Suy Niệm Tin Mừng 2013
(Suy niệm thường niên, năm C )
KHO TÀNG VĨNH CỬU
Suy niệm Tin Mừng CN 19 TN C-2013
Kho tàng trên trời
Sau dụ ngôn về người phú hộ, với ý dặn dò chúng ta đừng dại dột bám víu, thu tích của cải trần gian chóng tàn, mau qua, hư nát, Chúa Giê-su khuyến cáo chúng ta hãy tích trữ kho tàng vĩnh cửu trên nước trời.
Trước tiên, Chúa Giê-su tiết lộ hồng ân Chúa Cha ban cho con người bé mọn, khôn ngoan tín thác vào lòng thương của Cha. “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”.
Và để nhận được hồng ân cao quý là “được Nước của Người”, được là công dân trong Nước Người, được định cư trong Nước Người, Nước muôn đời của kẻ sống… thì ngay ở đời này phải biết sắm sẵn cho mình những thứ của cải muôn đời, phải biết đổi tiền in hình ông này ông nọ thành đồng tiền hy sinh bác ái của Chúa Giê-su:
“Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy những túi tiền không hề cũ rách, một kho tàng không thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm không bén mảng, mối mọt không đục phá”.
Nếu ý thức rằng chúng ta đang ky cóp cho mình một kho tàng trên trời, gửi gắm tiền bạc vào ngân hàng nước trời, thì hẳn là lòng trí chúng ta luôn hướng về cuộc sống mai sau trong Nước Chúa. “Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó”.
Cụ thể việc sắm sửa kho tàng ấy, tác giả Hồ Giang A, trong bài thơ “Đổi Tiền” (Thi Ca Cầu Nguyện số 127) có mấy câu:
Tiền trần gian hình ông kia bà nọ
Chuyền qua tay nên cũ, rách, sờn, mòn
Hãy đổi tiền có hình Đấng Yêu Thương
Tiền hy sinh trao dâng người nghèo đói
Cũng thấy ý ấy trong bài hát “Tôi biết tôi tin”: “Những bác ái trong cuộc đời tôi, là kho tàng muôn đời cho tôi. Ngày tôi về với Người trên trời, kho tàng ấy lại thuộc về tôi”.(PM.CHH)
Hóa ra, những gì cho đi, không hề mất. Những gì giữ lại, lại tiêu tan.
Tỉnh thức sẵn sàng
“Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”
Nếu đã có những ngày sống trên dương trần này với khát khao về Nước Trời, với chuẩn bị cho kho tàng vĩnh cửu, thì còn phải kiên trì mà chờ đợi ngày Chúa đến gọi về Nước Trời. Thiên Chúa như ông chủ đi ăn cưới xa, không định trước ngày giờ trở về, nên giờ chủ về không ai biết trước được. Bởi vậy Chúa Giê-su căn dặn chúng ta: “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay”
Hãy biết “khôn ngoan, và trung tín” chờ đợi chủ về:
-Đừng nản lòng mà ngưng việc gửi vào ngân hàng nước trời những bác ái, những công đức, những hy sinh. Đây cũng là một thử thách cho Đức Tin của chúng ta. Không ít người than phiền rằng cứ cho đi hoài mà chẳng thấy được nhận lại gì, cứ hy sinh hoài mà chẳng thấy được đến bù gấp trăm, cứ yêu mến Chúa, giữ đạo Chúa sốt sắng mà phải chịu cảnh nghèo khổ, gặp chuyện đau buồn.
-Đừng đam mê sự đời mà hờ hững bỏ bê việc quản lý những tài sản quí giá mà Thiên Chúa sắm sẵn cho, cũng như chính mình đã tích cóp. Tài sản quí giá nhất Chúa ban là chính thân xác linh hồn mình, linh hồn đã được cứu chuộc nhờ Máu Chúa Giê-su. Nhờ đó, thân xác linh hồn đã trở nên Đền Thờ của Chúa Thánh Thần, nên Cung Điện của Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trị. Thêm vào đó là tài sản chính mình đã tích cóp bao năm, những công đức, những bác ái, những hy sinh, những nỗ lực cho gia đình, cho Giáo Hội, cho xã hội.
-Phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ nguyên vẹn kho tàng Nước Trời trong những ngày ở trần gian, vì ma quỷ như những tên trộm luôn rình mò cướp đi những công đức của chúng ta. “Ma quỷ sàng con như sàng gạo”. Biết bao cám dỗ như cái bẫy của ma quỷ, để chúng ta xa Chúa, để chúng ta thôi làm việc lành, thôi bận tâm đến đời sau, đến Nước Trời, thôi bận tâm đến việc trở về với Chúa. Chúng còn vẽ ra cho chúng ta một thế giới đời này đầy khoái lạc không hưởng thụ thì uổng phí!
