cả lòng đại lượng của Ngài nơi tôi…” (1Tim 1,16). Và Chúa Giêsu tỏ lòng thương của Thiên Chúa cho con người để con người được nên công chính: “Con người được nên công chính không phải nhờ làm những gì Luật dạy, nhưng nhờ tin vào Đức Giê-su Ki-tô, nên chúng ta cũng tin vào Đức Ki-tô Giê-su, để được nên công chính, nhờ tin vào Đức Ki-tô, chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy” (Gal 2,16).
Chị cũng tin tưởng tuyệt đối vào lòng tha thứ của Chúa như thánh vương Đavit khi ngộ ra mình đã phạm tội tày trời, đã bất lương vô độ “Người bất lương ấy chính là vua” ! Chị đã nhận tội lỗi mình như Đavít đã cúi đầu nhận tội lỗi, nhận lãnh việc đền tội. Và cuối cùng chị cũng được tha thứ xứng với lòng sám hối chân thành: sám hối vì yêu và tin tưởng như “Thiên Chúa tha tội cho vua”. (2Sm 12,7.11-13).
Tin mừng hôm nay là tin mừng hy vọng cho những người hay đang rơi vào tình cảnh tuyệt vọng.
Nhưng để được thắp lên niềm hy vọng ấy, trước tiên phải thấy được sự đau khổ khốn cùng đến nỗi “gân cốt rã rời, cả ngày gào thét” vì tình trạng sống trong tội, sống xa cách Thiên Chúa, vì tình trạng mất ân sủng, như Thánh Vương Đa vit, nên thánh nhờ lòng sám hối và ơn tha thứ:
Hạnh phúc thay, kẻ lỗi lầm mà được tha thứ,
người có tội mà được khoan dung.
Hạnh phúc thay, người CHÚA không hạch tội,
và lòng trí chẳng chút gian tà.
Bao lâu con lặng thinh không thú lỗi,
thì gân cốt rã rời, cả ngày con gào thét.
Vì ngày đêm con bị tay Ngài đè nặng,
nên sức lực hao mòn, như bị nắng mùa hè thiêu đốt.
Bởi thế, con đã xưng tội ra với Ngài,
chẳng giấu Ngài lầm lỗi của con.
Con tự nhủ: "Nào ta đi thú tội với Chúa,"
và chính Ngài đã tha thứ tội vạ cho con.
(TV 31, 1-5)
Và kế đến, phải nhận ra được sự cần thiết có Thiên Chúa ngự trị trong linh hồn mình, cần có một ước muốn, một khao khát nên công chính nhờ Chúa Giêsu Kitô.
Trong hiện tình thế giới vật chất đang lên ngôi hỗn loạn, con người mất dần cảm thức về tội lỗi, mất dần cảm thức về sự quí trọng đền thờ Thiên Chúa nơi thân xác linh hồn mình, có thể nói, con người đang rơi vào một tình cảnh cực kỳ nguy khốn, thiết tưởng, mỗi tín hữu phải tự nỗ lực phục hồi những giá trị thiêng liêng nơi chính cuộc sống đức tin của mình, của gia đình mình, nhờ đức Tin, Cậy, Mến.
Hãy khơi dậy cảm thức về tội lỗi, nhờ ánh sáng của Lời Chúa, của tình yêu, của lòng tạ ơn.
Hãy sớm mời Chúa ghé thăm ngôi nhà linh hồn, để lòng thứ tha của Chúa tẩy xóa mọi nhơ uế.
Hãy giữ lại Chúa Giêsu trong tâm hồn để không bao giờ phạm tội nhơ uế nữa.
Lạy Chúa Giêsu, xin tạ ơn Chúa đã tha thứ cho chúng con. Và xin cho linh hồn chúng con luôn cảm nếm niềm hạnh phúc được Chúa thứ tha, để quyết tâm giữ Chúa sống trong tâm hồn, quyết tâm không bao giờ xa Chúa, và để chúng con cũng hân hoan như thánh Phaolô mà nói rằng: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. (Gal 2, 20) A men.
PM. Cao Huy Hoàng 11-tháng 6-2010
Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net