-Phải trung tín làm việc vì Nước Trời, như có mặt ông chủ ở đây mặc dù ông chủ chưa đến. Nhờ con mắt đức tin mới có thể ngộ ra được rằng chúng ta đang sống và làm mọi việc dưới con mắt Chúa. Chúa đang nhìn thấy tất cả, từ trong tâm tư, đến cử chỉ lời nói hành động. Đừng lầm tưởng rằng ông chủ còn bận việc, chưa đến đâu, rồi cứ thản nhiên sống bất chính. “Chủ ta còn lâu mới về”, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa”
-Để có đủ sức mà “tỉnh thức, sẵn sàng, thắt lưng, thắp nến, trung tín, khôn ngoan, bảo vệ kho tàng, chiến đấu và chiến thắng…” hẳn phải kết hiệp mật thiết với Chúa Giê-su qua Lời Chúa và Thánh Thể Chúa mỗi ngày. Như Chúa Giê-su đã nói: “Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. Chính Lời ban sự sống, Thánh Thể sức sống của Chúa Giê-su trong lòng chúng ta, bảo đảm cho chúng ta một lần hạnh ngộ Thiên Chúa thật chu đáo và một chỗ trong Nước Thiên Chúa.
Nguyện xin Chúa Giê-su nên tình yêu và sức mạnh cho chúng con, để chúng con tỉnh thức sẵn sàng cho cuộc hạnh ngộ với Thiên Chúa, cuộc hạnh ngộ một lần mà hạnh phúc vĩnh cửu.
A men.
PM. Cao Huy Hoàng, 10-8-2013
NỖI NHỚ
Suy niệm Lời Chúa CN 19 TN C-2013
Lúc không biết, giờ không ngờ….
Nhờ khoa học, vốn học, thời nay, con người ta đang biết quá nhiều chuyện trên đời, kể cả những điều bí mật nhất trong vũ trụ, trong thiên nhiên. Tiếc là, chỉ còn một điều mà cả triệu năm rồi chưa ai dám nói mình biết: giờ chết. Giờ chết của chính mình thì không biết đã đành, giờ chết của người thân đang nằm hấp hối trước mắt mình kia, đôi khi cũng đoán non đoán già mà không chính xác nổi. Đúng là sự chết thì cố định, giờ chết thì bất ngờ.
Đã không biết giờ chết, đôi khi chúng ta lại còn không muốn biết, không dám biết, không cần biết, chẳng quan tâm đến sự chết… vì muốn cho cuộc sống mình cứ thoải mái khỏi bị ám ảnh về một lần từ biệt, một lần chỉ đi từ nhà ra tới nghĩa trang thôi mà là chuyến đi xa muôn trùng:
Tưởng gần mà lại hóa xa
Ấy lần từ biệt căn nhà trần gian
Bao nhiêu đưa tiễn bàng hoàng
Tưởng người bất động trong quan tài buồn
(Hồ Giang A)
Nếu các Ki-tô Hữu Công Giáo hiểu rằng sự chết cố định, giờ chết bất ngờ, ý nghĩa của sự chết là một cuộc trở về quê hương mới, hẳn không cần bận tâm tới giờ chết nữa, nhưng điều đáng bận tâm là việc chuẩn bị cho sự chết thế nào, để biến cố ấy kết thúc một hành trình quý giá, và mở ra một cuộc sống mới với Thiên Chúa, một cuộc sống mới của thần linh. Chúng ta vẫn nghe, vẫn hát: “Cuộc sống này chỉ thay đổi mà không mất đi” (Kinh Tiền Tụng lễ cầu hồn – Bài hát Sự Sống Thay Đổi, Ns. Phanxicô). Thay đổi như thế nào? Nếu chỉ dừng lại ở điểm “thay đổi” thôi, thì vẫn còn mơ hồ lắm. Có nhiều người vẫn ước gì thay đổi có nghĩa là mình sẽ lại tiếp tục làm người, nhưng là người tốt lành thánh thiện. Sao không xác tín cách mạnh mẽ rằng: việc thay đổi ấy là thay đổi tình trạng sống tạm bợ thành tình trạng sống vĩnh cửu, thay đổi từ tình trạng “người” sang tình trạng “thần linh”?
Chuẩn bị là sống mật thiết với Chúa Giê-su
Như vậy, việc chuẩn bị cho sự chết phải là việc sống thiết thân với Chúa Giê-su, trở thành bạn hữu của Chúa Giê-su trong cõi sống trần gian này, để được sống, được là bạn hữu của Thiên Chúa trong cõi sống muôn đời.
Không! Người đang hát lời thương
Hân hoan về với quê hương muôn đời
Bởi trong suốt cuộc làm người
Đã nên bạn hữu của Người, Giê-su
(Hồ Giang A)
Chuẩn bị bằng việc sống thiết thân với Chúa Giê-su là nghe và thực hiện Lời Người đã dạy, đi con đường Ngài đã đi, yêu như Ngài đã yêu, sống như Ngài đã sống, đồng hình đồng dạng, đồng tâm, đồng chí, đồng ý, đồng bàn với Ngài trong mọi tình huống cuộc đời. Và cuối cùng, cùng chết với Ngài để hoàn tất lời xin vâng tuyệt đối, để được cùng sống lại với Ngài, để làm vinh danh Thiên Chúa Cha, trở về với Cha. Việc chuẩn bị ấy, Chúa Giê-su gọi là biết “thắt lưng, thắp đèn, tỉnh thức” đón chờ Chúa đến. Cụ thể hơn, kết hiệp với Thánh Thể Chúa Giê-su. Tôi nhớ lần thăm anh bạn bịnh ung thư nằm tại bệnh viện Chợ Rẫy. Sau mấy lời thăm, anh cảm ơn, rồi nắm lấy tay tôi và nói: “Anh Hoàng ơi! Tôi tạ ơn Chúa. Ung thư, đau đớn lắm, nhưng để mình có thời gian chuẩn bị đón Chúa đến, trở về với Chúa. Có các Sơ đem Của Ăn Đàng cho tôi anh à. Mừng lắm”. Sau sáu tháng kiên trì, chờ đợi, Anh đã được Chúa gọi về ngay hôm lễ Chúa Lên Trời 2013.
Trong khi đó, ma quỷ không muốn cho con người hiểu rằng chết là hạnh phúc, là cuộc trở về với sự sống ngàn thu, nhờ tin vào Chúa Giê-su Phục Sinh. Bởi vì, chính Chúa Giê-su đã chiến thắng sự chết do tội lỗi và mở lối cho con người vào sự sống muôn đời của Thiên Chúa. Ma quỷ không muốn cho ai được cứu rỗi. Vì thế, chúng vẫn luôn luôn vẽ ra cho con người về sự kinh khủng của cái chết, cho con người tiếc nuối về sự sống với bao nhiêu khoái lạc ở trần gian, cho con người tìm đủ cách để kéo dài sự sống tạm bợ này.
Ma quỷ rất sợ chúng ta kết hiệp mật thiết với Chúa Giê-su để chuẩn bị đàng hoàng cho chuộc gặp gỡ ấy. Vì thế, chúng luôn tìm cách tách chúng ta ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa, trong Đức Giê-su. Đã vậy, đối với những con người chưa tin vào Thiên Chúa, chúng gieo trong lòng họ tư tưởng rằng ‘chẳng có Thiên Chúa đâu, chết là hết, nên chi phải hưởng thụ đời này cho no say, cho bưa, cho đã’. Với các Ki-tô hữu, chúng lại gieo tư tưởng nguy hiểm nhất rằng: chưa chết đâu, còn lâu mới chết! “Em rất khỏe, trẻ, đẹp, giàu, sang, hiền lành, phúc hậu, đạo đức, nết na… và nhất là “em chưa chết đâu em, em hãy còn sống lâu, đẹp mãi”. Cơn cám dỗ ấy thật dễ nghe, dễ chịu. Từ đó, con người ta ra công lo cho cái trẻ, cái đẹp, cái giàu sang hưởng thụ ở sự sống đời này, mà quên hẳn đi chuẩn bị cần thiết cho giờ Chúa đến. Khi các Ki-tô hữu Công Giáo quên hẳn đi việc kết hiệp với Chúa Giê-su, lao mình vào các cuộc ăn chơi hưởng thụ vật chất đời này, ấy là lúc ma quỷ ăn mừng thành công vĩ đại của nó. Chúng nó còn mừng vui hơn nữa khi thấy những người mắc bẫy của chúng là những người đáng lý ra phải làm gương sáng về việc chuẩn bị.
Nhớ đến Chúa Giê-su
Thiết tưởng, trong cuộc đời, mỗi chúng ta có trăm ngàn chuyện nhớ, nỗi nhớ. Mà nỗi nhớ quan trọng nhất cho đời sau là nhớ đến Chúa Giê-su, Đấng Cứu Chuộc ta, thì chúng ta lại quên.
Những người tình nhớ nhau, nhớ quay quắt, nhớ điên dại, nhớ hình dáng, tiếng nói, nhớ cái nắm tay, nhớ nụ hôn nồng, nhớ kỷ niệm bềnh bồng lãng du lãng mạn…Sao chúng ta lại không thể nhớ đến Chúa Giê-su với một chút nồng nàn như ta nhớ đến chuyện tình, tiền trên gian trần này? Câu trả lời rất đơn giản vì ta đang yêu Chúa Giê-su quá ít!
Xin mượn mấy câu thơ của Hương Nam, trong bài “Ước Gì, Nỗi Nhớ…”
Ước gì nỗi nhớ Thiên Đàng
Gấp đôi nỗi nhớ trần gian hư phù
Mỗi ngày nhớ Chúa Giê-su
May ra hiểu cõi thiên thu thế nào…
Lạy Chúa, xin cho chúng con yêu Chúa Giê-su thật nhiều, và nhớ Chúa Giê-su nhiều hơn nhớ đến chuyện sống chết và giờ nào con phải chết. Amen.
PM. Cao Huy Hoàng, 09-8-2013
TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG
Chúa nhật 19 Thường Niên-C 2010 (Lc 12, 32-48)
Nối tiếp với Lời Chúa tuần 18, Chúa Giêsu đưa ra những chỉ dẫn cụ thể hơn, vì phần rỗi của chúng ta. Ngài dạy chúng ta hãy tỉnh thức và sẵn sàng:
Hướng lòng về Nước Thiên Chúa
Trước tiên là phải ngộ ra những thực tại trần thế là phù vân, chóng qua, hư nát để không bám víu, nặng lòng với của cải thế gian, không bị những bả phù vân khống chế, làm chủ chúng ta, nhưng chúng ta hãy làm chủ đời mình.
Bước bức phá tiếp theo là hướng lòng đến thực tại vĩnh hằng là Nước Thiên Chúa, là Sự Sống Đời Đời qua Đức Giêsu Ki-tô. Gọi là bước bức phá vì phải chiến đấu gian khó với những cuốn hút thế gian vẫn luôn đầy hấp dẫn, ngoạn mục.
Một trong những cách chiến đấu để chiến thắng cụ thể là sử dụng của hay hư nát mà mua lấy Nước Thiên Chúa quý giá vô cùng, bằng cách sẵn sàng thực hành Đức Bác Ái:
"Hỡi đoàn bé nhỏ, các con đừng sợ, vì Cha các con đã vui lòng ban nước trời cho các con. Các con hãy bán những của các con có mà bố thí. Hãy sắm cho các con những túi không hư nát, và kho tàng không hao mòn trên trời, là nơi trộm cướp không lai vãng và mối mọt không làm hư nát. Vì kho tàng các con ở đâu, thì lòng các con cũng ở đó”. (Lc 12, 32-34)
Sống trong tình trạng ân sủng
“Hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay” (Lc 12,35): Hãy sống trong ơn nghĩa Chúa, sống trong tình trạng ân sủng.
Tôi vẫn nhớ mãi lời dặn dò của cha mẹ, tuy cũ kỷ, cổ xưa, nhưng thiết nghĩ vẫn luôn hợp thời: “làm gì thì làm, nhưng trước tiên phải sạch tội trọng, nghe con”. Lời vàng ấy có thể đã múc từ ánh sáng Lời Chúa hôm nay “Hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay” mà có thể thế hệ con cháu sau nầy không thực hiện được: vì không được học giáo lý cho đến nơi đến chốn, không phân biệt được điều làm đẹp lòng Chúa và điều làm mất lòng Chúa kinh khủng là dường nào, hoặc vì quá ỷ lại vào lòng thương xót Chúa mà tự tha tội cho mình. Thêm vào đó, một số người thời nay đang theo một hướng suy nghĩ thật nguy hiểm: làm việc tông đồ, làm công tác từ thiện và thực hành đức bác ái song song với tình trạng mất ân sủng trong chính tâm hồn mình. Một cách ngụy biện rằng việc tông đồ và đức bác ái có thể khỏa lấp những tội lỗi. Một sai lầm nguy hiểm. Một tình trạng “không thắt lưng, không sẵn sàng”.
Thiên Chúa vẫn biết rằng “mẹ con đã thai con trong tội” và chúng ta làm kiếp người với ảnh hưởng của tội nguyên tổ, luôn hướng chiều về điều tội lỗi hèn hạ thấp kém không xứng với nhân phẩm con cái của Thiên Chúa, làm ô uế đền thờ của Thiên Chúa ngự trị, nên Thiên Chúa đã thiết lập một giao ước mới của lòng tha thứ qua Đức Ki-tô nơi bí tích hòa giải, để chúng ta có thể tìm lại tình trạng ân sủng, bình an. Thế nhưng, ma quỷ vẫn không muốn chúng ta thắt lưng để sẵn sàng, nên đã níu kéo chúng ta chần chừ đến với Bí Tích Hòa Giải, chần chừ nối lại tương quan tốt đẹp với Thiên Chúa. Đợi đến bao giờ? Xin đừng xem thường bí tích Hòa Giải nữa, vì trở về với Thiên Chúa qua Bí Tích Hòa Giải vẫn luôn là điều kiện ắt có và đủ để bảo đảm cho chúng ta một sự sẵn sàng đón Chúa đến. Đây không phải là một giáo lý đã lỗi thời, nhưng luôn luôn là một đòi hỏi cấp bách, một ngõ vào với nước Thiên Chúa, một cửa hồng ân, cũng là một ngõ vào của Thiên Chúa để Ngài đến với mỗi con người bất cứ lúc nào Ngài muốn : “Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến". (Lc 12, 40)
Chu toàn bổn phận
Tỉnh thức và sẵn sàng còn là chu toàn bổn phận Chúa giao phó trong bậc sống của mình với tư cách là quản lý cho Thiên Chúa. Mỗi người có một số tài sản được Chúa giao quản lý: tài sản ấy là đoàn chiên đối với các chủ chiên, là con cái đối với những người làm cha mẹ, là học trò đối với những người làm thầy cô giáo, là bệnh nhân đối với các bác sĩ…. Khi Chúa đến, hẳn là mỗi người sẽ phải trả lời về tài sản mà Chúa giao đã sinh lợi như thế nào, hẳn là Chúa sẽ không hỏi về những tài sản mà Chúa không giao phó. Các Giám Mục, Linh mục nhận một tài sản lớn lao là linh hồn các con chiên và bổn phận chăn dắt đoàn chiên thật cao cả, nhưng cũng là một trọng trách. Những người sống bậc hôn nhân, thì gia đình vợ chồng con cái là tài sản quý giá Chúa ban để sinh lợi cho Chúa. Có những người ngày đêm nhiệt tình với công việc của giáo xứ, của giáo hội, mà lại bỏ bê công việc nhà cửa, tình cảm vợ chồng, bổn phận với con cái, sinh ra những bất hòa trong gia đình gây nên gương mù gương xấu thì quả thật là vô lý. Lương tâm bác sĩ cũng không cho phép cứ nhận đều đều đầy đủ lương tháng là chính, còn việc cứu người thì tùy ở thủ tục đầu tiên của thân nhân.
Tài sản ấy còn là thân xác, sức khỏe, khả năng, tiền bạc, sự nghiệp của mỗi người mà Chúa đã ban tặng để quản lý và làm cho sinh lợi hoa trái. Ngày nay có rất nhiều người lo lắng cho sức khỏe bằng việc dùng dinh dưỡng, tập thể dục, kiêng khem… nhưng cũng không thiếu những người lao mình vào những cuộc ăn chơi trác táng như sì ke, ma túy, mãi dâm dẫn đến tình trạng tàn tạ, bịnh hoạn. Nhớ ngày mẹ sinh con đỏ hồng, rồi nuôi con bằng dòng sữa ngọt, bằng chính sự sống của mình để vui mừng thấy con đẹp trai, xinh gái khỏe mạnh, thông minh, khôn ngoan… bây giờ, nhìn con xanh xao tàn tạ, điên khùng, say máu…. lòng mẹ nào chịu nỗi. Thiên Chúa cũng không muốn con người phung phí thân xác mình, thân xác mà Thiên Chúa đã tạo sinh xinh đẹp. Trước mặt Chúa, họ đã phung phí tài sản Chúa ban để phục vụ cộng đồng nhân loại, lại trở thành gánh nặng cho người khác nếu không nói là điểm nhắm của tình thương Thiên Chúa.
Chu toàn bổn phận Chúa giao phó vừa là tỉnh thức vừa là một lẽ công bằng đối với hồng ân Chúa ban. “Vì người ta đã ban cho ai nhiều, thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều, và đã giao phó cho ai nhiều, thì sẽ đòi kẻ ấy nhiều hơn". (Lc 12, 48)
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết khát khao sự sống vĩnh cửu trong Thiên Chúa, để nhờ đó, chúng con biết gìn giữ sự kết hiệp toàn vẹn với Chúa trong ân sủng, và chu toàn bổn phận chúng con trong khi mong chờ Chúa đến. A-men
PM. Cao Huy Hoàng 05-8-2010
Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net